Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 945 : Bí mật của mẫu thân (2)

    trước sau   
Sắaeesc mặymoet lãqtrxo Hoàvkjing đskefếatmg hiệzhvon lêomnnn vẻtzac xấtbjdu hổwelj.

Ôdabung ta làvkjim sao cóviev thểskefvievi cho nha đskefqklqu trưxyprkvsdc mặymoet nàvkjiy biếatmgt, năvimcm đskefóviev, mìnhdgnh còxcken nêomnnn cưxypr xửkeps rấtbjdt lỗsbpgqtrxng?

tsndc ôkniqng ta còxcken trẻtzac, nhữkrcdng chuyệzhvon giếatmgt ngưxyprcsmai, cưxyprkvsdp củqklqa, ôkniqng ta đskefduvtu đskefãqtrx từbjosng làvkjim qua. 

Chỉkeewvkji vậinscn may khôkniqng tốkepst, bịsolm Nghiêomnnn Hoa thầqklqn nữkrcd bắaeest đskefưxyprbnczc. Sau đskefóviev, ôkniqng ta bịsolmvkjing giữkrcd lạzpyzi bêomnnn ngưxyprcsmai, làvkjim ngưxyprcsmai hầqklqu trong ba thájoeeng.

“Âpfhju Dưxyprơuzjwng bájoeejoee?” Tôkniq Lạzpyzc lắaeesc lắaeesc tay trưxyprkvsdc mặymoet ôkniqng ta.

Mộoheot lãqtrxo nhâqtvgn gia tuổwelji đskefãqtrx cao, sắaeesc mặymoet lạzpyzi hồsolmng thàvkjinh màvkjiu gan heo, khôkniqng bìnhdgnh thưxyprcsmang, vôkniqtbjdng khôkniqng bìnhdgnh thưxyprcsmang. 


qtrxo Hoàvkjing đskefếatmgnhdg khôkniqng cho Tôkniq Lạzpyzc hỏngabi chuyệzhvon cũwlurvimcm đskefóviev, nêomnnn vộoheoi nóvievi sang chuyệzhvon khájoeec, lạzpyzi còxcken nóvievi vớkvsdi Tôkniq Lạzpyzc mấtbjdy thứkepsnhdg lạzpyz: “Thàvkjinh chủqklq củqklqa thàvkjinh Luyệzhvon Ngụzmyjc đskefkepsi vớkvsdi mẫnswku thâqtvgn ngưxyprơuzjwi thậinsct sựtgfe rấtbjdt tốkepst. Bájoeejoee tậinscn mắaeest nhìnhdgn thấtbjdy thàvkjinh chủqklq thàvkjinh Luyệzhvon Ngụzmyjc đskefbnczi mẹhysu ngưxyprơuzjwi bảbnczy ngàvkjiy bảbnczy đskefêomnnm ởvaoh cao nguyêomnnn tuyếatmgt vựtgfec. Nhưxyprng mẹhysu ngưxyprcsmai vìnhdg muốkepsn tiếatmgp đskefãqtrxi mộoheot ngưxyprcsmai bínxkj mậinsct, nêomnnn kếatmgt quảbnczvkji khôkniqng đskefếatmgn đskefóviev.”

“A?” Tôkniq Lạzpyzc tòxckexckevkji hỏngabi tiếatmgp: “Sau đskefóviev thìnhdg sao?”

“Sau đskefóviev, nghe nóvievi cảbncz khu tuyếatmgt vựtgfec cao nguyêomnnn kia, trong phạzpyzm vi vàvkjii trăvimcm dặymoem, xảbnczy ra tuyếatmgt lỡvkji rấtbjdt lớkvsdn. Từbjos đskefóviev trởvaoh đskefi, hìnhdgnh thểskef củqklqa ngọngabn nútsndi đskefóviev bịsolm biếatmgn dạzpyzng, hơuzjwn nữkrcda còxcken vĩkvsdnh viễkvsdn khôkniqng trởvaoh lạzpyzi nhưxyprwlur đskefưxyprbnczc.” Lãqtrxo Hoàvkjing đskefếatmg vuốkepst chòxckem râqtvgu ngắaeesn ngủqklqn, thâqtvgn mìnhdgnh lắaeesc lưxypr

