Cảhjce đwaad êhjce m hôdfdm m ấvmmq y, Hạaaxx Diệgbgi u đwaad ềlddw u ngủqbzx khôdfdm ng đwaad ưvmmq ợdfdm c ngon, trằhzen n trọychx c suy nghĩrogr chuyệgbgi n ban sáhext ng, càlflb ng nghĩrogr càlflb ng cảhjce m thấvmmq y cháhext n ghéibli t. Đvfri ằhzen ng ấvmmq y thửqbzx nózhmo i màlflb xem, mộhjce t gãfzbj đwaad àlflb n ôdfdm ng đwaad ang yêhjce n đwaad ang làlflb nh, thếxvwz nàlflb o tựuicj nhiêhjce n lạaaxx i nhìrusb n trúclta ng cậvjvr u cơclta chứjntt ? Nếxvwz u làlflb mộhjce t côdfdm gáhext i thìrusb còeazz n dễrusb lo liệgbgi u, tùzsgt y tiệgbgi n nózhmo i đwaad ôdfdm i câahoc u ngang ngạaaxx nh làlflb đwaad áhext văvvfw ng đwaad ưvmmq ợdfdm c thôdfdm i. Thếxvwz nhưvmmq ng loạaaxx i ngưvmmq ờclta i nàlflb y lạaaxx i khôdfdm ng phảhjce i thâahoc n thiệgbgi n gìrusb cho cam, trôdfdm ng cáhext i đwaad ứjntt c hạaaxx nh kia chắiotd c hẳaaxx n chuyệgbgi n gìrusb cũrrqb ng làlflb m ra đwaad ưvmmq ợdfdm c. Thếxvwz nàlflb y màlflb chọychx c giậvjvr n hắiotd n, đwaad ểmyvm hắiotd n tớvvfw i trưvmmq ớvvfw c cửqbzx a đwaad ơclta n vịujiz diễrusb n mộhjce t tràlflb ng tuyêhjce n thệgbgi áhext i tìrusb nh, sau nàlflb y chẳaaxx ng cầaijj n nghĩrogr cũrrqb ng đwaad ủqbzx thấvmmq y nhứjntt c đwaad ầaijj u.
Vốiotd n dĩrogr làlflb cuốiotd i tuầaijj n, cózhmo thểmyvm ngủqbzx nưvmmq ớvvfw ng mộhjce t giấvmmq c ngon làlflb nh, nhưvmmq ng Hạaaxx Diệgbgi u lạaaxx i chẳaaxx ng buồxaaj n ngủqbzx chúclta t nàlflb o. Cầaijj m di đwaad ộhjce ng bấvmmq m tìrusb m mộhjce t hồxaaj i lâahoc u, cuốiotd i cùzsgt ng dừfagq ng lạaaxx i ởqgro cáhext i têhjce n Bàlflb nh Trạaaxx ch, liềlddw n căvvfw ng thẳaaxx ng bấvmmq m gọychx i.
“Alo…” Giọychx ng nózhmo i ngáhext i ngủqbzx truyềlddw n tớvvfw i từfagq trong ốiotd ng nghe.
Hạaaxx Diệgbgi u trầaijj m giọychx ng hỏnhxl i: “Đvfri ạaaxx i Trạaaxx ch, cậvjvr u cózhmo rảhjce nh khôdfdm ng?”
“Khi nàlflb o?”
“Bâahoc y giờclta luôdfdm n.”
Bàlflb nh Trạaaxx ch ngáhext p dàlflb i mộhjce t cáhext i, “Bâahoc y giờclta mớvvfw i mấvmmq y giờclta chứjntt ?”
Hạaaxx Diệgbgi u thởqgro dàlflb i, “Bêhjce n tôdfdm i xảhjce y ra chúclta t chuyệgbgi n, hơclta n nữhbeq a còeazz n làlflb vấvmmq n đwaad ềlddw rấvmmq t nghiêhjce m trọychx ng. Nếxvwz u cậvjvr u tiệgbgi n, liềlddw n qua đwaad âahoc y mộhjce t chuyếxvwz n đwaad i, quáhext n cafe ởqgro ngay cổrogr ng Đvfri ôdfdm ng Trựuicj c, tôdfdm i chờclta cậvjvr u.”
Ngắiotd t đwaad iệgbgi n thoạaaxx i, Hạaaxx Diệgbgi u rửqbzx a mặapqm t qua loa rồxaaj i thay quầaijj n áhext o đwaad i ra ngoàlflb i.
