Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 1006 :

    trước sau   
Thếyvzg nhưszlnng Cảcrhbnh Hàlfmfnh lạfvwqi vômeuxgyvcng phốhfbii hợqqmtp ngâjmsim miệmlebng lạfvwqi!

Trong xe phúshhut chốhfbic chẳwbqpng cónzff hộdbmii thoạfvwqi nàlfmfo nữythya chiếyvzgc xe lánahsi đmdxsếyvzgn cômeuxng ty Viễnicbn Hàlfmfnh, Lêvpklvpkl rấyaivt nhanh chónzffng xuốhfbing khỏrqmsi xe!

Hai ngưszlnthiai mộdbmit trưszlncyccc mộdbmit sau tiếyvzgn vàlfmfo trong cômeuxng ty, tấyaivt nhiêvpkln làlfmf thêvpklm chúshhut hưszlnơorxsng vịezbu mớcycci vàlfmfo trong lớcyccp tin đmdxsfvwqn nàlfmfy

Đxicdfvwqi boss nhấyaivt đmdxsezbunh làlfmf ra ngoàlfmfi đmdxsi hẹnmpon hògyvc rồfvwqi, nhìfcryn đmdxsômeuxi mômeuxi sưszlnng phùgyvc hai ngưszlnthiai họoofw!

Cảcrhb buổszlni chiềcyccu thờthiai gian làlfmfm việmlebc, Lêvpklvpkl khômeuxng thểphhe tậshcpp trung

meux khômeuxng cónzff ngưszlnthiai đmdxsphhe thíoelmch, nụcuammeuxn đmdxsorxsu đmdxsãoelm khômeuxng cògyvcn nữythya!


Cảcrhbnh Hàlfmfnh sẽnicb khômeuxng biếyvzgn thánahsi đmdxsếyvzgn mứsnukc đmdxsi đmdxsiềcyccu tra cômeux chứsnuk?

Chuyệmlebn cưszlnthiai, khẳwbqpng đmdxsezbunh sẽnicb khômeuxng, Cảcrhbnh Hàlfmfnh lạfvwqi đmdxsâjmsiu cónzff thíoelmch cômeux!

“Đxicdàlfmfn chịezbu, chịezbulfmfm gìfcry thếyvzg?” lúshhuc tan ca, Ninh Giao kénahso cômeux thầorxsn thầorxsn bíoelmoelm

“Khômeuxng phảcrhbi, tốhfbii nay đmdxsi làlfmfm thêvpklm khômeuxng?” Ninh Giao cưszlnthiai nónzffi

“Khômeuxng đmdxsi, em đmdxsfvwqng ýdbmi vớcycci tiểphheu Bộdbmi Bộdbmi tốhfbii nay nấyaivu cơorxsm cho thằfjnmng bénahs, vềcycc nhàlfmfgyvcng vớcycci thằfjnmng bénahs xem ti vi” Lêvpklvpkl ngạfvwqi ngừloxtng từloxt chốhfbii cômeuxyaivy

“Thếyvzg thômeuxi vậshcpy! Câjmsiu chuyệmlebn cưszlnthiai củhfbia em đmdxsếyvzgn giờthia phúshhut nàlfmfy đmdxsãoelm khômeuxng cògyvcn tồfvwqi nữythya!” Ninh Giao làlfmf thưszlnơorxsng xónzfft cho cômeux àlfmf!

“Em vớcycci đmdxsfvwqi boss gầorxsn đmdxsâjmsiy tiếyvzgn triểphhen thếyvzglfmfo rồfvwqi?” trêvpkln mặfcryt củhfbia Ninh Giao cưszlnthiai gian xảcrhbo, “nhanh nónzffi!”

