Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 7-Chương 27 : Mẹ con Vân Khê đánh cuộc

    trước sau   
“Niêcfpv́t bàn trọng sinh?” Vârbxcn Hi ánh măfxxḱt cơoelk trí lóe ra ánh sáng, bàiyelnphẉa hôoovt̀ đoelkãaxdf lĩnh ngôoovṭ đoelkưnphwuahpccái gì đoelkó.

“Khôoovtng sai! Chính là niêcfpv́t bàn trọng sinh! Đesizúng nhưnphw mẹ nói, trăfxxkng tròn trăfxxkng khuyêcfpv́t, thiêcfpvn đoelkịa luârbxcn hôoovt̀i...... Chúng ta tu luyêcfpṿn Tàn Hoa bí lục đoelkã đoelkạt tơoelḱi đoelktmotnh cao củfxxka võ học, Tàn Hoa bí lục chính là môoovṭt loại võ học phá vơoelk̃ sựymyk thăfxxkng băfxxkng củfxxka tạdkyvo hóaxdfa, sựymyk tồaozqn tạdkyvi củfxxka nóaxdfiyel nghịglkech thiêcfpvn, cho nêcfpvn, muôoovt́n luyêcfpṿn thành loại thuârbxc̣t pháp cuôoovt́i cùng, phưnphwơoelkng pháp duy nhârbxćt, chính là hóa nhârbxćt vi linh, đoelki vào chôoovt̃ chêcfpv́t, niêcfpv́t bàn trọng sinh!” Vârbxcn Khêcfpv nói.

rbxcn Hi lôoovṭ ra nụ cưnphwơoelk̀i vui mưnphẁng: “Khêcfpv Nhi, khôoovtng nghĩ tơoelḱi con lại có kiêcfpv́n thưnphẃc uyêcfpvn bác nhưnphw thêcfpv́, đoelkạo lý mârbxćy ngàn năfxxkm mẹ nghiêcfpvn cưnphẃu chưnphwa ra giờalss con chỉtmot cầymykn nóaxdfi ra trong mộiyelt cârbxcu. Nhưnphwng, loại phưnphwơoelkng pháp này vârbxc̃n là tưnphẁ chếqpizt cầymyku sốmgcnng, trong nguy hiểnhnfm màiyelnphwuahpt lêcfpvn, phải phôoovt́i hơoelḳp thiêcfpvn thơoelk̀i đoelkịa lơoelḳi, nêcfpv́u sơoelk ý môoovṭt chút, con rârbxćt có thêcfpv̉ sẽ hôoovt̀n phi phách tán.”

rbxcn Khêcfpvrbxc̣t đoelkârbxc̀u đoelkôoovt̀ng ý: “Con sẽ cârbxc̉n thârbxc̣n, trưnphwơoelḱc đoelkó, con phải tìm đoelkưnphwơoelḳc Thiêcfpvn Tuyêcfpṿt cùng phụ thârbxcn bọn họ trưnphwơoelḱc mơoelḱi đoelkưnphwơoelḳc.”

“Nói cho mẹ biêcfpv́t, mơoelḱi vưnphẁa rôoovt̀i đoelkêcfpv́n tôoovṭt cùng là xảy ra chuyêcfpṿn gì?” Vârbxcn Hi hỏi.

rbxcn Khêcfpv đoelkem chuyêcfpṿn nhârbxćt nhârbxćt nói ra.


rbxcn Hi nghe xong, xoa đoelkârbxc̀u nưnphw̃ nhi mârbxćy cái, ârbxćm giọng nói: “Thêcfpv́ nhârbxcn đoelkêcfpv̀u có tưnphwrbxcm, con khôoovtng có cách nào ngăfxxkn cản ngưnphwơoelk̀i khác. Đesiziềgtmmu duy nhârbxćt con có thêcfpv̉ làm chính là làm tôoovt́t chính mình trưnphwơoelḱc, khôoovtng thẹn vơoelḱi lưnphwơoelkng târbxcm. Vêcfpv̀ phârbxc̀n Tiêcfpv̉u Mạn côoovtnphwơoelkng kia...... nàng theo đoelkoovt̉i tình yêcfpvu của mình, khôoovtng phârbxcn đoelkưnphwơoelḳc năfxxḳng nhẹ, đoelkôoovt̉i lại là con, nêcfpv́u nhưnphwcfpvu môoovṭt ngưnphwơoelk̀i đoelkàn ôoovtng, con cũng sẽ nghĩ hêcfpv́t thảy biêcfpṿn pháp, quét dọn târbxćt cả nưnphw̃ nhârbxcn có thêcfpv̉ thârbxcn cârbxc̣n bêcfpvn cạnh hăfxxḱn. Vêcfpv̀ phârbxc̀n nàng cùng Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng, duyêcfpvn phârbxc̣n có thêcfpv̉ tu thành chính quả hay khôoovtng thì phải xem tạo hóa của nàng. Lúc trưnphwơoelḱc con thay thêcfpv́ thârbxcn phârbxc̣n của nàng, hưnphwơoelk̉ng thụ hêcfpv́t târbxćt cả thârbxcn tình vôoovt́n có của nàng, trải qua lârbxc̀n này, con cũng coi nhưnphw trả hêcfpv́t. Đesizêcfpv́n lúc găfxxḳp lại lârbxc̀n sau, con khôoovtng cârbxc̀n phải làm cho nàng cái gì nưnphw̃a...... nhưnphwrbxc̣y, mẹ cho con môoovṭt đoelkêcfpv̀ nghị xem sao.”

“Đesizêcfpv̀ nghị gì?” Vârbxcn Khêcfpv tò mò hỏi.

rbxcn Hi cưnphwơoelk̀i thârbxc̀n bí nói: “Con tìoelkm mộiyelt nơoelki ởcdzt gầymykn am Từerfhrbxcn, ởcdzt đoelkóaxdf trong ba ngàiyely, nếqpizu trong ba ngàiyely con khôoovtng gặlnuhp Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwalssng thìoelk bỏgdeg qua việrpekc tìoelkm hắyvtbn nhờalss giúgxpfp đoelkuzuu, chúgxpfng ta nghĩdkyvglkech kháglkec tìoelkm mấzvcqy ngưnphwalssi Thiêcfpvn Tuyệrpekt. Nêcfpv́u nhưnphw trong vòng ba ngày, các con găfxxḳp nhau lârbxc̀n nưnphw̃a, vârbxc̣y thì cho thârbxćy duyêcfpvn phârbxc̣n giưnphw̃a con và hăfxxḱn chưnphwa hêcfpv́t. Chúng ta sẽ nghĩ biêcfpṿn pháp, khôoovtng thôoovtng qua Tiêcfpv̉u Mạn nhưnphw trưnphwơoelḱc màiyel tìm sựymyk trợuahp giúgxpfp của hăfxxḱn.”

rbxcn Khêcfpv nhíu nhíu chârbxcn mày, trong đoelkârbxc̀u quanh quârbxc̉n lơoelk̀i của Tiêcfpv̉u Mạn: “Vârbxcn tỷ tỷ, tỷflfi đoelkã có chồaozqng cóaxdf con, tỷflfi khôoovtng cóaxdfoelknh ýyvtb vớuzuui Hoàiyelng Thưnphwuahpng, vârbxc̣y vì sao tỷflfi còn muôoovt́n xuârbxćt hiêcfpṿn ơoelk̉ trưnphwơoelḱc măfxxḳt hăfxxḱn? Tỷflfi khôoovtng biếqpizt cho hắyvtbn hy vọyvtbng rồaozqi lạdkyvi tiêcfpvu diệrpekt hy vọyvtbng củfxxka hắyvtbn nhưnphw vậephay làiyel rấzvcqt tàiyeln nhẫepoyn sao? Vârbxcn tỷ tỷ, muộiyeli van xin tỷflfi, nếqpizu tỷflfi khôoovtng thírpekch Hoàiyelng Thưnphwuahpng vậephay tỷflfiaxdfy cứqbcb đoelki di, đoelkerfhng khiếqpizn hắyvtbn ôoovtm hy vọyvtbng vềgtmm tỷflfi.”

oelk̀i của Tiêcfpv̉u Mạn rârbxćt ích kỷ nhưnphwng khôoovtng phải khôoovtng có lý. Biêcfpv́t rõ Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng vãaxdfn còohxfn nhớuzuu nhung nàiyelng màiyelgxpfc nàiyely nàiyelng lạdkyvi xuấzvcqt hiệrpekn trưnphwuzuuc mặlnuht hắyvtbn chăfxxk̉ng phải là tưnphẉ nhiêcfpvn tăfxxkng thêcfpvm khôoovt̉ não cho hăfxxḱn sao? Nàng khôoovtng cho hăfxxḱn đoelkưnphwơoelḳc đoelkiềgtmmu gìoelk, vì sao còn muôoovt́n cho hăfxxḱn sinh hi vọng chứqbcb?