Vốiotd n đwaad ịujiz nh bívvfw mậvjvr t táhext n gẫclta u, kếxvwz t quảhjce Bàlflb nh Trạaaxx ch lạaaxx i dẫclta n theo mộhjce t gãfzbj trai tớvvfw i. Hơclta n nữhbeq a còeazz n làlflb mộhjce t yêhjce u nam*, phong cáhext ch ăvvfw n mặapqm c đwaad ặapqm c biệgbgi t mang hơclta i hưvmmq ớvvfw m phưvmmq ơclta ng tâahoc y, áhext nh mắiotd t khi đwaad i đwaad ưvmmq ờclta ng còeazz n hàlflb o hứjntt ng nhìrusb n ngózhmo xung quanh.
(*mỹqgro nam trung tívvfw nh hózhmo a)
“Đvfri âahoc y làlflb ai nhỉabib ?” Hạaaxx Diệgbgi u hỏnhxl i.
Bàlflb nh Trạaaxx ch giớvvfw i thiệgbgi u, “Mộhjce t ngưvmmq ờclta i bạaaxx n củqbzx a tôdfdm i, Lýclta Châahoc n Châahoc n.”
Lýclta Châahoc n Châahoc n cưvmmq ờclta i tàlflb , “Cứjntt gọychx i tôdfdm i Châahoc n Châahoc n làlflb đwaad ưvmmq ợdfdm c rồxaaj i.”
Châahoc n Châahoc n… Hạaaxx Diệgbgi u âahoc m thầaijj m mắiotd c ózhmo i, chẳaaxx ng hiểmyvm u cózhmo phảhjce i do bịujiz Viêhjce n Tung làlflb m rộhjce n hay khôdfdm ng, bâahoc y giờclta Hạaaxx Diệgbgi u cứjntt hễrusb nhìrusb n thấvmmq y ngưvmmq ờclta i nàlflb o cózhmo thầaijj n vậvjvr n gay làlflb trong lòeazz ng lạaaxx i khôdfdm ng thoảhjce i máhext i.
Ápbqv nh mắiotd t củqbzx a Lýclta Châahoc n Châahoc n rấvmmq t đwaad ộhjce c, Hạaaxx Diệgbgi u bêhjce n nàlflb y cózhmo chúclta t tìrusb nh tựuicj nàlflb o, đwaad ềlddw u bịujiz hắiotd n chộhjce p đwaad ưvmmq ợdfdm c cảhjce .
Ba ngưvmmq ờclta i vừfagq a ngồxaaj i xuốiotd ng ghếxvwz , phụhbeq c vụhbeq bàlflb n liềlddw n đwaad i tớvvfw i.
“Xin hỏnhxl i ba anh dùzsgt ng gìrusb ạaaxx ?”
Hạaaxx Diệgbgi u nózhmo i: “Cafe đwaad i.”
“Hai táhext ch cafe.” Bàlflb nh Trạaaxx ch nózhmo i xong lạaaxx i quay sang Lýclta Châahoc n Châahoc n, “Em uốiotd ng gìrusb ?”
Lýclta Châahoc n Châahoc n nózhmo i: “Nưvmmq ớvvfw c khoáhext ng thiêhjce n nhiêhjce n Băvvfw ng Xuyêhjce n 5100m (1).”
Bàlflb nh Trạaaxx ch phìrusb cưvmmq ờclta i, “Em nózhmo i thẳaaxx ng làlflb nưvmmq ớvvfw c lọychx c khôdfdm ng phảhjce i đwaad ưvmmq ợdfdm c rồxaaj i sao!”
“Giốiotd ng nhau làlflb m sao đwaad ưvmmq ợdfdm c? Nưvmmq ớvvfw c khoáhext ng Băvvfw ng Xuyêhjce n cózhmo thểmyvm làlflb m tăvvfw ng đwaad ộhjce đwaad àlflb n hồxaaj i củqbzx a da, nưvmmq ớvvfw c lọychx c cózhmo thểmyvm sao?”
Hạaaxx Diệgbgi u lạaaxx i âahoc m thầaijj m liếxvwz c xấvmmq u Lýclta Châahoc n Châahoc n mộhjce t cáhext i.
Sau khi ngưvmmq ờclta i phụhbeq c vụhbeq rờclta i đwaad i, Bàlflb nh trạaaxx ch cốiotd ýclta chỉabib vàlflb o Hạaaxx Diệgbgi u, hỏnhxl i Lýclta Châahoc n Châahoc n: “Khàlflb , ngưvmmq ờclta i anh em nàlflb y củqbzx a anh cózhmo đwaad ẹqvmq p trai khôdfdm ng?”
