Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 774 :

    trước sau   
Nếcczgu nhưfxnefcjf con màzwce sốamjeng vớppyei mộdldvt ngưfxneezuii mìfcjfnh khôcczgng yêhfulu, thìfcjf nhữojfyng ngàzwcey tháwgrwng sau nàzwcey sẽtvnl rấkoopt khổfqze sởhodh.

Anh ta khôcczgng thểhogd chấkoopp nhậoviln đgjzxiềiayau đgjzxófcjf!

wgrwcaeu em đgjzxang mặtlksc vừtlksa cởhodhi đgjzxưfxnelelxc mộdldvt nửovyga, anh cófcjf thểhogd thảewgr lỏsmbqng tísmbq đgjzxưfxnelelxc khôcczgng?" bâocxpy giờezui chiếcczgc đgjzxtlksm tuộdldvt đgjzxếcczgn eo côcczg, khôcczgng hay chúgeprt nàzwceo!

Thậovilt sựzjfh khôcczgng hay chúgeprt nàzwceo!

Mẫgjzxn Lệwgrw nhìfcjfn thấkoopy phầtlksn lưfxneng mỹewgr miềiayau củiayaa côcczg, hísmbqt mộdldvt hơmjshi thậovilt sâocxpu, "đgjzxếcczgn cảewgr phầtlksn lưfxneng củiayaa vợlelxwgrwn đgjzxkcchp đgjzxếcczgn vậovily nàzwcey!"

"Vậovily thìfcjf sao? Đwgrwếcczgn cảewgrwgrwi lưfxneng màzwce anh cũrqccng khôcczgng buôcczgng tha àzwce?"


wgrwúgeprng! Khôcczgng buôcczgng tha, còwgrwn muốamjen hôcczgn nữojfya cơmjsh!" anh ta nófcjfi xong bèggoxn nhàzwceo qua.

Cốamje Linh nhanh nhẹkcchn quay ngưfxneezuii thoáwgrwt ly, Mẫgjzxn Lệwgrw nhàzwceo vàzwceo khôcczgng trung, áwgrwnh mắppyet vẫgjzxn nófcjfng bỏsmbqng nhìfcjfn côcczg ta.

"Ngưfxneezuii phụxybz nữojfy đgjzxófcjf anh muốamjen xửovygevhd nhưfxne thếcczgzwceo?" côcczg ta đgjzxi vàzwceo nhàzwce tắppyem.

"Ngưfxneezuii phụxybz nữojfykoopy khôcczgng cófcjfsmbq quan hệwgrwfcjf vớppyei anh cảewgr, nếcczgu nófcjfi duyêhfuln phậoviln, thìfcjf duyêhfuln phậoviln củiayaa anh làzwce em!" ôcczgng trờezuii khiếcczgn anh gặtlksp em ngay thờezuii đgjzxiểhogdm đgjzxófcjf, thìfcjf sẽtvnl khôcczgng còwgrwn chuyệwgrwn củiayaa Tốamjeng Phiếcczgn Phiếcczgn nữojfya!

"Câocxpu nófcjfi nàzwcey nghe hay nhỉxjdp!" côcczg ta cởhodhi hếcczgt quầtlksn áwgrwo đgjzxi vàzwceo nhàzwce tắppyem, "em đgjzxi tắppyem trưfxneppyec, anh tốamjet nhấkoopt nêhfuln giữojfy ýevhd tứoaqq!"

wgrwưfxnelelxc thôcczgi, anh khôcczgng vàzwceo trong, cũrqccng khôcczgng nhìfcjfn trộdldvm, nhưfxneng màzwce em chắppyec chắppyen khôcczgng cầtlksn anh giúgeprp àzwce?" Mẫgjzxn Lệwgrw đgjzxoaqqng trưfxneppyec cửovyga phòwgrwng, nhìfcjfn thâocxpn thểhogd trầtlksn chuồcaeung củiayaa côcczg, huyếcczgt mạppyech phun tràzwceo.

"Khôcczgng cầtlksn!" côcczg ta cófcjf thểhogd tựzjfh tắppyem đgjzxưfxnelelxc màzwce!

Cửovyga phòwgrwng tắppyem đgjzxang đgjzxófcjfng, anh ta cófcjf thểhogd đgjzxlelxi!

Chiêhfulm ngưfxnengglng thâocxpn thểhogdcczg xong, thìfcjfjmgly xem anh ta làzwcem sao thu phụxybzc côcczg!

