Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 657 :

    trước sau   
An Quâiahyn Huyềnolcn đpgpbếoycsn giờwmfl vẫhcoyn chưamrua đpgpbếoycsn thăwdcym côdmkm.

rnrg thểocvq đpgpbyguei vớvllii Diệmpshp Mộfhdnmqlcn, Anh đpgpbãtkip sớvllim khôdmkmng còsunan tìpouonh cảckjsm gìpouo!

fhdnc chiềnolcu, Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo đpgpbếoycsn đpgpbórnrgn côdmkm vềnolc.

Khôdmkmng ởtpao lạevedi đpgpbâiahyy lâiahyu, ôdmkmm eo côdmkm, đpgpbi khỏgtcci.

Trêmqlcn đpgpbưamruwmflng vềnolc, Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem dựyuvea vàjnrho ngưamruwmfli anh, “Mẹkalp em bàjnrharoly...”

“Muốyguen chúfhdnng ta chia tay?”


“Khôdmkmng. Bàjnrh sẽbrld khôdmkmng écatgp chúfhdnng ta, bàjnrh bảckjso chúfhdnng ta sốygueng bêmqlcn nhau, bàjnrh mong vàjnrho sựyuve ra đpgpbwmfli củocvqa bảckjso bốyguei.” Côdmkmamruwmfli nórnrgi.

“Ừywpg.”

“Năwdcym ngoágtcci chuyệmpshn củocvqa Bùcatgi Nhãtkip Phágtccn, anh còsunan nhớvlli?” Côdmkm nhẹkalp nhàjnrhng nórnrgi.

“Nhớvlli

Anh sao córnrg thểocvq quêmqlcn?

tkipi khôdmkmng quêmqlcn.

Trong hôdmkmm lễelke, Nhiễelkem Nhiễelkem biếoycsn mấarolt.

Trong lòsunang anh luôdmkmn córnrg 1 cágtcci gai, nhưamrung anh khôdmkmng giậsunan Nhiễelkem Nhiễelkem, màjnrh anh tựyuve giậsunan mìpouonh, khôdmkmng ởtpaomqlcn Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem, khôdmkmng chăwdcym sórnrgc tốyguet cho anh.

“Em tha thứhcoy cho côdmkm ta rồfmcli.”

Thựyuvec ra chuyệmpshn nàjnrhy qua lâiahyu thếoycs rồfmcli, thờwmfli gian nàjnrhy hầwmflu nhưamrucatgi Nhãtkip Phágtccn khôdmkmng còsunan xuấarolt hiệmpshn trưamruvllic mắcflqt tôdmkmi, côdmkmcatgm sắcflqp quêmqlcn nórnrg rồfmcli.

Nếoycsu nhưamru sựyuve việmpshc đpgpbãtkipiahyu nhưamru thếoycs, nếoycsu khôdmkmng phảckjsi côdmkm nhắcflqc nhởtpaopouonh, thậsunat khôdmkmng muốyguen nhớvllitkipi chuyệmpshn khôdmkmng vui.

“Ừywpg.” Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo cúfhdni đpgpbwmflu nhìpouon côdmkm đpgpbang yêmqlcn lặgnczng, “Em quyếoycst đpgpbhragnh, em vui làjnrh đpgpbưamruomncc.”

“Ồxgzf.” Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem đpgpbfhdnt nhiêmqlcn mởtpao to mắcflqt, “Em đpgpbfhdnt nhiêmqlcn nhớvlli ra, cágtcci cuộfhdnc sai vòsunang loạevedi khi nàjnrho?”


“Hôdmkmm sau.”

“Tríyrdi nhớvlli em giảckjsm nhanh thâiahyt!” Córnrg phảckjsi do córnrg thai nêmqlcn hay quêmqlcn khôdmkmng!

“Khôdmkmng sao, khôdmkmng cầwmfln tham gia, chỉgncz cầwmfln đpgpbưamrua tágtccc phẩvllim nộfhdnp lêmqlcn làjnrh đpgpbưamruomncc.” Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo nhìpouon sâiahyu vàjnrho anh vàjnrh tỏgtcca ra sựyuve dịhragu dàjnrhng, “Nhiễelkem Nhiễelkem, cuộfhdnc thi loạevedi đpgpbơeebwn giảckjsn, em nhấarolt đpgpbhragnh sẽbrld vao.”

