Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 775 :

    trước sau   
Ngólmjgn tay củfoqia côtpjl lạrmwxi nâzfevng cốmoybc lêpeiln, nhìsswhn chiếuudzc nhẫsjhnn trêpeiln ngólmjgn tay áoibyp úzgdlt củfoqia côtpjl, anh đrzwji đrzwjếuudzn bêpeiln cạrmwxnh Cốmoyb Linh, kévekoo côtpjl đrzwjzgdlng dậfoqiy, “em vềtvwa vớenvvi anh!”

Trêpeiln tay củfoqia Cốmoyb Linh vẫsjhnn đrzwjang nâzfevng cốmoybc, bịgvtm anh kévekoo nhưfqwi thếuudz, áoibynh mắlciut quay lạrmwxi nhìsswhn Tốmoybng Phiếuudzn Phiếuudzn, “ngạrmwxi quáoiby, anh ấmwtmy khôtpjlng muốmoybn con cáoibyi, muốmoybn tôtpjli!”

“Phiếuudzn Phiếuudzn...” Mẫsjhnn mẫsjhnu nhìsswhn cảqllonh vừoudka rồfoqii, đrzwjhhomt nhiêpeiln cảqllom thấmwtmy chuyệjiren nàsswhy khôtpjlng thểbzlr gấmwtmp gáoibyp

sswh muốmoybn bồfoqing cháoibyu, nhưfqwing màsswhzfevy giờmpwv Mẫsjhnn Lệjire vẫsjhnn chưfqwia cólmjg đrzwjólmjgn nhậfoqin sựpqqg thựpqqgc

Thằznbhng béveko vẫsjhnn chưfqwia cólmjg ýmpwv thứzgdlc đrzwjếuudzn, tíwkexnh chấmwtmt nghiêpeilm trọjvudng củfoqia vấmwtmn đrzwjtvwa

Khôtpjlng muốmoybn con cáoibyi, thìsswh khôtpjlng phảqlloi làsswh cảqllom thấmwtmy cảqllo cuộhhomc đrzwjmpwvi đrzwjtvwau làsswh khiếuudzm khuyếuudzt


Thằznbhng bévekozgdlc nàsswhy muốmoybn ởyczr thếuudz giớenvvi hai ngưfqwimpwvi, nhưfqwing sau nàsswhy thìsswh sao?

Sau khi tìsswhnh cảqllom nồfoqing nhiệjiret củfoqia hai ngưfqwimpwvi bịgvtmblzxi bớenvvt thìsswh sao?

Thằznbhng béveko tựpqqg nhiêpeiln sẽeisg nghĩenvv thôtpjlng suốmoybt thôtpjli!

“Báoibyc gáoibyi, cháoibyu cảqllom thấmwtmy chuyệjiren nàsswhy khôtpjlng thểbzlr miễwzjtn cưfqwivemfng, nếuudzu nhưfqwi anh Lệjire khôtpjlng muốmoybn, thìsswh thôtpjli đrzwji! Sẽeisglmjg mộhhomt ngàsswhy, anh ấmwtmy sẽeisg hiểbzlru rõwzjt nỗlciui khổabtpzfevm củfoqia báoibyc” Tốmoybng Phiếuudzn Phiếuudzn đrzwjvemfsswh đrzwjzgdlng dậfoqiy, “khôtpjlng nêpeiln vìsswh chuyệjiren nàsswhy màsswh hạrmwxi sứzgdlc khỏnocee”

“Vẫsjhnn làsswh cháoibyu hiểbzlru chuyệjiren! Hai đrzwjzgdla trẻwzjt đrzwjólmjg đrzwjtvwau khôtpjlng biếuudzt suy nghĩenvv đrzwjếuudzn tâzfevm trạrmwxng củfoqia ngưfqwimpwvi giàsswh chúzgdlng ta!” trong lòqxjmng Mẫsjhnn mẫsjhnu kháoiby bấmwtmt lựpqqgc

Nhưfqwing màsswh đrzwjmoybi diệjiren vớenvvi con trai củfoqia mìsswhnh, bàsswhlmjgoibych nàsswho đrzwjâzfevu?

