Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 841 :

    trước sau   
Sau nàuczjy cũyfdkng sẽgjnqersmm ra thôatdti màuczj!

Bọzssj họzssj ra khỏjqzgi nhàuczj Cảvxlfnh Gia, trêiplhn đphipưgjdedzmdng trởhwev vềimxmatdt ta ngồcsdti lặgjnqng lẽgjnq, nhưgjdeng mộyveot láqwtpt sau khi vềimxm đphipếajyzn nhàuczjgjdedzmdng nhưgjde muốpyvqn làuczjm chúixcnt gìersm nữixcna?

Cuốpyvqi năxczym côatdtng việwswac rấcqont bậveann rộyveon, anh ta rấcqont bậveann, còatdtn phảvxlfi làuczjm việwswac? tăxczyng ca?

Thếajyzatdtn côatdt? Hay làuczj nhậveann mộyveot kịytkwch bảvxlfn vềimxm nhàuczj nghiêiplhn cứphipu vậveany?

Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc láqwtpi xe rấcqont bìersmnh tĩibtdnh, “tuầhfenn sau côatdtng ty tổhfen chứphipc tiệwswac tấcqont niêiplhn, đphipi khôatdtng?”

“Nhưgjdeng em làuczj nghệwswaibtd khôatdtng còatdtn kýhwev hợzsqup đphipcsdtng vớryxai Đwoybưgjdedzmdng Thịytkw nữixcna rồcsdti, đphipếajyzn đphipóunps khôatdtng tốpyvqt lắoqbbm?” tuy rằytkwng côatdt ta tạepfnm thờdzmdi chưgjdea kýhwev hợzsqup đphipcsdtng vớryxai Thịytkwnh Thếajyz, nhưgjdeng cuốpyvqi cùlskcng cũyfdkng hủbfsby hợzsqup đphipcsdtng vớryxai Đwoybưgjdedzmdng Thịytkw rồcsdti.


“Em vẫhrdbn còatdtn thâwlqon phậveann kháqwtpc màuczj.”

Thâwlqon phậveann kháqwtpc àuczj?

Bạepfnn gáqwtpi củbfsba anh àuczj?

“Đwoybưgjdezsquc thôatdti!” côatdt ta lậveanp tứphipc nởhwev nụqwtpgjdedzmdi đphipcsdtng ýhwev, “trong thâwlqon phậveann bạepfnn gáqwtpi củbfsba anh đphipúixcnng khôatdtng? Nếajyzu nhưgjde khôatdtng phảvxlfi thìersm em sẽgjnq khôatdtng đphipi đphipâwlqou đphipcqony.”

“Ừcsdtm, đphipúixcnng vậveany, em vừfrjwa lòatdtng chưgjdea?” Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc lưgjdedzmdm mắoqbbt nhìersmn côatdt, cóunps thậveant sựrtgg mừfrjwng rỡcitx đphipếajyzn nhưgjde vậveany khôatdtng?

“Vừfrjwa lòatdtng.” Côatdt dừfrjwng dừfrjwng thu véwoybn nụqwtpgjdedzmdi trêiplhn môatdti, côatdt phảvxlfi tỏjqzg ra rụqwtpt rèvean, phảvxlfi khiêiplhm tốpyvqn, khôatdtng đphipưgjdezsquc hơexhji quáqwtp.

Hai ngưgjdedzmdi vềimxm đphipếajyzn nhàuczj, côatdt ta cưgjdedzmdi nhẹmgwa nhàuczjng choàuczjng lấcqony tay anh, “cuốpyvqi tuầhfenn chúixcnng ta sẽgjnquczjm gìersm?”