Nhấkoopt đgjzxtvnlnh sẽtvnl thu phụxybzc côcczg mộdldvt cáwgrwch tốamjet nhấkoopt!

cczgm sau, Cốamje Linh vàzwce Mẫgjzxn Lệwgrw xuốamjeng dưfxneppyei nhàzwce ăggoxn sáwgrwng, vàzwceo đgjzxếcczgn phòwgrwng ăggoxn cảewgrm thấkoopy rấkoopt kinh ngạppyec khi thấkoopy Tốamjeng Phiếcczgn Phiếcczgn đgjzxang ngồcaeui trong đgjzxkoopy.

"Sao côcczg lạppyei ởhodh đgjzxâocxpy?" Mẫgjzxn Lệwgrw ôcczgm Cốamje Linh đgjzxi qua, giọwdvgng đgjzxiệwgrwu khôcczgng đgjzxưfxnelelxc vui.

"Hôcczgm qua em đgjzxâocxpu cófcjf đgjzxi đgjzxâocxpu!" Tốamjeng Phiếcczgn Phiếcczgn cưfxneezuii nhẹkcch nhàzwceng nhìfcjfn họwdvg, "báwgrwc gáwgrwi kêhfulu em ởhodh lạppyei bồcaeui dưfxnengglng tìfcjfnh cảewgrm vớppyei hai ngưfxneezuii, khôcczgng phảewgri, màzwcezwce bồcaeui dưfxnengglng tìfcjfnh cảewgrm vớppyei anh màzwce thôcczgi!"


Ácobnnh mắppyet côcczg nhìfcjfn vàzwceo Mẫgjzxn Lệwgrw.

"Côcczgfcjf nhầtlksm lẫgjzxn khôcczgng? Tôcczgi nófcjfi làzwce khôcczgng cầtlksn, mờezuii côcczg lậovilp tứoaqqc rờezuii khỏsmbqi nhàzwcecczgi!" Mẫgjzxn Lệwgrw chỉxjdp tay vềiaya phísmbqa cửovyga lớppyen, "đgjzxtlksng éwrrkp tôcczgi đgjzxuổfqzei côcczg!"

"Thìfcjf ngay bâocxpy giờezui chảewgr phảewgri anh đgjzxang đgjzxuổfqzei em đgjzxkoopy sao? Em bịtvnl anh đgjzxuổfqzei thìfcjf khôcczgng sao, anh đgjzxuổfqzei em ra sẽtvnlfcjf ngưfxneezuii kháwgrwc đgjzxếcczgn, chi bằegkmng đgjzxhogd em ởhodh lạppyei đgjzxâocxpy!" Tốamjeng Phiêhfuln Phiêhfuln khẽtvnlfxneezuii vàzwce tiếcczgp tụxybzc ăggoxn sáwgrwng, nhưfxne khôcczgng bịtvnlewgrnh hưfxnehodhng gìfcjf cảewgr.

"Cófcjf đgjzxi khôcczgng?" Mẫgjzxn Lệwgrw sắppyec mặtlkst phẫgjzxn nộdldv.

"Em sợlelx quáwgrw àzwce!" Tốamjeng Phiêhfuln Phiêhfuln thấkoopy anh cáwgrwu gắppyet, cưfxneezuii sặtlksc sụxybza, "vậovily em đgjzxi đgjzxâocxpy, nhưfxneng anh đgjzxtlksng gọwdvgi em quay lạppyei nhéwrrk, cẩwdvgn thậoviln sẽtvnlfcjf mộdldvt ngàzwcey anh cầtlksn sựzjfh giúgeprp đgjzxnggl củiayaa em đgjzxkoopy!"

Tốamjeng Phiêhfuln Phiêhfuln cầtlksm miếcczgng báwgrwnh sandwich trưfxneppyec mặtlkst, vừtlksa cưfxneezuii vừtlksa đgjzxoaqqng dậovily, "em đgjzxi đgjzxâocxpy!"

"Côcczg đgjzxi đgjzxi! Càzwceng nhanh càzwceng tốamjet!" Mẫgjzxn Lệwgrwocxpy giờezui khôcczgng muốamjen nhìfcjfn thấkoopy côcczg phúgeprt giâocxpy nàzwceo cảewgr!

Tốamjeng Phiêhfuln Phiêhfuln đgjzxãjmgl thậovilt sựzjfh đgjzxi vềiayazwce cầtlksm theo cáwgrwi túgepri xáwgrwch củiayaa mìfcjfnh.

Mẫgjzxn Lệwgrwzwce Cốamje Linh ngồcaeui xuốamjeng khôcczgng lâocxpu, bèggoxn nghe thấkoopy tiếcczgng đgjzxdldvng cơmjsh xe hơmjshi.

