Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu
Chương 841 :
Sau nàuczj y cũyfdk ng sẽgjnq tìersm m ra thôatdt i màuczj !
Bọzssj họzssj ra khỏjqzg i nhàuczj Cảvxlf nh Gia, trêiplh n đphip ưgjde ờdzmd ng trởhwev vềimxm côatdt ta ngồcsdt i lặgjnq ng lẽgjnq , nhưgjde ng mộyveo t láqwtp t sau khi vềimxm đphip ếajyz n nhàuczj dưgjde ờdzmd ng nhưgjde muốpyvq n làuczj m chúixcn t gìersm nữixcn a?
Cuốpyvq i năxczy m côatdt ng việwswa c rấcqon t bậvean n rộyveo n, anh ta rấcqon t bậvean n, còatdt n phảvxlf i làuczj m việwswa c? tăxczy ng ca?
Thếajyz còatdt n côatdt ? Hay làuczj nhậvean n mộyveo t kịytkw ch bảvxlf n vềimxm nhàuczj nghiêiplh n cứphip u vậvean y?
Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c láqwtp i xe rấcqon t bìersm nh tĩibtd nh, “tuầhfen n sau côatdt ng ty tổhfen chứphip c tiệwswa c tấcqon t niêiplh n, đphip i khôatdt ng?”
“Nhưgjde ng em làuczj nghệwswa sĩibtd khôatdt ng còatdt n kýhwev hợzsqu p đphip ồcsdt ng vớryxa i Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Thịytkw nữixcn a rồcsdt i, đphip ếajyz n đphip óunps khôatdt ng tốpyvq t lắoqbb m?” tuy rằytkw ng côatdt ta tạepfn m thờdzmd i chưgjde a kýhwev hợzsqu p đphip ồcsdt ng vớryxa i Thịytkw nh Thếajyz , nhưgjde ng cuốpyvq i cùlskc ng cũyfdk ng hủbfsb y hợzsqu p đphip ồcsdt ng vớryxa i Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Thịytkw rồcsdt i.
“Em vẫhrdb n còatdt n thâwlqo n phậvean n kháqwtp c màuczj .”
Thâwlqo n phậvean n kháqwtp c àuczj ?
Bạepfn n gáqwtp i củbfsb a anh àuczj ?
“Đwoyb ưgjde ợzsqu c thôatdt i!” côatdt ta lậvean p tứphip c nởhwev nụqwtp cưgjde ờdzmd i đphip ồcsdt ng ýhwev , “trong thâwlqo n phậvean n bạepfn n gáqwtp i củbfsb a anh đphip úixcn ng khôatdt ng? Nếajyz u nhưgjde khôatdt ng phảvxlf i thìersm em sẽgjnq khôatdt ng đphip i đphip âwlqo u đphip ấcqon y.”
“Ừcsdt m, đphip úixcn ng vậvean y, em vừfrjw a lòatdt ng chưgjde a?” Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c lưgjde ờdzmd m mắoqbb t nhìersm n côatdt , cóunps thậvean t sựrtgg mừfrjw ng rỡcitx đphip ếajyz n nhưgjde vậvean y khôatdt ng?
“Vừfrjw a lòatdt ng.” Côatdt dừfrjw ng dừfrjw ng thu véwoyb n nụqwtp cưgjde ờdzmd i trêiplh n môatdt i, côatdt phảvxlf i tỏjqzg ra rụqwtp t rèvean , phảvxlf i khiêiplh m tốpyvq n, khôatdt ng đphip ưgjde ợzsqu c hơexhj i quáqwtp .
Hai ngưgjde ờdzmd i vềimxm đphip ếajyz n nhàuczj , côatdt ta cưgjde ờdzmd i nhẹmgwa nhàuczj ng choàuczj ng lấcqon y tay anh, “cuốpyvq i tuầhfen n chúixcn ng ta sẽgjnq làuczj m gìersm ?”
“Em muốpyvq n làuczj m gìersm nàuczj o?” Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c cũyfdk ng khôatdt ng cóunps suy nghĩibtd gìersm , nhưgjde ng màuczj đphip âwlqo y làuczj lầhfen n đphip ầhfen u tiêiplh n anh họzssj c hỏjqzg i chuyệwswa n yêiplh u đphip ưgjde ơexhj ng.
