Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 944 : Bí mật của mẫu thân (1)

    trước sau   
skha Lạumzpc đbeifbsgsn rằapyyng, lãrdclo Hoàeckkng đbeifếerovruii quen biếerovt Nghiêfkaan Hoa, nêfkaan thửjnko thăzjqkm dòaxdveckkruiii: “Bệbvno hạumzp, ngàeckki…”

“Đvmddrdclng!” Lãrdclo Hoàeckkng đbeifếerov xua tay trốylhen trábsgsnh: “Ngưdynjơgxhli córuii thểruii gọvzuei ta làeckk Ârdclu Dưdynjơgxhlng bábsgsbsgs. Dựsajma vàeckko thâaxdvn phậrhfun củvmdda ngưdynjơgxhli, gọvzuei ta bábsgsbsgs, làeckk ta đbeifãrdcl trèwbjmo cao rồumzpi.”

rdclo Hoàeckkng đbeifếerovaxdvng khôskhang còaxdvn tựsajmdynjng làeckk trẫwkzdm nữoxwsa, đbeifvzueu đbeifjzuhi thàeckknh ta rồumzpi. 

Trong lòaxdvng Tôskha Lạumzpc càeckkng buồumzpn bựsajmc, nàeckkng thậrhfut cẩtixdn thậrhfun hỏigcpi: “Ârdclu Dưdynjơgxhlng bábsgsbsgs biếerovt rõrruc chuyệbvnon củvmdda mẫwkzdu thâaxdvn ta năzjqkm đbeifóruii chứsmls?”

Bịwkzddynj phụokua mỹcsga nhâaxdvn lừrdcla gạumzpt, rồumzpi bịwkzdfkaan Hàeckkrdclo vu bàeckk đbeifuổjzuhi giếerovt, nêfkaan trong lòaxdvng Tôskha Lạumzpc córuii biếerovt bao nhiêfkaau nghẹtixdn khuấqiwft.

uxyv bịwkzd đbeifuổjzuhi giếerovt, thìhcleaxdvng cho nàeckkng biếerovt lípjmm do chứsmls


rrucc nàeckky, lãrdclo Hoàeckkng đbeifếerov chậrhfum rãrdcli thởdiyeeckki mộklvyt tiếerovng: “Mẫwkzdu thâaxdvn ngưdynjskhai… làeckk con củvmdda mộklvyt thầwkzdn nữoxwseckk đbeifsmlsa con đbeifưdynjyxyqc trờskhai sủvmddng ábsgsi. Năzjqkm đbeifóruii, córuii rấqiwft nhiềvzueu nam nhâaxdvn xem nàeckkng làeckk nữoxws thầwkzdn.”

“Chẳhqwang lẽiqpt Ârdclu Dưdynjơgxhlng bábsgsbsgsaxdvng…” Tôskha Lạumzpc típjmmnh hỏigcpi thửjnko mộklvyt câaxdvu.

rdclo Hoàeckkng đbeifếerovdynjskhai khổjzuh liêfkaan tụokuac: “Nàeckkng sao córuii thểruii xem trọvzueng ta?” 

rdclo Hoàeckkng đbeifếeroveckkaxdvn khôskhang vừrdcla mắsanmt sao? Nhưdynj thếerov xem ra, nàeckkng biếerovt rằapyyng, con mắsanmt củvmdda mẫwkzdu thâaxdvn rấqiwft cao.

Đvmddúrrucng rồumzpi, ngay cảjdlldynj phụokua mỹcsga nhâaxdvn cũaxdvng bịwkzd cựsajm tuyệbvnot, thìhcle con mắsanmt củvmdda bàeckk ta sao córuii thểruii khôskhang cao?

Chỉgxhl khôskhang biếerovt cuốylhei cùuxyvng, ngưdynjskhai lọvzuet vàeckko đbeifưdynjyxyqc mắsanmt bàeckk ta, làeckk ai nữoxwsa? 

“Ârdclu Dưdynjơgxhlng bábsgsbsgs, ngưdynjơgxhli córuii biếerovt cha ta làeckk…” Hai trong mắsanmt Tôskha Lạumzpc nghiêfkaam túrrucc màeckk nhìhclen lãrdclo Hoàeckkng đbeifếerov.

rdclo Hoàeckkng đbeifếerov ngẫwkzdm nghĩlihz, cuốylhei cùuxyvng lạumzpi lắsanmc đbeifwkzdu: “Khóruiieckkruiii đbeifưdynjyxyqc.”

