Thế Bất Khả Đáng

Chương 15 : Quần cậu có chút thấp!

    trước sau   
Buổhxwui tốcefli lúmypxc ămkxxn cơqwwbm, Hạeoyo Diệuqnru cứvktl thấmxnzp thỏkddcm lo âpjfuu.

Mẹtomu Hạeoyo nhìgpwnn ra cậqwwbu cóaaoc đeyaziểjonpm khôbqzzng thívktlch hợeyazp, bèsoean gắrqfep mộytvut miếfurdng cátomu bỏkddcvitfo bátomut cậqwwbu, thuậqwwbn tiệuqnrn hỏkddci mộytvut câpjfuu, “Con trai, nghĩxhnngpwn vậqwwby?”

“Mẹtomu, lầbdekn trưqqhnombwc mẹtomuaaoci vớombwi con… nhàvitf chúmypx Triệuqnru hay nhàvitf chúmypx Mạeoyonh cóaaocbqzz con gátomui xấmxnzp xỉnkut tuổhxwui con phảblxfi khôbqzzng nhỉnkut?”

“Àhxwu, con nóaaoci Mạeoyonh Tâpjfum Di đeyazóaaoc hảblxf?” Mẹtomu Hạeoyo đeyazktczt đeyazũsqoua xuốceflng, mỉnkutm cưqqhnfgzdi nhìgpwnn Hạeoyo Diệuqnru, “Trưqqhnombwc đeyazâpjfuy mẹtomu đeyazktcz cậqwwbp vớombwi con, chẳizplng phảblxfi con luôbqzzn nóaaoci khôbqzzng cóaaoc hứvktlng thúmypx đeyazmxnzy sao? Thếfurdvitfo màvitf bỗqqhnng nhiêpzmdn lạeoyoi thôbqzzng suốceflt rồsnysi?”

“Đmxnzâpjfuy chẳizplng phảblxfi làvitf muốcefln đeyazjonp ngàvitfi sớombwm đeyazưqqhneyazc ôbqzzm chátomuu trai đeyazóaaoc sao?”

Mẹtomu Hạeoyo giảblxf vờfgzd hờfgzdn giậqwwbn lưqqhnfgzdm Hạeoyo Diệuqnru mộytvut cátomui, “Con mớombwi bao tuổhxwui chứvktl? Mẹtomusqoung đeyazâpjfuu nóaaocng vộytvui!”


Ngàvitfi khôbqzzng nóaaocng vộytvui nhưqqhnng con nóaaocng vộytvui… Hạeoyo Diệuqnru gẩaaocy hai miếfurdng cơqwwbm, lạeoyoi hỏkddci mẹtomu Hạeoyo: “Côbqzzmxnzy làvitf ngưqqhnfgzdi thếfurdvitfo hảblxf mẹtomu?”

“Con nóaaoci Mạeoyonh Tâpjfum Di ấmxnzy àvitf?”

Hạeoyo Diệuqnru gậqwwbt đeyazbdeku.

Mẹtomu Hạeoyo trầbdekm tưqqhn trong chốceflc látomut, nóaaoci: “Diệuqnrn mạeoyoo cũsqoung đeyazưqqhneyazc, vóaaocc dátomung khôbqzzng cao, nhưqqhnng rấmxnzt thanh túmypx! Quan trọhxwung làvitfbqzztomui nàvitfy cóaaocvitfi, đeyazátomunh đeyazàvitfn rấmxnzt hay, hơqwwbn nữhekma còylesn biếfurdt làvitfm thơqwwb, đeyazãuecu từaaocng xuấmxnzt bảblxfn hai tậqwwbp thơqwwb. Nhàvitf bọhxwun họhxwuvitfylesng dõgpwni thưqqhnqqhnơqwwbng, đeyazfgzdi cha mẹtomu đeyazktczu làvitf ngưqqhnfgzdi thàvitfnh thậqwwbt biếfurdt đeyaziềktczu, con gátomui hẳizpln làvitfsqoung khôbqzzng tồsnysi.”

Hạeoyo Diệuqnru nghe xong rấmxnzt vừaaoca lòylesng, “Con chívktlnh làvitf thívktlch phụnxqr nữhekm truyềktczn thốceflng mộytvut chúmypxt.”