“Em muốpyvqn làuczjm gìersmuczjo?” Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc cũyfdkng khôatdtng cóunps suy nghĩibtdersm, nhưgjdeng màuczj đphipâwlqoy làuczj lầhfenn đphiphfenu tiêiplhn anh họzssjc hỏjqzgi chuyệwswan yêiplhu đphipưgjdeơexhjng.

atdt ta muốpyvqn nấcqonu đphipcsdt ăxczyn, đphipzssjc dáqwtpch, nhưgjdeng màuczj khôatdtng thểxslh phủbfsb nhậveann rằytkwng côatdt khôatdtng biếajyzt gìersm cảvxlf.

“Đwoybưgjdeơexhjng nhiêiplhn làuczj anh phảvxlfi cùlskcng ngồcsdti xem ti vi vớryxai em rồcsdti, chảvxlf phảvxlfi thờdzmdi tiếajyzt nhưgjde thếajyzuczjy nằytkwm trêiplhn ghếajyz sofa xem tivi làuczj thoảvxlfi máqwtpi nhấcqont sao?” côatdtwoybo anh ta đphipi lêiplhn lầhfenu, sẵixcnn tiệwswan dặgjnqn dòatdt ngưgjdedzmdi làuczjm chuẩhpzen bịytkw thứphipc ăxczyn mang lêiplhn.

xczy trêiplhn phòatdtng kháqwtpch, hai ngưgjdedzmdi ngồcsdti trêiplhn ghếajyz sofa, đphipoqbbp mộyveot chiếajyzc thảvxlfm lôatdtng lêiplhn châwlqon, trêiplhn bàuczjn tràuczj đphipãhfen đphipgjnqt sẵixcnn rấcqont nhiềimxmu thứphipc ăxczyn, trưgjderyxac mặgjnqt đphipang chiếajyzu mộyveot bộyveo phim.

Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc nhìersmn vàuczjo dĩibtda tráqwtpi câwlqoy côatdt vừfrjwa mớryxai gọzssjt vàuczjunpsm cho anh, mởhwev miệwswang, sau đphipóunps tựrtgga ngưgjdedzmdi vàuczjo ghếajyz sofa.

Biểxslhu hiệwswan củbfsba côatdt ta rấcqont tựrtgg nhiêiplhn, Ôaqrxn Thủbfsby cảvxlfm thấcqony rấcqont vui vẻhrdb, cuộyveoc sốpyvqng yêiplhn tĩibtdnh bìersmnh lặgjnqng nhưgjde thếajyz mớryxai thậveant sựrtgguczj thứphipatdt mong muốpyvqn.


“Anh ăxczyn no rồcsdti.” anh ta đphipãhfen no chưgjderyxang bụqwtpng thìersm đphipúixcnng hơexhjn.

“Ồwoyb, vậveany chúixcnng ta đphipi ngủbfsb trưgjdea thôatdti!” côatdt ta nhìersmn thờdzmdi gian, đphipãhfen ba giờdzmd trưgjdea rồcsdti, ngủbfsb hai tiếajyzng nữixcna vừfrjwa đphipúixcnng năxczym giờdzmd.

“Anh khôatdtng buồcsdtn ngủbfsb, em đphipi ngủbfsb đphipi, anh đphipếajyzn phòatdtng sáqwtpch cóunps chúixcnt việwswac.” Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc tắoqbbt ti vi dùlskcm côatdt ta, cầhfenm tấcqonm thảvxlfm trêiplhn châwlqon lêiplhn, “đphipi thôatdti!”

“Cóunps phảvxlfi anh khôatdtng thíericch cuộyveoc sốpyvqng nhưgjde thếajyzuczjy đphipúixcnng khôatdtng?” nhưgjdeng côatdt ta muốpyvqn mởhwev miệwswang nóunpsi câwlqou vềimxm nhàuczjyfdkng nóunpsi khôatdtng ra.

“Khôatdtng cóunps, thậveant sựrtgg cuốpyvqi năxczym rấcqont bậveann rộyveon, hay làuczj em muốpyvqn trong lúixcnc chúixcnng ta nghỉblxj phéwoybp vẫhrdbn còatdtn phảvxlfi làuczjm việwswac?” Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc cúixcni đphiphfenu nhìersmn côatdt ta, “em làuczj ngưgjdedzmdi rảvxlfnh rỗtiihi nhưgjdeng anh khôatdtng phảvxlfi.”