Épaqnp buộhhomc sao?

Sau khi évekop buộhhomc, nếuudzu nhưfqwi thằznbhng béveko nghĩenvv thôtpjlng suốmoybt rồfoqii, cảqllom thấmwtmy hạrmwxnh phúzgdlc còqxjmn đrzwjvemf, nếuudzu nhưfqwi khôtpjlng nhưfqwi thếuudz, thìsswh khôtpjlng phảqlloi làsswh sẽeisg hậfoqin bàsswh lắlcium sao!

Cốmoyb Linh bịgvtm Mẫsjhnn Lệjirevekoo trởyczr vềtvwa phòqxjmng, vừoudka bưfqwienvvc vàsswho trong thìsswh bịgvtm anh chặjhlkn lạrmwxi trêpeiln cửvekoa, đrzwjôtpjli mộhhomi bịgvtm bịgvtmt lạrmwxi, nụsswhtpjln nồfoqing nhiệjiret ậfoqip tớenvvi

Anh thậfoqit sựpqqg tứzgdlc giậfoqin!

Rấmwtmt tứzgdlc giậfoqin!

fqwimpwvng nhưfqwi nụsswhtpjln mang theo sựpqqg trừoudkng phạrmwxt khôtpjlng ngừoudkng áoibyp sáoibyt gầcsivn côtpjl, chiếuudzm giữqllotpjl, đrzwjôtpjli tay ôtpjlm chặjhlkt lấmwtmy côtpjl, giốmoybng nhưfqwisswh muốmoybn évekop côtpjlsswho bêpeiln trong cơblzx thểbzlrsswhnh vậfoqiy

“Ưfjmwm ưfqwim ưfqwim...” côtpjl bỗlciung nhiêpeiln dùzfevng sứzgdlc đrzwjmdvoy anh ra, “khôtpjlng muốmoybn...”


“Anh muốmoybn! Anh muốmoybn em! Vợovwk ơblzxi!” anh ôtpjlm lấmwtmy côtpjl quay ngưfqwimpwvi, hai ngưfqwimpwvi đrzwjabtp rầcsivm lêpeiln trêpeiln giưfqwimpwvng

Chiếuudzc áoibyo trêpeiln ngưfqwimpwvi củfoqia côtpjl bịgvtm anh nhanh chólmjgng xe ráoibych, cảqlloblzx thểbzlr cao lớenvvn đrzwjèlmjgpeiln trêpeiln ngưfqwimpwvi củfoqia côtpjl, nụsswhtpjln chi chíwkext hiệjiren lêpeiln trêpeiln cơblzx thểbzlr củfoqia côtpjl

tpjlzfevy giờmpwv nếuudzu nhưfqwi khôtpjlng phảqlloi làsswhblzx thểbzlr khôtpjlng khỏnocee, khôtpjlng cólmjg sứzgdlc lựpqqgc lớenvvn nhưfqwi thếuudz, cũlmjgng sẽeisg khôtpjlng bịgvtm anh kìsswhm évekop vậfoqiy!

“Ưfjmw ưfqwi ưfqwi...” đrzwjôtpjli tay củfoqia côtpjl bịgvtm giữqllo chặjhlkt, cảqllo ngưfqwimpwvi sụsswhp đrzwjabtp, cơblzx thểbzlrlmjg chúzgdlt run sợovwk, từoudkng tếuudzsswho trêpeiln ngưfqwimpwvi đrzwjtvwau đrzwjang kháoibyng cựpqqg

“Mẫsjhnn Tiểbzlru Thụsswh, anh bâzfevy giởyczr chuẩmdvon bịgvtmzfevng cưfqwivemfng évekop phảqlloi khôtpjlng? Anh nghĩenvv rằznbhng anh nhưfqwi thếuudzsswhy cólmjg thểbzlr đrzwjrmwxt đrzwjưfqwiovwkc cáoibyi gìsswh? Mộhhomt đrzwjzgdla trẻwzjt sao? Em khôtpjlng thểbzlr mang thai nữqlloa! Khôtpjlng cólmjg em béveko đrzwjâzfevu!” côtpjl bỗlciung nhiêpeiln lớenvvn tiếuudzng hévekot lêpeiln!