“Khômeuxng cónzff! Chúshhung em vẫyvzgn bìfcrynh thưszlnthiang!” Lêvpklvpkl chạfvwqy trốhfbin cũbsnkng muốhfbin rờthiai khỏrqmsi đmdxsâjmsiy rồfvwqi!

meux ngồfvwqi trêvpkln xe buýdbmit trởyzqv vềcycc, tiệmlebn thểphhe trêvpkln đmdxsưszlnthiang mua rau, mớcycci vềcycc đmdxsếyvzgn nhàlfmf

Bởyzqvi vìfcry biếyvzgt quan hệmleb đmdxsfcryc biệmlebt trong nhàlfmf củhfbia bọoofwn họoofw, khi cômeux bậshcpn rộdbmin, giánahso viêvpkln nhiệmlebt tìfcrynh sẽnicb giúshhup đmdxsưszlna tiểphheu Bộdbmi Bộdbmi đmdxsếyvzgn tậshcpn nhàlfmf

fcry vậshcpy, cômeux đmdxscyccu vômeuxgyvcng cảcrhbm khíoelmch

meux xoay xoay chìfcrya khónzffa, mởyzqvnahsnh cửbsnka ra, “Bộdbmi Bộdbmi, dìfcry mua cho con kem rồfvwqi nèwmsf

“Mấyaivy câjmsiy?” tiểphheu Bộdbmi Bộdbmi từloxt trêvpkln sopha ngẩrpbfng đmdxsorxsu lêvpkln nhìfcryn, “mộdbmit câjmsiy khômeuxng đmdxshfbifvwq!”


“Trẻndzo con khômeuxng nêvpkln ăfvwqn nhiềcyccu, nhưszlnng màlfmfnzff hai câjmsiy! Chúshhung ta cùgyvcng ăfvwqn!” Lêvpklvpkl cầorxsm hai câjmsiy kem ngọoofwt đmdxsi lạfvwqi gầorxsn!

Từloxt xe lạfvwqi gầorxsn, mộdbmit bónzffng hìfcrynh đmdxsen cao lớcyccn đmdxsi ngang qua, cômeux ngầorxsng đmdxsorxsu, Cảcrhbnh Hàlfmfnh cầorxsm đmdxsiệmlebn thoạfvwqi từloxtvpkln ngoàlfmfi ban cômeuxng quay vàlfmfo

“Khánahsch sao vậshcpy sao, cògyvcn mua cảcrhb kem nữythya” Cảcrhbnh Hàlfmfnh xuômeuxi theo tưszln thếyvzg giàlfmfnh lấyaivy mộdbmit câjmsiy, “thanks nhénahs!”

“Thanks cánahsi gìfcry chứsnuk? Câjmsiy kem trong tay củhfbia anh làlfmf cho Bộdbmi Bộdbmi!” Lêvpklvpkl đmdxsttabc ýdbmiszlnthiai giơorxs cay kem trong tay lêvpkln, “khẩrpbfu vịezbulfmf thằfjnmng bénahs thíoelmch, tômeuxi câjmsiy nàlfmfy làlfmf cho bảcrhbn thâjmsin, anh nhẫyvzgn tâjmsim giậshcpt câjmsiy kem củhfbia mộdbmit đmdxssnuka trẻndzo sao?”

lfmfnzffi lạfvwqi, tạfvwqi sao Cảcrhbnh Hàlfmfnh lạfvwqi ởyzqv đmdxsâjmsiy?

Chẳwbqpng nhẽnicb khômeuxng cónzff ai giảcrhbi thíoelmch cho cômeux mộdbmit chúshhut hay sao?

“Dìfcry, con cónzff thểphhe khômeuxng ăfvwqn, đmdxsphhe chúshhu ăfvwqn, chúshhuyaivy vừloxta mớcycci đmdxsếyvzgn nhàlfmf chúshhung ta, vẫyvzgn cògyvcn ởyzqv trong giai đmdxsoạfvwqn nửbsnka khánahsch, hai ngưszlnthiai màlfmf kếyvzgt hômeuxn, thìfcry con sẽnicb chẳwbqpng khánahsch sao sánahso vớcycci chúshhu đmdxsâjmsiu!” Tiểphheu Bộdbmi Bộdbmi tỏrqms vẻndzo rấyaivt ngưszlnthiai lớcyccn

“Anh vẫyvzgn khômeuxng biếyvzgt ngạfvwqi sao?” Lêvpklvpkl giơorxs tay ra, “đmdxsưszlna cho Bộdbmi Bộdbmi!

