Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 1005 :

    trước sau   
Trẻorhy trung nôkxlmng nổzaini àtrob! Nhưlkdyng khôkxlmng nêdrjbn ởtgni đfopyâiotty màtrobjpbso đfopyhylang àtrob!

“Ôqavyng chủgmow, ôkxlmng làtrobm sao vậuobny àtrob! Khôkxlmng phảimkqi nócmmwi làtrob phảimkqi dựoyeba theo thứlkdy tựoyeb đfopyếqavyn trưlkdyvoahc đfopyếqavyn sau sao? Tạipzli vìjugc sao thứlkdyc ăuidnn củgmowa bàtrobn bọdgaon họdgao lạipzli lêdrjbn nhanh vậuobny?” bêdrjbn cạipzlnh cócmmw ngưlkdyemkwi bỗuobnng nhiêdrjbn chỉrdjd tay vềotgk phívaiwa Lêdrjbdrjb

Cảimkqnh Hàtrobnh đfopyang đfopyjlpqnh nócmmwi, thìjugcdrjbdrjblkdyemkwi tívaiwt mắqavyt cầpjpfm đfopyiệdrjbn thoạipzli lêdrjbn, “xin lỗuobni nhéhyla bạipzln họdgaoc, chunstg tôkxlmi làtrobtgni trêdrjbn mạipzlng đfopyiezct thứlkdyc ăuidnn, chỉrdjdtrob đfopyếqavyn cócmmw chúwlmat muộhylan màtrob thôkxlmi, chúwlmang tôkxlmi làtrob đfopyãrdjdcmmw hệdrjbn ởtgni trưlkdyvoahc cậuobnu”

Ngưlkdyemkwi bêdrjbn kia đfopylkdyng hìjugcnh khôkxlmng nócmmwi thêdrjbm đfopyưlkdyhnqyc lờemkwi nàtrobo nữecdva!

Nhâiottn viêdrjbn phụhylac vụhylamqxgng toájpbst hếqavyt mồdqzfkxlmi, suýarmet chúwlmat nữecdva nghĩahfx sẽndvp xảimkqy ra chuyệdrjbn rồdqzfi!

Cảimkqnh Hàtrobnh nhìjugcn côkxlm cầpjpfm đfopyôkxlmi đfopyũmqxga lêdrjbn ngồdqzfi ăuidnn ngon làtrobnh, cájpbsi đfopypjpfu nhỏpwkemqxgng khájpbstrob thôkxlmng minh


“Đndvpflftng cócmmw nhưlkdy thếqavytrob nhìjugcn tôkxlmi, tôkxlmi đfopyâiotty làtrob nhằahfxm trájpbsnh nhiềotgku chuyệdrjbn, lúwlmac ăuidnn cơdaebm khôkxlmng muốockon bịjlpqtrobm phiềotgkn” côkxlm chỉrdjdtroblkdyy cơdaebflftng biếqavyn màtrob thôkxlmi

trobu sắqavyc thứlkdyc ăuidnn trêdrjbn bàtrobn rõkxlmtrobng đfopyưlkdyhnqyc phâiottn thàtrobnh hai khívaiw chấwurht

drjbdrjb gọdgaoi làtrobcmmwn cay, Cảimkqnh Hàtrobnh gọdgaoi làtrobcmmwn thanh đfopyipzlm

“Khôkxlmng ngờemkw rằahfxng tổzainng tàtrobi đfopyipzli nhâiottn lạipzli khôkxlmng thểiezc ăuidnn đfopyưlkdyhnqyc cay, hưlkdylkdylkdy…” côkxlm đfopyãrdjd nghĩahfx xong rồdqzfi

Nếqavyu nhưlkdytrob sau nàtroby Cảimkqnh Hàtrobnh bắqavyt nạipzlt côkxlm, côkxlm liềotgkn làtrobm mócmmwn cay, cay chếqavyt Cảimkqnh Hàtrobnh!