“Đwoybưgjdezsquc rồcsdti, em biếajyzt rồcsdti, đphipepfni chủbfsb tịytkwch, Đwoybưgjdedzmdng Boss, ngàuczji bậveann việwswac đphipi!” côatdt ta cưgjdedzmdi vui vẻhrdb đphipphipng dậveany tiễoqbbn anh, “đphipi đphipi! Đwoybi bậveann côatdtng chuyệwswan củbfsba anh đphipi!”

“Ừcsdtm, muốpyvqn ngủbfsb thìersm đphipi ngủbfsb.” anh đphipgjnqt tấcqonm thảvxlfm trêiplhn tay xuốpyvqng, bèveann quay ngưgjdedzmdi rờdzmdi đphipi trưgjderyxac.

Đwoybúixcnng ra côatdt muốpyvqn đphipi ngủbfsb, nhưgjdeng bâwlqoy giờdzmd lạepfni khôatdtng muốpyvqn rồcsdti.

Trởhwev vềimxm phòatdtng mìersmnh, gọzssji đphipiệwswan thoạepfni camera nóunpsi chuyệwswan vớryxai Tiểxslhu Mạepfnc, “Tiểxslhu Mạepfnc Mạepfnc……”

“Chịytkw! Sao thếajyz? Khôatdtng vui àuczj? Đwoybưgjdedzmdng Tổhfenng ứphipc hiếajyzp chịytkw àuczj?” Tiểxslhu Mạepfnc đphipang mộyveot mìersmnh ngồcsdti bêiplhn ghếajyz sofa, đphipang ăxczyn đphipcsdt.

“Nếajyzu anh ta màuczjunpsphipc hiếajyzp chịytkw thìersm tốpyvqt biếajyzt mấcqony, sựrtgg thậveant lạepfni khôatdtng nhưgjde vậveany.” sao côatdt ta lạepfni cóunps thểxslhunpsi nhưgjde thếajyz.

Giốpyvqng nhưgjde bảvxlfn thâwlqon côatdt đphipang cóunps khuynh hưgjderyxang chịytkwu sựrtgg ngưgjdezsquc đphipãhfeni.

atdt khôatdtng cóunps!


“Chịytkw, sựrtgg việwswac nhưgjde vậveany khôatdtng thểxslh hấcqonp tấcqonp đphipưgjdezsquc, hay làuczj chịytkwunps cầhfenn dùlskcng thêiplhm yêiplhu sáqwtpch gìersm khôatdtng? Thuốpyvqc mêiplh! Thuốpyvqc gợzsqui tìersmnh! Chếajyz phụqwtpc! hay rưgjdezsquu ngon chẳgqibng hạepfnn!” Tiểxslhu Mạepfnc nghiêiplhm túixcnc liệwswat kêiplh mộyveot loạepfnt cáqwtpch.

Khiếajyzn côatdt bịytkw sợzsqu chếajyzt khiếajyzp nhìersmn ra cửvvfsa, khôatdtng nhìersmn thấcqony bóunpsng dáqwtpng củbfsba Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc, nêiplhn côatdt mớryxai thởhwev phàuczjo nhẹmgwa nhõknshm.

“Khôatdtng phảvxlfi! Tiểxslhu Mạepfnc! em làuczj mộyveot tiểxslhu nha đphiphfenu làuczjm sao màuczj hiểxslhu đphipưgjdezsquc nhiềimxmu chuyệwswan nhưgjde thếajyz, chịytkw củbfsba em khiếajyzn cho nhàuczj bếajyzp củbfsba anh ta bịytkw thiêiplhu đphippyvqt, chịytkwiplhn làuczjm gìersm đphipxslh bồcsdti thưgjdedzmdng cho anh ta đphipâwlqoy?” côatdt ta nhấcqont đphipytkwnh phảvxlfi nghĩibtd ra cáqwtpch đphipxslhwlqoy dựrtggng thêiplhm tìersmnh cảvxlfm vớryxai Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc.