“Mẹ, hay là thôoovti đoelki? Con khôoovtng tin khôoovtng có Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng hôoovt̃ trơoelḳ thìoelk con khôoovtng tìm đoelkưnphwơoelḳc mârbxćy ngưnphwơoelk̀i Thiêcfpvn Tuyêcfpṿt cùng Tiêcfpv̉u Măfxxḳc.”

“Con sơoelḳ sao?” Vârbxcn Hi khiêcfpvu khích khiêcfpvu mi.

rbxcn Khêcfpv bị mârbxc̃u thârbxcn khiêcfpvu khích, biêcfpv́t rõ là phép khích tưnphwơoelḱng, vârbxc̃n khôoovtng nhịn đoelkưnphwơoelḳc cãi lại: “Con sơoelḳ cái gì? Con đoelkôoovt́i vơoelḱi hăfxxḱn vôoovt́n khôoovtng có târbxcm tưnphw gì!”

“Vârbxc̣y thì theo nhưnphwoelk̀i mẹ nói mà làm! Mẹ tin tưnphwơoelk̉ng duyêcfpvn phârbxc̣n giưnphw̃a ngưnphwơoelk̀i vơoelḱi ngưnphwơoelk̀i là trơoelk̀i cao đoelkã săfxxḱp đoelkăfxxḳt, nêcfpvn găfxxḳp đoelkưnphwơoelḳc nhau thìoelk dù tránh né thêcfpv́ nào cũng sẽ găfxxḳp đoelkưnphwơoelḳc nhau, ngưnphwơoelk̀i khôoovtng đoelkưnphwơoelḳc găfxxḳp nhau, có liêcfpv̀u mạng muôoovt́n găfxxḳp cũng khôoovtng thêcfpv̉ găfxxḳp đoelkưnphwơoelḳc.” Vârbxcn Hi thârbxcm thúy nói.

“Tôoovt́t! Vârbxc̣y con đoelki tìm môoovṭt chôoovt̃.” Ngoài miêcfpṿng đoelkáp ưnphẃng, nhưnphwng trong lòng Vârbxcn Khêcfpv lại khôoovtng muốmgcnn đoelkêcfpv̉ cho mình cùng Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng găfxxḳp nhau, nàng nghĩ thârbxc̀m, dù sao am Tưnphẁ Vârbxcn lơoelḱn nhưnphwrbxc̣y, nơoelki nào khôoovtng thêcfpv̉ đoelki?

Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng bârbxcy giơoelk̀ là hoàng đoelkêcfpv́, xuârbxćt hành khôoovtng thêcfpv̉ dêcfpṽ dàng giôoovt́ng nhưnphw trưnphwơoelḱc nưnphw̃a, nơoelki hăfxxḱn đoelki nhârbxćt đoelkịnh là danh thăfxxḱng côoovt̉ tích cùng nơoelki đoelkôoovtng ngưnphwơoelk̀i, nàng chỉ cârbxc̀n chọn môoovṭt nơoelki ít ngưnphwơoelk̀i ngârbxcy ngôoovt́c ba ngày, nhưnphwrbxc̣y đoelkánh cuôoovṭc cùng mârbxc̃u thârbxcn cũng là kêcfpv́t thúc môoovṭt cách tưnphẉ nhiêcfpvn.

“Chôoovt̃ ơoelk̉ khôoovtng thêcfpv̉ vưnphwơoelḳt xa ngoài Am Từerfhrbxcn ba dăfxxḳm.” Vârbxcn Hi bôoovt̉ sung môoovṭt cârbxcu, sơoelḳ nưnphw̃ nhi đoelki đoelkêcfpv́n môoovṭt nơoelki cưnphẃt chim cũng khôoovtng có, chẳbfmung ai tìoelkm đoelkưnphwuahpc.

rbxcn Khêcfpv trêcfpvn trán rơoelki xuôoovt́ng môoovṭt giọt môoovt̀ hôoovti lạnh, nghe lơoelk̀i của mârbxc̃u thârbxcn, tưnphẁ trong giârbxćc môoovṭng thanh tỉnh.


Trong vòng ba dăfxxḳm quanh am Tưnphẁ Vârbxcn...... Vârbxcn Khêcfpv đoelkôoovṭt nhiêcfpvn nhơoelḱ đoelkêcfpv́n môoovṭt nơoelki có thêcfpv̉ vôoovt cùng an toàn, rưnphẁng trúc kia...... đoelkúng rôoovt̀i, khu rưnphẁng trúc trúc kia đoelkã tưnphẁng là nơoelki nàng cùng Hách Liêcfpvn Tưnphw̉ Phong có môoovṭt đoelkoạdkyvn tìoelknh cảm khăfxxkng khít.

Cái rưnphẁng trúc kia rârbxćt bí ârbxc̉n, ngưnphwơoelk̀i bình thưnphwơoelk̀ng căfxxkn băfxxk̉n tìm khôoovtng đoelkưnphwơoelḳc nơoelki đoelkó, hơoelkng nưnphw̃a cảnh vârbxc̣t thanh u, chỉ cârbxc̀n nàng ơoelk̉ nơoelki đoelkó ngârbxcy ngôoovt́c ba ngày, dôoovt́c lòng tu luyêcfpṿn, chơoelk̀ ba ngày sau...... Nàng thơoelk̉ dài môoovṭt tiêcfpv́ng: “Thiêcfpvn Tuyêcfpṿt, nêcfpv́u nhưnphwoelḳ chôoovt̀ng chúng ta târbxcm tưnphw linh thôoovtng, chúng ta sẽbxrc gặlnuhp nhau ởcdzt trêcfpvn đoelkưnphwalssng.”

Trong sưnphwơoelkng phòng Am Từerfhrbxcn, quârbxcn thârbxc̀n găfxxḳp nhau, Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng kinh ngạc đoelkánh giá Vârbxcn Thanh cùng Tiêcfpv̉u Mạn: “Trârbxc̃m trăfxxkm triêcfpṿu lârbxc̀n khôoovtng nghĩ tơoelḱi, Tiêcfpv̉u Mạn côoovtnphwơoelkng lại là tiêcfpv̉u thưnphwrbxcn gia, đoelkưnphwơoelk̀ng muôoovṭi Vârbxcn Thanh tưnphwơoelḱng quârbxcn, huynh muôoovṭi hai ngưnphwơoelk̀i các ngưnphwơoelki có thêcfpv̉ găfxxḳp nhau biêcfpv́t nhau lârbxc̀n nưnphw̃a, quả thârbxc̣t là môoovṭt chuyêcfpṿn vui.”

rbxcn Thanh vui mưnphẁng cưnphwơoelk̀i nói: “Đesizúng vârbxc̣y, Tiêcfpv̉u Mạn môoovṭt thârbxcn môoovṭt mình sôoovt́ng ơoelk̉ Am Từerfhrbxcn, chịu khôoovtng ít khôoovt̉, là Vârbxcn gia chúng ta bạc đoelkãi nàng, bârbxcy giơoelk̀ đoelkón nàng trơoelk̉ vêcfpv̀ nhà, đoelkêcfpv̉ cho nàng có thêcfpv̉ vưnphwơoelḳt qua nhưnphw̃ng ngày thârbxc̣t tôoovt́t, hưnphwơoelk̉ng thụ ârbxćm áp cùng bảo hôoovṭ của ngưnphwơoelk̀i nhà.”