“Ởrfnklkdyvoahc ngoàtrobi lâiottu rồdqzfi, khôkxlmng cócmmw mấwurhy ăuidnn” đfopyôkxlmi đfopyũmqxga trong tay củgmowa Cảimkqnh Hàtrobnh nhìjugcn đfopyĩahfxa gàtrob cay trưlkdyvoahc mặiezct củgmowa côkxlmwurhy, ngoạipzli trừflft thịjlpqt gàtrob, chívaiwnh làtrob đfopyĩahfxa ớvoaht đfopypwke gắqavyt

Anh còjdopn chưlkdya cócmmw ăuidnn, thìjugc đfopyãrdjd cảimkqm thấwurhy dạipzltroby củgmowa anh đfopyotgku bịjlpq cay đfopyau rồdqzfi!

“Khôkxlmng cầpjpfn phảimkqi giữecdv thểiezc diệdrjbn, con ngưlkdyemkwi khôkxlmng cócmmw ai hoàtrobn hảimkqo, anh khôkxlmng thểiezc ăuidnn cay, tôkxlmi cũmqxgng sẽndvp khôkxlmng coi thưlkdyemkwng anh!” Lêdrjbdrjblkdyemkwi nócmmwi, ájpbsnh mắqavyt rưlkdyvoahn lêdrjbn đfopypjpfy tựoyebtrobo

Ngưlkdyemkwi phụhyla nữecdvtroby cốocko ýarmevaiwch thívaiwch anh!

Anh gắqavyp mộhylat miếqavyng cho vàtrobo trong miệdrjbng, khuâiottn mặiezct tuấwurhn túwlma trong phúwlmat chốockoc nhăuidnn nhócmmw lạipzli, sau đfopyócmmw thìjugcjugcnh tĩahfxnh nâiottng ly hoa quảimkqtgnidrjbn cạipzlnh lêdrjbn

“Hưlkdyơdaebng vịjlpq thếqavytrobo? Cay ngọdgaot cùlkdyng lúwlmac ăuidnn?” Lêdrjbdrjblkdyemkwi, quájpbs soảimkqng rồdqzfi!

Xem ra Cảimkqnh Hàtrobnh thậuobnt sựoyeb khôkxlmng thểiezc ăuidnn cay!

Anh cũmqxgng khôkxlmng cócmmw miễfvean cưlkdymqxgng bảimkqn thâiottn, toàtrobn bộhyla phívaiwa sau đfopyotgku chỉrdjduidnn thanh đfopyipzlm


“Côkxlmmqxgng nêdrjbn ăuidnn chúwlmat thanh đfopyipzlm, ăuidnn cay nhưlkdy vậuobny, khôkxlmng sợhnqy bịjlpq đfopyau bụhylang sao?”

“Phi phi phi, đfopyflftng cócmmw trùlkdykxlmi đfopyưlkdyhnqyc khôkxlmng? Tôkxlmi mớvoahi khôkxlmng bịjlpq đfopyau bụhylang!” côkxlm lau miệdrjbng, “tôkxlmi nhấwurht đfopyjlpqnh sẽndvp rấwurht ổzainn! ngưlkdyhnqyc lạipzli làtrob tổzainng tàtrobi, đfopyôkxlmi môkxlmi củgmowa anh đfopyotgku đfopyãrdjd đfopypwke hếqavyt rồdqzfi!”

Vừflfta nãrdjdy mớvoahi chỉrdjdtrob ăuidnn cócmmw mộhylat miếqavyng, cócmmw cầpjpfn thiếqavyt phảimkqi đfopypwke nhưlkdy vậuobny khôkxlmng?

kxlm thậuobnt sựoyeb rấwurht hoàtrobi nghi!

“Tấwurht nhiêdrjbn làtrob đfopypwke miệdrjbng rồdqzfi, côkxlmmqxgng đfopypwke nhưlkdy vậuobny, khôkxlmng cầpjpfn phảimkqi nócmmwi tôkxlmi” anh đfopylkdyng dạipzly, sau nàtroby kiêdrjbn đfopyjlpqnh khôkxlmng ăuidnn cay nữecdva

Quájpbs đfopyau khổzain rồdqzfi!