Sau nàuczjy nếajyzu viêiplhn đphipepfnn trong đphiphfenu củbfsba anh ta đphipưgjdezsquc lấcqony ra, thìersmersmnh cảvxlfm củbfsba họzssj sẽgjnq ngàuczjy càuczjng khắoqbbn khíerict hơexhjn, đphipóunps mớryxai làuczj đphipimxmu côatdt mong muốpyvqn.

“Chịytkw, Đwoybưgjdedzmdng Tổhfenng cóunps thiếajyzu thứphipersm khôatdtng? Anh ta khôatdtng thiếajyzu gìersm, so, tiềimxmn thìersmunps thểxslh mua đphipưgjdezsquc nhiềimxmu thứphip, quàuczjqwtpp gìersm đphipóunps anh ta đphipimxmu khôatdtng cầhfenn! nêiplhn, chịytkw……” Tiểxslhu Mạepfnc áqwtpnh mắoqbbt nhìersmn chằytkwm chằytkwm vàuczjo côatdt, “bồcsdti thưgjdedzmdng bằytkwng thểxslhqwtpc vậveany!”

“Chịytkwunpsi khôatdtng đphipưgjdezsquc màuczj!” côatdt ta khôatdtng kểxslh cho Tiểxslhu Mạepfnc nghe vìersm trong đphiphfenu Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc cóunps viêiplhn đphipepfnn nêiplhn khôatdtng thểxslh khiếajyzn cảvxlfm xúixcnc củbfsba anh thăxczyng hoa đphipưgjdezsquc, nếajyzu khôatdtng sẽgjnq bịytkwatdtn mêiplh.

“Ờcqon. Hai ngưgjdedzmdi muốpyvqn đphipxslhuczjnh cho đphipêiplhm tâwlqon hôatdtn, em hiểxslhu màuczj, vậveany chịytkw thửvvfs nghỉblxj đphipếajyzn ngàuczjy mai nếajyzu Đwoybưgjdedzmdng Tổhfenng làuczjm việwswac mệwswat mỏjqzgi thìersmunps thểxslh max xa cho anh ta đphipi! Trưgjderyxac kia chảvxlf phảvxlfi em thưgjdedzmdng xuyêiplhn max xa cho chịytkwcqony sao? Đwoybxslh em gửvvfsi cáqwtpi clip dạepfny max xa cho chịytkw xem nhéwoyb, chịytkw tậveanp cho thàuczjnh thạepfno, cốpyvqiplhn nhéwoyb!” Tiểxslhu Mạepfnc nhưgjderyxang châwlqon màuczjy nhìersmn côatdt, bèveann tắoqbbt cuộyveoc gọzssji.

Max xa?

Quảvxlfuczj mộyveot chủbfsb ýhwev hay!

Sau đphipóunpsatdt ta bèveann ngồcsdti lêiplhn giưgjdedzmdng nghiêiplhn cứphipu cáqwtpch max xa, nhưgjdeng nghiêiplhn cứphipu thìersmyfdkng phảvxlfi cầhfenn cóunps ngưgjdedzmdi cho thựrtggc hàuczjnh tậveanp mớryxai đphipưgjdezsquc.

Sau bữixcna cơexhjm tốpyvqi, Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc vềimxm phòatdtng, côatdt ta cứphip đphipgjnqo đphipgjnqo đphipi theo sau anh ta.

Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc đphipphipng im trưgjderyxac cửvvfsa phòatdtng, quay đphiphfenu sang nhìersmn côatdt, “em……khôatdtng buồcsdtn ngủbfsb sai?”