“Thanh ca ca, Tiêcfpv̉u Mạn khôoovtng khôoovt̉. Chỉ cârbxc̀n có thêcfpv̉ cho Tiêcfpv̉u Mạn môoovṭt chôoovt̃ dung thârbxcn, Tiêcfpv̉u Mạn đoelkã thỏa mãn rôoovt̀i.” Tiêcfpv̉u Mạn nói.

“Tiêcfpv̉u Mạn, muôoovṭi khôoovtng trách chúng ta vưnphẃt bỏ muôoovṭi, đoelkủ thârbxćy muôoovṭi lòng dạ rôoovṭng rãi. Gia gia nãi nãi cùng cha nưnphwơoelkng của muôoovṭi nhârbxćt đoelkịnh rârbxćt muôoovt́n găfxxḳp muộiyeli hay là muôoovṭi cùng ca ca trơoelk̉ vêcfpv̀ Vârbxcn gia đoelki.” Vârbxcn Thanh khuyêcfpvn can.

Tiêcfpv̉u Mạn quay đoelkârbxc̀u, ánh măfxxḱt sáng lêcfpvn nhìn Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng: “Nêcfpv́u nhưnphw ta trơoelk̉ lại Vârbxcn gia, ta có thêcfpv̉ thưnphwơoelk̀ng găfxxḳp Hoàiyelng Thưnphwuahpng, vì Hoàiyelng Thưnphwuahpng hát sao?”

Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng cưnphwơoelk̀i nhạt: “Trârbxc̃m đoelkã đoelkăfxxḳc biêcfpṿt cho phép Vârbxcn gia, phàm là ngưnphwơoelk̀i Vârbxcn gia, cũng có thêcfpv̉ tùy ý ra vào hoàng cung. Ngưnphwơoelki nêcfpv́u là nưnphw̃ nhi thârbxcn sinh của Vârbxcn Dârbxc̣t tưnphwơoelḱng quârbxcn, tưnphẉ nhiêcfpvn cũng có thêcfpv̉ hưnphwơoelk̉ng thụ đoelkãi ngôoovṭ giôoovt́ng nhưnphw bọn họ.”

“Thârbxc̣t tôoovt́t quá! Vârbxc̣y ta đoelkârbxcy hôoovt̀i Vârbxcn gia đoelki.” Tiêcfpv̉u Mạn trêcfpvm măfxxḳt hé ra nụ cưnphwơoelk̀i rạng rơoelk̃, đoelkôoovt́i vơoelḱi cuôoovṭc sôoovt́ng tưnphwơoelkng lai tràn đoelkârbxc̀y mong đoelkơoelḳi.

rbxcn Thanh nhìn môoovṭt chút muôoovṭi muôoovṭi, lại nhìn nhìn Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng, đoelkáy lòng đoelkôoovṭt nhiêcfpvn sinh ra lo lăfxxḱng. Tình cảm Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng đoelkôoovt́i vơoelḱi Vârbxcn Khêcfpv, trong lòng môoovt̃i ngưnphwơoelk̀i Vârbxcn gia bọn họ đoelkêcfpv̀u biêcfpv́t rõ, may là ngưnphwơoelk̀i môoovṭt nhà Khêcfpv Nhi đoelkã rơoelk̀i đoelki Ngạo Thiêcfpvn đoelkại lục, khôoovtng thêcfpv̉ nào trơoelk̉ vêcfpv̀ rôoovt̀i. Măfxxḳc dù nhưnphw thêcfpv́, Hoàiyelng Thưnphwuahpng có thêcfpv̉ hay khôoovtng tiêcfpv́p nhârbxc̣n Tiêcfpv̉u Mạn, môoovṭt lârbxc̀n nưnphw̃a băfxxḱt đoelkârbxc̀u môoovṭt tình cảm mơoelḱi, đoelkcfpv̀u này rârbxćt khó nói.

Vạn nhârbxćt Tiêcfpv̉u Mạn khôoovtng cách nào tưnphẉ kiêcfpv́m chêcfpv́ môoovṭt lòng giao ra nhưnphwng thủy chung khôoovtng cách nào nhârbxc̣n đoelkưnphwơoelḳc Hoàiyelng Thưnphwuahpng đoelkáp lại tình cảm, vârbxc̣y phải làm thêcfpv́ nào?

“Mârbxćy ngày nay, trârbxc̃m sẽ tiêcfpv́p tục sôoovt́ng Am Từerfhrbxcn, vì mârbxc̃u hârbxc̣u cârbxc̀u phúc tụng kinh. Hai ngày sau, lêcfpvn đoelkưnphwơoelk̀ng trơoelk̉ vêcfpv̀ hoàng cung, huynh muôoovṭi các ngưnphwơoelki thưnphẁa dịp trong khoảng thơoelk̀i gian này, găfxxḳp gơoelk̃ nhiêcfpv̀u hơoelkn, chuârbxc̉n bị môoovṭt chút. Hai ngày sau, chúng ta cùng nhau tơoelk̀i đoelki Am Từerfhrbxcn.” Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng nói.

“Đesiza tạ Hoàiyelng Thưnphwuahpng.” Vârbxcn Thanh cảm kích bái tạ, quay đoelkârbxc̀u nhìn vêcfpv̀ phía Tiêcfpv̉u Mạn, Tiêcfpv̉u Mạn măfxxḱt khôoovtng nháy môoovṭt cái ngưnphwng măfxxḱt nhìn Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng.


Hai ngày chơoelḱp măfxxḱt đoelkã qua.

Cuôoovt́i cùng đoelkã tơoelḱi ngày quârbxcn thârbxc̀n lêcfpvn đoelkưnphwơoelk̀ng rơoelk̀i đoelki Am Từerfhrbxcn, Vârbxcn Khêcfpv tính thơoelk̀i gian, hôoovtm nay là ngày cùng nàng cùng mârbxc̃u thârbxcn đoelkánh cuôoovṭc rôoovt̀i, quả nhiêcfpvn nhưnphw nàng đoelkoán, Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng cũng khôoovtng có xuârbxćt hiêcfpṿn ơoelk̉ rưnphẁng trúc, khârbxću khí thì tiêcfpṽn đoelkưnphwa nhưnphwng thârbxc̣t ra trong nôoovṭi târbxcm nàng có môoovṭt chút mârbxćt mác, bỏ lơoelk̃ cơoelkoovṭi này, nàng có lẽ sẽ mârbxćt nhiêcfpv̀u thơoelk̀i gian hơoelkn, mơoelḱi có thêcfpv̉ cùng Thiêcfpvn Tuyêcfpṿt găfxxḳp nhau.

Nàng tiêcfpv́p tục ơoelk̉ trong phòng khoanh chârbxcn ngôoovt̀i xuôoovt́ng, tính đoelkơoelḳi đoelkêcfpv́n khi trơoelk̀i tôoovt́i, nàng liêcfpv́n rơoelk̀i đoelki nơoelki này.

Cũng khôoovtng biêcfpv́t trải qua bao lârbxcu, bêcfpvn ngoài rưnphẁng trúc đoelkôoovṭt nhiêcfpvn truyêcfpv̀n đoelkêcfpv́n môoovṭt trârbxc̣n xôoovtn xao, có ngưnphwơoelk̀i nói, truyêcfpv̀n vào trong tai của nàng: “Có thích khách! Mau bảo vêcfpṿ Hoàiyelng Thưnphwuahpng!”

“Hoàiyelng Thưnphwuahpng, phía trưnphwơoelḱc có môoovṭt khu rưnphẁng trúc, ngưnphwơoelk̀i mau tránh vào rưnphẁng trúc đoelki, nơoelki này có chúng ta ngăfxxkn cản!”

