Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu
Chương 840 :
“Khôlnzp ng cầsnjt n dậyony y sớqflr m nhưinhq thếhztm , ngủodsn thêiyzp m ládbho t đotfc i.” Đnykm ưinhq ờquoo ng Sómufe c cúcmrg i đotfc ầsnjt u nhìadrz n lêiyzp n mặmaff t côlnzp , “Đnykm i thôlnzp i!”
Đnykm êiyzp m qua bịdzvk Ôinhq n Thủodsn y phádbho banh cádbho i nhàlrej bếhztm p, hôlnzp m nay đotfc ãiqrn làlrej m lạyxul i rồnunf i, hiệytnm u suấvwhx t làlrej m việytnm c quảxwch nhiêiyzp n nhanh.
“Hôlnzp m nay hìadrz nh nhưinhq khôlnzp ng phảxwch i ngàlrej y làlrej m việytnm c, anh tạyxul i sao lạyxul i khôlnzp ng ngủodsn thêiyzp m tívwhx ?” Ôinhq n Thủodsn y ngồnunf i kếhztm bêiyzp n nhìadrz n anh, ádbho nh mắfyer t nómufe ng rựcbok c.
“Anh quen dậyony y sớqflr m, ngoàlrej i ra sắfyer p cuốyxul i năquoo m, côlnzp ng ty khádbho bậyony n, cho nêiyzp n hôlnzp m nay cómufe thểugqi sẽytnm tăquoo ng ca nửvwlm a ngàlrej y, buổbdvr i trưinhq a mớqflr i vềrffb lạyxul i.”
Buổbdvr i trưinhq a vềrffb lạyxul i!
Vậyony y côlnzp buổbdvr i sádbho ng cómufe phảxwch i cómufe thểugqi ra ngoàlrej i đotfc i dạyxul o rồnunf i?
“Vâuwif ng!” Côlnzp đotfc ồnunf ng ýotfc chấvwhx p nhậyony n anh ra ngoàlrej i tăquoo ng ca, khôlnzp ng đotfc ồnunf ng ýotfc cũycms ng khôlnzp ng cómufe cádbho ch.
Sau buổbdvr i sádbho ng, hai ngưinhq ờquoo i liềrffb n rờquoo i khỏsnjt i nhau.
Mộnlej t ngưinhq ờquoo i đotfc i côlnzp ng ty, còknlc n mộnlej t ngưinhq ờquoo i khádbho c lạyxul i làlrej đotfc i nhàlrej củodsn a Cảxwch nh Thầsnjt n Hạyxul o.
Hìadrz nh nhưinhq dạyxul o gầsnjt n đotfc âuwif y cũycms ng khádbho bậyony n, Cảxwch nh Thầsnjt n Hạyxul o cũycms ng khôlnzp ng ởotfc nhàlrej .
“Em béjxfg !” Côlnzp đotfc i vàlrej o liềrffb n nhìadrz n thấvwhx y trong phòknlc ng khádbho ch rộnlej ng lớqflr n cómufe mộnlej t cádbho i ghếhztm em béjxfg , Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh ởotfc phívwhx a trêiyzp n bòknlc qua bòknlc lạyxul i.
“Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m!” Côlnzp cưinhq ờquoo i đotfc i qua đotfc ómufe , “Đnykm ểugqi nómufe ởotfc dưinhq ớqflr i đotfc ấvwhx t bòknlc qua bòknlc lạyxul i khôlnzp ng sao chứrffb ?”
“Khôlnzp ng sao.” Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m lâuwif u rồnunf i khôlnzp ng găquoo p côlnzp , nhưinhq ng tin tứrffb c trưinhq ớqflr c đotfc ómufe củodsn a côlnzp khádbho nhiềrffb u đotfc ấvwhx y, “Hai ngưinhq ờquoo i dạyxul o nàlrej y sao rồnunf i?”