“Em cũgtccng biếoycst mìpouonh sẽbrldjnrho, em khôdmkmng lo cágtcci nàjnrhy! Mẹkalprnrgi mai chúfhdnng ta cùcatgng đpgpbếoycsn thăwdcym ba!” Côdmkm tuy córnrg niềnolcm tin vàjnrho khảckjswdcyng đpgpbevedt giảckjsi thưamrutpaong, nhưamrung nếoycsu khôdmkmng vàjnrho đpgpbưamruomncc, thìpouo thậsunat córnrg lỗrftyi vớvllii ba.

“Anh córnrg thờwmfli gian khôdmkmng?”

“Córnrg.”

Ngàjnrhy thứhcoy 2, côdmkmjnrh Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo còsunan córnrg Bốyguei Tịhragnh Nguyệmpsht cùcatgng đpgpbếoycsn khu mộfhdntpao thàjnrhnh Nam.

Mộfhdn củocvqa ba trưamruvllic đpgpbâiahyy Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem cũgtccng từxivang đpgpbếoycsn qua.

fhdnc đpgpbórnrgdmkm biếoycst mooj củocvqa ba làjnrh do Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo lậsunap.

Ngưamruwmfli bỏgtcc tiềnolcn lạevedi lấaroly têmqlcn côdmkm.

Vốyguen làjnrh chuyệmpshn côdmkmmqlcn làjnrhm, đpgpbnolcu làjnrh Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo làjnrhm cho côdmkm!

“Thậsunat muốyguen cõwhmsng em.” Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo đpgpbomncdmkm đpgpbi lêmqlcn, bụqgohng thìpouotpao giữsunaa họkrkj.

“Anh córnrg thểocvq ôdmkmm em màjnrh.”


Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo từxiva từxiva bỏgtcc lỏgtccng eo côdmkm ra, Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem nhìpouon đpgpbfhdnng tágtccc anh, “mórnrgc vàjnrho.’’

dmkm đpgpbưamrua tay mórnrgc qua cổvgzo anh, sau đpgpbórnrg đpgpbưamruomncc anh ôdmkmm lêmqlcn.

“Em tựyuve đpgpbi đpgpbưamruomncc, thựyuvec ra em đpgpbàjnrhu thôdmkmi.” Côdmkm khôdmkmng ngờwmfl Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo bếoycsdmkm thậsunat.

“Anh nghiêmqlcm túfhdnc màjnrh.”

Thôdmkmi đpgpbưamruomncc! Anh nghiêmqlcm túfhdnc!

Bốyguei Tịhragnh Nguyệmpsht đpgpbi đpgpbtkmdng trưamruvllic quay đpgpbwmflu nhìpouon họkrkj, khuôdmkmn mặgnczt anh tuầwmfln cứhcoy nhìpouon bậsunac thang, thỉgncznh thoảckjsng cúfhdni đpgpbwmflu nhìpouon Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem, khoảckjsng khắcflqc ấaroly, vôdmkmcatgng dịhragu dàjnrhng.

Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo thậsunat sựyuve thíyrdich Nhiễelkem Nhiễelkem.

Đfhdnếoycsn trưamruvllic bia mộfhdn, Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem đpgpbgnczt hoa bágtccch hợomncp lêmqlcn trêmqlcn mộfhdn, nhìpouon tấarolm ảckjsnh trắcflqng đpgpben trêmqlcn đpgpbórnrg, đpgpbãtkip rấarolt lâiahyu rồfmcli chưamrua thăwdcym ba.

jnrh, ba khỏgtcce khôdmkmng?

Con nhớvlli ba lắcflqm.

Thậsunat rấarolt nhớvlli ba.

dmkm sờwmfl bụqgohng mìpouonh, dựyuvea vàjnrho Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo, lòsunang thầwmflm nórnrgi, “Đfhdnâiahyy làjnrh chồfmclng con, Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo, nghe nórnrgi 2 ngưamruwmfli từxivang gặgnczp mặgnczt qua, con khôdmkmng cầwmfln giớvllii thiệmpshu, mẹkalpgtccng đpgpbếoycsn thăwdcym ba!”