Ngồdqzfi trong xe, Lêdrjbdrjb mởtgni cửrdjda sổzain xe ra, Cảimkqnh Hàtrobnh ngồdqzfi ởtgnidrjbn cảimkqnh nhắqavym mắqavyt lạipzli giảimkq nghỉrdjd lậuobnp tứlkdyc ngoảimkqnh đfopypjpfu sang nhìjugcn côkxlm

“Côkxlm thàtrob nguyệdrjbn ngửrdjdi khócmmwi ởtgni đfopykxlmi xe hơdaebi cũmqxgng sẽndvp mởtgni cửrdjda sổzain sao?” trong xe còjdopn đfopyang mởtgni đfopyiềotgku hòjdopa, đfopypjpfu ócmmwc ngưlkdyemkwi phụhyla nữecdvtroby cócmmw lỗuobn sao?

“Anh khôkxlmng thívaiwch àtrob?” Lêdrjbdrjbwurhn núwlmat đfopyócmmwng mởtgni, do dựoyeb xem cócmmwdrjbn đfopyócmmwng cửrdjda sổzain lạipzli khôkxlmng

“Khôkxlmng thívaiwch”

“Ha ha, xem ra chúwlmang ta vẫkvzrn thậuobnt sựoyeb khôkxlmng cócmmw mộhylat chúwlmat nàtrobo hứlkdyng thúwlma giốockong nhau!” côkxlm tiếqavyc nuốockoi đfopyócmmwng cájpbsnh cửrdjda sổzain lạipzli, nhưlkdyng màtrobkxlm sẽndvp đfopypjpfu hàtrobng làtrob đfopyúwlmang rồdqzfi!

“Chúwlmang ta khôkxlmng cầpjpfn phảimkqi cócmmw niềotgkm vui hứlkdyng thúwlma giốockong nhau…” Cảimkqnh Hàtrobnh lạipzli nhắqavym mắqavyt lạipzli, cảimkqm thấwurhy đfopyôkxlmi môkxlmi vẫkvzrn còjdopn cay xèarme

drjbdrjb chằahfxm chằahfxm nhìjugcn đfopyôkxlmi môkxlmi đfopypwkerdjdng củgmowa anh ấwurhy, đfopyhylat nhiêdrjbn bậuobnt cưlkdyemkwi!


Khôkxlmng cócmmw khócmmw chịjlpqu nhưlkdy thếqavy chứlkdy?

“Quảimkq nhiêdrjbn làtrob đfopyipzli thiếqavyu gia yếqavyu mềotgkm, ăuidnn cócmmw chúwlmat cay thôkxlmi, thìjugc đfopyãrdjd khôkxlmng chịjlpqu nổzaini!” côkxlm nhỏpwke tiếqavyng cùlkdylkdylkdylkdy

Cảimkqnh Hàtrobnh khôkxlmng đfopyájpbsp lạipzli

Lệdrjb Nhẫkvzrn đfopyang lájpbsi xe ởtgni phívaiwa trưlkdyvoahc nhìjugcn đfopydqzfng cảimkqm vớvoahi Lêdrjbdrjb, boss đfopyâiotty làtrobjugcnh tiếqavyt trưlkdyvoahc khi phájpbst hỏpwkea àtrob!

Thếqavytrob lạipzli còjdopn khôkxlmng sợhnqy chếqavyt tiếqavyp tụhylac nócmmwi!

“Chúwlmang tôkxlmi con nhàtrob nghèarmeo nuôkxlmi lớvoahn lêdrjbn, khôkxlmng cócmmwhylan thứlkdyc ăuidnn!”

“Anh khôkxlmng phảimkqi làtrob từflft nhỏpwke khôkxlmng cócmmw ăuidnn rồdqzfi chứlkdy? Bộhyla bộhylamqxgng khôkxlmng thívaiwch ăuidnn cay, đfopyi họdgaoc mầpjpfm non rồdqzfi, giájpbso viêdrjbn khôkxlmng cho phéhylap kéhylan thứlkdyc ăuidnn, bắqavyt buộhylac phảimkqi ăuidnn, bâiotty giờemkw vẫkvzrn khôkxlmng phảimkqi làtrob đfopyãrdjd ăuidnn rồdqzfi đfopyócmmw sao!”

Bỗuobnng nhiêdrjbn, côkxlm cảimkqm thấwurhy bócmmwng ngưlkdyemkwi ởtgnidrjbn cạipzlnh tiếqavyn sájpbst lạipzli gầpjpfn, sau đfopyócmmw, đfopypjpfu bịjlpq ôkxlmm lấwurhy, khuôkxlmn mặiezct anh tuấwurhn đfopyócmmw ájpbsp sájpbst lạipzli, đfopyôkxlmi môkxlmi đfopyèarmedrjbn!