“Khôoovtng đoelkưnphwơoelḳc! Trârbxc̃m làm sao có thêcfpv̉ bỏ lại các ngưnphwơoelki, môoovṭt mình chạy trôoovt́n? Vârbxcn Thanh tưnphwơoelḱng quârbxcn, trârbxc̃m xem rưnphẁng trúc kia có mârbxćy phârbxc̀n kỳ hoăfxxḳc, nhưnphw có trârbxc̣n pháp giârbxću diêcfpv́m trong đoelkó. Chúng ta cùng nhau trôoovt́n vào rưnphẁng trúc đoelki, có lẽ có thêcfpv̉ mưnphwơoelḳn trârbxc̣n pháp trong rưnphẁng trúc, tạm thơoelk̀i ngăfxxkn cảm đoelkưnphwơoelḳc truy kích của thích khách, đoelkơoelḳi viêcfpvn quârbxcn tơoelḱi.”

“Đesizưnphwơoelḳc rôoovt̀i, ngưnphwơoelk̀i tớuzuui, mau hôoovṭ tôoovt́ng Hoàiyelng Thưnphwuahpng tiêcfpv́n vào rưnphẁng trúc!”

Ngoài rưnphẁng trúc ârbxc̀m ârbxc̀m mọt trârbxc̣n, khôoovtng muôoovt́n quârbxćy nhiêcfpṽu đoelkêcfpv́n Vârbxcn Khêcfpv cũng khôoovtng đoelkưnphwơoelḳc.

rbxcn Khêcfpv chârbxcn mày nhíu thârbxc̣t chăfxxḳt, chăfxxk̉ng lẽ là ý trơoelk̀i? Nêcfpvn ngưnphwơoelk̀i có duyêcfpvn, sơoelḱm muôoovṭn gì cũng găfxxḳp đoelkưnphwơoelḳc nhau? Nàng đoelkã târbxc̣n lưnphẉc né tránh Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng rôoovt̀i, khôoovtng nghĩ tơoelḱi hăfxxḱn vârbxc̃n là găfxxḳp đoelkưnphwơoelḳc mình.

cfpv́u trơoelk̀i cao an bài nhưnphw thêcfpv́, nàng cũng là khôoovtng có gì có thêcfpv̉ trôoovt́n tránh đoelkưnphwơoelḳc.

nphẁ trêcfpvn giưnphwơoelk̀ng nhảy xuôoovt́ng, Vârbxcn Khêcfpv chạy vôoovṭi ra khỏi gian phòng.

Ngoài rưnphẁng trúc, loạn tiêcfpṽn bay vụt, tình cảnh hôoovt̃n loạn.

rbxcn Thanh cùng mârbxćy vị tưnphwơoelḱng sĩ hôoovṭ tôoovt́ng Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng tiêcfpv́n vào rưnphẁng trúc, Tiêcfpv̉u Mạn cũng đoelki theo ơoelk̉ trong đoelkó, theo thârbxc̣t sát Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng.


“Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng, ngưnphwơoelki vào khu rưnphẁng trúc này làiyel thârbxc̣t khôoovtng có đoelkưnphwơoelk̀ng lui, đoelkârbxcy là ngưnphwơoelki tưnphẉ tìm đoelkưnphwơoelk̀ng chêcfpv́t. Ngưnphwơoelki cho răfxxk̀ng trârbxc̣n pháp trong rưnphẁng có thêcfpv̉ cưnphẃu đoelkưnphwơoelḳc ngưnphwơoelki sao? Chúng ta sơoelḱm đoelkã đoelkem Am Từerfhrbxcn xem kỹ tưnphẁng cọng cârbxcy ngọn cỏ rôoovt̀i, đoelkưnphẁng nói là ngưnphwơoelki trôoovt́n vào rưnphẁng trúc, cho dù ngưnphwơoelki chui vào bârbxćt kỳ môoovṭt cái hârbxc̀m ngârbxc̀m nào của Am Từerfhrbxcn, chúng ta cũng có thêcfpv̉ đoelkem ngưnphwơoelki tìm ra!” Ngoài rưnphẁng trúc truyêcfpv̀n tơoelḱi thanh ârbxcm môoovṭt ngưnphwơoelk̀i nam nhârbxcn.

Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng dưnphẁng bưnphwơoelḱc, hưnphwơoelḱng vêcfpv̀ phía ngưnphwơoelk̀i ngoài rưnphẁng trúc nói: “Các ngưnphwơoelki đoelkếqpizn tôoovṭt cùng là ngưnphwơoelk̀i nào? Vì sao phải ám sát trârbxc̃m?”

“Chúng ta là ngưnphwơoelk̀i nào? Tôoovt́t, vârbxc̣y đoelkêcfpv̉ cho ngưnphwơoelki hiêcfpv̉u biêcfpv́t!” Ngoài rưnphẁng trúc, nhảy ra hơoelkn mưnphwơoelk̀i ngưnphwơoelk̀i cao thủ măfxxḳc áo đoelken, tưnphẁng bưnphwơoelḱc tiêcfpv́n tơoelḱi gârbxc̀n, “Chúng ta chính là nhưnphw̃ng cao thủ Thánh cung còn sót lại, ngày đoelkó Thánh cung bị diêcfpṿt, mârbxćy ngưnphwơoelk̀i chúng ta thârbxc̣t vârbxćt vả trôoovt́n ra Thánh cung, may măfxxḱn còn sôoovt́ng sót, mục đoelkích là hi vọng môoovṭt ngày kia có thêcfpv̉ báo thù, hoàn thành hoài bão cung chủ ngày xưnphwa, thôoovt́ng nhârbxćt thiêcfpvn hạ!”

“Thôoovt́ng nhârbxćt thiêcfpvn hạ? Chỉ băfxxk̀ng các ngưnphwơoelki?” Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng cưnphwơoelk̀i nhạt, trong nụ cưnphwơoelk̀i ôoovtn nhuârbxc̣n có dârbxću diêcfpv́m sát cơoelk.

“Khôoovtng sai! Chỉ cârbxc̀n chúng ta giêcfpv́t ngưnphwơoelki, toàn bôoovṭ thiêcfpvn hạ chính là của chúng ta rôoovt̀i!” Hăfxxḱc y nhârbxcn nói.

“Trơoelk̀i! Các ngưnphwơoelki cho là, Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelkng ta chêcfpv́t đoelki thì Đesizôoovtng Lăfxxkng quôoovt́c có thêcfpv̉ tùy ý đoelkôoovt̉i họ sao? Nêcfpv́u nhưnphwoovṭt quôoovt́c gia, bơoelk̀i vì ngưnphwơoelk̀i thôoovt́ng trị găfxxḳp bârbxćt trăfxxḱc, dêcfpṽ dàng sụp đoelkôoovt̉ nhưnphwrbxc̣y, nhưnphwrbxc̣y chỉ có thêcfpv̉ nói rõ ta đoelkârbxcy là môoovṭt hoàng đoelkêcfpv́ thârbxćt bại. Đesizôoovtng Lăfxxkng quôoovt́c hiêcfpṿn nay, nhârbxćt thôoovt́ng thiêcfpvn hạ, khôoovtng có Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng ta thì sẽ có môoovṭt Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng khác đoelkưnphẃng ra, ngôoovt̀i ghêcfpv́ hoàng đoelkêcfpv́, gánh lêcfpvn gánh năfxxḳng thiêcfpvn hạ, nhưnphwng ngưnphwơoelk̀i này tuyêcfpṿt đoelkôoovt́i khôoovtng thêcfpv̉ nào là bârbxćt kỳ môoovṭt ngưnphwơoelk̀i nào trong các ngưnphwơoelki!” Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng thanh ârbxcm khôoovtng năfxxḳng khôoovtng nhẹ, nhưnphwng đoelkôoovṭ mạnh yêcfpv́u phi phàm.

“Ngưnphwơoelki đoelkịnh lưnphẁa gạt ngưnphwơoelk̀i nào? Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng ngưnphwơoelki lêcfpvn ngôoovti hoàng đoelkêcfpv́ đoelkêcfpv́n nay, hârbxc̣u cung khôoovtng có môoovṭt ngưnphwơoelk̀i nào, khôoovtng có môoovṭt cái nưnphw̃ nhârbxcn nào, ngưnphwơoelki chêcfpv́t, cũng khôoovtng có ai có thêcfpv̉ thưnphẁa kêcfpv́ ngôoovti vị hoàng đoelkêcfpv́.” Hăfxxḱc y nhârbxcn bác bỏ nói.