“Chúcmrg ng tôlnzp i gầsnjt n đotfc âuwif y rấvwhx t tốyxul t, tôlnzp i xem tívwhx đotfc ãiqrn đotfc i vàlrej o gia môlnzp n rồnunf i! Chỉuiiq làlrej thiếhztm u mộnlej t bưinhq ớqflr c thôlnzp i!” Côlnzp cưinhq ờquoo i nómufe i, nhưinhq ng bưinhq ớqflr c châuwif n nàlrej y, cómufe chúcmrg t khómufe ……”
Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m tứrffb c thờquoo i nghĩdeir đotfc ếhztm n trong đotfc ầsnjt u củodsn a Đnykm ưinhq ờquoo ng Sómufe c cómufe viêiyzp n đotfc ạyxul n, vấvwhx n đotfc ềrffb nàlrej y cómufe chúcmrg t khómufe , nhưinhq ng ngưinhq ờquoo i têiyzp n Hứrffb a Thuầsnjt n kia vẫixhu n chưinhq a tìadrz m đotfc ưinhq ợtflb c, ra ngoàlrej i du lịdzvk ch rồnunf i, cũycms ng khôlnzp ng biếhztm t khi nàlrej o mìadrz nh vềrffb .
“Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m……” Ôinhq n Thủodsn y quàlrej ng lấvwhx y cádbho nh tay côlnzp , thầsnjt n thầsnjt n bívwhx bívwhx kềrffb sádbho t tai côlnzp , “Côlnzp xem cómufe đotfc ứrffb a con, cómufe phảxwch i tốyxul t biếhztm t mấvwhx y?”
“Anh ấvwhx y chắfyer c làlrej thívwhx ch côlnzp thậyony t chứrffb ! Côlnzp đotfc ừyony ng suy nghĩdeir nhiềrffb u nữkqjn a, chuyệytnm n cómufe con thuậyony n theo tựcbok nhiêiyzp n nhéjxfg ! Anh ấvwhx y……” Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m chỉuiiq vàlrej o đotfc ầsnjt u, “Chúcmrg ng tôlnzp i đotfc ang tìadrz m bádbho c sĩdeir , sẽytnm cómufe cádbho ch thôlnzp i, côlnzp đotfc ừyony ng gấvwhx p.”
“Tôlnzp i……” Côlnzp cómufe chúcmrg t nôlnzp n nómufe ng thậyony t.
Vìadrz côlnzp cảxwch m thấvwhx y Đnykm ưinhq ờquoo ng Sómufe c cómufe thểugqi nãiqrn o úcmrg ng thủodsn y, nhâuwif n lúcmrg c dịdzvk ch trong đotfc ầsnjt u củodsn a anh vẫixhu n chưinhq a rúcmrg t ra hếhztm t, nhấvwhx t đotfc ịdzvk nh phảxwch i thuầsnjt n phụulgv c đotfc ưinhq ợtflb c anh, nếhztm u khôlnzp ng họlrej cómufe thểugqi sau nàlrej y khôlnzp ng thểugqi nàlrej o ởotfc bêiyzp n nhau đotfc ưinhq ợtflb c.
“Mẹzniy mẹzniy ……”
Miệytnm ng nhỏsnjt củodsn a Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh vừyony a đotfc ómufe ng vừyony a mởotfc bòknlc vềrffb phívwhx a họlrej , “Mẹzniy mẹzniy ……”
“Tựcbok bòknlc nàlrej o, ngoan ngoan.” Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m ngồnunf i ởotfc chỗquoo cũycms hoàlrej n toàlrej n khôlnzp ng cómufe ýotfc muốyxul n bếhztm cậyony u béjxfg lêiyzp n, nghiêiyzp ng đotfc ầsnjt u tiếhztm p tụulgv c nómufe i chuyệytnm n vớqflr i Ôinhq n Thủodsn y ởotfc kếhztm bêiyzp n, “Chúcmrg ng ta đotfc ãiqrn tìadrz m đotfc ưinhq ợtflb c mộnlej t bádbho c sĩdeir cómufe thểugqi lấvwhx y đotfc ưinhq ợtflb c viêiyzp n đotfc ạyxul n trong đotfc ầsnjt u củodsn a anh ấvwhx y, hiệytnm n đotfc ạyxul i đotfc ang tìadrz m kiếhztm m hàlrej nh tung củodsn a vịdzvk bádbho c sĩdeir kia.”
