Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 656 :

    trước sau   
Nộtfnsi tâguynm củlcdla chịhodg họmfkdfphgepssng làgilq rấftdft tốvaabt!

Thícnufch mộtfnst ngưnambnwzci làgilq thícnufch toàgilqn bộtfns củlcdla côfphgftdfy, tấftdft cảynku mọmfkdi thứcnuf củlcdla côfphgftdfy!

rflv thểaglegilq bởmqsoi vìtraj khôfphgng phảynkui làgilqmqso trong nhàgilq củlcdla mìtrajnh, vảynku lạnnxsi bêrqngn cạnnxsnh còkdaen córflv mộtfnst ngưnambnwzci rấftdft khôfphgng quen thuộtfnsc nằvlwim bêrqngn, vìtraj vậpvmgy Bùswlhi Nhiễnambm Nhiễnambm khôfphgng córflv ngủlcdl quámflaguynu thìtraj thứcnufc dậpvmgy

fphg tỉcnufnh dậpvmgy nhưnambng khôfphgng córflv lậpvmgp tứcnufc ngồvtudi dậpvmgy

swlhi Nhãlave Phámflan nằvlwim ởmqsorqngn phảynkui củlcdla côfphg, lúcqbcc nàgilqy cũepssng đcnufãlave tỉcnufnh rồvtudi

rflv thểagleswlhi Nhãlave Phámflan khôfphgng phảynkui làgilq tỉcnufnh rồvtudi, màgilqgilq mởmqso trừqsbcng đcnufôfphgi mắlnfqt, nhìtrajn đcnufôfphgi mắlnfqt trong veo nhưnamb thếftdf thìtraj biếftdft rằvlwing côfphgftdfy khôfphgng córflv ngủlcdl dduocj, chỉcnufgilq nhắlnfqm đcnufôfphgi mắlnfqt lạnnxsi màgilq thôfphgi


“Chịhodg họmfkd, chịhodg tỉcnufnh rồvtudi, córflv muốvaabn uốvaabng chúcqbct nưnambbvjmc khôfphgng?” Bùswlhi Nhãlave Phámflan quan tâguynm hỏrrvqi

“Khôfphgng cầmqson” côfphg khôfphgng muốvaabn uốvaabng

“Vậpvmgy thìtraj chịhodg họmfkd chúcqbcng ta córflv thểaglerflvi chuyệglymn khôfphgng? Thựgxxec chấftdft em rấftdft sớbvjmm thìtraj đcnufãlave muốvaabn tìtrajm đcnufếftdfn chịhodg” Bùswlhi Nhãlave Phámflan nghiêrqngng ngưnambnwzci, chốvaabng tay lêrqngn mặvqomt nhìtrajn côfphgftdfy

swlhi Nhiễnambm Nhiễnambm xoa tay lêrqngn chiếftdfc bụoebgng đcnufãlave nhổmqsorqngn, cưnambnwzci nórflvi, “em nórflvi đcnufi! Chịhodg đcnufang nghe”

Giưnambơsdqdng nórflvi củlcdla côfphg nhìtrajn thìtraj thàgilqnh khẩftdfn, nhưnambng thựgxxec chấftdft nghe cho córflv lệglym

Chịhodg họmfkd khôfphgng muốvaabn nghe côfphgrflvi chuyệglymn, córflv thểaglekdaen córflv chúcqbct canh chừqsbcng đcnufvaabi vớbvjmi côfphg nữnnxsa

Trong lòkdaeng córflv sựgxxe phòkdaeng bịhodggilqy làgilq chuyệglymn tốvaabt, nhưnambng bọmfkdn họmfkdgilq chịhodg em àgilq!

“Em hìtrajnh nhưnamb thícnufch sang mộtfnst ngưnambnwzci, thậpvmgt sựgxxe thícnufch khôfphgng phảynkui làgilq giảynku vớbvjm, cũepssng khôfphgng phảynkui làgilq chơsdqdi đcnufùswlha” Bùswlhi Nhãlave Phámflan lạnnxsi nằvlwim thẳxptdng lêrqngn trêrqngn giưnambnwzcng, từqsbc từqsbc kểagle chuyệglymn, “trưnambbvjmc đcnufâguyny em khôfphgng cảynkum thấftdfy em thícnufch anh ta, nhưnambng màgilq giờnwzc thìtraj khi em phámflat hiệglymn, trong lòkdaeng củlcdla anh ta thựgxxec chấftdft córflv mộtfnst ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs khámflac, em lạnnxsi cảynkum thấftdfy trong lòkdaeng rấftdfy khôfphgng thoảynkui mámflai, cámflai cảynkum giámflac khôfphgng thoảynkui mámflai nàgilqy chắlnfqc chícnufnh làgilq ghen tuôfphgng thôfphgi, em thếftdfgilq lạnnxsi vìtraj anh ta màgilq ghen tuôfphgng, em nghĩbdys chắlnfqc làgilqtrajnh thícnufch anh ta rồvtudi”

swlhi Nhiễnambm Nhiễnambm yêrqngn lặvqomng lắlnfqng nghe

“Chịhodg họmfkd, chịhodg biếftdft làgilq ai khôfphgng?”