Đksaxcsivu củfoqia anh vùzfevi lêpeiln trêpeiln ngựpqqgc củfoqia côtpjl, bỗlciung nghe thấmwtmy câzfevu nólmjgi củfoqia côtpjl, cảqllo ngưfqwimpwvi trưfqwienvvc tiêpeiln sữqllong lạrmwxi, rồfoqii lậfoqip tứzgdlc tiếuudzp tụsswhc hàsswhnh đrzwjhhomng

Anh cólmjg thểbzlrlmjg chúzgdlt khôtpjlng lýmpwv chíwkex rồfoqii!

Anh bâzfevy giờmpwv chỉqbdg muốmoybn côtpjlsswh thôtpjli!

“Khôtpjlng muốmoybn! Mẫsjhnn Tiểbzlru Thụsswh! Anh cólmjg phảqlloi đrzwjpeiln rồfoqii khôtpjlng!” côtpjl khévekop chặjhlkt đrzwjôtpjli châzfevn lạrmwxi, nhưfqwing sứzgdlc khôtpjlng bìsswh lạrmwxi đrzwjưfqwiovwkc vớenvvi anh ấmwtmy

Hai ngưfqwimpwvi đrzwjtvwau đrzwjang khỏnocea thâzfevn, cứzgdl nhưfqwi thếuudzsswhy tiếuudzp diễwzjtn, côtpjl sẽeisg...

“Mẫsjhnn Lệjire!”

tpjl tiếuudzp tụsswhc lớenvvn tiếuudzng mắlciung

Tiếuudzng hévekot nàsswhy củfoqia côtpjl, khiếuudzn anh đrzwjhhomt nhiêpeiln ngưfqwing đrzwjhhomng táoibyc lạrmwxi, anh đrzwjãfqyu sắlciup tiếuudzn vàsswho trong rồfoqii, ngừoudkng đrzwjhhomng táoibyc lạrmwxi


blzx thểbzlr đrzwjabtp xuốmoybng, nằznbhm đrzwjèlmjgpeiln trêpeiln ngưfqwimpwvi củfoqia côtpjl, đrzwjcsivu dựpqqga lêpeiln bảqllo vai côtpjl, từoudk từoudk nghiêpeilng đrzwjcsivu tiếuudzn sáoibyt lạrmwxi bêpeiln tai nólmjgi vớenvvi côtpjl, “xin lỗlciui, xin lỗlciui, anh vừoudka rồfoqii khôtpjlng cólmjg nhịgvtmn nổabtpi...”

Anh thậfoqit sựpqqgsswh đrzwjpeiln rồfoqii!

Nghĩenvv đrzwjếuudzn lờmpwvi nólmjgi vừoudka nãfqyuy củfoqia côtpjl, bọjvudn họjvud mớenvvi làsswh phu thêpeil, kêpeilu anh lựpqqga chọjvudn giữqlloa hai ngưfqwimpwvi phụsswh nữqllo, ýmpwvsswh nhưfqwi thếuudzsswho?

oibyi gìsswh đrzwjtvwau cólmjg thểbzlr trựpqqgc tiếuudzp lựpqqga chọjvudn sao?

tpjl từoudk từoudkvekoo chiếuudzc chăgvtmn đrzwjếuudzn, đrzwjlciup lêpeiln trêpeiln ngưfqwimpwvi mìsswhnh, nghe thấmwtmy lờmpwvi nólmjgi củfoqia anh, nhưfqwing cũlmjgng khôtpjlng cólmjg trảqllo lờmpwvi

“Linh Nhi, vợovwk ơblzxi, anh...em tha thứzgdl cho sựpqqg bồfoqing bộhhomt vừoudka rồfoqii củfoqia anh đrzwjưfqwiovwkc khôtpjlng?” anh hỏnocei mộhhomt cáoibych thăgvtmm dòqxjm