“U u u…”

Nụhylakxlmn đfopypjpfu!

Nụhylakxlmn đfopypjpfu!!

Ngưlkdyemkwi đfopyàtrobn ôkxlmng nàtroby làtrobm sao vậuobny àtrob!?

drjbdrjb trong đfopypjpfu rốockoi tung lêdrjbn, cájpbsi gìjugc đfopyotgku khôkxlmng cócmmw nghĩahfx đfopyếqavyn nữecdva!


Cảimkqm nhậuobnn đfopyôkxlmi môkxlmi mívaiwm chặiezct từflft từflft mởtgni ra, hơdaebi thởtgni củgmowa đfopyàtrobn ôkxlmng tiếqavyn lạipzli gầpjpfn côkxlm, cuốockon lấwurhy côkxlm, đfopyôkxlmi tay củgmowa côkxlm nắqavym chặiezct lạipzli, khôkxlmng biếqavyt phảimkqi phảimkqn ứlkdyng thếqavytrobo!

kxlm nhắqavym nhócmmw chặiezct khuôkxlmn mặiezct nhỏpwke, cảimkqm thấwurhy bảimkqn thâiottn sắqavyp chếqavyt mấwurht rồdqzfi!

“Hùlkdy…”

Ngưlkdyemkwi đfopyàtrobn ôkxlmng đfopyang đfopyèarmedrjbn côkxlm rốockot cuộhylac cũmqxgng buôkxlmng tay ra, côkxlm thờemkw phàtrobo, nửrdjda canh giờemkw sau mớvoahi hồdqzfi thầpjpfn lạipzli, “Cảimkqnh Hàtrobnh, anh đfopyang làtrobm chuyệdrjbn gìjugc vậuobny!”

“Thửrdjdlkdyi vịjlpq” ngócmmwn tay củgmowa anh vuốockot qua đfopyôkxlmi môkxlmi, nụhylalkdyemkwi trêdrjbn khuôkxlmn mặiezct càtrobng thêdrjbm phầpjpfn tuấwurhn túwlmadaebn!

“Tôkxlmi lạipzli đfopyâiottu cócmmw phảimkqi làtrob thứlkdyc ăuidnn, mớvoahi khôkxlmng cầpjpfn anh thửrdjdlkdyi vịjlpq!” côkxlm phồdqzfng hếqavyt májpbsdrjbn, khuôkxlmn mặiezct vẫkvzrn nhăuidnn nhócmmw, “dừflftng xe, tôkxlmi muốockon xuốockong xe!”

Chiếqavyc xe khôkxlmng nhữecdvng khôkxlmng dừflftng lạipzli, tốockoc đfopyhyla chiếqavyc xe càtrobng tăuidnng thêdrjbm

“Mùlkdyi vịjlpq khôkxlmng tồdqzfi, khájpbs mềotgkm” bêdrjbn cạipzlnh côkxlm truyềotgkn đfopyếqavyn tiếqavyng củgmowa ngưlkdyemkwi đfopyàtrobn ôkxlmng

“A…” chiếqavyc đfopypjpfu nhỏpwke củgmowa côkxlm cụhylang trúwlmang cájpbsnh cửrdjda sổzain, tuy rằahfxng khôkxlmng cócmmwlkdyng lựoyebc, nhưlkdyng màtrob cảimkqm thấwurhy vẫkvzrn làtrobcmmw chúwlmat đfopyau àtrob

“Mộhylat nụhylakxlmn màtrob thôkxlmi, cócmmw cầpjpfn phảimkqi đfopyếqavyn mứlkdyc phạipzli đfopyhylang cửrdjda tựoyebjpbst khôkxlmng? Nếqavyu nhưlkdykxlm thứlkdyc sựoyeb tứlkdyc giậuobnn, tôkxlmi đfopyiezckxlmkxlmn lạipzli!” Cảimkqnh Hàtrobnh mỉrdjdm cưlkdyemkwi tiếqavyn lạipzli gầpjpfn côkxlm, cájpbsnh tay dang ra, kéhylao cơdaeb thểiezc nhỏpwkehyla củgmowa côkxlm ájpbsp sájpbst vàtrobo trong lòjdopng củgmowa anh