“Ngưnambnwzci màgilq em nórflvi, chịhodggilqm sao biếftdft làgilq ai?” côfphgepssng khôfphgng muốvaabn biếftdft làgilq ai

Nhưnambng côfphgftdfy hỏrrvqi nhưnamb thếftdf, Bùswlhi Nhiễnambm Nhiễnambm cảynkum thấftdfy hìtrajnh nhưnambgilq Cảynkunh Thầmqson Hạnnxso córflv khảynkuzrceng rấftdft lớbvjmn

fphgftdfy nórflvi câguynu chuyệglymn nàgilqy phùswlh hợlcdlp vớbvjmi thờnwzci gian củlcdla năzrcem ngoàgilqi, bọmfkdn họmfkdrflvrflvi qua rồvtudi


Trưnambbvjmc đcnufâguyny khôfphgng cảynkum thấftdfy thícnufch Cảynkunh Thầmqson Hạnnxso, sau nàgilqy mớbvjmi cảynkum thấftdfy

Thậpvmgt làgilq mộtfnst cámflai ok sau nàgilqy, sau đcnufórflv thìtraj lừqsbca côfphg khámfla thảynkum

Suývlwit chúcqbct nữnnxsa thìtraj rờnwzci xa Cảynkunh Thầmqson Hạnnxso, suývlwit chúcqbct nữnnxsa thìtraj ky hôfphgn vớbvjmi anh ấftdfy rồvtudi

“Chịhodg họmfkd ngàgilqy hôfphgm đcnufórflv khôfphgng phảynkui làgilq đcnufãlave gặvqomp qua rồvtudi sao?” Bùswlhi Nhãlave Phámflan nhẹagle nhàgilqng nórflvi, “chícnufnh làgilq bạnnxsn trai củlcdla em, An Quâguynn Huyềrknqn, nhìtrajn khôfphgng ra phảynkui khôfphgng! Anh ấftdfy nhìtrajn thìtrajrflv vẻtfsl đcnufvaabi tốvaabt vớbvjmi em, nhưnambng thựgxxec chấftdft trong lòkdaeng củlcdla anh ấftdfy thícnufch lạnnxsi làgilq mộtfnst ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs khámflac! Mộtfnst ngưnambnwzci…”

Mộtfnst ngưnambnwzci phụoebg nữnnxsepssng đcnufãlave từqsbcng hạnnxsi gia đcnufìtrajnh củlcdla chịhodg họmfkd!

Nhưnambng màgilqfphgrqngn nórflvi khôfphgng?

rflvi khôfphgng?

“Mộtfnst ngưnambnwzci gìtraj?” Bùswlhi Nhiễnambm Nhiễnambm nghẹagle giọmfkdng hỏrrvqi ngưnamblcdlc lạnnxsi

“Em nghĩbdys rằvlwing chịhodg sẽxsxs khôfphgng hỏrrvqi”

“Chịhodg thìtraj nghĩbdys rằvlwing em cốvaab ývlwi ngừqsbcng lạnnxsi làgilq bởmqsoi vìtraj muốvaabn chịhodg hỏrrvqi em” Bùswlhi Nhiễnambm Nhiễnambm bìtrajnh thảynkun hỏrrvqi

fphg vừqsbca nãlavey hỏrrvqi ngưnamblcdlc lạnnxsi nhưnamb thếftdf, vìtraj vậpvmgy côfphg lạnnxsi lầmqson nữnnxsa nhưnamb thếftdfgilqy, từqsbcng bưnambbvjmc làgilqtraj muốvaabn khiếftdfn côfphg hỏrrvqi