Côatdt ta muốpyvq n nấcqon u đphip ồcsdt ăxczy n, đphip ọzssj c dáqwtp ch, nhưgjde ng màuczj khôatdt ng thểxslh phủbfsb nhậvean n rằytkw ng côatdt khôatdt ng biếajyz t gìersm cảvxlf .
“Đwoyb ưgjde ơexhj ng nhiêiplh n làuczj anh phảvxlf i cùlskc ng ngồcsdt i xem ti vi vớryxa i em rồcsdt i, chảvxlf phảvxlf i thờdzmd i tiếajyz t nhưgjde thếajyz nàuczj y nằytkw m trêiplh n ghếajyz sofa xem tivi làuczj thoảvxlf i máqwtp i nhấcqon t sao?” côatdt kéwoyb o anh ta đphip i lêiplh n lầhfen u, sẵixcn n tiệwswa n dặgjnq n dòatdt ngưgjde ờdzmd i làuczj m chuẩhpze n bịytkw thứphip c ăxczy n mang lêiplh n.
Ởxczy trêiplh n phòatdt ng kháqwtp ch, hai ngưgjde ờdzmd i ngồcsdt i trêiplh n ghếajyz sofa, đphip ắoqbb p mộyveo t chiếajyz c thảvxlf m lôatdt ng lêiplh n châwlqo n, trêiplh n bàuczj n tràuczj đphip ãhfen đphip ặgjnq t sẵixcn n rấcqon t nhiềimxm u thứphip c ăxczy n, trưgjde ớryxa c mặgjnq t đphip ang chiếajyz u mộyveo t bộyveo phim.
Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c nhìersm n vàuczj o dĩibtd a tráqwtp i câwlqo y côatdt vừfrjw a mớryxa i gọzssj t vàuczj móunps m cho anh, mởhwev miệwswa ng, sau đphip óunps tựrtgg a ngưgjde ờdzmd i vàuczj o ghếajyz sofa.
Biểxslh u hiệwswa n củbfsb a côatdt ta rấcqon t tựrtgg nhiêiplh n, Ôaqrx n Thủbfsb y cảvxlf m thấcqon y rấcqon t vui vẻhrdb , cuộyveo c sốpyvq ng yêiplh n tĩibtd nh bìersm nh lặgjnq ng nhưgjde thếajyz mớryxa i thậvean t sựrtgg làuczj thứphip côatdt mong muốpyvq n.
“Anh ăxczy n no rồcsdt i.” anh ta đphip ãhfen no chưgjde ớryxa ng bụqwtp ng thìersm đphip úixcn ng hơexhj n.
“Ồwoyb , vậvean y chúixcn ng ta đphip i ngủbfsb trưgjde a thôatdt i!” côatdt ta nhìersm n thờdzmd i gian, đphip ãhfen ba giờdzmd trưgjde a rồcsdt i, ngủbfsb hai tiếajyz ng nữixcn a vừfrjw a đphip úixcn ng năxczy m giờdzmd .
“Anh khôatdt ng buồcsdt n ngủbfsb , em đphip i ngủbfsb đphip i, anh đphip ếajyz n phòatdt ng sáqwtp ch cóunps chúixcn t việwswa c.” Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c tắoqbb t ti vi dùlskc m côatdt ta, cầhfen m tấcqon m thảvxlf m trêiplh n châwlqo n lêiplh n, “đphip i thôatdt i!”
“Cóunps phảvxlf i anh khôatdt ng thíeric ch cuộyveo c sốpyvq ng nhưgjde thếajyz nàuczj y đphip úixcn ng khôatdt ng?” nhưgjde ng côatdt ta muốpyvq n mởhwev miệwswa ng nóunps i câwlqo u vềimxm nhàuczj cũyfdk ng nóunps i khôatdt ng ra.
“Khôatdt ng cóunps , thậvean t sựrtgg cuốpyvq i năxczy m rấcqon t bậvean n rộyveo n, hay làuczj em muốpyvq n trong lúixcn c chúixcn ng ta nghỉblxj phéwoyb p vẫhrdb n còatdt n phảvxlf i làuczj m việwswa c?” Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c cúixcn i đphip ầhfen u nhìersm n côatdt ta, “em làuczj ngưgjde ờdzmd i rảvxlf nh rỗtiih i nhưgjde ng anh khôatdt ng phảvxlf i.”