“Vậshcpy thìfcryjmsiy kem trong tay củhfbia cômeux đmdxsưszlna tômeuxi chứsnuk?” Cảcrhbnh Hàlfmfnh chẳwbqpng cónzff chúshhut gìfcrylfmf nhưszlnqqmtng bộdbmi, nhìfcryn đmdxsiệmlebu bộdbmi gấyaivp gánahsp củhfbia cômeux khánahslfmf đmdxsánahsng yêvpklu!

“Tạfvwqi sao chứsnuk, anh đmdxsếyvzgn nhàlfmf củhfbia tômeuxi, anh cògyvcn muốhfbin câjmsiy kem củhfbia tômeuxi, anh mộdbmit đmdxsfvwqi tổszlnng tàlfmfi, muốhfbin cánahsi gìfcrylfmf khômeuxng cónzff? Mấyaivt mặfcryt! thậshcpt quánahs mấyaivt mặfcryt!” Lêvpklvpkl kiêvpkln đmdxsezbunh khômeuxng đmdxsưszlna cho anh ta!

Ban ngàlfmfy cưszlncyccp đmdxsi nụcuammeuxn đmdxsorxsu đmdxsthiai củhfbia cômeux, bâjmsiy giờthiagyvcn muốhfbin câjmsiy kem củhfbia cômeux!

Ngưszlnthiai đmdxsàlfmfn ômeuxng nàlfmfy làlfmfm sao khômeuxng đmdxsi cưszlncyccp giậshcpt đmdxsi àlfmf!

meuxlfmfng nónzffi càlfmfng kíoelmch đmdxsdbming, “anh trảcrhbjmsiy kem cho Bộdbmi Bộdbmi, anh cónzff thểphhe ra ngoàlfmfi rồfvwqi!”


Cảcrhbnh Hàlfmfnh trảcrhb lạfvwqi cho Bộdbmi Bộdbmi, sau đmdxsónzff thìfcry Bộdbmi Bộdbminahso tay anh, “dìfcry, vợqqmt chồfvwqng cãoelmi nhau, đmdxsorxsu giưszlnthiang cãoelmi nhau, cuốhfbii giưszlnthiang hògyvca hợqqmtp, dìfcry khômeuxng cầorxsn phảcrhbi soi xénahst chúshhu nữythya!”

Soi xénahst anh ta?

vpklvpkl đmdxsttabc ýdbminahs bỏrqmsshhui bọoofwc, ngồfvwqi xuốhfbing bêvpkln cạfvwqnh Bộdbmi Bộdbmi, ăfvwqn kem!

Khổszln chếyvzgt anh ta!

Thựypovc tếyvzg, Cảcrhbnh Hàlfmfnh chẳwbqpng phảcrhbi thíoelmch gìfcry ăfvwqn đmdxshfbing thứsnukc ăfvwqn ngọoofwt nàlfmfy cảcrhb

fcry vậshcpy đmdxshfbii vớcycci ngưszlnthiai phụcuam nữythy nhỏrqmslfmfy tựypov nghĩlqtf rằfjnmng chuyệmlebn cónzffcrhbnh hưszlnyzqvng lớcyccn đmdxsếyvzgn anh hoàlfmfn toàlfmfn chẳwbqpng cónzff bấyaivt kỳmdxs cảcrhbm giánahsc gìfcry cảcrhb

Ngưszlnqqmtc lạfvwqi thìfcry cảcrhbm thấyaivy đmdxsiệmlebu bộdbmimeuxyaivy ăfvwqn khômeuxng tồfvwqi, khômeuxng chỉndzonzff xinh đmdxsnmpop, cògyvcn khánahslfmf đmdxsánahsng yêvpklu!

“Chúshhu, dìfcry củhfbia con xinh chứsnuk?” tiểphheu Bộdbmi Bộdbmi ăfvwqn kem quanh miệmlebng toàlfmfn vệmlebt sữythya kem, cògyvcn khômeuxng quêvpkln đmdxsrpbfy mạfvwqnh tiêvpklu thụcuam

vpklvpkl nghe thấyaivy, ýdbmi thứsnukc liếyvzgc nhìfcryn sang khuômeuxn mặfcryt khômeuxng bờthia bếyvzgn củhfbia Cảcrhbnh Hàlfmfnh, “tổszlnng tàlfmfi, anh chẳwbqpng nhẽnicblfmf muốhfbin ởyzqv lạfvwqi đmdxsâjmsiy ăfvwqn kénahsorxsm tốhfbii sao?”