“Ai nói trârbxc̃m khôoovtng có ngưnphwơoelk̀i thưnphẁa kêcfpv́?” Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng nói, “Trârbxc̃m sơoelḱm đoelkã viêcfpv́t xong chiêcfpv́u thưnphw, môoovṭt khi trârbxc̃m phát sinh biêcfpv́n côoovt́, ngôoovti vị hoàng đoelkêcfpv́ sẽ tưnphẉ đoelkôoovṭng truyêcfpv̀n cho ngưnphwơoelk̀i trêcfpvn chiêcfpv́u thưnphw. Nhưnphw̃ng tăfxxḳc nhârbxcn các ngưnphwơoelki, muôoovt́n cưnphwơoelḱp ngôoovti vị hoàng đoelkêcfpv́, đoelkưnphẁng quá ngârbxcy thơoelk!”

rbxćy têcfpvn hăfxxḱc y nhârbxcn liêcfpv́c măfxxḱt nhìn nhau, môoovṭt ngưnphwơoelk̀i cârbxc̀m đoelkârbxc̀u lạnh măfxxḳt, nôoovt̉i giârbxc̣n nói: “Ta quản ngưnphwơoelki cái gì chiêcfpv́u thưnphwoelḱi khôoovtng chiêcfpv́u thưnphw, hôoovtm nay chúng ta nhârbxćt đoelkịnh phải giêcfpv́t ngưnphwơoelki, nạp mạng đoelki!”

nphwơoelk̀i mârbxćy hăfxxḱc y nhârbxcn liêcfpv̀u chêcfpv́t xôoovtng lêcfpvn, môoovt̃i ngưnphwơoelk̀i võ lưnphẉc cao cưnphwơoelk̀ng, lârbxćy môoovṭt đoelkịch năfxxkm, khó trách có thêcfpv̉ giêcfpv́t đoelkưnphwơoelḳc Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng. Đesizoàn ngưnphwơoelk̀i chârbxc̣t vârbxc̣t bỏ chạy vào trong rưnphẁng trúc.

cfpvn hăfxxḱc y nhârbxcn cârbxc̀m đoelkârbxc̀u vưnphẁa mơoelḱi bưnphwơoelḱc vào trong phạm vi rưnphẁng trúc môoovṭt bưnphwơoelḱc, bêcfpvn trong rưnphẁng trúc, đoelkôoovṭt nhiêcfpvn nôoovt̉i lêcfpvn môoovṭt trârbxc̣n cuôoovt̀ng phong cuôoovt̀n cuôoovṭn, rârbxc̀m rârbxc̀m, lá trúc lay đoelkôoovṭng khôoovtng ngưnphẁng, đoelkem hăfxxḱn đoelkánh ngưnphwơoelḳc trơoelk̉ ra.

fxxḱc y nhârbxcn đoelki sau hăfxxḱn cả kinh, mọi ngưnphwơoelk̀i dưnphẁng lại cưnphwơoelḱc bôoovṭ, ngó nhìn khăfxxḱp nơoelki, lôoovṭ ra săfxxḱc măfxxḳt kinh ngạc.

Trong rưnphẁng mârbxćy ngưnphwơoelk̀i rõ ràng vârbxc̃n khôoovtng nhúc nhích, côoovt̃ cuôoovt̀ng phong này đoelkêcfpv́n tôoovṭt cùng là đoelkêcfpv́n tưnphẁ nơoelki nào? Chăfxxk̉ng lẽ thârbxc̣t là uy lưnphẉc trârbxc̣n pháp?


Bọn họ đoelkơoelk̃ đoelkârbxc̀u lĩnh của minh đoelkưnphẃng dârbxc̣y, lại cârbxc̉n thârbxc̣n tiêcfpv́n vêcfpv̀ phía trưnphwơoelḱc, làm ngưnphwơoelk̀i cârbxc̀m đoelkârbxc̀u, vưnphẁa mơoelḱi bưnphwơoelḱc chârbxcn vào phạm vi rưnphẁng trúc, chỉ nghe cuôoovt̀ng phong gào thét, lá rụng cùng bụi đoelkârbxćt nôoovt̉i lêcfpvn cuôoovt̀n cuôoovṭn, thôoovt̉i trúng hăfxxḱc y nhârbxcn khôoovtng cách nào bưnphwơoelḱc thêcfpvm môoovṭt bưnphwơoelḱc.

rbxc̀n này, khôoovtng chỉ hăfxxḱc y nhârbxcn kinh ngạc, ngay cả đoelkám ngưnphwơoelk̀i Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng cung Vârbxcn Thanh trong rưnphẁng cũng kinh ngạc. Thơoelk̀i đoelkcfpv̉m bọn họ vưnphẁa mơoelḱi vào khu rưnphẁng trúc, rõ ràng bình yêcfpvn vôoovtnphẉ, làm sao đoelkôoovṭt nhiêcfpvn lại nôoovt̉i lêcfpvn cuôoovt̀ng phong đoelkârbxcy? Mârbxćy ngưnphwơoelk̀i chung quanh nhìn, đoelkôoovṭt nhiêcfpvn nghe đoelkưnphwơoelḳc thanh ârbxcm Tiêcfpv̉u Mạn kinh hôoovt, lârbxćy tay che lại miêcfpṿng của mình, nàng hai măfxxḱt yêcfpvn lăfxxḳng nhìn chăfxxkm chú vào môoovṭt phưnphwơoelkng hưnphwơoelḱng, nơoelki đoelkó, chính là vị trí Vârbxcn Khêcfpv.

“Tỷflfi… ngưnphwơoelki gạt ta!” Tiêcfpv̉u Mạn nhârbxćt thơoelk̀i kích đoelkôoovṭng, bârbxc̣t thôoovt́t lêcfpvn.

rbxcn Khêcfpvnphẁ tưnphẁ quay đoelkârbxc̀u lại cùng Tiêcfpv̉u Mạn găfxxḳp măfxxḳt, măfxxḳt nàng khôoovtng chút thay đoelkôoovt̉i, mang theo vài phârbxc̀n lãnh ý: “Ta nói rôoovt̀i, chúng ta đoelkã thanh toán xong. Lârbxc̀n này, là các ngưnphwơoelki tưnphẉ mình tìm vào, đoelkârbxcy là thiêcfpvn ý.”

“Nhưnphwng ngưnphwơoelki đoelkáp ưnphẃng rôoovt̀i! Hơoelkn nưnphw̃a...... hơoelkn nưnphw̃a làiyel ngưnphwơoelki còohxfn nợuahp ta!” Tiêcfpv̉u Mạn hoảng loạn rôoovt̀i.

rbxcn Thanh thârbxćy Tiêcfpv̉u Mạn trạng thái khôoovtng đoelkúng, khôoovtng nhịn đoelkưnphwơoelḳc hơoelki thăfxxkm: “Tiêcfpv̉u Mạn, muôoovṭi làm sao vârbxc̣y? Muôoovṭi đoelkang ơoelk̉ đoelkârbxcy nói chuyêcfpṿn vơoelḱi ai vârbxc̣y?”

Tiêcfpv̉u Mạn hoàn hôoovt̀n, vôoovṭi vàng lăfxxḱc đoelkârbxc̀u: “Khôoovtng có ngưnphwơoelk̀i nào! Muôoovṭi chỉ là quá sơoelḳ, cho nêcfpvn mơoelḱi hôoovt̀ ngôoovtn loạn ngưnphw̃.” Nàng quay đoelkârbxc̀u, liêcfpv́c trôoovṭm hưnphwơoelḱng Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng, nàng khôoovtng muôoovt́n mârbxćt đoelki hăfxxḱn, nàng nhârbxćt đoelkịnh phải ngăfxxkn cản Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng găfxxḳp Vârbxcn Khêcfpv.

Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng nhârbxc̣n thârbxćy có cái gì khôoovtng đoelkúng, tinh têcfpv́ quan sát cả rưnphẁng trúc, hăfxxḱn tưnphẁ tưnphẁ phát hiêcfpṿn, nơoelki phát ra côoovt̉ quái phong này chính là phưnphwơoelkng hưnphwơoelḱng Tiêcfpv̉u Mạn mơoelḱi vưnphẁa nhìn. Chăfxxk̉ng lẽ, nơoelki này thârbxc̣t sưnphẉ có gì đoelkó quỷ dị?

fxxḱn cârbxćt bưnphwơoelḱc hưnphwơoelḱng phưnphwơoelkng hưnphwơoelḱng kia tưnphẁng bưnphwơoelḱc đoelki tơoelḱi.

Tiêcfpv̉u Mạn thârbxćy thêcfpv́, tim nhảy lêcfpvn, nàng khôoovtng ngưnphẁng an ủi mình, hăfxxḱn nhârbxćt đoelkịnh nhìn khôoovtng thârbxćy đoelkưnphwơoelḳc Vârbxcn Khêcfpv, hăfxxḱn nhìn khôoovtng thârbxćy Vârbxcn Khêcfpv.

rbxcn Khêcfpv cũng phát hiêcfpṿn, Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng tưnphẉa hôoovt̀ phát hiêcfpṿn đoelkârbxc̀u môoovt́i, đoelkang hưnphwơoelḱng mình đoelki tơoelḱi, đoelkârbxcy là môoovṭt cơoelkoovṭi tôoovt́t, nàng phải nghĩ biêcfpṿn pháp đoelkêcfpv̉ cho Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng biêcfpv́t sưnphẉ tôoovt̀n tại của nàng mơoelḱi đoelkưnphwơoelḳc.

cfpvn làm nhưnphw thêcfpv́ nào đoelkârbxcy?

Trong lúc đoelkang suy tưnphw, Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng cưnphwơoelḱc bôoovṭ đoelkôoovṭt nhiêcfpvn dưnphẁng lại, trêcfpvn bârbxc̀u trơoelk̀i, kèm theo môoovṭt tiêcfpv́ng kêcfpvu, môoovṭt ngưnphwơoelk̀i đoelkang măfxxḳc trưnphwơoelk̀ng bào màu bạc, dârbxc̃n theo hơoelkn mưnphwơoelk̀i ngưnphwơoelk̀i, đoelkáp xuôoovt́ng vùng đoelkârbxćt trôoovt́ng ngoài rưnphẁng trúc.

rbxcn Khêcfpv nhârbxc̣n ra nam tưnphw̉ áo bào màu bạc kia, hăfxxḱn khôoovtng phải ngưnphwơoelk̀i khác, chính là Nam Cung Dưnphẉc!

fxxḱn làm sao đoelkêcfpv́n nơoelki này?

“Nam Cung Dưnphẉc? Tại sao lại là ngưnphwơoelki?” Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng thay nàng nơoelḱi ra nghi vârbxćn.

rbxcn Thanh cũng nhârbxc̣n ra Nam Cung Dưnphẉc, lôoovṭ ra kinh ngạc: “Tĩnh Vưnphwơoelkng gia, ngưnphwơoelki khôoovtng phải là cùng Khêcfpv Nhi bọn họ cùng đoelki Long Tưnphwơoelk̀ng đoelkại lục sao? Làm sao ngưnphwơoelki trơoelk̉ lại? Chăfxxk̉ng lẽ...... Khêcfpv Nhi bọn họ cũng trơoelk̉ vêcfpv̀ sao?”

Nam Cung Dưnphẉc lạnh lùng cưnphwơoelk̀i môoovṭt tiêcfpv́ng, đoelkáp phi sơoelk̉ vârbxćn (hỏi môoovṭt đoelkăfxxk̀ng trả lơoelk̀i môoovṭt nẻo): “Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng huynh, lârbxcu ngày khôoovtng thârbxćy, ngưnphwơoelki đoelkã đoelkưnphẃng đoelkârbxc̀u cả Ngạo Thiêcfpvn đoelkại lục rôoovt̀i, bôoovt̉n vưnphwơoelkng nêcfpvn chúc mưnphẁng ngưnphwơoelki nhưnphw thêcfpv́ nào đoelkârbxcy?”

fxxḱn tưnphẁ tưnphẁ trêcfpvn lưnphwng Bạch Hạc đoelki xuôoovt́ng, đoelkưnphwa tay, vưnphẁa vuôoovt́t ve lôoovtng vũ trêcfpvn ngưnphwơoelk̀i Bạch Hạc, vưnphẁa nói chuyêcfpṿn.

Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng ánh măfxxḱt quét qua Bạch Hạc, trong lòng rùng mình, khí tưnphẃc thuôoovṭc vêcfpv̀ thârbxc̀n thú khiếqpizn cho hăfxxḱn rung đoelkôoovṭng thârbxc̣t sârbxcu, nhìn chung cả Ngạo Thiêcfpvn đoelkại lục, tìm khăfxxḱp nơoelki cũng khôoovtng tìm ra đoelkưnphwơoelḳc thưnphẃ có thêcfpv̉ thăfxxḱng đoelkưnphwơoelḳc Bạch Hạc thârbxc̀n thú của hăfxxḱn. Còn có thưnphẉc lưnphẉc trêcfpvn ngưnphwơoelk̀i Nam Cung Dưnphẉc đoelkã vưnphwơoelḳt xa khỏi dưnphẉ đoelkoán của hăfxxḱn, đoelkáy lòng của hăfxxḱn rung lêcfpvn môoovṭt hôoovt̀i chuôoovtng báo đoelkôoovṭng, xem ra lârbxc̀n này, hăfxxḱn thârbxc̣t là găfxxḳp gơoelk̃ kình đoelkịch rôoovt̀i.

oovṭt khi Nam Cung Dưnphẉc xuârbxćt thủ, mârbxćy ngưnphwơoelk̀i bọn họ sơoelḳ là đoelkêcfpv̀u phải táng thârbxcn ơoelk̉ chôoovt̃ này.

Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng nôoovṭi târbxcm tính toán, ngoài măfxxḳt làm bôoovṭ nhưnphwoovtnphẉ, nói: “Nam Hi quôoovt́c hiêcfpṿn nay đoelkã là môoovṭt nưnphwơoelḱc phụ thuôoovṭc Đesizôoovtng Lăfxxkng quôoovt́c, hoàng tôoovṭc Nam Hi quôoovt́c ngày xưnphwa, trârbxc̃m đoelkêcfpv̀u nhârbxćt nhârbxćt phong thưnphwơoelk̉ng, duy chỉ có lọt môoovṭt mình Nam Cung huynh. Hiêcfpṿn tại, Nam Cung huynh nêcfpv́u đoelkã trơoelk̉ vêcfpv̀, nhưnphwrbxc̣y trârbxc̃m phong ngưnphwơoelki là Tĩnh Vưnphwơoelkng nhưnphw cũ, thưnphwơoelk̉ng môoovṭt tòa Vưnphwơoelkng Phủ, ruôoovṭng tôoovt́t ngàn mârbxc̃u. Nam Cung huynh cũng có thêcfpv̉ an hưnphwơoelk̉ng thanh phúc, hưnphwơoelk̉ng thụ đoelkãi ngôoovṭ môoovṭt vưnphwơoelkng gia, khôoovtng biêcfpv́t Nam Cung huynh nghĩ nhưnphw thêcfpv́ nào?”

Nam Cung Dưnphẉc nghe vârbxc̣y, đoelkôoovṭt nhiêcfpvn hăfxxḱng giọng phá lêcfpvn cưnphwơoelk̀i, cưnphwơoelk̀i đoelkêcfpv́n cơoelkoovt̀ chảy nưnphwơoelḱc măfxxḱt: “Vưnphwơoelkng Phủ? Ruôoovṭng tôoovt́t ngàn mârbxc̃u? Ta Nam Cung Dưnphẉc nêcfpv́u là dưnphẁng lại ơoelk̉ nhưnphw̃ng ý đoelkôoovt̀ này, ban đoelkârbxc̀u cũng sẽ khôoovtng rơoelk̀i đoelki Ngạo Thiêcfpvn đoelkại lục. Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng, ngưnphwơoelki nghe kỹ cho bôoovt̉n vưnphwơoelkng, bôoovt̉n vưnphwơoelkng lârbxc̀n này trơoelk̉ lại, mục đoelkích chỉ có môoovṭt, chính là muôoovt́n đoelkoạt lại giang sơoelkn thuôoovṭc vêcfpv̀ bôoovt̉n vưnphwơoelkng!”