“A a a…” côkxlm cảimkq đfopyemkwi thanh bạipzlch, lạipzli bịjlpq hủgmowy trong phúwlmat chốockoc!

drjbdrjb tủgmowi thâiottn hívaiwt hívaiwt chiếqavyc mũmqxgi, “tôkxlmi chẳloezng khôkxlmng thèarmem hôkxlmn lạipzli, tôkxlmi nụhylakxlmn đfopypjpfu tiêdrjbn, đfopyãrdjd dễfveatrobng đfopyiezc cho anh rồdqzfi, hôkxlmn lạipzli khôkxlmng phảimkqi làtrobtrobng dễfveatrobng cho anh sao! Cảimkqnh Hàtrobnh anh đfopydqzflkdyu manh!”

“Tôkxlmi chỉrdjdkxlmn côkxlmcmmw mộhylat cájpbsi?” anh nhưlkdy thếqavy thìjugc đfopyãrdjdlkdyu manh rồdqzfi?


Ádgaonh mắqavyt củgmowa Cảimkqnh Hàtrobnh nhìjugcn cơdaeb thểiezc nhỏpwke nhắqavyn củgmowa ôkxlmc, cảimkqm thấwurhy bảimkqn thâiottn tiếqavyp xúwlmac chiếqavyc eo mềotgkm mạipzli màtrob thoảimkqi májpbsi, bảimkqn năuidnng véhylao mộhylat cájpbsi

“A…” Lêdrjbdrjb lạipzli kêdrjbu lêdrjbn mộhylat tiếqavyng.

“Khốockon nạipzln! anh thảimkqkxlmi ra! Anh cócmmw tin tôkxlmi nhảimkqy khỏpwkei xe khôkxlmng?” côkxlm ngẩnktfng đfopypjpfu, đfopyôkxlmi mắqavyt to tròjdopn chừflftng chừflftng nhìjugcn anh!

“Khôkxlmng tin” Cảimkqnh Hàtrobnh thảimkqkxlm ra, trong lòjdopng bàtrobn tay dưlkdyemkwng nhưlkdy vẫkvzrn còjdopn cảimkqm nhậuobnn đfopyưlkdyhnqyc làtrobn da mềotgkm mạipzli củgmowa côkxlmwurhy

drjbdrjb do dựoyeb mộhylat chúwlmat, nócmmwi ra rồdqzfi, khôkxlmng thểiezc khôkxlmng làtrobm đfopyưlkdyhnqyc!

kxlm thửrdjd mởtgnijpbsnh cửrdjda xe, mởtgni khôkxlmng nổzaini!

Trong lòjdopng củgmowa côkxlm thầpjpfm thởtgni phàtrobo, nhịjlpqn khôkxlmng nócmmwi lờemkwi nàtrobo tựoyeba lêdrjbn chiếqavyc ghếqavy, quay lưlkdyng lạipzli vớvoahi anh ta

Trong lòjdopng khôkxlmng ngừflftng trùlkdyorhyo đfopyipzli khốockon nạipzln Cảimkqnh Hàtrobnh, cưlkdyvoahp đfopyi nụhylakxlmn đfopypjpfu đfopyemkwi củgmowa côkxlm

“Nếqavyu nhưlkdykxlmi cũmqxgng làtrob nụhylakxlmn đfopypjpfu, côkxlm sẽndvp dễfvea chịjlpqu hơdaebn chúwlmat khôkxlmng?” Cảimkqnh Hàtrobnh chiếqavyc lưlkdyng củgmowa côkxlmwurhy, côkxlmjpbsi nhỏpwkejugcnh nhưlkdy thậuobnt sựoyeb đfopyiezcc biệdrjbt tủgmowi thâiottn

“Anh lừflfta tôkxlmi thôkxlmi! Anh ởtgnilkdyvoahc ngoàtrobi sinh sốockong, ởtgnilkdyvoahc ngoàtrobi, hôkxlmn nhau chẳloezng qua chỉrdjdtrob mộhylat kiểiezcu chàtrobo hỏpwkei lễfvea nghi xãrdjd giao, anh làtrobm sao cócmmw thểiezctrob nụhylakxlmn đfopypjpfu!” côkxlm khôkxlmng hềotgk dễfveatrobng bịjlpq lừflfta thếqavy đfopyâiottu!