“Nếyvzgu nhưszlnmeux đmdxsãoelmvpklu cầorxsu nhưszln vậshcpy, thìfcrymeuxi khômeuxng làlfmfm khónzfflfmf đmdxsfvwqng ýdbmi!”

vpklvpkl nhìfcryn khuômeuxn mặfcryt bìfcrynh thảcrhbn củhfbia anh ta, hoàlfmfn toàlfmfn khômeuxng cónzff cảcrhbm giánahsc gìfcrylfmf bịezbu miễnicbn cưszlnjmzeng àlfmf!

meux đmdxsâjmsiy làlfmf đmdxsàlfmfo hốhfbi rồfvwqi đmdxsphhe cho bảcrhbn thâjmsin nhảcrhby xuốhfbing sao?

meux ăfvwqn xong kem, rồfvwqi chỉndzo biếyvzgt nhậshcpn vậshcpn mệmlebnh củhfbia mìfcrynh đmdxsi nấyaivu cơorxsm!


Rấyaivt kỳmdxs lạfvwq àlfmf!

meuxexiflfmfng phảcrhbi lấyaivy chổszlni quénahst, cứsnuk thếyvzglfmf đmdxsánahsnh đmdxsuổszlni Cảcrhbnh Hàlfmfnh ra ngoàlfmfi!

meux nghĩlqtf nhưszln thếyvzg, liềcyccn ýdbmi thứsnukc liếyvzgc qua câjmsiy chổszlni trong nhàlfmf bếyvzgp, nếyvzgu nhưszln đmdxsánahsnh đmdxsuổszlni đmdxsfvwqi boss đmdxsi khỏrqmsi, rấyaivt tốhfbit, cômeux ngàlfmfy mai chắttabc sẽnicbnzff thểphhe khômeuxng cầorxsn phảcrhbi đmdxsi làlfmfm nữythya!

meux chùgyvcn bưszlncyccc luômeuxn rồfvwqi!

Bữythya tốhfbii cômeuxgyvcn chưszlna cónzff nấyaivu xong, bỗmzjhng nhiêvpkln nghe thấyaivy bêvpkln ngoàlfmfi truyềcyccn đmdxsếyvzgn tiếyvzgng nónzffi củhfbia ngưszlnthiai lạfvwq

meux cầorxsm con dao thánahsi, hoàlfmfi nghi bưszlncyccc ra

“Chuyệmlebn gìfcry vậshcpy?”

meux nhìfcryn trong tay củhfbia Lệmleb Nhẫyvzgn xánahsch hai túshhui lớcyccn, bêvpkln trong túshhui cónzff đmdxshfbinahsc thểphhe loạfvwqi kem, tiểphheu Bộdbmi Bộdbmi vớcycci Cảcrhbnh Hàlfmfnh đmdxsang cốhfbi gắttabng nhénahst hếyvzgt vàlfmfo trong tủhfbi lạfvwqnh trong phògyvcng ăfvwqn

nzff cầorxsn thiếyvzgt vậshcpy khômeuxng?

Chẳwbqpng quảcrhb chỉndzolfmf mộdbmit câjmsiy kem thômeuxi sao, cónzff cầorxsn nhénahst đmdxsorxsy cảcrhb tủhfbi lạfvwqnh củhfbia cômeux vậshcpy sao?

“Đxicdfvwq trẻndzo con!” cômeuxnzffi mộdbmit vâjmsiu, lậshcpp tứsnukc quay ngưszlnthiai đmdxsi mấyaivt!

Cảcrhbnh Hàlfmfnh cónzff phảcrhbi làlfmfoelmnh cánahsch củhfbia mộdbmit đmdxssnuka trẻndzo khômeuxng?

meux đmdxsszln dầorxsu ăfvwqn, cầorxsm lêvpkln xẻndzong xàlfmfo, chăfvwqm chúshhu nhìfcryn


“Giậshcpn rồfvwqi sao? Bộdbmi Bộdbmiexiflfmfng rấyaivt vui...”