“Em lúixcnc trưgjdea cóunps ngủbfsb rồcsdti, nêiplhn khôatdtng buồcsdtn ngủbfsb mấcqony, em muốpyvqn……giúixcnp anh……” côatdt ta chỉblxj vềimxm cửvvfsa phòatdtng, “chúixcnng ta vàuczjo trong rồcsdti hẳgqibn nóunpsi.”


“Em muốpyvqn……giúixcnp anh cáqwtpi gìersm?” Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc cúixcni đphiphfenu nhìersmn côatdt ta, khôatdtng nóunpsi rõknshuczjng, anh khôatdtng thểxslh cho côatdtuczjo trong.

Anh ta thậveant khôatdtng muốpyvqn bịytkw ngấcqont xỉblxju trong nhàuczj lầhfenn nữixcna.

“Em muốpyvqn max xa cho anh màuczj!” anh ta nghĩibtdersm thếajyz?

Ôaqrxn Thủbfsby đphiphpzey ngưgjdedzmdi anh ra, “đphipi thôatdti đphipi thôatdti, em vừfrjwa mớryxai họzssjc đphipcqony, thửvvfs nghiệwswam nàuczjo.”

“Em xem anh làuczj vậveant đphipxslh thửvvfs nghiệwswam àuczj?” Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc cưgjdedzmdi nhẹmgwa nhàuczjng đphipi vàuczjo bêiplhn trong.

“Thìersmuczj vậveany! khôatdtng đphipưgjdezsquc sao? Cóunps chịytkwu khôatdtng?” còatdtn lâwlqou côatdt mớryxai quan tâwlqom anh cóunps chịytkwu hay khôatdtng, tốpyvqi nay cũyfdkng phảvxlfi thửvvfs nghiệwswam xem sao.

“Khôatdtng cóunpsersmuczj khôatdtng chịytkwu cảvxlf.” chỉblxjuczj anh ta muốpyvqn đphiphpzey côatdtuczjo bêiplhn trong thôatdti, khôatdtng vấcqonn đphipimxm chi chứphip?

“Vâwlqong, vậveany anh đphipi tắoqbbm trưgjderyxac đphipi! Em đphipzsqui anh.” Côatdt ta vừfrjwa bưgjderyxac vàuczjo phòatdtng, thìersm buôatdtng anh ta ra, bảvxlfn thâwlqon đphipi đphipếajyzn cạepfnnh giưgjdedzmdng.

“Hay làuczj ngàuczjy mai, em đphipi trưgjderyxac……”

“Khôatdtng ngàuczjy mai gìersm cảvxlf, đphipxslh em max xa cho anh, sau đphipóunps anh cóunps thểxslh ngủbfsb ngon, nhấcqont đphipytkwnh sẽgjnq ngủbfsb mộyveot giấcqonc thậveant ngon đphipcqony.” côatdt thậveant sựrtgg đphipãhfen nghiêiplhn cứphipu mộyveot cáqwtpch nghiêiplhm túixcnc.

“Đwoybưgjdezsquc thôatdti!” Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc đphipãhfen thậveant sựrtgg đphipi vàuczjo phòatdtng tắoqbbm.

Ôaqrxn Thủbfsby nghe đphipưgjdezsquc tiếajyzng nưgjderyxac chảvxlfy từfrjw trong phòatdtng tắoqbbm, lặgjnqng lẽgjnq đphipi đphipếajyzn giưgjdedzmdng củbfsba anh, ngồcsdti bêiplhn cạepfnnh, rung châwlqon, trong đphiphfenu đphipang suy nghĩibtd đphipếajyzn nhữixcnng đphipimxmu đphipãhfen tậveanp lúixcnc chiềimxmu.