“Tạumzpi sao?” Đvmddôskhai mắsanmt Tôskha Lạumzpc khôskhang hềvzue chớoxwsp, nhìhclen chằapyym chằapyym ôskhang ta. 

rdclo Hoàeckkng đbeifếerov hồumzpi tưdynjdiyeng lạumzpi năzjqkm thábsgsng quábsgs khứsmls, vẻzoyf mặerovt córuii chúrruct thổjzuhn thứsmlsc: “Năzjqkm đbeifóruii, ngưdynjskhai thípjmmch mẫwkzdu thâaxdvn ngưdynjơgxhli nhiềvzueu vôskha sốylhe kểruii, nhưdynjng nếerovu muốylhen nóruiii tớoxwsi nhữoxwsng ngưdynjskhai đbeiftixdp trai đbeifếerovn đbeifábsgsng sợyxyq, thìhcleruii bốylhen ngưdynjskhai.”

ruii bốylhen ngưdynjskhai nổjzuhi bậrhfut sao? Chuyệbvnon nàeckky thậrhfut sựsajm rấqiwft khóruii khăzjqkn đbeifâaxdvy. Tôskha Lạumzpc nghếerovch cằapyym màeckk suy nghĩlihz.

“Ngưdynjskhai đbeifwkzdu tiêfkaan làeckk Dung Vâaxdvn đbeifumzpi sưdynjaxdvy giờskha. Năzjqkm đbeifóruii, ôskhang ta làeckk đbeifbvno đbeifbvno nuôskhai củvmdda mẫwkzdu thâaxdvn ngưdynjơgxhli.” 

Thanh âaxdvm lãrdclo Hoàeckkng đbeifếerovhclenh tĩlihznh, nhưdynjng đbeifếerovn tai Tôskha Lạumzpc, lạumzpi nhưdynj sấqiwfm sétgeyt từrdcl trêfkaan cao đbeifábsgsnh xuốylheng.


dynj phụokua mỹcsga nhâaxdvn củvmdda nàeckkng, lạumzpi làeckk đbeifbvno đbeifbvno nuôskhai củvmdda mẫwkzdu thâaxdvn…

Khóruii trábsgsch ngàeckky đbeifóruii, sưdynj phụokua mỹcsga nhâaxdvn bảjdllo nàeckkng quỳrhfu trưdynjoxwsc bứsmlsc tranh mỹcsga nhâaxdvn kia, khôskhang cho đbeifsmlsng dậrhfuy. 

skha Lạumzpc nhớoxws tớoxwsi tấqiwft cảjdll nhữoxwsng đbeifiểruiim kìhcle quábsgsi củvmdda sưdynj phụokua mỹcsga nhâaxdvn, màeckk khôskhang khỏigcpi gậrhfut đbeifwkzdu.

Nếerovu lờskhai lãrdclo Hoàeckkng đbeifếerovruiii làeckk thậrhfut, thìhcle tấqiwft cảjdll nhữoxwsng đbeifiểruiim kìhcle quábsgsi củvmdda sưdynj phụokua mỹcsga nhâaxdvn lậrhfup tứsmlsc đbeifưdynjyxyqc giảjdlli thípjmmch.

Nhưdynjng màeckk từrdcl quan hệbvno củvmdda sưdynj phụokua mỹcsga nhâaxdvn vàeckk Nghiêfkaan Hoa, cũaxdvng giábsgsn tiếerovp chứsmlsng mìhclenh rằapyyng, Nghiêfkaan Hoa xábsgsc thậrhfut làeckk mẫwkzdu thâaxdvn củvmdda nàeckkng. 

“Ngưdynjskhai thứsmls hai làeckk ai?” Tôskha Lạumzpc vôskhauxyvng hứsmlsng thúrruc hỏigcpi.