“Tôlnzp i……cómufe phảxwch i quádbho khôlnzp ng đotfc àlrej ng hoàlrej ng lắfyer m?” Vẻmrye mặmaff t côlnzp đotfc ộnlej t nhiêiyzp n xấvwhx u hổbdvr , “Thậyony t ra tôlnzp i khôlnzp ng cómufe cảxwch m giádbho c an toàlrej n……”
“Cảxwch m giádbho c an toàlrej n?” Áckyb nh mắfyer t Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m nhìadrz n vàlrej o Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh, “Từyony từyony nàlrej o! Sẽytnm tốyxul t thôlnzp i, tay côlnzp sao thếhztm ?”
“Tôlnzp i khôlnzp ng bậyony n ởotfc nhàlrej họlrej c nấvwhx u ăquoo n, làlrej m tay bịdzvk thưinhq ơuiiq ng, nhưinhq ng anh Sómufe c hìadrz nh nhưinhq rấvwhx t lo lắfyer ng, nhưinhq vậyony y tôlnzp i mãiqrn n nguyệytnm n rồnunf i!” Côlnzp cưinhq ờquoo i cúcmrg i đotfc ầsnjt u: “Em béjxfg bòknlc vậyony y khôlnzp ng sao chứrffb ?”
“Khôlnzp ng sao, nómufe quen rồnunf i, khôlnzp ng thểugqi chiềrffb u chuộnlej ng.” Áckyb nh mắfyer t Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m cũycms ng nhìadrz n vàlrej o em béjxfg , tuy rằckyb ng nãiqrn y giờquoo đotfc ềrffb u làlrej nómufe tựcbok bòknlc , nhưinhq ng vẫixhu n làlrej phảxwch i canh chừyony ng nómufe .
“Mẹzniy mẹzniy ……” Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh thuậyony n theo châuwif n củodsn a Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m, hai tay nhỏsnjt nắfyer m chặmaff t lấvwhx y côlnzp , ádbho nh mắfyer t to màlrej u xanh chớqflr p chớqflr p, “Mẹzniy mẹzniy ……”
“Nómufe sao thếhztm ?” Ôinhq n Thủodsn y hỏsnjt i.
“Đnykm ómufe i rồnunf i, cómufe thểugqi .” Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m ngãiqrn ngưinhq ờquoo i, bếhztm Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh lêiyzp n.
Nhưinhq ng Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh liềrffb n thuậyony n theo châuwif n Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m, tay nhỏsnjt ởotfc bêiyzp n cạyxul nh bòknlc lêiyzp n ngưinhq ờquoo i củodsn a Ôinhq n Thủodsn y.
“Cómufe thểugqi khôlnzp ng phảxwch i làlrej đotfc ómufe i, nómufe chắfyer c làlrej khôlnzp ng nhớqflr đotfc ưinhq ợtflb c côlnzp .” Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m từyony từyony buôlnzp ng tay, bảxwch o vệytnm em béjxfg , “Muốyxul n dìadrz bếhztm sao?”
Ôinhq n Thủodsn y vẫixhu n chưinhq a bếhztm qua Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh, trôlnzp ng thấvwhx y cơuiiq thểugqi cậyony u béjxfg nhỏsnjt nhỏsnjt bòknlc lêiyzp n trêiyzp n ngưinhq ờquoo i côlnzp , cảxwch m giádbho c rấvwhx t thầsnjt n kìadrz , đotfc âuwif y làlrej em béjxfg đotfc ấvwhx y!
Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh bòknlc lêiyzp n ngưinhq ờquoo i củodsn a Ôinhq n Thủodsn y, liềrffb n ngừyony ng lạyxul i, tay nhỏsnjt nắfyer m chặmaff t lấvwhx y tómufe c củodsn a côlnzp , thuậyony n theo tómufe c củodsn a côlnzp , nhưinhq làlrej đotfc ang mưinhq ợtflb n sứrffb c côlnzp đotfc ểugqi đotfc ứrffb ng lêiyzp n vậyony y.
Ôinhq n Thủodsn y lậyony p tứrffb c ôlnzp m lấvwhx y sau lưinhq ng cậyony u béjxfg , nhìadrz n vàlrej o đotfc ôlnzp i mắfyer t màlrej u xanh lam, “Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh……”
“Mẹzniy mẹzniy ……” Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh nghiêiyzp ng đotfc ầsnjt u nhìadrz n vàlrej o Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m, hai tay nhỏsnjt giơuiiq vềrffb phívwhx a côlnzp , “Mẹzniy mẹzniy ……”
“Nómufe tốyxul n sứrffb c nhiềrffb u nhưinhq thếhztm đotfc ểugqi bòknlc lêiyzp n ngưinhq ờquoo i tôlnzp i, nhưinhq ng cuốyxul i cùlrej ng vẫixhu n làlrej muốyxul n côlnzp bếhztm !” Ôinhq n Thủodsn y nhìadrz n thấvwhx y đotfc ộnlej ng tádbho c củodsn a Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh.
Cơuiiq thểugqi mềrffb m mạyxul i trong lòknlc ng, chạyxul y đotfc ếhztm n bêiyzp n cạyxul nh ngưinhq ờquoo i củodsn a Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m.
Đnykm ôlnzp i môlnzp i nhỏsnjt nhẹzniy nhàlrej ng héjxfg ra, “Mẹzniy mẹzniy ……bếhztm bếhztm ……”
“Bếhztm bếhztm , đotfc ang bếhztm màlrej !” Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m bếhztm Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh nghiêiyzp ng đotfc ầsnjt u nhìadrz n vàlrej o Ôinhq n Thủodsn y, “Bữkqjn a trưinhq a đotfc ểugqi Đnykm ưinhq ờquoo ng Sómufe c cùlrej ng nhau qua đotfc i!”
“Tôlnzp i vẫixhu n chưinhq a nómufe i cho anh ấvwhx y nghe làlrej tôlnzp i đotfc ang ởotfc đotfc âuwif y!” Nhưinhq ng ởotfc đotfc âuwif y thìadrz , chắfyer c làlrej khôlnzp ng sao!
Côlnzp rấvwhx t muốyxul n ởotfc lạyxul i ởotfc Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh thêiyzp m chúcmrg t nữkqjn a!
“Đnykm ưinhq ợtflb c.” Côlnzp vui vẻmrye đotfc ồnunf ng ýotfc .
Chưinhq a qua đotfc ưinhq ợtflb c mộnlej t ládbho t, tiểugqi u bảxwch o bốyxul i lạyxul i chạyxul y lêiyzp n ngưinhq ờquoo i côlnzp , đotfc úcmrg ng làlrej mộnlej t đotfc ứrffb a béjxfg rấvwhx t hoạyxul t bádbho t.
Khôlnzp ng hềrffb giốyxul ng tívwhx nh củodsn a Cảxwch nh Thầsnjt n Hạyxul o tívwhx nàlrej o, đotfc ạyxul i khádbho i cómufe thểugqi làlrej giốyxul ng Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m hơuiiq n!
Bữkqjn a trưinhq a Đnykm ưinhq ờquoo ng Sómufe c vàlrej Cảxwch nh Thầsnjt n Hạyxul o làlrej cùlrej ng nhau vềrffb .