Lýclta Châahoc n Châahoc n liếxvwz c nhìrusb n Hạaaxx Diệgbgi u, bâahoc ng quơclta đwaad áhext p: “Cũrrqb ng xem nhưvmmq cózhmo chúclta t dạaaxx ng ngưvmmq ờclta i đwaad i!”
Hạaaxx Diệgbgi u khôdfdm ng quáhext đwaad ểmyvm ýclta tớvvfw i lờclta i bìrusb nh phẩqbzx m củqbzx a ngưvmmq ờclta i ngoàlflb i vềlddw diệgbgi n mạaaxx o củqbzx a cậvjvr u, giữhbeq a anh em trêhjce u chọychx c nhau cũrrqb ng khôdfdm ng quáhext đwaad ểmyvm tâahoc m, nhưvmmq ng lờclta i nàlflb y từfagq miệgbgi ng Lýclta Châahoc n Châahoc n nózhmo i ra, sao lạaaxx i cảhjce m thấvmmq y khózhmo chịujiz u vậvjvr y chứjntt ?
Bàlflb nh Trạaaxx ch lạaaxx i hỏnhxl i Hạaaxx Diệgbgi u: “Phảhjce i rồxaaj i, cậvjvr u nózhmo i bêhjce n cậvjvr u xảhjce y ra chuyệgbgi n, rốiotd t cuộhjce c làlflb chuyệgbgi n gìrusb ?”
“Khỏnhxl i nózhmo i đwaad i, dùzsgt sao bâahoc y giờclta tôdfdm i cũrrqb ng triệgbgi t đwaad ểmyvm nhịujiz n xuốiotd ng rồxaaj i.” Hạaaxx Diệgbgi u thởqgro dàlflb i, “Tôdfdm i thậvjvr t sựuicj khôdfdm ng biếxvwz t nêhjce n mởqgro miệgbgi ng thếxvwz nàlflb o, bỏnhxl đwaad i, đwaad ểmyvm sau nàlflb y rồxaaj i nózhmo i, chúclta ng ta táhext n gẫclta u chúclta t chuyệgbgi n kháhext c trưvmmq ớvvfw c đwaad i.”
Lýclta Châahoc n Châahoc n ứjntt a ra mộhjce t câahoc u, “Nghe ýclta tứjntt nàlflb y làlflb đwaad ang chêhjce tôdfdm i làlflb m cảhjce n trởqgro chứjntt gìrusb ?”
Bạaaxx ch Trạaaxx ch vỗiotd mộhjce t cáhext i lêhjce n đwaad ùzsgt i Lýclta Châahoc n Châahoc n, nózhmo i: “Em đwaad ừfagq ng thiếxvwz u tựuicj trọychx ng đwaad i! Bạaaxx n anh chỉabib thuậvjvr n miệgbgi ng nózhmo i thôdfdm i, nàlflb o cózhmo ýclta đwaad ấvmmq y?”
Lýclta Châahoc n Châahoc n nózhmo i: “Anh đwaad ậvjvr p đwaad ùzsgt i tôdfdm i làlflb m gìrusb ? Tôdfdm i nózhmo i cho anh biếxvwz t! Chúclta ng ta trong diễrusb n ngoàlflb i diễrusb n phảhjce i phâahoc n cho rõepqw ràlflb ng, đwaad ừfagq ng suốiotd t ngàlflb y đwaad ộhjce ng tay đwaad ộhjce ng châahoc n, đwaad ểmyvm ngưvmmq ờclta i kháhext c thấvmmq y đwaad ưvmmq ợdfdm c thìrusb biếxvwz t nózhmo i thếxvwz nàlflb o?”
“Anh đwaad ộhjce ng tay đwaad ộhjce ng châahoc n thìrusb lạaaxx i làlflb m sao?” Bàlflb nh Trạaaxx ch càlflb ng táhext o tợdfdm n hơclta n, sờclta loạaaxx n trêhjce n ngưvmmq ờclta i Lýclta Châahoc n Châahoc n, “Cáhext i miệgbgi ng em còeazz n tiệgbgi n nữhbeq a, gia liềlddw n ởqgro đwaad âahoc y thưvmmq ợdfdm ng em luôdfdm n.”
Lýclta Châahoc n Châahoc n cốiotd tìrusb nh rêhjce n mộhjce t tiếxvwz ng khiếxvwz n Hạaaxx Diệgbgi u cảhjce m thấvmmq y cựuicj c kỳxxtn khôdfdm ng thoảhjce i máhext i.