Xem ra mẫwkzdu thâaxdvn củvmdda nàeckkng rấqiwft lợyxyqi hạumzpi. Nàeckkng thậrhfut sựsajm rấqiwft tòaxdvaxdv, córuii phảjdlli làeckkzjqkm đbeifóruii, nhữoxwsng nam nhâaxdvn đbeiftixdp đbeifếerovn nỗvzuei khiếerovn ngưdynjskhai khábsgsc kinh sợyxyq, đbeifvzueu quỳrhfu gốylhei dưdynjoxwsi châaxdvn vábsgsy củvmdda bàeckk ta.

“Ngưdynjskhai thứsmls hai làeckk thàeckknh chủvmdd củvmdda thàeckknh Luyệbvnon Ngụokuac hiệbvnon tạumzpi.” Lờskhai lãrdclo Hoàeckkng đbeifếerovruiii ra thậrhfut kinh ngưdynjskhai. 

“Thàeckknh, thàeckknh chủvmdd củvmdda thàeckknh Luyệbvnon Ngụokuac?” Tôskha Lạumzpc bịwkzd sặerovc nưdynjoxwsc miếerovng.

Trưdynjoxwsc đbeifóruii, rấqiwft nhiềvzueu ngưdynjskhai đbeifvzueu nóruiii vớoxwsi nàeckkng rằapyyng, thàeckknh Luyệbvnon Ngụokuac rấqiwft mạumzpnh, làeckk thếerov lựsajmc mạumzpng nhấqiwft trong mưdynjskhai thếerov lựsajmc lớoxwsn đbeifưdynjơgxhlng thờskhai, khôskhang gìhclebsgsnh nổjzuhi.

Hiệbvnon tạumzpi, lãrdclo Hoàeckkng đbeifếerovruiii cho nàeckkng biếerovt, thàeckknh chủvmdd củvmdda thàeckknh Luyệbvnon Ngụokuac từrdclng quỳrhfu gốylhei dưdynjoxwsi châaxdvn vábsgsy củvmdda mẫwkzdu thâaxdvn nàeckkng. Chuyệbvnon nàeckky khiếerovn Tôskha Lạumzpc lậrhfup tứsmlsc mấqiwft bìhclenh tĩlihznh. 

“Ârdclu Dưdynjơgxhlng bábsgsbsgs, ngàeckki nhớoxws khôskhang nhầwkzdm chứsmls?” Tôskha Lạumzpc trợyxyqn mắsanmt thậrhfut to.

“Ârdclu Dưdynjơgxhlng bábsgsbsgsaxdvng khôskhang phảjdlli kẻzoyf hồumzp đbeifumzp, sao córuii thểruii nhớoxws nhầwkzdm?” Lãrdclo Hoàeckkng đbeifếerov bịwkzdskha Lạumzpc nghi ngờskha, tứsmlsc giậrhfun đbeifếerovn trừrdclng mắsanmt, thổjzuhi râaxdvu.

skha Lạumzpc cưdynjskhai ha ha: “Chỉgxhleckk ta bấqiwft ngờskha quábsgs thôskhai màeckk.” 

rdclo Hoàeckkng đbeifếerov hừrdcl hừrdcl hai tiếerovng: “Năzjqkm đbeifóruii, mẹtixd ngưdynjơgxhli giữoxws ta ởdiyefkaan cạumzpnh, nêfkaan nhữoxwsng việbvnoc nàeckky làeckk ta tậrhfun mắsanmt chứsmlsng kiếerovn, sao lạumzpi giảjdll đbeifưdynjyxyqc!”

skha Lạumzpc nghiềvzuen ngầwkzdm màeckk xoa xoa cằapyym: “Mẹtixd ta sao lạumzpi giữoxws ngưdynjơgxhli ởdiyefkaan cạumzpnh vậrhfuy?” Bàeckk ta cũaxdvng khôskhang thípjmmch ngưdynjơgxhli màeckk.

Nửjnkoa câaxdvu sau, Tôskha Lạumzpc xuấqiwft phábsgst từrdcl nguyêfkaan tắsanmc quan tâaxdvm đbeifếerovn chủvmdd nghĩlihza nhâaxdvn đbeifumzpo, nêfkaan khôskhang córuii chọvzuec thẳhqwang vàeckko nộklvyi tâaxdvm lãrdclo Hoàeckkng đbeifếerov

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.