Chờdzmd đphipếajyzn khi anh ta bưgjderyxac ra, côatdt ta lậveanp tứphipc cưgjdedzmdi híericp mắoqbbt, nhìersmn thấcqony anh ta khoáqwtpc trêiplhn ngưgjdedzmdi mộyveot chiếajyzc khăxczyn tắoqbbm, hậveann đphipếajyzn nổhfeni muốpyvqn lậveanp tứphipc kéwoybp phăxczyng chiếajyzc khăxczyn ra, quảvxlf nhiêiplhn côatdt đphipãhfen rấcqont thèveanm thuồcsdtng.


Tay côatdt chỉblxjuczjo chiếajyzc giưgjdedzmdng, “Đwoybưgjdedzmdng Tổhfenng, mờdzmdi……”

Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc đphipang cầhfenm chiếajyzc khăxczyn lau khôatdtunpsc bằytkwng tay phảvxlfi, áqwtpnh mắoqbbt ấcqonm áqwtpp nhìersmn côatdt, “Em chắoqbbc chắoqbbn?”

“Sure!” côatdt ta cưgjdedzmdi kéwoybo lấcqony tay anh, ngẩhpzen đphiphfenu nhìersmn anh ta bưgjderyxac tớryxai, “cầhfenn giúixcnp gìersm khôatdtng?”

“Khôatdtng cầhfenn.”

Khôatdtng cầhfenn giúixcnp đphipcitx thậveant khôatdtng tốpyvqt tíericuczjo, cóunps phảvxlfi anh ta đphipang kháqwtpch sáqwtpo vớryxai côatdt khôatdtng?

Hay làuczj sứphipc kiềimxmm chếajyz củbfsba anh càuczjng ngàuczjy càuczjng lợzsqui hạepfni?

Mộyveot láqwtpt sau, Đwoybưgjdedzmdng Sóunpsc sàuczjiplhn giưgjdedzmdng, Ôaqrxn Thủbfsby lắoqbbc lắoqbbc hai tay, leo lêiplhn eo củbfsba anh ngồcsdti, “A Sóunpsc, nếajyzu anh buồcsdtn ngủbfsb thìersmunps thểxslh ngủbfsb đphipcqony!”

“Ừcsdtm……” anh ta trảvxlf lờdzmdi nhẹmgwa nhàuczjng.

Quảvxlf nhiêiplhn côatdt ta đphipãhfen họzssjc ra tròatdt rồcsdti đphipóunps, vảvxlf lạepfni sứphipc cũyfdkng vừfrjwa đphipbfsb, “mạepfnnh khôatdtng?”

“Vừfrjwa rồcsdti, nhẹmgwa quáqwtp sẽgjnq khôatdtng cóunps cảvxlfm giáqwtpc gìersm cảvxlf.” bỗtiihng nhiêiplhn anh ta lạepfni cảvxlfm thấcqony nhưgjde vậveany kháqwtp thíericch hợzsqup.

“Xem ra em cóunpsxczyng khiếajyzu quáqwtp chứphip, chủbfsb yếajyzu cầhfenn phảvxlfi đphipúixcnng ngưgjdedzmdi, sau nàuczjy em cóunps thểxslh thưgjdedzmdng xuyêiplhn max xa cho anh rồcsdti, đphipúixcnng khôatdtng?” côatdt ta khom ngưgjdedzmdi tiếajyzn gầhfenn tai củbfsba anh, “A Sóunpsc, đphipưgjdezsquc khôatdtng?”

“Em sẽgjnq mệwswat đphipcqony.”

“Em khôatdtng mệwswat, em rấcqont thíericch, cáqwtpi nàuczjy khôatdtng mệwswat bằytkwng đphipóunpsng phim, đphipóunpsng phim còatdtn mệwswat hơexhjn!” hai tay củbfsba côatdt nhẹmgwa nhàuczjng bóunpsp vàuczjo vai anh, hơexhji thởhwev yếajyzu ớryxat híerict thởhwevuczjo sau hốpyvqc gáqwtpy anh, bỗtiihng nhiêiplhn bảvxlfn thâwlqon trởhweviplhn vôatdt giáqwtpc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.