"Côcczg ta đgjzxãjmgl thậovilt sựzjfh đgjzxi rồcaeui àzwce?" Cốamje Linh cầtlksm ly sữojfya tưfxneơmjshi lêhfuln, cưfxneezuii hỏsmbqi mộdldvt câocxpu.

"Khôcczgng đgjzxi thìfcjf chúgeprng ta cùevhdng nhau đgjzxuổfqzei côcczg ta đgjzxi." Anh ta thậovilt sựzjfh khôcczgng muốamjen nhìfcjfn thấkoopy ngưfxneezuii phụxybz nữojfy đgjzxófcjfhodh đgjzxâocxpy chúgeprt nàzwceo.

wgrwn mang thai hộdldv nữojfya àzwce?

Đwgrwâocxpy cũrqccng làzwce đgjzxiềiayau sai lầtlksm củiayaa anh ta, anh ta khôcczgng nêhfuln ởhodh trưfxneppyec mặtlkst mẹkcchfcjfnh nófcjfi câocxpu đgjzxófcjf.


"Em sẽtvnl khôcczgng làzwcem áwgrwc nhâocxpn!"

"Phảewgri khôcczgng? Tốamjei qua anh thấkoopy em nófcjfi khôcczgng sai, rõcaeuzwceng làzwcefcjfi khôcczgng quan tâocxpm, nhưfxneng câocxpu nófcjfi sau đgjzxófcjf nghe sao cófcjf vẻkdslzwce rấkoopt quan tâocxpm đgjzxếcczgn, nếcczgu nhưfxne khôcczgng đgjzxhogd ýevhd thìfcjf sẽtvnl khôcczgng nófcjfi nhưfxne vậovily!" Mẫgjzxn Lệwgrw nhìfcjfn côcczg cầtlksm ly sữojfya tưfxneơmjshi lêhfuln uốamjeng, miệwgrwng khẽtvnl nhếcczgch cưfxneezuii, "vợlelx, thậovilt sựzjfh em đgjzxãjmgl thísmbqch anh rồcaeui đgjzxúgeprng khôcczgng, em còwgrwn khôcczgng thừtlksa nhậoviln àzwce!"

"Mẫgjzxn Tiểhogdu Thụxybz, cófcjf phảewgri cho anh chúgeprt khởhodhi sắppyec, thìfcjf anh bịtvnl nhầtlksm lẫgjzxn rồcaeui khôcczgng?" côcczg ta đgjzxtlkst ly xuốamjeng, "mấkoopy ngàzwcey nay anh khôcczgng đgjzxếcczgn côcczgng ty rồcaeui, còwgrwn khôcczgng nhanh ăggoxn sáwgrwng rồcaeui còwgrwn đgjzxi làzwcem nữojfya chứoaqq!"

"Vậovily còwgrwn em?"

"Em ởhodh nhàzwce!"

"Em ởhodh nhàzwce anh khôcczgng an tâocxpm, hay làzwce em tiếcczgp tụxybzc theo anh vềiayacczgng ty đgjzxi!" anh ta lo lắppyeng nhữojfyng lúgeprc côcczghodh nhàzwce mộdldvt mìfcjfnh, mẹkcch sẽtvnl đgjzxếcczgn nófcjfi chuyệwgrwn khôcczgng hay.

Ngộdldv nhỡnggl anh ta khôcczgng cófcjfhodh đgjzxâocxpy, Cốamje Linh màzwce nghe nhữojfyng lờezuii củiayaa mẹkcchfcjfi xong rồcaeui bỏsmbq đgjzxi, thìfcjf anh khôcczgng biếcczgt khófcjfc nhưfxne thếcczgzwceo.

wgrwưfxnelelxc thôcczgi!" côcczg ta vui vẻkdsl đgjzxcaeung ýevhd.

Trêhfuln xe củiayaa côcczgng ty, Mẫgjzxn Lệwgrw nhìfcjfn vẻkdsl mặtlkst bìfcjfnh tĩovilnh củiayaa côcczg, "anh hoàzwcei nghi em cófcjf bệwgrwnh thầtlksn kinh phâocxpn liệwgrwt!"

Cốamje Linh lưfxneezuim mắppyet nhìfcjfn anh ta, côcczg ta quảewgr thậovilt khôcczgng nghĩovil đgjzxếcczgn chuyệwgrwn sau đgjzxófcjf sẽtvnl nhưfxne thếcczgzwceo, cho nêhfuln mớppyei ngồcaeui đgjzxdldvng khôcczgng yêhfuln.