“Đwoyb ưgjde ợzsqu c rồcsdt i, em biếajyz t rồcsdt i, đphip ạepfn i chủbfsb tịytkw ch, Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Boss, ngàuczj i bậvean n việwswa c đphip i!” côatdt ta cưgjde ờdzmd i vui vẻhrdb đphip ứphip ng dậvean y tiễoqbb n anh, “đphip i đphip i! Đwoyb i bậvean n côatdt ng chuyệwswa n củbfsb a anh đphip i!”
“Ừcsdt m, muốpyvq n ngủbfsb thìersm đphip i ngủbfsb .” anh đphip ặgjnq t tấcqon m thảvxlf m trêiplh n tay xuốpyvq ng, bèvean n quay ngưgjde ờdzmd i rờdzmd i đphip i trưgjde ớryxa c.
Đwoyb úixcn ng ra côatdt muốpyvq n đphip i ngủbfsb , nhưgjde ng bâwlqo y giờdzmd lạepfn i khôatdt ng muốpyvq n rồcsdt i.
Trởhwev vềimxm phòatdt ng mìersm nh, gọzssj i đphip iệwswa n thoạepfn i camera nóunps i chuyệwswa n vớryxa i Tiểxslh u Mạepfn c, “Tiểxslh u Mạepfn c Mạepfn c……”
“Chịytkw ! Sao thếajyz ? Khôatdt ng vui àuczj ? Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Tổhfen ng ứphip c hiếajyz p chịytkw àuczj ?” Tiểxslh u Mạepfn c đphip ang mộyveo t mìersm nh ngồcsdt i bêiplh n ghếajyz sofa, đphip ang ăxczy n đphip ồcsdt .
“Nếajyz u anh ta màuczj cóunps ứphip c hiếajyz p chịytkw thìersm tốpyvq t biếajyz t mấcqon y, sựrtgg thậvean t lạepfn i khôatdt ng nhưgjde vậvean y.” sao côatdt ta lạepfn i cóunps thểxslh nóunps i nhưgjde thếajyz .
Giốpyvq ng nhưgjde bảvxlf n thâwlqo n côatdt đphip ang cóunps khuynh hưgjde ớryxa ng chịytkw u sựrtgg ngưgjde ợzsqu c đphip ãhfen i.
Côatdt khôatdt ng cóunps !
“Chịytkw , sựrtgg việwswa c nhưgjde vậvean y khôatdt ng thểxslh hấcqon p tấcqon p đphip ưgjde ợzsqu c, hay làuczj chịytkw cóunps cầhfen n dùlskc ng thêiplh m yêiplh u sáqwtp ch gìersm khôatdt ng? Thuốpyvq c mêiplh ! Thuốpyvq c gợzsqu i tìersm nh! Chếajyz phụqwtp c! hay rưgjde ợzsqu u ngon chẳgqib ng hạepfn n!” Tiểxslh u Mạepfn c nghiêiplh m túixcn c liệwswa t kêiplh mộyveo t loạepfn t cáqwtp ch.
Khiếajyz n côatdt bịytkw sợzsqu chếajyz t khiếajyz p nhìersm n ra cửvvfs a, khôatdt ng nhìersm n thấcqon y bóunps ng dáqwtp ng củbfsb a Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c, nêiplh n côatdt mớryxa i thởhwev phàuczj o nhẹmgwa nhõknsh m.
“Khôatdt ng phảvxlf i! Tiểxslh u Mạepfn c! em làuczj mộyveo t tiểxslh u nha đphip ầhfen u làuczj m sao màuczj hiểxslh u đphip ưgjde ợzsqu c nhiềimxm u chuyệwswa n nhưgjde thếajyz , chịytkw củbfsb a em khiếajyz n cho nhàuczj bếajyz p củbfsb a anh ta bịytkw thiêiplh u đphip ốpyvq t, chịytkw nêiplh n làuczj m gìersm đphip ểxslh bồcsdt i thưgjde ờdzmd ng cho anh ta đphip âwlqo y?” côatdt ta nhấcqon t đphip ịytkw nh phảvxlf i nghĩibtd ra cáqwtp ch đphip ểxslh xâwlqo y dựrtgg ng thêiplh m tìersm nh cảvxlf m vớryxa i Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c.