Bốyguei Tịhragnh Nguyệmpsht im lặgnczng nhìpouon lêmqlcn bia mộfhdn, nhữsunang chôdmkmn dưamruvllii kia làjnrh chồfmclng bàjnrh, biếoycst córnrg chuyệmpshn xảckjsy ra, đpgpbãtkip ly hôdmkmn vớvllii bàjnrh, toàjnrhn bộfhdn tộfhdni danh đpgpbnolcu đpgpbvlliy hếoycst lêmqlcn ngưamruwmfli mìpouonh.


jnrh lỗrftyi củocvqa bàjnrh, khôdmkmng córnrgrnrgi đpgpbàjnrhng hoàjnrhng vớvllii con giágtcc, giờwmflrnrg đpgpbãtkiptpaomqlcn Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo!

Bọkrkjn họkrkjrnrg thểocvqmqlcn nhau sao? Ôflavng thưamruơeebwng con gágtcci nhưamruu thếoycs, phảckjsi thôdmkmng qua giấarolc mơeebw bảckjso tôdmkmi cho chúfhdnng bêmqlcn nhau, ôdmkmng khôdmkmng đpgpbocvq bụqgohng sao?

Giórnrg đpgpbôdmkmng hiu hiu thổvgzoi, Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem cảckjs ngưamruwmfli đpgpbnolcu đpgpbhcoyng yêmqlcn, ngoàjnrhi nưamruvllic mắcflqt chảckjsy ra, khôdmkmng cảckjsm thấaroly cơeebwn giórnrg lạevednh.

Trưamruvllic bia mộfhdn rấarolt yêmqlcn lạevednh, hìpouonh nhưamru bọkrkjn họkrkj đpgpbnolcu nórnrgi thầwmflm trong lòsunang.

Nếoycsu nhưamru khôdmkmng córnrg giórnrg đpgpbôdmkmng đpgpbang thổvgzoi khôdmkmng ngừxivang, thậsunat córnrg cảckjsm giágtccc thờwmfli gian ngưamrung đpgpbfhdnng tạevedi đpgpbâiahyy.

“Ba, ba yêmqlcn tâiahym, con sẽbrld chăwdcym sórnrgc tốyguet cho Nhiễelkem Nhiễelkem.” Ôflavm côdmkm rồfmcli đpgpbfhdnt nhiêmqlcn nórnrgi câiahyu nàjnrhy.

dmkm ngẩvlling đpgpbwmflu nhìpouon khuôdmkmn mặgnczt nghiêmqlcm túfhdnc củocvqa anh, “Chăwdcym sórnrgc lẫhcoyn nhau.”

“Đfhdnưamruơeebwng nhiêmqlcn anh chăwdcym sórnrgc em.” Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo cúfhdni đpgpbwmflu, bấarolt kểocvq khi nàjnrho, đpgpbnolcu làjnrh anh nêmqlcn chăwdcym sórnrgc côdmkm.

catgi Nhiễelkem Nhiễelkem lòsunang cảckjsm kíyrdich vôdmkmcatgng, ngưamruvllic nhìpouon anh, “Chúfhdnng ta vềnolc thôdmkmi, nơeebwi đpgpbâiahyy giórnrg lớvllin.”

“Em muốyguen tựyuve đpgpbi!”

“Em đpgpbi chậsunam quágtcc, khôdmkmng an toàjnrhn, anh vẫhcoyn nêmqlcn ôdmkmm em.”

Thếoycsjnrh, khi Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem đpgpbang phảckjsn khágtccng, anh vẫhcoyn bịhrag Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo ôdmkmm.

“Cho dùcatg bụqgohng em thịhragt khôdmkmng nhiềnolcu, nhưamrung hôdmkmm nay em mặgnczc ágtcco dàjnrhy thếoycs, Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo anh khôdmkmng thấaroly nặgnczng sao?”


“Em rấarolt nhẹkalp.” Anh khôdmkmng thấaroly nặgnczng tíyrdijnrho.

“Anh chẳiahyng lãtkipng mạevedn tíyrdijnrho!” Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem míyrdim môdmkmi.

Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo cúfhdni đpgpbwmflu nhìpouon ágtccnh mắcflqt côdmkm, miệmpshng đpgpbeo khẩvlliu trang, chỉgncz thấaroly mắcflqt.

“Lờwmfli nàjnrhy làjnrh sao?”

Tha thứhcoy anh anh khôdmkmng hiểocvqu.

catgi Nhiễelkem Nhiễelkem càjnrhng khôdmkmng biếoycst nórnrgi gìpouo! Cũgtccng cốyguepouonh khôdmkmng đpgpbocvq ýayax anh.

Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo cứhcoy thắcflqc mắcflqc, anh khôdmkmng lãtkipng mạevedn.

rnrg phảckjsi anh nêmqlcn lãtkipng mạevedn chúfhdnt?

Thếoycsjnrh, lúfhdnc tốyguei khi vềnolc nhàjnrh, Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem “đpgpbưamruomncc nhưamru ýayax” ăwdcyn dưamruvllii ágtccnh nếoycsn.

Khi vềnolc phòsunang, bốygue tríyrdi đpgpbwmfly hoa hồfmclng, giưamruwmflng lớvllin 2 mécatgt còsunan córnrgpouonh trágtcci tim ởtpao giữsunaa!

dmkm đpgpbhcoyng bêmqlcn giưamruwmflng, nhìpouon ngưamruwmfli đpgpbàjnrhn ôdmkmng bêmqlcn cạevednh, “Anh...”

“Nhiễelkem Nhiễelkem, lãtkipng mạevedn khôdmkmng? Córnrg cầwmfln lăwdcyn trêmqlcn đpgpbórnrg?” Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo ôdmkmm eo côdmkm, nhìpouon giưamruwmflng lớvllin vớvllii trágtcci tim hoa hồfmclng.

“Em muốyguen lăwdcyn cũgtccng khôdmkmng đpgpbưamruomncc, bụqgohng em...” Sao côdmkmwdcyn đpgpbưamruomncc?

Anh quảckjs nhiêmqlcn khôdmkmng hiểocvqu lờwmfli côdmkm!

Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo thấaroly côdmkm khôdmkmng córnrg hứhcoyng thúfhdnpouo, hay dẫhcoyn côdmkm đpgpbi tắcflqm trưamruvllic!

Tốyguei nhìpouon côdmkm ngủocvqmqlcn cạevednh anh, trong đpgpbwmflu cứhcoy nhớvlli đpgpbếoycsn lờwmfli côdmkmrnrgi lúfhdnc chiềnolcu.

Anh lấaroly đpgpbiệmpshn thoạevedi ra tra, lâiahyu lâiahyu nhìpouon côdmkm, rồfmcli cũgtccng thiếoycsp đpgpbi bêmqlcn cạevednh côdmkm.

Ngàjnrhy thứhcoy 2 tỉgncznh dạevedy, Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem lạevedi đpgpbưamruomncc anh ôdmkmm xuốygueng lầwmflu.

Khi xuốygueng lầwmflu, Cảckjsnh Thầwmfln Hạevedo đpgpbgnczc biệmpsht đpgpbi rấarolt chậsunam.

Anh nghiêmqlcm túfhdnc nhìpouon Bùcatgi Nhiễelkem Nhiễelkem, “Nhiễelkem Nhiễelkem, sao hôdmkmm nay em khôdmkmng hỏgtcci anh?”

“Khôdmkmng hỏgtcci anh, lầwmfln nàjnrho anh cũgtccng nórnrgi em nhẹkalp nhẹkalp nhẹkalp!” Tay côdmkmsunang quanh cổvgzo anh, giốygueng nhưamru phạevedt anh.

“Em hỏgtcci.”

“Khôdmkmng hỏgtcci.”

amruvllic châiahyn anh dừxivang giữsunaa laaufm ágtccnh mắcflqt đpgpben lágtccy nhìpouon sâiahyu vàjnrho côdmkm, “Em hỏgtcci.”

rnrg phảckjsi mớvllii ságtccng sớvllim uốygueng nhầwmflm thuốyguec?

Hỏgtcci gìpouo?

rnrg nhàjnrhm chágtccn quágtcc khôdmkmng?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.