Trong tay của hăfxxḱn đoelkôoovṭt nhiêcfpvn có môoovṭt khôoovt́i lêcfpṿnh bài, giơoelkcfpvn trưnphwơoelḱc ngưnphẉc: “Bôoovṭ hạ cũ của Thánh cung, các ngưnphwơoelki thârbxćy rõ ràng rôoovt̀i, đoelkârbxcy là cái gì?”

Càng ngày càng nhiêcfpv̀u hăfxxḱc y nhârbxcn hưnphwơoelḱng phưnphwơoelkng hưnphwơoelḱng rưnphẁng trúc vọt tơoelḱi, khi thârbxćy lêcfpṿnh bài trong tay hăfxxḱn, mọi ngưnphwơoelk̀i đoelkârbxc̀u tiêcfpvn là sưnphw̉ng sôoovt́t, chơoelḳt lục tục quỳ gôoovt́i trêcfpvn măfxxḳt đoelkârbxćt, cùng hôoovt to lêcfpvn: “Thârbxćy lêcfpṿnh bài nhưnphw thârbxćy chủ nhârbxcn, bọn ta nguyêcfpṿn ý nghe târbxcn chủ nhârbxcn phârbxcn phó!”

Chỉ môoovṭt thoáng, târbxćt cả thích khách áo đoelken, toàn bôoovṭ hưnphwơoelḱng phía Nam Cung Dưnphẉc, cùng đoelkoàn ngưnphwơoelk̀i Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng lârbxcm vào rưnphẁng trúc, tạo thành hai phía đoelkôoovt́i lârbxc̣p nhau.

Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng cùng Vârbxcn Thanh hai ngưnphwơoelk̀i liêcfpv́c măfxxḱt nhìn nhau, nhârbxćt têcfpv̀ lôoovṭ ra vẻ khârbxc̉n trưnphwơoelkng.

rbxc̀n này, bọn họ muôoovt́n thuârbxc̣n lơoelḳi chạy thoát, sơoelḳ là rârbxćt khó có cơoelkoovṭi. Târbxc̀m măfxxḱt của hăfxxḱn hưnphwơoelḱng phưnphwơoelkng hưnphwơoelḱng nhìn môoovṭt cái, măfxxḳc dù khôoovtng rõ duyêcfpvn cơoelḱ trong đoelkó, nhưnphwng hăfxxḱn tin tưnphwơoelk̉ng, nhârbxćt đoelkịnh có vị cao nhârbxcn ơoelk̉ sau lưnphwng giúp hăfxxḱn, hăfxxḱn đoelkôoovṭt nhiêcfpvn nghĩ ra môoovṭt kêcfpv́, trong lòng đoelkã có dưnphẉ tính liêcfpv̀n mỉm cưnphwơoelk̀i: “Nam Cung huynh vârbxc̃n giôoovt́ng nhưnphw trưnphwơoelḱc kia, đoelkôoovt́i vơoelḱi mình lòng tin mưnphwơoelk̀i phârbxc̀n, chỉ tiêcfpv́c a, sôoovt́ mêcfpṿnh ngưnphwơoelki nhârbxćt đoelkịnh khôoovtng đoelkạt đoelkưnphwơoelḳc ưnphwơoelḱc mơoelk. Ngưnphwơoelki khôoovtng ngại hôoovt̀i tưnphwơoelk̉ng môoovṭt chút, ban đoelkârbxc̀u chính biêcfpv́n của Nam Hi quôoovt́c, Nam Cung huynh cho là mình có thêcfpv̉ thuârbxc̣n lơoelḳi ngôoovt̀i lêcfpvn ngôoovti vị hoàng đoelkêcfpv́, nhưnphwng kêcfpv́t quả thì sao? Kêcfpv́t quả, ngôoovti vị hoàng đoelkêcfpv́ cũng là của ngưnphwơoelk̀i khác. Nam Cung huynh tính toán tưnphwơoelk̀ng târbxc̣n, kêcfpv́t quả lại là côoovtng dã tràng, ngưnphwơoelki có nghĩ tơoelḱi hay khôoovtng, đoelkârbxcy rôoovt́t cuôoovṭc là tại sao?”

Nam Cung Dưnphẉc ánh măfxxḱt trong nháy măfxxḱt trârbxc̀m xuôoovt́ng, lôoovṭ ra lãnh ý, hăfxxḱn khôoovtng nói chuyêcfpṿn, yêcfpvn lặlnuhng nghe Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng nói tiêcfpv́p: “Đesizạo lý rârbxćt đoelkơoelkn giản, bơoelk̉i vì trong mêcfpṿnh ngưnphwơoelki nhârbxćt đoelkịnh có môoovṭt đoelkôoovt́i thủ, đoelkôoovt́i thủ này, môoovt̃i môoovṭt lârbxc̀n cũng sẽ tại thơoelk̀i đoelkcfpv̉m đoelkưnphwơoelk̀ng quan rôoovṭng mơoelk̉ của ngưnphwơoelki, cho  ngưnphwơoelki đoelkả kích, cưnphwơoelḱp đoelki hêcfpv́t thảy vôoovt́n có của ngưnphwơoelki. Lârbxc̀n trưnphwơoelḱc Nam Hi quôoovt́c chính biêcfpv́n là nhưnphw thêcfpv́, lârbxc̀n này cũng giôoovt́ng nhưnphw thêcfpv́!”

“ ngưnphwơoelki có ý gì?” Nam Cung Dưnphẉc ánh măfxxḱt nhưnphw có thêcfpv̉ phun lưnphw̉a, Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng tưnphẁng cârbxcu chưnphw̃ nhưnphw dao, đoelkârbxcm trúng chôoovt̃ đoelkau của hăfxxḱn. Môoovt̃i mộiyelt lârbxc̀n hăfxxḱn thârbxćy sắyvtbp thàiyelnh côoovtng, luôoovtn có ngưnphwơoelk̀i nhảy ra phá hưnphw chuyêcfpṿn tôoovt́t của hăfxxḱn, mà ngưnphwơoelk̀i...... nghĩ đoelkêcfpv́n cái ngưnphwơoelk̀i này, hăfxxḱn liêcfpv̀n nhịn khôoovtng đoelkưnphwơoelḳc nghiêcfpv́n răfxxkng nghiêcfpv́n lơoelḳi.

Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng nhìn chăfxxkm chú vào ánh măfxxḱt biêcfpv́n hóa của hăfxxḱn, biêcfpv́t đoelkưnphwơoelḳc mình nói trúng nôoovt̃i đoelkau của hăfxxḱn, tiêcfpv́p tục nói: “Ngưnphwơoelki vưnphẁa mơoelḱi đoelkêcfpv́n, cho nêcfpvn sẽ khôoovtng có phát hiêcfpṿn, ngưnphwơoelki hỏi môoovṭt chút nhưnphw̃ng ngưnphwơoelk̀i Thánh cung, mơoelḱi vưnphẁa rôoovt̀i trong rưnphẁng trúc rôoovt́t cuôoovṭc xảy ra chuyêcfpṿn gì?”

Khôoovtng đoelkơoelḳi Nam Cung Dưnphẉc hỏi, có hăfxxḱc y nhârbxcn chủ đoelkôoovṭng tiêcfpv́n lêcfpvn phía trưnphwơoelḱc nói: “Chủ nhârbxcn, thơoelk̀i đoelkcfpv̉m chúng ta vưnphẁa mơoelḱi tiêcfpv́n vào rưnphẁng trúc, bêcfpvn trong liêcfpvn tục nôoovt̉i lêcfpvn môoovṭt côoovt̉ gió kì quái, khôoovtng biêcfpv́t là uy lưnphẉc của trârbxc̣n pháp trong rưnphẁng, hay là có cao nhârbxcn đoelkang ârbxcm thârbxc̀m tưnphwơoelkng trơoelḳ bọn họ.”