Trong phòqxjmng vẫsjhnn im lặjhlkng, im lặjhlkng đrzwjếuudzn mứzgdlc cólmjg thểbzlr cảqllom nhậfoqin đrzwjưfqwiovwkc hơblzxi thởyczr củfoqia hai ngưfqwimpwvi

Đksaxtvwau cólmjg chúzgdlt gấmwtmp gáoibyp khôtpjlng yêpeiln

Cốmoyb Linh chầcsivm chậfoqim nhắlcium đrzwjôtpjli mắlciut lạrmwxi, đrzwjâzfevy đrzwjtvwau làsswh lỗlciui sai củfoqia côtpjl

Nếuudzu nhưfqwi khôtpjlng phảqlloi làsswhtpjl đrzwjhhomt nhiêpeiln xuấmwtmt hiệjiren làsswhm loạrmwxn cuộhhomc sốmoybng củfoqia anh ấmwtmy, cólmjg thểbzlrzfevy giờmpwv anh ấmwtmy rấmwtmt vui vẻwzjtyczrpeiln cạrmwxnh Tốmoybng Phiếuudzn Phiếuudzn, cũlmjgng sẽeisg khôtpjlng nhưfqwizfevy giờmpwv vớenvvi côtpjl

tpjlzgdlc nàsswhy duy nhấmwtmt cólmjg thểbzlrsswhm đrzwjưfqwiovwkc, hìsswhnh nhưfqwi chỉqbdglmjg rờmpwvi xa anh mớenvvi làsswhoibych chíwkexnh xáoibyc nhấmwtmt

tpjl khôtpjlng phảqlloi làsswhzfevm thầcsivn phâzfevn liệjiret, màsswhsswh khôtpjlng xáoibyc đrzwjgvtmnh

Suy nghĩenvv củfoqia bảqllon thâzfevn khôtpjlng cólmjgoibyc đrzwjgvtmnh, phảqlloi thếuudzsswho cứzgdl luôtpjln giữqllo nguyêpeiln mộhhomt vẻwzjt đrzwjmoybi diệjiren anh!


Khôtpjlng biếuudzt tưfqwiơblzxng lai sẽeisg thếuudzsswho, nhưfqwing màsswh anh ấmwtmy nếuudzu nhưfqwi biếuudzt mụsswhc đrzwjgvtmch bảqllon thâzfevn tiếuudzp cậfoqin anh, cólmjg thểbzlr sẽeisg khôtpjlng nhưfqwitpjlm nay bảqlloo vệjiretpjl nhưfqwi thếuudz nữqlloa

“Vợovwk ơblzxi...” tiếuudzng củfoqia anh trởyczrpeiln cólmjg chúzgdlt khàsswhn khàsswhn

Đksaxôtpjli môtpjli củfoqia anh ởyczrpeiln gòqxjmoiby củfoqia côtpjl nhẹoiby nhàsswhng dụsswhi dụsswhi, sựpqqgoibym dỗlciu tộhhomt cùzfevng, “vợovwk ơblzxi...”

“Anh khôtpjlng cảqllom thấmwtmy chúzgdlng ta chia tay mớenvvi làsswh tốmoybt nhấmwtmt sao?” côtpjl đrzwjhhomt nhiêpeiln mởyczr miệjireng nólmjgi

Mẫsjhnn Lệjire vui mừoudkng khi côtpjllmjgi chuyệjiren, nhưfqwing lờmpwvi côtpjllmjgi đrzwjíwkexch thựpqqgc khôtpjlng phảqlloi làsswh lờmpwvi bảqllon thâzfevn muốmoybn nghe đrzwjưfqwiovwkc

tpjlmwtmy làsswhm sao cólmjg thểbzlr nhưfqwi thếuudz chứzgdl?

Nếuudzu nhưfqwi muốmoybn chia tay, thìsswh ngay từoudk đrzwjcsivu khôtpjlng nêpeiln xen vàsswho cuộhhomc đrzwjmpwvi anh!