Nhưfxneng bịtvnlfcjfi làzwce bệwgrwnh thầtlksn kinh phâocxpn liệwgrwt, còwgrwn lâocxpu côcczg ta mớppyei thừtlksa nhậoviln.

"Thậovilt đgjzxkoopy, em đgjzxamjei xửovyg vớppyei anh cófcjf khi tốamjet cófcjf khi khôcczgng, cófcjfgeprc thìfcjf đgjzxamjei xửovyg rấkoopt tốamjet, cófcjfgeprc thìfcjf nhưfxne muốamjen giếcczgt anh khôcczgng bằegkmng! rốamjet cuộdldvc làzwce em đgjzxang suy nghĩovilfcjf thếcczg?" anh ta thàzwcenh thậovilt nghiêhfulm túgeprc hỏsmbqi.

"Thìfcjf em bịtvnl thầtlksn kinh phâocxpn liệwgrwt màzwce! Làzwcem sao biếcczgt mìfcjfnh đgjzxang nghĩovilfcjf, anh đgjzxtlksng đgjzxhogd ýevhd đgjzxếcczgn em suy nghĩovilfcjf, cứoaqq an tâocxpm hưfxnehodhng thụxybz tấkoopt cảewgr cảewgrm xúgeprc biếcczgn hófcjfa củiayaa em khôcczgng đgjzxưfxnelelxc sao? Nhưfxne thếcczg mớppyei làzwce mộdldvt ngưfxneezuii đgjzxàzwcen ôcczgng ấkoopm áwgrwp!" côcczg ta cưfxneezuii nófcjfi.


"Ok!" anh ta cũrqccng vui vẻkdsl đgjzxcaeung ýevhd.

Ngàzwcey hôcczgm đgjzxófcjf, Cốamje Linh đgjzxàzwcenh ngoan ngoan an phậoviln ởhodh lạppyei trong côcczgng ty.

Ácobnnh mắppyet củiayaa côcczg thưfxneevhd vừtlksa mớppyei bưfxneppyec vàzwceo cũrqccng sữojfyng sờezui khi chứoaqqng kiếcczgn anh trởhodh thàzwcenh nôcczg lệwgrw củiayaa vợlelx, khôcczgng nỡnggl rờezuii xa vợlelx phúgeprt giâocxpy nàzwceo cảewgr, đgjzxếcczgn đgjzxi làzwcem cũrqccng phảewgri dẫgjzxn theo.

Bọwdvgn họwdvg thậovilt sựzjfh hoàzwcei nghi, khôcczgng biếcczgt họwdvg đgjzxi toilet cófcjf nắppyem tay cùevhdng vàzwceo trong khôcczgng nhỉxjdp.

Nhưfxneng màzwce, khi vềiaya đgjzxếcczgn nhàzwce thìfcjf lạppyei giốamjeng y chang tìfcjfnh trạppyeng tốamjei qua.

Mẫgjzxn Mẫgjzxu nhìfcjfn thấkoopy bọwdvgn họwdvg, sắppyec mặtlkst khôcczgng đgjzxưfxnelelxc vui!

"Hai đgjzxoaqqa sao thếcczg? Sựzjfh việwgrwc sao rồcaeui! mẹkcch chỉxjdp muốamjen cófcjf cháwgrwu bồcaeung thôcczgi, đgjzxâocxpu phảewgri cảewgrn trởhodhwgrwc con làzwcem chuyệwgrwn gìfcjf! Chỉxjdp cầtlksn hai đgjzxoaqqa đgjzxcaeung ýevhd, cho dùevhd đgjzxếcczgn ngàzwcey Phiếcczgn Phiếcczgn sinh nởhodh, thìfcjf hai đgjzxoaqqa cũrqccng đgjzxtlksng lo!" Mẫgjzxn mẫgjzxu nhìfcjfn hai ngưfxneezuii họwdvg nghiêhfulm túgeprc tứoaqqc giậoviln.

Tốamjeng Phiếcczgn Phiếcczgn ngồcaeui bêhfuln cạppyenh vôcczgfxnefxneezuii sặtlksc sụxybza.

"Nếcczgu nhưfxne khôcczgng cầtlksn chúgeprng con quảewgrn, thìfcjf vậovily chuyệwgrwn sinh đgjzxhogdrqccng khôcczgng cầtlksn chúgeprng con phảewgri bậoviln tâocxpm!" Mẫgjzxn Lệwgrwfcjfi xong cúgepri đgjzxtlksu nhìfcjfn Cốamje Linh bêhfuln cạppyenh mìfcjfnh, "Em vềiaya phòwgrwng trưfxneppyec đgjzxi."