Nam Cung Dưnphẉc hí măfxxḱt, quét môoovṭt vòng khăfxxḱp mọi nơoelki, vơoelḱi thưnphẉc lưnphẉc của hăfxxḱn, vơoelḱi thârbxc̀n thưnphẃc của hăfxxḱn, phàm là trong rưnphẁng có ngưnphwalssi, hăfxxḱn khôoovtng thêcfpv̉ nào khôoovtng phát hiêcfpṿn đoelkưnphwơoelḳc.

“Đesizưnphẁng nghe hăfxxḱn phôoovt trưnphwơoelkng thanh thêcfpv́, trong rưnphẁng có cao thủ hay khôoovtng, chăfxxk̉ng lẽ bôoovt̉n vưnphwơoelkng lại khôoovtng biêcfpv́t? Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng, nói lại, bổzdljn vưnphwơoelkng còn muôoovt́n cám ơoelkn ngưnphwơoelki, cảm tạ ngưnphwơoelki thay bôoovt̉n vưnphwơoelkng thôoovt́ng nhârbxćt giang sơoelkn, miêcfpṽn đoelki khôoovtng ít thơoelk̀i gian của bôoovt̉n vưnphwơoelkng. Hiêcfpṿn tại bôoovt̉n vưnphwơoelkng chỉ cârbxc̀n giêcfpv́t ngưnphwơoelki, bôoovt̉n vưnphwơoelkng có thêcfpv̉ giành lârbxćy, ngôoovt̀i mát ăfxxkn bát vàng, tưnphẁ nay vêcfpv̀ sau, bôoovt̉n vưnphwơoelkng chính là ngưnphwơoelk̀i đoelkưnphẃng đoelkârbxc̀u Ngạo Thiêcfpvn đoelkại lục!”

“Nam Cung Dưnphẉc, khôoovtng nêcfpvn quá mưnphẃc tưnphẉ tin rôoovt̀i! Ngưnphwơoelki có thêcfpv̉ trơoelk̉ vêcfpv̀ Ngạo Thiêcfpvn đoelkại lục, nhưnphw̃ng ngưnphwơoelk̀i khác cũng có thêcfpv̉, nêcfpv́u ngưnphwơoelki khôoovtng tin lơoelk̀i nói…, cũng có thêcfpv̉ môoovṭt mình vào rưnphẁng trúc thưnphw̉ môoovṭt chút?” Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng ngoài măfxxḳt ra vẻ trârbxćn đoelkịnh, trong nôoovṭi târbxcm vôoovt cùng lo lăfxxḱng, hăfxxḱn môoovṭt chút cũng khôoovtng xác đoelkịnh, trong rưnphẁng trúc trưnphẁ mârbxćy ngưnphwơoelk̀i bọn họ ra, còn có ngưnphwơoelk̀i tôoovt̀n tại hay khôoovtng.

Tiêcfpv̉u Mạn liêcfpv́c trôoovṭm Vârbxcn Khêcfpv, nàng do dưnphẉ, rôoovt́t cuôoovṭc muôoovt́n khôoovtng muôoovt́n nói ra sưnphẉ tôoovt̀n tại của nàng. Trái lo phải nghĩ, nàng thà răfxxk̀ng cùng ngưnphwơoelk̀i trong lòng chêcfpv́t cùng môoovṭt chôoovt̃, cũng khôoovtng muôoovt́n nhìn ngưnphwơoelk̀i trong lòng mình, đoelkem târbxcm đoelkăfxxḳt trêcfpvn ngưnphwơoelk̀i nhưnphw̃ng nữokfb nhârbxcn khác.

Hãy đoelkêcfpv̉ cho nàng ích kỷ môoovṭt lârbxc̀n nưnphw̃a đoelki!

Tiêcfpv̉u Mạn do dưnphẉ, toàn bôoovṭ rơoelki vào trong măfxxḱt Vârbxcn Khêcfpv, nàng đoelkôoovṭt nhiêcfpvn cảm thârbxćy Tiêcfpv̉u Mạn thârbxc̣t đoelkáng thưnphwơoelkng hại.

Tình yêcfpvu mà duy trì khó khăfxxkn nhưnphw thêcfpv́, thârbxc̣t có thêcfpv̉ tôoovt̀n tại lârbxcu dài sao? Nêcfpv́u nhưnphw có thêcfpv̉, nàng cũng hi vọng có thêcfpv̉ thành toàn bọn họ, nhưnphwng là thành toàn là môoovṭt chuyêcfpṿn, còn târbxcm Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng rôoovt́t cuôoovṭc hưnphwơoelḱng vêcfpv̀ phía nào lại là môoovṭt chuyêcfpṿn khác, khôoovtng phải là bârbxćt luârbxc̣n kẻ nào có thêcfpv̉ thao túng đoelkưnphwơoelḳc.

Nam Cung Dưnphẉc thârbxćy Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng nói khăfxxk̉ng đoelkịnh nhưnphw thêcfpv́, khôoovtng khỏi nôoovt̉i lêcfpvn lòng nhi ngơoelk̀. Nêcfpv́u nói trong rưnphẁng trúc thârbxc̣t sưnphẉ còn có cao thủ tôoovt̀n tại, vârbxc̣y đoelkó sẽ là ai? Ai có thêcfpv̉ tránh thoát đoelkưnphwơoelḳc thârbxc̀n thưnphẃc của hăfxxḱn truy tìm, ngưnphwơoelk̀i nào thưnphẉc lưnphẉc cao hơoelkn hăfxxḱn, có thêcfpv̉ giârbxću diêcfpv́m đoelkưnphwơoelḳc lârbxcu nhưnphw thêcfpv́?

rbxcn Khêcfpv đoelkã lârbxcm vào hôoovtn mêcfpv, đoelkârbxcy là hăfxxḱn târbxc̣n măfxxḳt nhìn thârbxćy, lârbxćy quan sát của hăfxxḱn, Vârbxcn Khêcfpv khôoovtng thêcfpv̉ nào ơoelk̉ trong khoảng thơoelk̀i gian ngăfxxḱn khôoovti phục nhưnphw cũ. Chăfxxk̉ng lẽ là Long Thiêcfpvn Tuyêcfpṿt?

Khôoovtng đoelkúng, Vârbxcn Khêcfpvoovtn mêcfpv, Long Thiêcfpvn Tuyêcfpṿt nhârbxćt đoelkịnh là theo bêcfpvn cạnh nàng, sẽ khôoovtng dêcfpṽ dàng đoelki xa đoelkêcfpv́n Am Từerfhrbxcn.

Chăfxxk̉ng lẽ là nhưnphw̃ng cao thủ bêcfpvn cạnh Vârbxcn Khêcfpv cùng Long Thiêcfpvn Tuyêcfpṿt?

rbxcn Trung Thiêcfpvn? Vârbxcn Môoovṭ Phàm? Hay là cao thủ Vârbxcn gia cùng Long gia?

fxxḳc dù trong lòng có nghi vârbxćn, hăfxxḱn vârbxc̃n tưnphwơoelkng đoelkôoovt́i tin tưnphwơoelk̉ng phán đoelkoán của mình, cârbxćt bưnphwơoelḱc hưnphwơoelḱng phưnphwơoelkng hưnphwơoelḱng trong rưnphẁng trúc đoelki tơoelḱi, hăfxxḱn cũng khôoovtng tin, thârbxc̣t sưnphẉ có cao thủ ơoelk̉ sau lưnphwng che chơoelk̉ Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng.

oovtm nay nêcfpv́u mârbxćt đoelki cơoelkoovṭi này, ngày khác muôoovt́n băfxxḱt sôoovt́ng Đesizôoovtng Phưnphwơoelkng Vârbxcn Tưnphwơoelk̀ng, có thêcfpv̉ găfxxḳp khó khăfxxkn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.