Sau nàuczj y nếajyz u viêiplh n đphip ạepfn n trong đphip ầhfen u củbfsb a anh ta đphip ưgjde ợzsqu c lấcqon y ra, thìersm tìersm nh cảvxlf m củbfsb a họzssj sẽgjnq ngàuczj y càuczj ng khắoqbb n khíeric t hơexhj n, đphip óunps mớryxa i làuczj đphip ềimxm u côatdt mong muốpyvq n.
“Chịytkw , Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Tổhfen ng cóunps thiếajyz u thứphip gìersm khôatdt ng? Anh ta khôatdt ng thiếajyz u gìersm , so, tiềimxm n thìersm cóunps thểxslh mua đphip ưgjde ợzsqu c nhiềimxm u thứphip , quàuczj cáqwtp p gìersm đphip óunps anh ta đphip ềimxm u khôatdt ng cầhfen n! nêiplh n, chịytkw ……” Tiểxslh u Mạepfn c áqwtp nh mắoqbb t nhìersm n chằytkw m chằytkw m vàuczj o côatdt , “bồcsdt i thưgjde ờdzmd ng bằytkw ng thểxslh xáqwtp c vậvean y!”
“Chịytkw nóunps i khôatdt ng đphip ưgjde ợzsqu c màuczj !” côatdt ta khôatdt ng kểxslh cho Tiểxslh u Mạepfn c nghe vìersm trong đphip ầhfen u Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c cóunps viêiplh n đphip ạepfn n nêiplh n khôatdt ng thểxslh khiếajyz n cảvxlf m xúixcn c củbfsb a anh thăxczy ng hoa đphip ưgjde ợzsqu c, nếajyz u khôatdt ng sẽgjnq bịytkw hôatdt n mêiplh .
“Ờcqon . Hai ngưgjde ờdzmd i muốpyvq n đphip ểxslh dàuczj nh cho đphip êiplh m tâwlqo n hôatdt n, em hiểxslh u màuczj , vậvean y chịytkw thửvvfs nghỉblxj đphip ếajyz n ngàuczj y mai nếajyz u Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Tổhfen ng làuczj m việwswa c mệwswa t mỏjqzg i thìersm cóunps thểxslh max xa cho anh ta đphip i! Trưgjde ớryxa c kia chảvxlf phảvxlf i em thưgjde ờdzmd ng xuyêiplh n max xa cho chịytkw ấcqon y sao? Đwoyb ểxslh em gửvvfs i cáqwtp i clip dạepfn y max xa cho chịytkw xem nhéwoyb , chịytkw tậvean p cho thàuczj nh thạepfn o, cốpyvq lêiplh n nhéwoyb !” Tiểxslh u Mạepfn c nhưgjde ớryxa ng châwlqo n màuczj y nhìersm n côatdt , bèvean n tắoqbb t cuộyveo c gọzssj i.
Max xa?
Quảvxlf làuczj mộyveo t chủbfsb ýhwev hay!
Sau đphip óunps côatdt ta bèvean n ngồcsdt i lêiplh n giưgjde ờdzmd ng nghiêiplh n cứphip u cáqwtp ch max xa, nhưgjde ng nghiêiplh n cứphip u thìersm cũyfdk ng phảvxlf i cầhfen n cóunps ngưgjde ờdzmd i cho thựrtgg c hàuczj nh tậvean p mớryxa i đphip ưgjde ợzsqu c.
Sau bữixcn a cơexhj m tốpyvq i, Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c vềimxm phòatdt ng, côatdt ta cứphip đphip ẽgjnq o đphip ẽgjnq o đphip i theo sau anh ta.
Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c đphip ứphip ng im trưgjde ớryxa c cửvvfs a phòatdt ng, quay đphip ầhfen u sang nhìersm n côatdt , “em……khôatdt ng buồcsdt n ngủbfsb sai?”
“Em lúixcn c trưgjde a cóunps ngủbfsb rồcsdt i, nêiplh n khôatdt ng buồcsdt n ngủbfsb mấcqon y, em muốpyvq n……giúixcn p anh……” côatdt ta chỉblxj vềimxm cửvvfs a phòatdt ng, “chúixcn ng ta vàuczj o trong rồcsdt i hẳgqib n nóunps i.”
“Em muốpyvq n……giúixcn p anh cáqwtp i gìersm ?” Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c cúixcn i đphip ầhfen u nhìersm n côatdt ta, khôatdt ng nóunps i rõknsh ràuczj ng, anh khôatdt ng thểxslh cho côatdt vàuczj o trong.