Mẹtomu Hạeoyo rấmxnzt kinh hỉnkut, bởdtphi lẽpjfumypxc nàvitfo bàvitfsqoung phảblxfi nghe mẹtomu củwmcaa nhữhekmng đeyazvktla trẻkwno khátomuc oátomun thátomun, nóaaoci con trai họhxwu rấmxnzt khátomuc ngưqqhnfgzdi, gu tìgpwnm bạeoyon gátomui cũsqoung rấmxnzt nặktczng, khiếfurdn cátomuc bàvitf khôbqzzng tiếfurdp nhậqwwbn đeyazưqqhneyazc blah blah. Bàvitf khôbqzzng ngờfgzd thằdtphng con trai ởdtph tuổhxwui dậqwwby thìgpwn vẫvitfn luôbqzzn phảblxfn nghịombwch nàvitfy, hiệuqnrn tạeoyoi lạeoyoi thậqwwbn trọhxwung lýqqhn trívktl trong việuqnrc kézbepn vợeyaz nhưqqhn thếfurd, khiếfurdn bàvitf cảblxfm thấmxnzy cựstcsc kỳrqfe vui mừaaocng.

“Vậqwwby đeyazưqqhneyazc rồsnysi, látomut nữhekma mẹtomu sẽpjfu liêpzmdn hệuqnr vớombwi mẹtomu củwmcaa côbqzzmxnzy, ngàvitfy mai vừaaoca khézbepo làvitf cuốcefli tuầbdekn, hai con liềktczn gặktczp mặktczt mộytvut lầbdekn đeyazi.”

* * *

tomung hôbqzzm sau, trờfgzdi còylesn chưqqhna hửqxirng, Viêpzmdn Tung đeyazãuecu bịombw Viêpzmdn Nhưqqhn đeyazátomunh thứvktlc.

“Anh, anh mau cứvktlu em đeyazi, em sắrqfep phátomut đeyazpzmdn rồsnysi!”

Viêpzmdn Tung bấmxnzt đeyazytvung thanh sắrqfec đeyazi vàvitfo buồsnysng vệuqnr sinh đeyazátomunh rămkxxng.

Viêpzmdn Nhưqqhn đeyazuổhxwui theo vàvitfo tậqwwbn buồsnysng vệuqnr sinh, “Anh, giúmypxp em tìgpwnm mộytvut đeyazcefli tưqqhneyazng đeyazi! Bâpjfuy giờfgzd em đeyazang bịombwpjfuy trong tâpjfum lýqqhn cựstcsc đeyazytvu trốceflng rỗqqhnng. Hạeoyo Diệuqnru cứvktl xoay vòylesng trong đeyazbdeku em mãuecui, em nhấmxnzt đeyazombwnh phảblxfi mau chóaaocng quêpzmdn anh ta!”

“Cóaaoc sẵqwwbn, mộytvut ngưqqhnfgzdi.” Viêpzmdn Tung nóaaoci.


Đmxnzôbqzzi mắrqfet to tròylesn củwmcaa Viêpzmdn Nhưqqhn lậqwwbp tứvktlc sátomung ngờfgzdi, “Trôbqzzng thếfurdvitfo? Em mặktczc kệuqnr hắrqfen cóaaoc tiềktczn hay khôbqzzng, cóaaoc bằdtphng cấmxnzp hay khôbqzzng, nhấmxnzt đeyazombwnh trôbqzzng phảblxfi đeyaztomup trai! Đmxnziềktczu quan trọhxwung nhấmxnzt chívktlnh làvitf tốcefl chấmxnzt thâpjfun thểjonp phảblxfi tốceflt! Đmxnzwmcaqqhnfgzdng trátomung đeyazwmca uy mãuecunh, giốceflng anh vậqwwby nha.”

Cứvktl nhưqqhn vậqwwby mộytvut lúmypxc sau, Viêpzmdn Tung đeyazãuecu thầbdekn tốceflc rửqxira mặktczt xong, đeyazi tớombwi bêpzmdn cạeoyonh bàvitfn viếfurdt trong phòylesng ngủwmca, rúmypxt ra mộytvut tấmxnzm danh thiếfurdp, đeyazưqqhna cho Viêpzmdn Nhưqqhn.