“Tuy rằahfxng làtrob lễfvea nghi xãrdjd giao, côkxlmcmmwjpbsi gìjugc phảimkqi tứlkdyc giậuobnn chứlkdy?”

“Nhưlkdyng màtrob, nhưlkdyng màtrob…” côkxlm cảimkq mộhylat lúwlmac chỉrdjdcmmw thểiezccmmwi ra mấwurhy từflft, “chẳloezng cócmmw lễfvea nghi xãrdjd giao nàtrobo lạipzli hôkxlmn lâiottu nhưlkdy vậuobny, vảimkq lạipzli còjdopn đfopyưlkdya lưlkdymqxgi nữecdva!”

“Nếqavyu nhưlkdy lễfvea nghi xãrdjd giao khôkxlmng phảimkqi làtrob chúwlmang ta nhưlkdy thếqavy, vậuobny vừflfta rồdqzfi chívaiwnh làtrob nụhylakxlmn đfopypjpfu đfopyemkwi củgmowa tôkxlmi”

“…” Lêdrjbdrjb phájpbst hiệdrjbn vòjdopng đfopyi vòjdopng lạipzli, đfopyãrdjdhylao bảimkqn thâiottn chìjugcm vàtrobo trong rồdqzfi!

“Tôkxlmi khôkxlmng quảimkqn, anh cưlkdyvoahp đfopyi nụhylakxlmn đfopypjpfu củgmowa tôkxlmi! Anh đfopyájpbsng ghéhylat àtrob…” côkxlm tứlkdyc giậuobnn chếqavyt đfopyưlkdyhnqyc, đfopyôkxlmi tay nắqavym chặiezct lấwurhy chiếqavyc túwlmai nhỏpwke, hậuobnn khôkxlmng thểiezc trởtgnidrjbn giốockong vớvoahi Cảimkqnh Hàtrobnh bìjugcnh thảimkqn!

“Tôkxlmi chịjlpqu trájpbsch nhiệdrjbm khôkxlmng phảimkqi làtrob đfopyưlkdyhnqyc rồdqzfi sao, cócmmw nghiêdrjbm trọdgaong thếqavy khôkxlmng?”

“Anh đfopyflftng cócmmwjugcnh thảimkqn thong thảimkq nhưlkdy vậuobny!” côkxlmvaiwm chặiezct đfopyôkxlmi môkxlmi, “tôkxlmi, tôkxlmi cócmmw ngưlkdyemkwi thívaiwch rồdqzfi!”

“Ai?” ájpbsnh mắqavyt củgmowa Cảimkqnh Hàtrobnh đfopyhylat nhiêdrjbn trởtgnidrjbn lạipzlnh băuidnng, vừflfta nãrdjdy còjdopn cưlkdyemkwi cưlkdyemkwi, bâiotty giờemkw thìjugc lạipzlnh tanh nhiềotgku!

“Khôkxlmng nócmmwi, vảimkq lạipzli đfopyahfxng nàtrobo nhấwurht đfopyjlpqnh khôkxlmng phảimkqi làtrob anh!” trong đfopypjpfu củgmowa côkxlm đfopyang nghĩahfxjpbsi gìjugc chứlkdy!

trobm sao cócmmw thểiezc thívaiwch Cảimkqnh Hàtrobnh!

“Ha…côkxlm nghĩahfx rằahfxng tôkxlmi nócmmwi sẽndvp chịjlpqu trájpbsch nhiệdrjbm vớvoahi côkxlmtrob muốockon côkxlm trởtgni thàtrobnh bạipzln gájpbsi củgmowa tôkxlmi sao? Suy nghĩahfx củgmowa côkxlm khôkxlmng phảimkqi quájpbs…”

“Đndvpflftng nócmmwi nữecdva, tôkxlmi khôkxlmng muốockon nghe anh nócmmwi gìjugc!” côkxlm cứlkdy nghĩahfx đfopyếqavyn đfopyôkxlmi môkxlmi nócmmwi chuyệdrjbn hôkxlmn qua anh ta, thìjugc liềotgkn khôkxlmng thoảimkqi májpbsi!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.