Thế Bất Khả Đáng

Chương 14 : Đây là cái kiểu logic gì chứ?

    trước sau   
Cảhjce đwaadêhjcem hôdfdmm ấvmmqy, Hạaaxx Diệgbgiu đwaadlddwu ngủqbzx khôdfdmng đwaadưvmmqdfdmc ngon, trằhzenn trọychxc suy nghĩrogr chuyệgbgin ban sáhextng, càlflbng nghĩrogrlflbng cảhjcem thấvmmqy cháhextn ghéiblit. Đvfrihzenng ấvmmqy thửqbzxzhmoi màlflb xem, mộhjcet gãfzbj đwaadàlflbn ôdfdmng đwaadang yêhjcen đwaadang làlflbnh, thếxvwzlflbo tựuicj nhiêhjcen lạaaxxi nhìrusbn trúcltang cậvjvru cơclta chứjntt? Nếxvwzu làlflb mộhjcet côdfdmhexti thìrusbeazzn dễrusb lo liệgbgiu, tùzsgty tiệgbgin nózhmoi đwaadôdfdmi câahocu ngang ngạaaxxnh làlflb đwaadáhextvvfwng đwaadưvmmqdfdmc thôdfdmi. Thếxvwz nhưvmmqng loạaaxxi ngưvmmqcltai nàlflby lạaaxxi khôdfdmng phảhjcei thâahocn thiệgbgin gìrusb cho cam, trôdfdmng cáhexti đwaadjnttc hạaaxxnh kia chắiotdc hẳaaxxn chuyệgbgin gìrusbrrqbng làlflbm ra đwaadưvmmqdfdmc. Thếxvwzlflby màlflb chọychxc giậvjvrn hắiotdn, đwaadmyvm hắiotdn tớvvfwi trưvmmqvvfwc cửqbzxa đwaadơcltan vịujiz diễrusbn mộhjcet tràlflbng tuyêhjcen thệgbgi áhexti tìrusbnh, sau nàlflby chẳaaxxng cầaijjn nghĩrogrrrqbng đwaadqbzx thấvmmqy nhứjnttc đwaadaijju.

Vốiotdn dĩrogrlflb cuốiotdi tuầaijjn, cózhmo thểmyvm ngủqbzxvmmqvvfwng mộhjcet giấvmmqc ngon làlflbnh, nhưvmmqng Hạaaxx Diệgbgiu lạaaxxi chẳaaxxng buồxaajn ngủqbzx chúcltat nàlflbo. Cầaijjm di đwaadhjceng bấvmmqm tìrusbm mộhjcet hồxaaji lâahocu, cuốiotdi cùzsgtng dừfagqng lạaaxxi ởqgrohexti têhjcen Bàlflbnh Trạaaxxch, liềlddwn căvvfwng thẳaaxxng bấvmmqm gọychxi.

“Alo…” Giọychxng nózhmoi ngáhexti ngủqbzx truyềlddwn tớvvfwi từfagq trong ốiotdng nghe.

Hạaaxx Diệgbgiu trầaijjm giọychxng hỏnhxli: “Đvfriaaxxi Trạaaxxch, cậvjvru cózhmo rảhjcenh khôdfdmng?”

“Khi nàlflbo?”

“Bâahocy giờclta luôdfdmn.”


lflbnh Trạaaxxch ngáhextp dàlflbi mộhjcet cáhexti, “Bâahocy giờclta mớvvfwi mấvmmqy giờclta chứjntt?”

Hạaaxx Diệgbgiu thởqgrolflbi, “Bêhjcen tôdfdmi xảhjcey ra chúcltat chuyệgbgin, hơcltan nữhbeqa còeazzn làlflb vấvmmqn đwaadlddw rấvmmqt nghiêhjcem trọychxng. Nếxvwzu cậvjvru tiệgbgin, liềlddwn qua đwaadâahocy mộhjcet chuyếxvwzn đwaadi, quáhextn cafe ởqgro ngay cổrogrng Đvfriôdfdmng Trựuicjc, tôdfdmi chờclta cậvjvru.”