Đnykm ưinhq ờquoo ng Sómufe c vừyony a vàlrej o liềrffb n nhìadrz n thấvwhx y Ôinhq n Thủodsn y cởotfc i giàlrej y, cùlrej ng Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh hai ngưinhq ờquoo i đotfc ang chơuiiq i trêiyzp n đotfc ệytnm m, chívwhx nh xádbho c nêiyzp n nómufe i làlrej đotfc ang trôlnzp ng chừyony ng Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh đotfc ang chơuiiq i.
“Anh Sómufe c!” Ôinhq n Thủodsn y nhìadrz n thấvwhx y anh liềrffb n đotfc ứrffb ng dậyony y, “Bậyony n xong rồnunf i?”
“Thứrffb hai tiếhztm p tụulgv c bậyony n.” Đnykm ưinhq ờquoo ng Sómufe c nhìadrz n côlnzp đotfc ang đotfc i qua, ádbho nh mắfyer t liếhztm c nhìadrz n đotfc ôlnzp i giàlrej y ởotfc mộnlej t bêiyzp n, đotfc i qua đotfc ómufe lấvwhx y giàlrej y cho côlnzp .
“Ba ba……”
“Ba ba……”
Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh tứrffb chi bòknlc trêiyzp n mặmaff t đotfc ấvwhx t, dùlrej ng sứrffb c bòknlc vềrffb phívwhx a củodsn a Cảxwch nh Thầsnjt n Hạyxul o, “Ba ba……”
Cảxwch nh Thầsnjt n Hạyxul o ngưinhq ờquoo i đotfc ầsnjt u tiêiyzp n muốyxul n gặmaff p làlrej vợtflb , bưinhq ớqflr c nhanh vềrffb phívwhx a Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m, hôlnzp n mộnlej t cádbho i lêiyzp n mặmaff t, mớqflr i quay lưinhq ng đotfc i lo cho con trai trêiyzp n sàlrej n nhàlrej .
Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m nhìadrz n thấvwhx y tìadrz nh trạyxul ng nàlrej y đotfc ãiqrn quen thuộnlej c rồnunf i, nhưinhq ng Ôinhq n Thủodsn y vàlrej Đnykm ưinhq ờquoo ng Sómufe c đotfc ềrffb u nhìadrz n họlrej .
Em béjxfg khôlnzp ng ngừyony ng gọlrej i ba ba, Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m ngay cảxwch mộnlej t tiếhztm ng cũycms ng khôlnzp ng gọlrej i, nhưinhq ng cádbho c đotfc ốyxul i đotfc ãiqrn i chêiyzp nh lệytnm ch nhưinhq vậyony y cũycms ng khádbho rõxmyt rệytnm t quádbho .
“Ba ba……”
“Cảxwch nh tổbdvr ng, anh đotfc ốyxul i xửvwlm vớqflr i em béjxfg nhưinhq thếhztm , em béjxfg mỗquoo i ngàlrej y còknlc n cómufe thểugqi đotfc ốyxul i xửvwlm vớqflr i nhiệytnm t tìadrz nh vớqflr i anh nhưinhq vậyony y?” Ôinhq n Thủodsn y đotfc ứrffb ng kếhztm bêiyzp n Đnykm ưinhq ờquoo ng Sómufe c, nhìadrz n thấvwhx y anh bếhztm em béjxfg lêiyzp n, rấvwhx t nghi hoặmaff c.
“Thứrffb nómufe càlrej ng lấvwhx y khôlnzp ng đotfc ưinhq ợtflb c lạyxul i càlrej ng muốyxul n lấvwhx y đotfc ưinhq ợtflb c.” Cảxwch nh Thầsnjt n Hạyxul o bếhztm Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh từyony từyony đotfc i qua đotfc i lạyxul i trong đotfc ạyxul i sảxwch nh.
“Ba ba……” Em béjxfg cứrffb gọlrej i anh suốyxul t.
“Chồnunf ng, anh khôlnzp ng thểugqi đotfc ádbho p lạyxul i mộnlej t tiếhztm ng sao?” Anh lạyxul nh lùlrej ng cũycms ng cómufe giớqflr i hạyxul n chứrffb ?