“Dữkrcd dộoheoi nhưxypr vậinscy sao?” Tôkniq Lạzpyzc nghe thấtbjdy màvkji ngâqtvgy ngẩrxtln cảbncz ngưxyprcsmai.

qtrxo Hoàvkjing đskefếatmg thấtbjdy Tôkniq Lạzpyzc sửkepsng sốkepst, khôkniqng khỏngabi vui vẻtzacvkji sờcsma sờcsma cằujvxm: “Nóvievi ngắaeesn gọngabn làvkji, vốkepsn dĩkvsd chỗsbpg đskefóvievvkji cao nguyêomnnn tuyếatmgt vựtgfec Cao Long, nhưxyprng sau đskefóviev đskefãqtrx biếatmgn thàvkjinh thiêomnnn trìnhdg.

tsndc nàvkjiy, Tôkniq Lạzpyzc chậinscm rãqtrxi thởvaoh hắaeest ra. 

tbjd sao đskefóvievwlurng làvkji thàvkjinh chủqklq củqklqa thàvkjinh Luyệzhvon Ngụzmyjc, tìnhdgm trong thiêomnnn hạzpyz, cóviev ngưxyprcsmai nàvkjio đskefsolmch lạzpyzi ôkniqng ta? Cuồsolmng bájoee mộoheot chútsndt cũwlurng cóviev sao đskefâqtvgu.

“Vậinscy ngưxyprcsmai thứkeps ba làvkji ai?” Tôkniq Lạzpyzc chốkepsng cằujvxm, đskefôkniqi mắaeest linh đskefoheong xinh đskefhysup đskefbnczo đskefbnczo.

“Ngưxyprcsmai thứkeps ba, làvkji kẻtzacnxkj mậinsct đskefưxyprbnczc đskefduvt cao kia.” 

“Ngưxyprcsmai làvkjim hạzpyzi cao nguyêomnnn tuyếatmgt vựtgfec bịsolm biếatmgn thàvkjinh thiêomnnn trìnhdg hảbncz?” Đjdrzájoeey mắaeest Tôkniq Lạzpyzc lóvieve lêomnnn thầqklqn thájoeei kìnhdg quájoeei.

“Đjdrzútsndng vậinscy, chínxkjnh làvkji hắaeesn. Mẹhysu ngưxyprcsmai vìnhdg tiếatmgp đskefãqtrxi hắaeesn, nêomnnn mớkvsdi khôkniqng theo giao ưxyprkvsdc đskefếatmgn chỗsbpg hẹhysun.” Lãqtrxo Hoàvkjing đskefếatmg nhớkvsd lạzpyzi màvkji thởvaoh hắaeest mộoheot hơuzjwi.

“Kẻtzacnxkj mậinsct đskefóvievvkji ai?” Áweljnh mắaeest Tôkniq lạzpyzc sájoeeng quắaeesc màvkji nhìnhdgn lãqtrxo Hoàvkjing đskefếatmg

qtrxo Hoàvkjing đskefếatmg ngẫnswkm nghĩkvsd, cuốkepsi cùtbjdng lạzpyzi lắaeesc đskefqklqu: “Toàvkjin thâqtvgn hắaeesn đskefưxyprbnczc bao phủqklq trong ájoeeo choàvkjing màvkjiu đskefen, nêomnnn ta chưxypra từbjosng thấtbjdy mặymoet hắaeesn. Nhưxyprng màvkji thâqtvgn phậinscn củqklqa hắaeesn…”


vievi đskefếatmgn đskefiểskefm nàvkjiy, vẻtzac mặymoet lãqtrxo Hoàvkjing đskefếatmgkniqng nhiêomnnn cóviev mộoheot tia khẩrxtln trưxyprơuzjwng.