Sau khi nháhext o đwaad ủqbzx , Lýclta Châahoc n Châahoc n kéibli o cổrogr áhext o lêhjce n, đwaad ứjntt ng dậvjvr y nózhmo i: “Thôdfdm i, khôdfdm ng cảhjce n trởqgro hai ngưvmmq ờclta i cáhext c anh hàlflb n huyêhjce n tìrusb nh cảhjce m nữhbeq a, tôdfdm i sang cửqbzx a hàlflb ng tổrogr ng hợdfdm p bêhjce n kia xem thửqbzx , tảhjce n bộhjce mộhjce t chúclta t.”
Bàlflb nh Trạaaxx ch nózhmo i: “Thấvmmq y gìrusb đwaad ẹqvmq p thìrusb cứjntt mua, lãfzbj o côdfdm ng mua cho em.”
Nózhmo i xong lạaaxx i cưvmmq ờclta i phózhmo ng đwaad ãfzbj ng mộhjce t hồxaaj i rồxaaj i mớvvfw i quay đwaad ầaijj u vềlddw , pháhext t hiệgbgi n sắiotd c mặapqm t Hạaaxx Diệgbgi u cựuicj c kỳxxtn khôdfdm ng tốiotd t.
“Khụhbeq … làlflb nhưvmmq vậvjvr y.” Bàlflb nh Trạaaxx ch giảhjce i thívvfw ch mộhjce t chúclta t, “Gầaijj n đwaad âahoc y tôdfdm i đwaad ang thívvfw ch mộhjce t côdfdm gáhext i, đwaad ểmyvm chiếxvwz m đwaad ưvmmq ợdfdm c tráhext i tim củqbzx a côdfdm nàlflb ng, tôdfdm i mớvvfw i gọychx i Lýclta Châahoc n Châahoc n tớvvfw i cùzsgt ng tôdfdm i làlflb m tròeazz áhext i muộhjce i.”
Khózhmo e miệgbgi ng Hạaaxx Diệgbgi u giậvjvr t giậvjvr t, “Cậvjvr u cùzsgt ng hắiotd n áhext i muộhjce i, làlflb đwaad ểmyvm theo đwaad uổrogr i mộhjce t côdfdm gáhext i?”
Cáhext i nàlflb y làlflb kiểmyvm u logic mẹqvmq gìrusb !
Bàlflb nh Trạaaxx ch khẳaaxx ng kháhext i nózhmo i: “Đvfri úclta ng vậvjvr y! Cậvjvr u khôdfdm ng biếxvwz t sao? Bâahoc y giờclta con gáhext i đwaad ềlddw u thívvfw ch thếxvwz đwaad ấvmmq y! Tôdfdm i trựuicj c tiếxvwz p theo đwaad uổrogr i thìrusb chẳaaxx ng buồxaaj n đwaad ểmyvm ýclta tớvvfw i tôdfdm i, tôdfdm i vừfagq a cùzsgt ng Châahoc n Châahoc n áhext i muộhjce i, côdfdm nàlflb ng liềlddw n dívvfw nh tớvvfw i ngay lậvjvr p tứjntt c.”
Hạaaxx Diệgbgi u hózhmo a đwaad áhext .
Bàlflb nh Trạaaxx ch hỏnhxl i: “Đvfri úclta ng rồxaaj i, rốiotd t cuộhjce c đwaad ãfzbj xảhjce y ra chuyệgbgi n gìrusb khủqbzx ng khiếxvwz p thếxvwz ? Bâahoc y giờclta Lýclta Châahoc n Châahoc n cũrrqb ng đwaad i rồxaaj i, cậvjvr u cózhmo thểmyvm nózhmo i.”
Hạaaxx Diệgbgi u ấvmmq p úclta ng lắiotd c đwaad ầaijj u.
“Khôdfdm ng cózhmo .”
“Khôdfdm ng cózhmo ?”
“Ừpbqv .”
Vố
“Alo…” Giọ
Hạ
“Khi nà
“Bâ
Bà
Hạ
Ngắ
Vố
(*mỹ
“Đ
Bà
Lý
Châ
Á
Ba ngư
“Xin hỏ
Hạ
“Hai tá
Lý
Bà
“Giố
Hạ
Sau khi ngư
Lý
Hạ
Bà
“Khỏ
Lý
Bạ
Lý
“Anh đ
Lý
Sau khi nhá
Bà
Nó
“Khụ
Khó
Cá
Bà
Hạ
Bà
Hạ
“Khô
“Khô
“Ừ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.