Ngắiotdt đwaadiệgbgin thoạaaxxi, Hạaaxx Diệgbgiu rửqbzxa mặapqmt qua loa rồxaaji thay quầaijjn áhexto đwaadi ra ngoàlflbi.

Vốiotdn đwaadujiznh bívvfw mậvjvrt táhextn gẫcltau, kếxvwzt quảhjcelflbnh Trạaaxxch lạaaxxi dẫcltan theo mộhjcet gãfzbj trai tớvvfwi. Hơcltan nữhbeqa còeazzn làlflb mộhjcet yêhjceu nam*, phong cáhextch ăvvfwn mặapqmc đwaadapqmc biệgbgit mang hơcltai hưvmmqvvfwm phưvmmqơcltang tâahocy, áhextnh mắiotdt khi đwaadi đwaadưvmmqcltang còeazzn hàlflbo hứjnttng nhìrusbn ngózhmo xung quanh.

(*mỹqgro nam trung tívvfwnh hózhmoa)

“Đvfriâahocy làlflb ai nhỉabib?” Hạaaxx Diệgbgiu hỏnhxli.

lflbnh Trạaaxxch giớvvfwi thiệgbgiu, “Mộhjcet ngưvmmqcltai bạaaxxn củqbzxa tôdfdmi, Lýclta Châahocn Châahocn.”

clta Châahocn Châahocn cưvmmqcltai tàlflb, “Cứjntt gọychxi tôdfdmi Châahocn Châahocn làlflb đwaadưvmmqdfdmc rồxaaji.”

Châahocn Châahocn… Hạaaxx Diệgbgiu âahocm thầaijjm mắiotdc ózhmoi, chẳaaxxng hiểmyvmu cózhmo phảhjcei do bịujiz Viêhjcen Tung làlflbm rộhjcen hay khôdfdmng, bâahocy giờclta Hạaaxx Diệgbgiu cứjntt hễrusb nhìrusbn thấvmmqy ngưvmmqcltai nàlflbo cózhmo thầaijjn vậvjvrn gay làlflb trong lòeazzng lạaaxxi khôdfdmng thoảhjcei máhexti.

Ápbqvnh mắiotdt củqbzxa Lýclta Châahocn Châahocn rấvmmqt đwaadhjcec, Hạaaxx Diệgbgiu bêhjcen nàlflby cózhmo chúcltat tìrusbnh tựuicjlflbo, đwaadlddwu bịujiz hắiotdn chộhjcep đwaadưvmmqdfdmc cảhjce.

Ba ngưvmmqcltai vừfagqa ngồxaaji xuốiotdng ghếxvwz, phụhbeqc vụhbeqlflbn liềlddwn đwaadi tớvvfwi.

“Xin hỏnhxli ba anh dùzsgtng gìrusbaaxx?”

Hạaaxx Diệgbgiu nózhmoi: “Cafe đwaadi.”


“Hai táhextch cafe.” Bàlflbnh Trạaaxxch nózhmoi xong lạaaxxi quay sang Lýclta Châahocn Châahocn, “Em uốiotdng gìrusb?”

clta Châahocn Châahocn nózhmoi: “Nưvmmqvvfwc khoáhextng thiêhjcen nhiêhjcen Băvvfwng Xuyêhjcen 5100m (1).”

lflbnh Trạaaxxch phìrusbvmmqcltai, “Em nózhmoi thẳaaxxng làlflbvmmqvvfwc lọychxc khôdfdmng phảhjcei đwaadưvmmqdfdmc rồxaaji sao!”

“Giốiotdng nhau làlflbm sao đwaadưvmmqdfdmc? Nưvmmqvvfwc khoáhextng Băvvfwng Xuyêhjcen cózhmo thểmyvmlflbm tăvvfwng đwaadhjce đwaadàlflbn hồxaaji củqbzxa da, nưvmmqvvfwc lọychxc cózhmo thểmyvm sao?”

Hạaaxx Diệgbgiu lạaaxxi âahocm thầaijjm liếxvwzc xấvmmqu Lýclta Châahocn Châahocn mộhjcet cáhexti.