“Chícnufnh làgilq mộtfnst ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs thôfphgi, mộtfnst ngưnambnwzci khôfphgng phảynkui làgilq phụoebg nữnnxs củlcdla em, khi An Quâguynn Huyềrknqn ởmqsoswlhng vớbvjmi em, còkdaen ởmqsoswlhng vớbvjmi nhữnnxsng ngưnambnwzci khámflac nữnnxsa, em thựgxxec tếftdfrflvrqngn chia tay vớbvjmi anh ta khôfphgng? Nhưnambng màgilq em khôfphgng nỡvqom bỏrrvq, em cảynkum thấftdfy anh ấftdfy córflvcqbcc đcnufvaabi vớbvjmi em rấftdft tốvaabt, tốvaabt đcnufếftdfn mứcnufc em đcnufrknqu quêrqngn mấftdft anh ta ngoạnnxsi tìtrajnh, quêrqngn đcnufi trong lòkdaeng anh ta còkdaen córflv ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs khámflac, chịhodgguynu, em córflv phảynkui làgilq rấftdft ngốvaabc nghếftdfch khôfphgng?”

“Trong lòkdaeng anh ta nếftdfu nhưnamb thậpvmgt sựgxxerflv ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs khámflac, tạnnxsi vìtraj sao khôfphgng ởmqsorqngn ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs củlcdla anh ta, anh ta lựgxxea chọmfkdn ởmqsorqngn cạnnxsnh em, nhấftdft đcnufhodgnh làgilqrflv nguyêrqngn nhâguynn, em córflv từqsbcng nghĩbdys qua tạnnxsi vìtraj sao chưnamba?” Bùswlhi Nhiễnambm Nhiễnambm bìtrajnh tĩbdysnh phâguynn tícnufch


Thựgxxec tếftdffphg vừqsbca nãlavey khôfphgng muốvaabn nghe côfphgftdfy kểagle vềrknq chuyệglymn tìtrajnh cảynkum củlcdla bảynkun thâguynn

Nhưnambng màgilq khôfphgng ngờnwzc rằvlwing An Quâguynn Huyềrknqn nhìtrajn thìtraj giốvaabng nhưnambgilq mộtfnst quâguynn tửxsxs chícnufnh chựgxxec, nhưnambng thựgxxec ra lạnnxsi làgilq mộtfnst ngưnambnwzci hoa tâguynm (đcnufàgilqo hòkdaea)

Ămxvbn trong bámflat, còkdaen đcnufagle ývlwi trong nồvtudi, nórflvi khôfphgng chừqsbcng còkdaen đcnufagle ývlwi đcnufếftdfn cảynku chợlcdl nữnnxsa ấftdfy chứcnuf

“Em córflv thểaglemflai gìtraj chứcnuf àgilq! Em chỉcnufrflv bảynkun thâguynn em, từqsbc trêrqngn xuốvaabng dưnambbvjmi cơsdqd thểagleepssng chỉcnufrflv bảynkun thâguynn em thôfphgi?” Bùswlhi Nhãlave Phámflan vôfphgnambrflvi, “anh ta córflv thểaglegilq cảynkum thấftdfy nhữnnxsng ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs khámflac củlcdla anh ta chơsdqdi đcnufùswlha quámfla lệglymch hưnambbvjmng rồvtudi, quámfla phiềrknqn rồvtudi, vìtraj vậpvmgy tìtrajm đcnufếftdfn em thôfphgi!”

“Nhưnambng khi em ởmqsoepssng vớbvjmi anh ta cũepssng khôfphgng phảynkui làgilq rấftdft thícnufch anh ta, tạnnxso vìtraj sao muốvaabn ởmqsorqngn cạnnxsnh anh ta?” côfphg qua tâguynm cũepssng làgilq đcnufiềrknqu nàgilqy

Nếftdfu nhưnamb An Quâguynn Huyềrknqn làgilq bởmqsoi vìtraj mụoebgc đcnufícnufch gìtrajmqsorqngn cạnnxsnh Bùswlhi Nhãlave Phámflan, vậpvmgy thìtrajfphgftdfy lạnnxsi vàgilqtrajmflai gìtraj chứcnuf?

“Em ámfla! Em…” Bùswlhi Nhãlave Phámflan bỗnwzcng nhiêrqngn cưnambnwzci khórflvc, “em đcnufưnambơsdqdng nhiêrqngn làgilq bởmqsoi vìtrajfphg đcnufơsdqdn! Dùswlhtrajepssng làgilq mộtfnst côfphgmflai đcnufang trong mùswlha hoa màgilq! An Quâguynn Huyềrknqn córflv tiềrknqn córflv quyềrknqn, lạnnxsi khámfla đcnufaglep trai, nhìtrajn cũepssng làgilq mộtfnst trong nhữnnxsng ngưnambnwzci đcnufàgilqn ôfphgng tốvaabt nhấftdft đcnufagle chọmfkdn làgilqm bạnnxsn trai, khôfphgng córflvvlwi do gìtrajgilq từqsbc chốvaabi!”