Ôdabung ta nhìnhdgn ngóviev xung quanh, sau khi thấtbjdy quảbncz thựtgfec khôkniqng cóviev ai khájoeec, mớkvsdi kềduvtjoeet vàvkjio tai Tôkniq Lạzpyzc, thấtbjdp giọngabng nóvievi mấtbjdy chữkrcd

“Quỷxypr Thứkeps?” Tôkniq Lạzpyzc lẩrxtlm bẩrxtlm thàvkjinh tiếatmgng.

“Ngưxyprơuzjwi thậinsct khôkniqng ýnxkj tứkepsnhdg hếatmgt!” Lãqtrxo Hoàvkjing đskefếatmgvkjim bộoheo trợbnczn mắaeest, liếatmgc Tôkniq Lạzpyzc mộoheot cájoeei: “Hai chữkrcdvkjiy cóviev thểskefvievi ra sao?”

Đjdrzôkniqi mắaeest xinh đskefhysup củqklqa Tôkniq Lạzpyzc chớkvsdp chớkvsdp, vẻtzac mặymoet đskefqklqy vôkniq tộoheoi, cũwlurng bắaeest chưxyprkvsdc lãqtrxo Hoàvkjing đskefếatmgvkji nhìnhdgn ngóviev bốkepsn phínxkja, rưxyprkvsdn ngưxyprcsmai lêomnnn, thấtbjdp giọngabng hỏngabi: “Khôkniqng thểskefvievi rõdyiwuzjwn sao?” 

qtrxo Hoàvkjing đskefếatmgwlurng hạzpyz giọngabng, trịsolmnh trọngabng màvkji nghiêomnnm tútsndc gậinsct đskefqklqu: “Đjdrzóvievvkji mộoheot tổwelj chứkepsc sájoeet thủqklq. Mộoheot tổwelj chứkepsc sájoeet thủqklqkniqtbjdng, vôkniqtbjdng, vôkniqtbjdng khủqklqng bốkeps. Ngay cảbncz thàvkjinh Luyệzhvon Ngụzmyjc cũwlurng khôkniqng dájoeem trêomnnu chọngabc tớkvsdi, hiểskefu khôkniqng?”

viev thểskef khiếatmgn đskefưxyprcsmang đskefưxyprcsmang vua củqklqa mộoheot nưxyprkvsdc sợbnczqtrxi thàvkjinh nhưxypr vậinscy, lạzpyzi cóviev thểskef khiếatmgn thàvkjinh Luyệzhvon Ngụzmyjc trong truyềduvtn thuyếatmgt khôkniqng dájoeem đskefoheong đskefếatmgn, thìnhdg tổwelj chứkepsc sájoeet thủqklqomnnn Quỷxypr Thứkepsvkjiy thậinsct sựtgfe khóvievxyprcsmang.

qtrxo Hoàvkjing đskefếatmg sợbncz trínxkj nhớkvsdkniq Lạzpyzc quájoee ngắaeesn, nêomnnn trịsolmnh trọngabng dặymoen dòxcke: “Mộoheot trăvimcm năvimcm trưxyprkvsdc, gia tộoheoc Bắaeesc Mạzpyzc Hoàvkjing Phủqklq đskefaeesc tộoheoi vớkvsdi Quỷxypr Thứkeps. Chỉkeew trong mộoheot đskefêomnnm, toàvkjin bộoheo hoàvkjing thấtbjdt củqklqa Hoàvkjing Phủqklq bịsolm giếatmgt, đskefếatmgn gàvkji chóvievwlurng khôkniqng tha. Toàvkjin tộoheoc, bao gồsolmm mấtbjdy chụzmyjc nhájoeenh gia tộoheoc nhỏngabvkji đskefzhvo tửkepsxckeng chínxkjnh, đskefduvtu diệzhvot vong, khôkniqng đskefskef mộoheot ai sốkepsng sóvievt!” 

vievi tớkvsdi chuyệzhvon nàvkjiy, khiếatmgn tâqtvgm lãqtrxo Hoàvkjing đskefếatmg run rẩrxtly…

Bởvaohi vìnhdg, câqtvgu chuyệzhvon quájoeevkjin bạzpyzo, májoeeu huyếatmgt kinh tởvaohm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.