Sau khi ngưvmmqcltai phụhbeqc vụhbeq rờcltai đwaadi, Bàlflbnh trạaaxxch cốiotd ýclta chỉabiblflbo Hạaaxx Diệgbgiu, hỏnhxli Lýclta Châahocn Châahocn: “Khàlflb, ngưvmmqcltai anh em nàlflby củqbzxa anh cózhmo đwaadqvmqp trai khôdfdmng?”

clta Châahocn Châahocn liếxvwzc nhìrusbn Hạaaxx Diệgbgiu, bâahocng quơclta đwaadáhextp: “Cũrrqbng xem nhưvmmqzhmo chúcltat dạaaxxng ngưvmmqcltai đwaadi!”

Hạaaxx Diệgbgiu khôdfdmng quáhext đwaadmyvm ýclta tớvvfwi lờcltai bìrusbnh phẩqbzxm củqbzxa ngưvmmqcltai ngoàlflbi vềlddw diệgbgin mạaaxxo củqbzxa cậvjvru, giữhbeqa anh em trêhjceu chọychxc nhau cũrrqbng khôdfdmng quáhext đwaadmyvmahocm, nhưvmmqng lờcltai nàlflby từfagq miệgbging Lýclta Châahocn Châahocn nózhmoi ra, sao lạaaxxi cảhjcem thấvmmqy khózhmo chịujizu vậvjvry chứjntt?

lflbnh Trạaaxxch lạaaxxi hỏnhxli Hạaaxx Diệgbgiu: “Phảhjcei rồxaaji, cậvjvru nózhmoi bêhjcen cậvjvru xảhjcey ra chuyệgbgin, rốiotdt cuộhjcec làlflb chuyệgbgin gìrusb?”

“Khỏnhxli nózhmoi đwaadi, dùzsgt sao bâahocy giờcltadfdmi cũrrqbng triệgbgit đwaadmyvm nhịujizn xuốiotdng rồxaaji.” Hạaaxx Diệgbgiu thởqgrolflbi, “Tôdfdmi thậvjvrt sựuicj khôdfdmng biếxvwzt nêhjcen mởqgro miệgbging thếxvwzlflbo, bỏnhxl đwaadi, đwaadmyvm sau nàlflby rồxaaji nózhmoi, chúcltang ta táhextn gẫcltau chúcltat chuyệgbgin kháhextc trưvmmqvvfwc đwaadi.”

clta Châahocn Châahocn ứjntta ra mộhjcet câahocu, “Nghe ýclta tứjnttlflby làlflb đwaadang chêhjcedfdmi làlflbm cảhjcen trởqgro chứjnttrusb?”

Bạaaxxch Trạaaxxch vỗiotd mộhjcet cáhexti lêhjcen đwaadùzsgti Lýclta Châahocn Châahocn, nózhmoi: “Em đwaadfagqng thiếxvwzu tựuicj trọychxng đwaadi! Bạaaxxn anh chỉabib thuậvjvrn miệgbging nózhmoi thôdfdmi, nàlflbo cózhmo ýclta đwaadvmmqy?”

clta Châahocn Châahocn nózhmoi: “Anh đwaadvjvrp đwaadùzsgti tôdfdmi làlflbm gìrusb? Tôdfdmi nózhmoi cho anh biếxvwzt! Chúcltang ta trong diễrusbn ngoàlflbi diễrusbn phảhjcei phâahocn cho rõepqwlflbng, đwaadfagqng suốiotdt ngàlflby đwaadhjceng tay đwaadhjceng châahocn, đwaadmyvm ngưvmmqcltai kháhextc thấvmmqy đwaadưvmmqdfdmc thìrusb biếxvwzt nózhmoi thếxvwzlflbo?”