Vảynku lạnnxsi An Quâguynn Huyềrknqn thậpvmgt sựgxxe giúcqbcp đcnufvqomfphg rấftdft nhiềrknqu, chỉcnufgilq khôfphgng thểagle cho côfphgtrajnh yêrqngu màgilq thôfphgi

Anh ta khôfphgng yêrqngu bảynkun thâguynn, khôfphgng yêrqngu Diệglymp Mộtfnsrqngn, córflv khảynkuzrceng cũepssng khôfphgng yêrqngu nhữnnxsng ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs khámflac, córflv khảynkuzrceng anh ta chỉcnufgilqrqngu bảynkun thâguynn anh ta màgilq thôfphgi

Trong con mắlnfqt củlcdla ngưnambnwzci đcnufàgilqn ôfphgng, córflv rấftdft nhiềrknqu thứcnuf quan trọmfkdng hơsdqdn nhiềrknqu so vớbvjmi phụoebg nữnnxs, tiềrknqn quyềrknqn thếftdf đcnufrknqu làgilq nhữnnxsng thứcnuf bọmfkdn họmfkd buộtfnsc phảynkui nắlnfqm lấftdfy

“Chícnufnh bởmqsoi vìtraj đcnufiềrknqu nàgilqy, em mớbvjmi ởmqsorqngn cạnnxsnh ngưnambnwzci đcnufàgilqn ôfphgng bảynkun thâguynn khôfphgng thícnufch sao?” Bùswlhi Nhiễnambm Nhiễnambm córflv chúcqbct bấftdft lựgxxec

Trong đcnufmqsou củlcdla côfphgftdfy làgilq nghĩbdys thếftdfgilqo vậpvmgy?

Vớbvjmi lạnnxsi ngưnambnwzci đcnufàgilqn ôfphgng nhưnamb An Quâguynn Huyềrknqn, chắlnfqc sẽxsxs khôfphgng giốvaabng nhưnamb kiểagleu égbfwp buộtfnsc củlcdla Cảynkunh Thầmqson Hạnnxso, vìtraj vậpvmgy chuyệglymn ởmqsorqngn cạnnxsnh vớbvjmi An Quâguynn Huyềrknqn, cũepssng làgilq sựgxxe đcnufvtudng ývlwi củlcdla bảynkun thâguynn Bùswlhi Nhãlave Phámflan

“Đfodoúcqbcng vậpvmgy àgilq! Nhưnambng màgilq em bâguyny giờnwzc khôfphgng phảynkui làgilq đcnufãlave thícnufch anh ta rồvtudi đcnufórflv sao? Nhwung màgilq trong lòkdaeng củlcdla anh ta córflv ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs khámflac àgilq!” Bùswlhi Nhãlave Phãlaven bấftdft lựgxxec nhắlnfqm đcnufôfphgi mắlnfqt lạnnxsi, “chj họmfkd, chịhodgrflvi em phảynkui làgilqm sao đcnufâguyny? Chia tay vớbvjmi anh ấftdfy thìtraj em lạnnxsi khôfphgng nỡvqom, em thậpvmgt sựgxxe khôfphgng nỡvqom chia tay anh ấftdfy, em giórflvng nhưnambgilqrqngu sang anh ấftdfy rồvtudi, nhìtrajn thấftdfy trong đcnufiệglymn thoạnnxsi củlcdla anh ấftdfy hìtrajnh ảynkunh củlcdla ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs khámflac, em thậpvmgt sựgxxe rấftdft khórflv chịhodgu, rấftdft đcnufau lòkdaeng”

“Cho dùswlh khôfphgng phảynkui làgilq ngưnambnwzci đcnufàgilqn ôfphgng em thícnufch, chỉcnufgilq bảynkun trai củlcdla em, em nhìtrajn thấftdfy trong đcnufiệglymn thoạnnxsi củlcdla anh ta córflvtrajnh ảynkunh củlcdla ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs khámflac vẫgilqn sẽxsxs cảynkum thấftdfy khórflv chịhodgu, thựgxxec tếftdf đcnufiềrknqu nàgilqy khôfphgng thểaglerflvi rằvlwing em thícnufch anh ta thậpvmgt, em nếftdfu nhưnamb thậpvmgt lòkdaeng thícnufch anh ta, thìtraj chuyệglymn nàgilqy em córflv thểagle thưnambơsdqdng lưnamblcdlng vớbvjmi anh ta mộtfnst chúcqbct, anh ta nếftdfu nhưnamb trong lòkdaeng luôfphgn giữnnxs mộtfnst ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs khôfphgng chịhodgu buôfphgng ra, ngàgilqy thámflang sốvaabng thếftdfgilqo thìtrajgilq do em, em muốvaabn lựgxxea chọmfkdn ra sao cũepssng làgilq do bảynkun thâguynn củlcdla em” Bùswlhi Nhiễnambm Nhiễnambm córflv thểaglerflvi cũepssng chỉcnuf từqsbcng đcnufórflvgilq thôfphgi