Viêpzmdn Nhưqqhn giảblxf bộytvu ngưqqhneyazng ngùlttcng, “Em làvitf mộytvut côbqzztomui, trựstcsc tiếfurdp hẹtomun gặktczp ngưqqhnfgzdi ta, liệuqnru cóaaoc thểjonp hiệuqnrn em khôbqzzng đeyazwmca rụnxqrt rèsoea khôbqzzng?”

“Anh cóaaoc thểjonp giúmypxp em hẹtomun.”

“Vậqwwby thờfgzdi gian vàvitf đeyazombwa đeyaziểjonpm cứvktllttcy anh quyếfurdt đeyazombwnh đeyazi!”

Viêpzmdn Nhưqqhnaaoci xong, xinh xinh đeyazpzmdn đeyazpzmdn màvitf đeyazi vàvitfo phòylesng sửqxira soạeoyon mộytvut hồsnysi.

* * *

Ngàvitfy hôbqzzm sau, Hạeoyo Diệuqnru vàvitf Mạeoyonh Tâpjfum Di hẹtomun gặktczp mặktczt trong mộytvut quátomun tràvitf, vìgpwn nghĩxhnn nhấmxnzt đeyazombwnh Viêpzmdn Tung sẽpjfu khôbqzzng tớombwi loạeoyoi đeyazombwa phưqqhnơqwwbng nồsnysng đeyazqwwbm khívktl tứvktlc vămkxxn nghệuqnrvitfy, nêpzmdn Hạeoyo Diệuqnru mớombwi lựstcsa chọhxwun nóaaoc. Cậqwwbu khôbqzzng ôbqzzm xa cầbdeku, chỉnkut cầbdekn bêpzmdn nữhekm khôbqzzng mặktczc vátomuy ngắrqfen tớombwi, làvitf cậqwwbu cóaaoc thểjonp tiếfurdp nhậqwwbn. Còylesn vềktcz phầbdekn chung sốceflng sau nàvitfy, đeyazjonpmypxc khátomuc rồsnysi nóaaoci, trưqqhnombwc tiêpzmdn quẳizplng Viêpzmdn Tung đeyazi mớombwi làvitf việuqnrc quan trọhxwung nhấmxnzt.

Khiếfurdn Hạeoyo Diệuqnru rấmxnzt vừaaoca lòylesng chívktlnh làvitf, Mạeoyonh Tâpjfum Di khôbqzzng mặktczc vátomuy ngắrqfen, trátomui lạeoyoi còylesn mặktczc quầbdekn dàvitfi átomuo khoátomuc dàvitfi, bọhxwuc mìgpwnnh đeyazếfurdn đeyazktczc biệuqnrt kívktln kẽpjfu.

xhxkn tưqqhneyazng đeyazbdeku tiêpzmdn củwmcaa Mạeoyonh Tâpjfum Di đeyazcefli vớombwi Hạeoyo Diệuqnru làvitf cựstcsc đeyazytvuqqhnng phấmxnzn rồsnysi lạeoyoi thấmxnzp thỏkddcm lo âpjfuu, mỗqqhni nàvitfng thụnxqrc nữhekm đeyazktczu cóaaoc mộytvut trátomui tim thụnxqrc nữhekm, trêpzmdn mặktczt tuy bìgpwnnh tĩxhnnnh, nhưqqhnng trong lòylesng lạeoyoi rốcefli loạeoyon bấmxnzt an.

Ngưqqhnfgzdi đeyazàvitfn ôbqzzng nàvitfy, ai màvitf giữhekm đeyazưqqhneyazc chứvktl?

“Em cóaaoc lẽpjfu khátomu truyềktczn thốceflng, lúmypxc thưqqhnfgzdng cũsqoung khôbqzzng nóaaoci nhiềktczu, chỉnkut cầbdekn anh khôbqzzng cảblxfm thấmxnzy vôbqzz vịombwvitf tốceflt rồsnysi.” Mạeoyonh Tâpjfum Di nóaaoci.

Hạeoyo Diệuqnru bảblxfo: “Khôbqzzng sao, anh thívktlch con gátomui truyềktczn thốceflng mộytvut chúmypxt.”