“Anh đwaadhjceng tay đwaadhjceng châahocn thìrusb lạaaxxi làlflbm sao?” Bàlflbnh Trạaaxxch càlflbng táhexto tợdfdmn hơcltan, sờclta loạaaxxn trêhjcen ngưvmmqcltai Lýclta Châahocn Châahocn, “Cáhexti miệgbging em còeazzn tiệgbgin nữhbeqa, gia liềlddwn ởqgro đwaadâahocy thưvmmqdfdmng em luôdfdmn.”

clta Châahocn Châahocn cốiotdrusbnh rêhjcen mộhjcet tiếxvwzng khiếxvwzn Hạaaxx Diệgbgiu cảhjcem thấvmmqy cựuicjc kỳxxtn khôdfdmng thoảhjcei máhexti.

Sau khi nháhexto đwaadqbzx, Lýclta Châahocn Châahocn kéiblio cổrogr áhexto lêhjcen, đwaadjnttng dậvjvry nózhmoi: “Thôdfdmi, khôdfdmng cảhjcen trởqgro hai ngưvmmqcltai cáhextc anh hàlflbn huyêhjcen tìrusbnh cảhjcem nữhbeqa, tôdfdmi sang cửqbzxa hàlflbng tổrogrng hợdfdmp bêhjcen kia xem thửqbzx, tảhjcen bộhjce mộhjcet chúcltat.”

lflbnh Trạaaxxch nózhmoi: “Thấvmmqy gìrusb đwaadqvmqp thìrusb cứjntt mua, lãfzbjo côdfdmng mua cho em.”

zhmoi xong lạaaxxi cưvmmqcltai phózhmong đwaadãfzbjng mộhjcet hồxaaji rồxaaji mớvvfwi quay đwaadaijju vềlddw, pháhextt hiệgbgin sắiotdc mặapqmt Hạaaxx Diệgbgiu cựuicjc kỳxxtn khôdfdmng tốiotdt.

“Khụhbeq… làlflb nhưvmmq vậvjvry.” Bàlflbnh Trạaaxxch giảhjcei thívvfwch mộhjcet chúcltat, “Gầaijjn đwaadâahocy tôdfdmi đwaadang thívvfwch mộhjcet côdfdmhexti, đwaadmyvm chiếxvwzm đwaadưvmmqdfdmc tráhexti tim củqbzxa côdfdmlflbng, tôdfdmi mớvvfwi gọychxi Lýclta Châahocn Châahocn tớvvfwi cùzsgtng tôdfdmi làlflbm tròeazz áhexti muộhjcei.”

Khózhmoe miệgbging Hạaaxx Diệgbgiu giậvjvrt giậvjvrt, “Cậvjvru cùzsgtng hắiotdn áhexti muộhjcei, làlflb đwaadmyvm theo đwaaduổrogri mộhjcet côdfdmhexti?”

hexti nàlflby làlflb kiểmyvmu logic mẹqvmqrusb!

lflbnh Trạaaxxch khẳaaxxng kháhexti nózhmoi: “Đvfriúcltang vậvjvry! Cậvjvru khôdfdmng biếxvwzt sao? Bâahocy giờclta con gáhexti đwaadlddwu thívvfwch thếxvwz đwaadvmmqy! Tôdfdmi trựuicjc tiếxvwzp theo đwaaduổrogri thìrusb chẳaaxxng buồxaajn đwaadmyvm ýclta tớvvfwi tôdfdmi, tôdfdmi vừfagqa cùzsgtng Châahocn Châahocn áhexti muộhjcei, côdfdmlflbng liềlddwn dívvfwnh tớvvfwi ngay lậvjvrp tứjnttc.”

Hạaaxx Diệgbgiu hózhmoa đwaadáhext.

lflbnh Trạaaxxch hỏnhxli: “Đvfriúcltang rồxaaji, rốiotdt cuộhjcec đwaadãfzbj xảhjcey ra chuyệgbgin gìrusb khủqbzxng khiếxvwzp thếxvwz? Bâahocy giờcltaclta Châahocn Châahocn cũrrqbng đwaadi rồxaaji, cậvjvru cózhmo thểmyvmzhmoi.”

Hạaaxx Diệgbgiu ấvmmqp úcltang lắiotdc đwaadaijju.

“Khôdfdmng cózhmo.”

“Khôdfdmng cózhmo?”

“Ừpbqv.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.