“Ừmvnzm, em biếftdft rồvtudi!” Bùswlhi Nhãlave Phãlaven gậpvmgt gậpvmgt đcnufmqsou, “chịhodgguynu, nếftdfu nhưnambgilq chịhodg, chịhodg sẽxsxs lựgxxea chọmfkdn thếftdfgilqo?”

“Vậpvmgy thìtraj phảynkui xem chịhodgrqngu anh ta bao nhiêrqngu, nếftdfu nhưnambgilq Cảynkunh Thầmqson Hạnnxso, chịhodg…” côfphg thựgxxec tếftdfepssng khôfphgng biếftdft đcnufưnamblcdlc chưnamba?

Nhưnambng màgilqzrcem ngoàgilqi khi mọmfkdi chuyệglymn bắlnfqt đcnufmqsou, phámflat sinh chuyệglymn củlcdla Diệglymp Mộtfnsrqngn, côfphg vẫgilqn tiếftdfp tụoebgc ởmqsorqngn cạnnxsnh Cảynkunh Thầmqson Hạnnxso

fphg khôfphgng phảynkui làgilq đcnuftfnsnamblcdlng, côfphg rấftdft nhỏrrvq mọmfkdn, côfphg thậpvmgt sựgxxe nhỏrrvq mọmfkdn hếftdft sứcnufc!

Nhưnambng côfphg rấftdfy yêrqngu rấftdft yêrqngu Cảynkunh Thầmqson Hạnnxso, tin anh ấftdfy sẽxsxs khôfphgng phảynkun bộtfnsi bảynkun thâguynn, vẫgilqn lựgxxec chọmfkdn cùswlhng vớbvjmi anh ấftdfy tiếftdfp tụoebgc sốvaabng bêrqngn nhau

Khi phámflat sinh chuyệglymn gìtraj đcnufórflv, thìtraj thậpvmgt sẽxsxsrflv chúcqbct xung đcnuftfnst, côfphgzrcem nay cũepssng xung đcnuftfnst, xung đcnuftfnst đcnufếftdfn mứcnufc bỏrrvq nhàgilq ra đcnufi

cqbcc đcnufórflv, trong lòkdaeng củlcdla Cảynkunh Thầmqson Hạnnxso rấftdft buôfphgng, trong lòkdaeng củlcdla côfphg thìtraj khôfphgng buồvtudn chắlnfqc?

“Nhãlave Phámflan, đcnufrknqu làgilq cuộtfnsc đcnufnwzci củlcdla em, em phảynkui suy nghĩbdys kỹnnxs! khôfphgng gấftdfp gámflap vộtfnsi vàgilqng gìtraj ra lựgxxea chọmfkdn lúcqbcc nàgilqy, nhưnambng màgilq em phảynkui suy nghĩbdys cẩftdfn thậpvmgn, nếftdfu nhưnamb ngưnambnwzci phụoebg nữnnxs An Quâguynn Huyềrknqn thícnufch đcnufórflv vẫgilqn ổmqson, còkdaen sốvaabng, đcnufếftdfn mứcnufc córflvkdaen córflv khảynkuzrceng phámfla hoạnnxsi tìtrajnh cảynkum củlcdla em, đcnufếftdfn lúcqbcc đcnufórflvfphg ta chỉcnuf cầmqson côfphgng kícnufch nhẹagle thôfphgi, An Quâguynn Huyềrknqn chọmfkdn côfphg ta rồvtudi, em thìtrajmflai gìtraj đcnufrknqu khôfphgng córflv nữnnxsa”

fphg khôfphgng phảynkui làgilq giámflao viêrqngn hưnambbvjmng đcnufnnxso tìtrajnh cảynkum, chỉcnufgilqrflvi suy nghĩbdys trong lòkdaeng bảynkun thâguynn màgilq thôfphgi

“Ừmvnzm, em hiểagleu rồvtudi!” côfphg biếftdft Diệglymp Mộtfnsrqngn vẫgilqn còkdaen sốvaabng, nhưnambng màgilq đcnufãlave giốvaabng nhưnamb mộtfnst ngưnambnwzci chếftdft rồvtudi

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.