“Uhm, bảxwch o bốyxul i ngoan.” Cảxwch nh Thầsnjt n Hạyxul o miễfrrl n cưinhq ỡtflb ng đotfc ádbho p mộnlej t tiếhztm ng, “Con nêiyzp n đotfc i ngủodsn rồnunf i.”
“Cơuiiq m trưinhq a còknlc n chưinhq a ăquoo n, đotfc ừyony ng đotfc ểugqi nómufe đotfc i ngủodsn !” Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m quay lưinhq ng nhìadrz n anh, “Đnykm ừyony ng bếhztm nómufe lêiyzp n lầsnjt u đotfc i ngủodsn !”
Cảxwch nh Thầsnjt n Hạyxul o nghe lờquoo i củodsn a côlnzp , lạyxul i bếhztm em béjxfg quay trởotfc lạyxul i, “Vợtflb , đotfc i ăquoo n cơuiiq m.”
“Anh khôlnzp ng gọlrej i khádbho ch mộnlej t tiếhztm ng sao?” Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m đotfc ứrffb ng dậyony y bếhztm em béjxfg từyony tay anh.
Mộnlej t ládbho t sau, Dưinhq ơuiiq ng Dưinhq ơuiiq ng Noãiqrn n Noãiqrn n cũycms ng đotfc ãiqrn xuốyxul ng đotfc ếhztm n!
Hai đotfc ứrffb a con đotfc ãiqrn cao khôlnzp ng ívwhx t, lúcmrg c ăquoo n cơuiiq m, Tiểugqi u Hàlrej nh Hàlrej nh ngồnunf i ởotfc ghếhztm em béjxfg ởotfc kếhztm bêiyzp n, mởotfc to mắfyer t nhìadrz n vàlrej o hai ngưinhq ờquoo i, nưinhq ớqflr c bọlrej t từyony méjxfg p miệytnm ng chảxwch y xuốyxul ng.
“Tôlnzp i đotfc úcmrg t em béjxfg ăquoo n trưinhq ớqflr c, mọlrej i ngưinhq ờquoo i ăquoo n đotfc i.” Bùlrej i Nhiễfrrl m Nhiễfrrl m cúcmrg i đotfc ầsnjt u nhìadrz n vàlrej o em béjxfg đotfc ang eo eo đotfc ợtflb i búcmrg , ăquoo n đotfc ưinhq ợtflb c nhưinhq vậyony y, tiêiyzp u hómufe a đotfc ưinhq ợtflb c nhưinhq vậyony y!
Ôinhq n Thủodsn y đotfc ang ăquoo n cơuiiq m, ádbho nh mắfyer t ngẫixhu u nhiêiyzp n nhìadrz n vàlrej o họlrej , cảxwch m giádbho c mộnlej t gia đotfc ìadrz nh tốyxul t thậyony t.
Bádbho c sĩdeir kia đotfc ang ởotfc nơuiiq i nàlrej o đotfc âuwif y?
Đ
“Hô
“Anh quen dậ
Buổ
Vậ
“Vâ
Sau buổ
Mộ
Hì
“Em bé
“Nhiễ
“Khô
“Chú
Bù
“Nhiễ
“Anh ấ
“Tô
Vì
“Mẹ
Miệ
“Tự
“Tô
“Cả
“Tô
“Khô
“Mẹ
“Nó
“Đ
Như
“Có
Ô
Tiể
Ô
“Mẹ
“Nó
Cơ
Đ
“Bế
“Tô
Cô
“Đ
Chư
Khô
Bữ
Đ
“Anh Só
“Thứ
“Ba ba……”
“Ba ba……”
Tiể
Cả
Bù
Em bé
“Ba ba……”
“Cả
“Thứ
“Ba ba……” Em bé
“Chồ
“Uhm, bả
“Cơ
Cả
“Anh khô
Mộ
Hai đ
“Tô
Ô
Bá
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.