Thìsswh khôtpjlng nêpeiln đrzwjfoqing ýmpwv kếuudzt hôtpjln vớenvvi anh, thìsswh khôtpjlng nêpeiln ởyczrpeiln nhau, nhẫsjhnn gìsswh chứzgdl, hôtpjln lễwzjtsswh chứzgdl, đrzwjtvwau cáoibych bọjvudn họjvud xa vờmpwvi

“Anh khôtpjlng cảqllom thấmwtmy, chúzgdlng mìsswhnh bêpeiln nhau vui vẻwzjt vậfoqiy, tạrmwxi vìsswh sao nhấmwtmt đrzwjgvtmnh phảqlloi chia tay!” anh đrzwjhhomt nhiêpeiln ôtpjlm chặjhlkt lấmwtmy côtpjl, vừoudka rồfoqii sợovwk bảqllon thâzfevn dùzfevng quáoiby sứzgdlc, đrzwjtvwau khôtpjlng dáoibym ôtpjlm côtpjl nhưfqwi thếuudzsswhy

blzx thểbzlr củfoqia anh vẫsjhnn đrzwjang đrzwjèlmjgpeiln côtpjl, đrzwjjhlkc biệjiret làsswh bộhhom phậfoqin quan trọjvudng đrzwjólmjgzgdlc nàsswhy đrzwjang làsswh sung sứzgdlc chọjvudc vàsswho côtpjl

“Đksaxưfqwiovwkc, chúzgdlng ta khôtpjlng chia tay, nhưfqwing bâzfevy giờmpwv, anh cólmjg thểbzlroibych cơblzx thểbzlr củfoqia hai chúzgdlng ta ra trưfqwienvvc tiêpeiln đrzwjưfqwiovwkc khôtpjlng?” bọjvudn họjvud nhưfqwi thếuudzsswhy, thựpqqgc tếuudz khôtpjlng phảqlloi làsswh kiểbzlru đrzwjbzlrlmjgi chuyệjiren

“Ừfoqim...khôtpjlng muốmoybn” anh khôtpjlng thểbzlrsswhm cáoibyi gìsswh, còqxjmn khôtpjlng thểbzlr ôtpjlm côtpjl sao?

Nếuudzu nhưfqwi đrzwjếuudzn ôtpjlm côtpjl đrzwjtvwau khôtpjlng thểbzlr, anh...


“Anh cáoibyi gìsswh đrzwjtvwau khôtpjlng muốmoybn, anh nằznbhm trêpeiln giưfqwimpwvng nằznbhm chếuudzt luôtpjln đrzwji, ýmpwv em nólmjgi, anh suy nghĩenvv kỹcwpi mộhhomt chúzgdlt, khôtpjlng nêpeiln ngay lúzgdlc nàsswhy nhanh nhưfqwi vậfoqiy cho em đrzwjáoibyp áoibyn, em làsswh nghiêpeilm túzgdlc, so vớenvvi mỗlciui lầcsivn trưfqwienvvc đrzwjâzfevy càsswhng nghiêpeilm túzgdlc hơblzxn” côtpjl rấmwtmt bìsswhnh tĩenvvnh nólmjgi

Khôtpjlng quảqllon quyếuudzt đrzwjgvtmnh củfoqia anh làsswh thếuudzsswho, côtpjl đrzwjtvwau sẽeisg đrzwjfoqing ýmpwv

“Anh nêpeiln suy nghĩenvvwzjtsswhng, nếuudzu nhưfqwi anh quyếuudzt đrzwjgvtmnh ởyczrpeiln cạrmwxnh em, vậfoqiy thìsswh chúzgdlng ta sẽeisgwkexnh líwkexu đrzwjếuudzn nhau cảqllo đrzwjmpwvi cũlmjgng sẽeisg khôtpjlng cólmjg con cáoibyi, em sẽeisg khôtpjlng tiếuudzp nhậfoqin cáoibyi chuyệjiren hoang đrzwjưfqwimpwvng gìsswhsswh mang thai hộhhom! Nếuudzu nhưfqwi anh muốmoybn chia tay em, chúzgdlng ta sẽeisg đrzwji ly hôtpjln, em thâzfevn trắlciung ra đrzwji khôtpjlng mang theo gìsswh, cáoibyi gìsswh đrzwjtvwau khôtpjlng cầcsivn, sau nàsswhy chúzgdlng ta tốmoybt nhấmwtmt cũlmjgng khôtpjlng nêpeiln gặjhlkp mặjhlkt nữqlloa, em khôtpjlng thíwkexch cólmjg quáoiby nhiềtvwau liêpeiln quan đrzwjếuudzn ngưfqwimpwvi cũlmjg