"Khôcczgng cầtlksn!" Cốamje Linh buôcczgng tay Mẫgjzxn Lệwgrw ra, ung dung đgjzxi đgjzxếcczgn cạppyenh Tốamjeng Phiếcczgn Phiếcczgn ngồcaeui xuốamjeng.

cczg ta bưfxneng ly nưfxneppyec éwrrkp tráwgrwi câocxpy lêhfuln, sờezui nhẹkcch nhàzwceng vàzwceo méwrrkp ly, áwgrwnh mắppyet nhợlelxt nhạppyet nhìfcjfn vàzwceo Tốamjeng Phiếcczgn Phiếcczgn, "Tốamjeng tiểhogdu thưfxne thâocxpn mếcczgn, côcczg rấkoopt thísmbqch anh Lệwgrw đgjzxúgeprng khôcczgng?"

"Tôcczgi vớppyei anh ta khôcczgng quen biếcczgt, nêhfuln khôcczgng thểhogd thísmbqch nhau đgjzxưfxnelelxc, nhưfxneng màzwce Mẫgjzxn tiêhfuln sinh cófcjf khísmbq chấkoopt lạppyei đgjzxiểhogdn trai nhưfxne vậovily, nếcczgu nhưfxnefcjfm hiểhogdu lâocxpu tísmbq, cófcjf thểhogd sẽtvnl thísmbqch nhau thôcczgi." Tốamjeng Phiếcczgn Phiếcczgn dịtvnlu dàzwceng cưfxneezuii nhẹkcch.

"Nêhfuln côcczg khôcczgng phảewgri chỉxjdp muốamjen mộdldvt đgjzxoaqqa con, cũrqccng khôcczgng phảewgri đgjzxơmjshn thuầtlksn muốamjen làzwcem bàzwce mẹkcch mang thai hộdldv, màzwcezwcecczg muốamjen đgjzxưfxnelelxc tiếcczgp xúgeprc tìfcjfm hiểhogdu lâocxpu dàzwcei vớppyei anh ta, muốamjen đgjzxáwgrwcczgi ra, châocxpn chísmbqnh làzwcem mộdldvt bàzwce vợlelx danh chísmbqnh ngôcczgn thuậoviln đgjzxúgeprng khôcczgng?"

"Côcczgfcjf ýevhdfcjf?" Tốamjeng Phiếcczgn Phiếcczgn lậovilp tứoaqqc hỏsmbqi.

"Chúgeprng tôcczgi khôcczgng cầtlksn mang thai hộdldv, anh ta cầtlksn mộdldvt ngưfxneezuii vợlelx, chứoaqq khôcczgng phảewgri cầtlksn mộdldvt côcczgng cụxybz sinh nởhodh cho anh ta!" côcczg ta quay sang nhìfcjfn Mẫgjzxn Lệwgrw, "mộdldvt vấkoopn đgjzxiaya đgjzxơmjshn giảewgrn thôcczgi, đgjzxtlksng khiếcczgn nófcjf quáwgrw phứoaqqc tạppyep, đgjzxâocxpy làzwce chuyệwgrwn cảewgr đgjzxezuii củiayaa anh ta, hãjmgly đgjzxhogd anh ấkoopy lựzjfha chọwdvgn! nếcczgu nhưfxne anh ấkoopy cầtlksn mộdldvt ngưfxneezuii mang thai hộdldv, thìfcjfcczgi đgjzxcaeung ýevhd ly hôcczgn."

Mẫgjzxn mẫgjzxu nhìfcjfn Cốamje Linh, khôcczgng biếcczgt côcczg ta nófcjfi thậovilt hay làzwce giảewgr!

Ácobnnh mắppyet quay sang nhìfcjfn Mẫgjzxn Lệwgrw đgjzxang đgjzxoaqqng bêhfuln đgjzxófcjf, "con trai!"

Mẫgjzxn Lệwgrw nhìfcjfn vẻkdsl mặtlkst vôcczgfxne củiayaa Cốamje Linh, anh ta thậovilt sựzjfh khôcczgng hiểhogdu côcczg ta nghĩovilfcjf, cófcjf thậovilt làzwce khôcczgng cófcjf chúgeprt đgjzxhogd ýevhd đgjzxếcczgn anh ta sao?

Hay làzwcefcjfi đgjzxi nófcjfi lạppyei cũrqccng vìfcjf giao hẹkcchn ban đgjzxtlksu củiayaa hai ngưfxneezuii nêhfuln mớppyei kếcczgt hôcczgn vớppyei anh!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.