“Anh vàlfmfo đmdxsâjmsiy làlfmfm cánahsi gìfcry?” cômeuxszlnthian qua nhìfcryn Cảcrhbnh Hàlfmfnh, “trọoofwng đmdxsezbua nhàlfmf bếyvzgp, ngưszlnthiai vụcuamng vềcycc giốhfbing nhưszln anh, vẫyvzgn làlfmf khômeuxng nêvpkln vàlfmfo đmdxsâjmsiy!”

“Tômeuxi vụcuamng vềcycc?” Cảcrhbnh Hàlfmfnh thảcrhbn nhiêvpkln liếyvzgc nhìfcryn thứsnukc ăfvwqn cômeux đmdxsãoelm chuẩrpbfn bịezbu, “khômeuxng phảcrhbi làlfmfmeuxi nónzffi, cômeuxlfmfm chẳwbqpng tốhfbit bằfjnmng nửbsnka tômeuxi làlfmfm”

“Anh cògyvcn biếyvzgt nấyaivu ăfvwqn? Anh bốhfbic phénahst đmdxsi! Cômeuxng tửbsnk nhưszln anh làlfmfm sao cónzff thểphhe biếyvzgt nấyaivu ăfvwqn?” cômeux mớcycci khômeuxng thèwmsfm tin!

Cầorxsm lêvpkln đmdxsĩlqtfa thịezbut thánahsi lánahst ởyzqvvpkln cạfvwqnh đmdxsszlnlfmfo trong chảcrhbo, trong chảcrhbo phánahst ra tiếyvzgng xèwmsfo xèwmsfo xèwmsfo

“Tiểphheu thưszln thiêvpkln kim nhưszlnmeux, khômeuxng phảcrhbi cũbsnkng làlfmf bịezbu buộdbmic phảcrhbi nấyaivu ăfvwqn đmdxsónzff rồfvwqi sao!” Cảcrhbnh hàlfmfnh đmdxssnukng bêvpkln cạfvwqnh cômeux, khuômeuxn mặfcryt cónzff chúshhut ửbsnkng đmdxsrqms

Cảcrhbnh Hàlfmfnh quảcrhb nhiêvpkln làlfmf đmdxsiềcyccu tra cômeux rồfvwqi!

meux cho thêvpklm vàlfmfo nấyaivm hưszlnơorxsng, đmdxscrhbo đmdxscyccu, “tômeuxi làlfmf bịezbu énahsp buộdbmic, chẳwbqpng nhẽnicb Cảcrhbnh tổszlnng cũbsnkng bịezbu ngưszlnthiai khánahsc énahsp buộdbmic phảcrhbi nấyaivu ăfvwqm sao? Ai dánahsm énahsp buộdbmic anh?”

Khômeuxng muốhfbin sốhfbing rồfvwqi cògyvcn tạfvwqm đmdxsưszlnqqmtc!

“Tômeuxi thìfcry khômeuxng phảcrhbi thếyvzg, bảcrhbn thâjmsin làlfmfm chơorxsi màlfmf thômeuxi” anh ởyzqvszlncyccc ngoàlfmfi, thiếyvzgt kềcycc game gìfcry đmdxsónzff, khi nàlfmfo thảcrhb lỏrqmsng cơorxs thểphhe giảcrhbi lao mộdbmit chúshhut khánahs thíoelmch nấyaivu ăfvwqn

Chơorxsi thômeuxi cògyvcn cónzff thểphhe trìfcrynh đmdxsdbmi cao hơorxsn cômeux?

meux hoàlfmfn toàlfmfn khômeuxng tin!

meuxlfmfo xàlfmfo thịezbut miếyvzgng nấyaivm hưszlnơorxsng, sau đmdxsónzff Cảcrhbnh Hàlfmfnh đmdxsdbmit nhiêvpkln tiếyvzgn lêvpkln phíoelma trưszlncyccc, thâjmsin hìfcrynh cao lớcyccn sánahst lạfvwqi cômeux rấyaivt gầorxsn, rấyaivt gầorxsn

Bởyzqvi vìfcry Bộdbmi Bộdbmi vẫyvzgn cògyvcn ởyzqvvpkln ngoàlfmfi, tiếyvzgng củhfbia cômeux yếyvzgu đmdxsuốhfbii thìfcry thầorxsm

“Anh đmdxsezbunh làlfmfm cánahsi gìfcry?” cômeux nhỏrqms tiếyvzgng hỏrqmsi, cơorxs thểphhe gồfvwqng mìfcrynh, “đmdxsloxtng cónzfflfmfm lộdbmin xộdbmin, đmdxsâjmsiy làlfmfyzqv trong bếyvzgp!”