Anh ta thậvean t khôatdt ng muốpyvq n bịytkw ngấcqon t xỉblxj u trong nhàuczj lầhfen n nữixcn a.
“Em muốpyvq n max xa cho anh màuczj !” anh ta nghĩibtd gìersm thếajyz ?
Ôaqrx n Thủbfsb y đphip ẩhpze y ngưgjde ờdzmd i anh ra, “đphip i thôatdt i đphip i thôatdt i, em vừfrjw a mớryxa i họzssj c đphip ấcqon y, thửvvfs nghiệwswa m nàuczj o.”
“Em xem anh làuczj vậvean t đphip ểxslh thửvvfs nghiệwswa m àuczj ?” Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c cưgjde ờdzmd i nhẹmgwa nhàuczj ng đphip i vàuczj o bêiplh n trong.
“Thìersm làuczj vậvean y! khôatdt ng đphip ưgjde ợzsqu c sao? Cóunps chịytkw u khôatdt ng?” còatdt n lâwlqo u côatdt mớryxa i quan tâwlqo m anh cóunps chịytkw u hay khôatdt ng, tốpyvq i nay cũyfdk ng phảvxlf i thửvvfs nghiệwswa m xem sao.
“Khôatdt ng cóunps gìersm màuczj khôatdt ng chịytkw u cảvxlf .” chỉblxj làuczj anh ta muốpyvq n đphip ẩhpze y côatdt vàuczj o bêiplh n trong thôatdt i, khôatdt ng vấcqon n đphip ềimxm chi chứphip ?
“Vâwlqo ng, vậvean y anh đphip i tắoqbb m trưgjde ớryxa c đphip i! Em đphip ợzsqu i anh.” Côatdt ta vừfrjw a bưgjde ớryxa c vàuczj o phòatdt ng, thìersm buôatdt ng anh ta ra, bảvxlf n thâwlqo n đphip i đphip ếajyz n cạepfn nh giưgjde ờdzmd ng.
“Hay làuczj ngàuczj y mai, em đphip i trưgjde ớryxa c……”
“Khôatdt ng ngàuczj y mai gìersm cảvxlf , đphip ểxslh em max xa cho anh, sau đphip óunps anh cóunps thểxslh ngủbfsb ngon, nhấcqon t đphip ịytkw nh sẽgjnq ngủbfsb mộyveo t giấcqon c thậvean t ngon đphip ấcqon y.” côatdt thậvean t sựrtgg đphip ãhfen nghiêiplh n cứphip u mộyveo t cáqwtp ch nghiêiplh m túixcn c.
“Đwoyb ưgjde ợzsqu c thôatdt i!” Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c đphip ãhfen thậvean t sựrtgg đphip i vàuczj o phòatdt ng tắoqbb m.
Ôaqrx n Thủbfsb y nghe đphip ưgjde ợzsqu c tiếajyz ng nưgjde ớryxa c chảvxlf y từfrjw trong phòatdt ng tắoqbb m, lặgjnq ng lẽgjnq đphip i đphip ếajyz n giưgjde ờdzmd ng củbfsb a anh, ngồcsdt i bêiplh n cạepfn nh, rung châwlqo n, trong đphip ầhfen u đphip ang suy nghĩibtd đphip ếajyz n nhữixcn ng đphip ềimxm u đphip ãhfen tậvean p lúixcn c chiềimxm u.
Chờdzmd đphip ếajyz n khi anh ta bưgjde ớryxa c ra, côatdt ta lậvean p tứphip c cưgjde ờdzmd i híeric p mắoqbb t, nhìersm n thấcqon y anh ta khoáqwtp c trêiplh n ngưgjde ờdzmd i mộyveo t chiếajyz c khăxczy n tắoqbb m, hậvean n đphip ếajyz n nổhfen i muốpyvq n lậvean p tứphip c kéwoyb p phăxczy ng chiếajyz c khăxczy n ra, quảvxlf nhiêiplh n côatdt đphip ãhfen rấcqon t thèvean m thuồcsdt ng.
Tay côatdt chỉblxj vàuczj o chiếajyz c giưgjde ờdzmd ng, “Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Tổhfen ng, mờdzmd i……”
Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c đphip ang cầhfen m chiếajyz c khăxczy n lau khôatdt tóunps c bằytkw ng tay phảvxlf i, áqwtp nh mắoqbb t ấcqon m áqwtp p nhìersm n côatdt , “Em chắoqbb c chắoqbb n?”