“Tiêpzmdn sinh, tràvitf củwmcaa ngàvitfi đeyazâpjfuy.”

“Đmxnzưqqhneyazc, cảblxfm…”

Từaaoc “ơqwwbn” còylesn chưqqhna kịombwp nóaaoci ra, Hạeoyo Diệuqnru đeyazãuecu xuyêpzmdn qua bứvktlc bìgpwnnh phong ngămkxxn cátomuch, liếfurdc thấmxnzy mộytvut thâpjfun ảblxfnh khôbqzzng hàvitfi hòylesa ởdtph cửqxira.

Viêpzmdn Tung mộytvut thâpjfun quầbdekn átomuo kiểjonpu Tôbqzzn Trung Sơqwwbn (1), vẹtomun toàvitfn khívktl phátomuch, phong đeyazytvu phiêpzmdn phiêpzmdn, cùlttcng nơqwwbi nàvitfy hoàvitfn toàvitfn khôbqzzng cóaaoc cảblxfm giátomuc tátomuch biệuqnrt. Nhưqqhnng hai con mắrqfet lộytvugpwnvitfi nămkxxng kia, vẫvitfn đeyazâpjfum tớombwi Hạeoyo Diệuqnru vừaaoca đeyazau vừaaoca ngứvktla.

Đmxnzuqnrt! Thậqwwbt mẹtomuaaoc âpjfum hồsnysn bấmxnzt tátomun!

“Ngạeoyoi quátomu, anh vàvitfo phòylesng vệuqnr sinh mộytvut látomut.” Hạeoyo Diệuqnru nóaaoci.

Rấmxnzt nhanh, Hạeoyo Diệuqnru đeyazãuecu đeyazi tớombwi trưqqhnombwc mặktczt Viêpzmdn Tung, átomunh mắrqfet sắrqfec lạeoyonh nhìgpwnn hắrqfen chằdtphm chằdtphm.

“Khôbqzzng nểjonp mặktczt phảblxfi khôbqzzng? Khôbqzzng dứvktlt phảblxfi khôbqzzng? Kiểjonpu gìgpwnbqzzi cũsqoung phảblxfi tátomut anh mộytvut phátomut, anh mớombwi biếfurdt xấmxnzu hổhxwu phảblxfi khôbqzzng?” Hạeoyo Diệuqnru liềktczn tùlttcgpwnaaoci cảblxf tràvitfng chanh chua.

Viêpzmdn Tung nghiêpzmdng ngưqqhnfgzdi vềktcz phívktla trưqqhnombwc, lặktczng yêpzmdn nhìgpwnn Hạeoyo Diệuqnru chămkxxm chúmypx, thếfurd rồsnysi duỗqqhni bàvitfn tay to lớombwn ra sau eo cậqwwbu.

“Anh làvitfm gìgpwn hảblxf?” Hạeoyo Diệuqnru gầbdekm lêpzmdn giậqwwbn dữhekm.

Viêpzmdn Tung nóaaoci: “Khôbqzzng làvitfm gìgpwn, thấmxnzy quầbdekn cậqwwbu cóaaoc chúmypxt thấmxnzp, xátomuch lạeoyoi cho cậqwwbu thôbqzzi.”

Hạeoyo Diệuqnru giậqwwbn đeyazếfurdn tâpjfum can phếfurd phủwmca đeyazktczu co rúmypxt thàvitfnh mộytvut nhúmypxm, đeyazâpjfuy làvitfqwwbi nàvitfo hảblxf? Đmxnzâpjfuy làvitf đeyazeoyoi sảblxfnh quátomun tràvitf đeyazóaaoc! Chỉnkutaaoc mấmxnzy tấmxnzm vátomuch chạeoyom rỗqqhnng ngămkxxn cátomuch, mưqqhnfgzdi mấmxnzy con mắrqfet đeyazktczu đeyazang đeyazhxwu dồsnysn vềktcz phívktla nàvitfy, cậqwwbu đeyazưqqhnfgzdng đeyazưqqhnfgzdng mộytvut thằdtphng đeyazàvitfn ôbqzzng, lạeoyoi đeyazjonp mộytvut thằdtphng đeyazàvitfn ôbqzzng khátomuc xátomuch quầbdekn cho!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.