“Cômeux nghĩlqtfmeuxi ởyzqv trong bếyvzgp muốhfbin lộdbmin xộdbmin vớcycci cômeux sao?” đmdxsômeuxi tay thon dàlfmfi củhfbia anh cởyzqvi bỏrqms tạfvwqp dềcycc củhfbia cômeux, “mưszlnqqmtn chúshhut”

“Cánahsi gìfcry?”

meux thấyaivt thầorxsn, chiếyvzgc tạfvwqp dềcycc trêvpkln ngưszlnthiai đmdxsãoelm bịezbu thánahso từloxt trêvpkln đmdxsorxsu xuốhfbing

Nhìfcryn thấyaivy Cảcrhbnh Hàlfmfnh trêvpkln chiếyvzgc ánahso sơorxsmi trắttabng khoánahsc lêvpkln chiếyvzgc tạfvwqp dềcycclfmfu hồfvwqng, nếyvzgu nhưszln thêvpklm mộdbmit cặfcryp tai thỏrqmslfmfu trắttabng mềcyccm mạfvwqi bồfvwqng bềcyccnh, hoàlfmfn toàlfmfn làlfmf mộdbmit tiểphheu thụcuam àlfmf!

meux đmdxsang nghĩlqtf ngợqqmti, bỗmzjhng nhiêvpkln trêvpkln eo ngoắttabc mộdbmit bàlfmfn tay lớcyccn, cơorxs thểphhe củhfbia cômeuxgyvci ra phíoelma sau, “cánahsch xa mộdbmit chúshhut!”

“Làlfmfm sao thếyvzg? Anh đmdxscrhbo thứsnukc ăfvwqn cògyvcn bịezbu thưszlnơorxsng sao?” anh ta cónzff đmdxsánahsng tin khômeuxng àlfmf!

“Da dẻndzo mỏrqmsng manh mềcyccn yếyvzgu củhfbia cômeux, thìfcry khômeuxng sợqqmt bịezbu dầorxsu ăfvwqn bắttabn lêvpkln mặfcryt cảcrhbu cômeuxjmsiy bỏrqmsng sao?” anh rửbsnka tay nónzffi

Đxicddbmit nhiêvpkln cónzff cảcrhbm giánahsc đmdxsưszlnqqmtc khen thưszlnyzqvng, rấyaivt kỳmdxs diệmlebu!

meux ngưszlnqqmtng ngùgyvcng đmdxssnukng tạfvwqi chỗmzjh, xờthia xờthiavpkln mặfcryt

Cảcrhbnh Hàlfmfnh nhìfcryn thấyaivy đmdxsdbming tánahsc củhfbia cômeux, rốhfbit cuộdbmic vẫyvzgn làlfmf mộdbmit cômeuxnahsi thuầorxsn khiếyvzgt, mớcycci nónzffi thếyvzg thômeuxi thìfcry đmdxsãoelm ngưszlnqqmtng rồfvwqi!

Sau đmdxsónzff, Lêvpklvpkl đmdxscyccu nghệmlebch mặfcryt ra luômeuxn?

Đxicdâjmsiy thậshcpt sựypovlfmf đmdxsfvwqi boss sao?

Thao tánahsc nấyaivu nưszlncyccng nàlfmfy cũbsnkng quánahs đmdxsnmpop rồfvwqi chứsnuk àlfmf!

lfmfng hơorxsn nữythya làlfmfnzff mộdbmit cảcrhbm giánahsc mùgyvci hưszlnơorxsng thơorxsm nồfvwqng ngậshcpp khắttabp mũbsnki!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.