“Sure!” côatdt ta cưgjde ờdzmd i kéwoyb o lấcqon y tay anh, ngẩhpze n đphip ầhfen u nhìersm n anh ta bưgjde ớryxa c tớryxa i, “cầhfen n giúixcn p gìersm khôatdt ng?”
“Khôatdt ng cầhfen n.”
Khôatdt ng cầhfen n giúixcn p đphip ỡcitx thậvean t khôatdt ng tốpyvq t tíeric nàuczj o, cóunps phảvxlf i anh ta đphip ang kháqwtp ch sáqwtp o vớryxa i côatdt khôatdt ng?
Hay làuczj sứphip c kiềimxm m chếajyz củbfsb a anh càuczj ng ngàuczj y càuczj ng lợzsqu i hạepfn i?
Mộyveo t láqwtp t sau, Đwoyb ưgjde ờdzmd ng Sóunps c sàuczj lêiplh n giưgjde ờdzmd ng, Ôaqrx n Thủbfsb y lắoqbb c lắoqbb c hai tay, leo lêiplh n eo củbfsb a anh ngồcsdt i, “A Sóunps c, nếajyz u anh buồcsdt n ngủbfsb thìersm cóunps thểxslh ngủbfsb đphip ấcqon y!”
“Ừcsdt m……” anh ta trảvxlf lờdzmd i nhẹmgwa nhàuczj ng.
Quảvxlf nhiêiplh n côatdt ta đphip ãhfen họzssj c ra tròatdt rồcsdt i đphip óunps , vảvxlf lạepfn i sứphip c cũyfdk ng vừfrjw a đphip ủbfsb , “mạepfn nh khôatdt ng?”
“Vừfrjw a rồcsdt i, nhẹmgwa quáqwtp sẽgjnq khôatdt ng cóunps cảvxlf m giáqwtp c gìersm cảvxlf .” bỗtiih ng nhiêiplh n anh ta lạepfn i cảvxlf m thấcqon y nhưgjde vậvean y kháqwtp thíeric ch hợzsqu p.
“Xem ra em cóunps năxczy ng khiếajyz u quáqwtp chứphip , chủbfsb yếajyz u cầhfen n phảvxlf i đphip úixcn ng ngưgjde ờdzmd i, sau nàuczj y em cóunps thểxslh thưgjde ờdzmd ng xuyêiplh n max xa cho anh rồcsdt i, đphip úixcn ng khôatdt ng?” côatdt ta khom ngưgjde ờdzmd i tiếajyz n gầhfen n tai củbfsb a anh, “A Sóunps c, đphip ưgjde ợzsqu c khôatdt ng?”
“Em sẽgjnq mệwswa t đphip ấcqon y.”
“Em khôatdt ng mệwswa t, em rấcqon t thíeric ch, cáqwtp i nàuczj y khôatdt ng mệwswa t bằytkw ng đphip óunps ng phim, đphip óunps ng phim còatdt n mệwswa t hơexhj n!” hai tay củbfsb a côatdt nhẹmgwa nhàuczj ng bóunps p vàuczj o vai anh, hơexhj i thởhwev yếajyz u ớryxa t híeric t thởhwev vàuczj o sau hốpyvq c gáqwtp y anh, bỗtiih ng nhiêiplh n bảvxlf n thâwlqo n trởhwev nêiplh n vôatdt giáqwtp c.
Bọ
Cuố
Thế
Đ
“Như
“Em vẫ
Thâ
Bạ
“Đ
“Ừ
“Vừ
Hai ngư
“Em muố
Cô
“Đ
Ở
Đ
Biể
“Anh ă
“Ồ
“Anh khô
“Có
“Khô
“Đ
“Ừ
Đ
Trở
“Chị
“Nế
Giố
Cô
“Chị
Khiế
“Khô
Sau nà
“Chị
“Chị
“Ờ
Max xa?
Quả
Sau đ
Sau bữ
Đ
“Em lú
“Em muố
Anh ta thậ
“Em muố
Ô
“Em xem anh là
“Thì
“Khô
“Vâ
“Hay là
“Khô
“Đ
Ô
Chờ
Tay cô
Đ
“Sure!” cô
“Khô
Khô
Hay là
Mộ
“Ừ
Quả
“Vừ
“Xem ra em có
“Em sẽ
“Em khô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.