“Anh chọjvudn ởyczrpeiln cạrmwxnh em” anh lậfoqip tứzgdlc trảqllo lờmpwvi

“Em vừoudka nólmjgi xong, kêpeilu anh suy nghĩenvv kỹcwpi mộhhomt chúzgdlt rồfoqii hãfqyuy trảqllo lờmpwvi! Câzfevu trảqllo khôtpjlng cólmjg thôtpjlng qua suy nghĩenvv, em tạrmwxm thờmpwvi khôtpjlng chấmwtmp nhậfoqin” hơblzxi thởyczrlmjgng thổabtpi bêpeiln tai khiếuudzn côtpjllmjg chúzgdlt khôtpjlng quáoiby thoảqlloi máoibyu, côtpjl nghiêpeilng đrzwjcsivu đrzwji

blzxi thởyczr củfoqia anh phìsswh phòqxjmpeiln trêpeiln cổabtp củfoqia côtpjl, khắlciup ngưfqwimpwvi côtpjl bỗlciung run lêpeiln mộhhomt cáoibyi, ngưfqwimpwvi đrzwjàsswhn ôtpjlng nàsswhy làsswh đrzwjang mêpeil hoặjhlkc côtpjl đrzwjâzfevy màsswh!

Tuyệjiret đrzwjmoybi làsswhpeil hoặjhlkc, nhấmwtmt đrzwjgvtmnh làsswhpeil hoặjhlkc!

“Ai nólmjgi anh khôtpjlng cólmjg suy nghĩenvv, anh đrzwjãfqyu suy nghĩenvv rấmwtmt lâzfevu rồfoqii, câzfevu hỏnocei nàsswhy từoudk sau khi anh biếuudzt thìsswh đrzwjãfqyu bắlciut đrzwjcsivu suy nghĩenvv rồfoqii, mấmwtmy ngàsswhy nay trong đrzwjcsivu củfoqia anh đrzwjtvwau đrzwjang luẩmdvon quẩmdvon, khôtpjlng ngừoudkng tìsswhm đrzwjáoibyp áoibyn, đrzwjáoibyp áoibyn củfoqia việjirec suy nghĩenvv đrzwjólmjglmjgi cho anh biếuudzt, anh muốmoybn ởyczrpeiln cạrmwxnh em! Nghiêpeilm túzgdlc, lờmpwvi anh nólmjgi lầcsivn nãfqyuy cũlmjgng làsswh sựpqqg nghiêpeilm túzgdlc trưfqwienvvc giờmpwv chưfqwia từoudkng cólmjg, Cốmoyb Linh, chúzgdlng ta cảqllo đrzwjmpwvi gắlciun bólmjgwkexnh líwkexu khôtpjlng rõwzjtsswhng đrzwji!” anh nólmjgi xong thìsswhtpjln lêpeiln cổabtp củfoqia côtpjl

“Anh thảqllo ra!” côtpjlzfevng lựpqqgc đrzwjmdvoy anh

“Xứzgdlt...”

“Làsswhm sao rồfoqii?” côtpjl chỉqbdgsswh đrzwjmdvoy anh mộhhomt chúzgdlt, khôtpjlng việjirec gìsswh phảqlloi khoa trưfqwiơblzxng nhưfqwi thếuudz chứzgdl?

Thếuudzsswh xựpqqgt rồfoqii sao

“Vợovwk ơblzxi, anh khólmjg chịgvtmu” toàsswhn cơblzx thểbzlr củfoqia anh đrzwjtvwau khólmjg chịgvtmu, đrzwjjhlkc biệjiret làsswh phầcsivn dưfqwienvvi cơblzx thểbzlrsswhng thêpeilm phầcsivn khólmjg chịgvtmu

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.