“Ôdukb ng đcvqa ịbzep nh xem đcvqa áycst m triệtfvs u hồmcmw i đcvqa óxpnw làebeg mộxaws t phầprtk n củituq a đcvqa ộxaws i đcvqa ộxaws t kíwwfb ch sao?”
Nam Jun-wook héoufb t lêycst n.
Ôdukb ng ta làebeg mộxaws t thàebeg nh viêycst n củituq a Chíwwfb nh phủituq Hàebeg n quốfggj c, đcvqa ếxpnw n từkver văvzri n phòcvqa ng côrbcq ng tốfggj viêycst n.
Ôdukb ng ta cũcduo ng làebeg ngưdbif ờkmds i nổlcqf i bậkeqm t trong việtfvs c moi móxpnw c vàebeg vạxwcq ch trầprtk n lỗsbrr i lầprtk m củituq a ai đcvqa óxpnw .
Ngồmcmw i đcvqa ốfggj i diệtfvs n vớsgfy i ôrbcq ng ta, Chủituq tịbzep ch Goo Gun-hee vẫnnge n im lặoufb ng.
Nam Jin-wook thấvqmb y vậkeqm y, lãvqmb o ta mỉdukb m cưdbif ờkmds i trong lòcvqa ng
‘Chắazht c làebeg khôrbcq ng cầprtk n phảndnk i nóxpnw i thêycst m đcvqa iềrxkh u gìmzcj nữixxw a’
Tròcvqa chơkqbo i đcvqa ãvqmb kếxpnw t thúbmjd c..
Rõkgfs ràebeg ng làebeg ngưdbif ờkmds i đcvqa ứmrju ng đcvqa ầprtk u hiệtfvs p hộxaws i, Go Gun-Hee, dưdbif ờkmds ng nhưdbif khôrbcq ng cóxpnw ýgybm đcvqa ịbzep nh tranh cãvqmb i vớsgfy i ôrbcq ng ta.
‘Tuy nhiêycst n…’
Nam Jin-wook khôrbcq ng muốfggj n kếxpnw t thúbmjd c ởtjqj đcvqa óxpnw
Khi kẻwlzi đcvqa ịbzep ch mấvqmb t khảndnk năvzri ng phảndnk n kháycst ng vàebeg chỉdukb cóxpnw thểxjyi phòcvqa ng thủituq , lãvqmb o ta sẽsbzb khôrbcq ng ngừkver ng côrbcq ng kíwwfb ch, cho đcvqa ếxpnw n khi đcvqa ẩednf y đcvqa ưdbif ợhinb c kẻwlzi thùvilp xuốfggj ng vựtjqj c
Đkyrw óxpnw làebeg phong cáycst ch củituq a Nam Jun-wook.
Đkyrw ểxjyi chuẩednf n bịbzep cho thờkmds i khắazht c nàebeg y, ôrbcq ng ta đcvqa ãvqmb sắazht p xếxpnw p đcvqa ểxjyi mờkmds i cáycst c phóxpnw ng viêycst n vàebeg nhàebeg báycst o tụvilp tậkeqm p kíwwfb n căvzri n phòcvqa ng, nhưdbif sẵsbzb n sàebeg ng cho buổlcqf i ‘hàebeg nh quyếxpnw t’.
Dẫnnge u vậkeqm y Go Gunhee vẫnnge n tiếxpnw p tụvilp c im lặoufb ng
“Ngay khi thợhinb săvzri n Sung Jin-Woo thàebeg nh lậkeqm p bang hộxaws i, quy tắazht c đcvqa iêycst n rồmcmw nàebeg y đcvqa ãvqmb xuấvqmb t hiệtfvs n. Đkyrw âsbrr y khôrbcq ng phảndnk i làebeg mộxaws t đcvqa ặoufb c quyềrxkh n sao??”
Hiệtfvs p hộxaws i thợhinb săvzri n, đcvqa áycst ng nhẽsbzb phảndnk i rấvqmb t côrbcq ng bằqasx ng, lạxwcq i đcvqa ang chăvzri m sóxpnw c Thợhinb săvzri n Sung Jin-Woo.
Đkyrw âsbrr y làebeg lýgybm do tạxwcq i sao quy tắazht c mớsgfy i củituq a hiệtfvs p hộxaws i đcvqa ang gâsbrr y tranh cãvqmb i. Đkyrw ồmcmw ng thờkmds i, nhữixxw ng tin đcvqa ồmcmw n vềrxkh sựtjqj thiêycst n vịbzep đcvqa ang tràebeg n lan khắazht p nơkqbo i.
Phiêycst n đcvqa iềrxkh u trầprtk n hôrbcq m nay làebeg đcvqa ểxjyi làebeg m rõkgfs chuyệtfvs n đcvqa óxpnw , nhưdbif ng chủituq tịbzep ch củituq a hiệtfvs p hộxaws i Go Gun-Hee vẫnnge n im lặoufb ng trong suốfggj t buổlcqf i họkqbo p.
‘Tốfggj t rồmcmw i’
Nam Jun-wook nhưdbif thấvqmb y chiếxpnw n thắazht ng hiệtfvs n ra trưdbif ớsgfy c mặoufb t mìmzcj nh.
Go Gun-hee, ngưdbif ờkmds i rấvqmb t nổlcqf i tiếxpnw ng nhờkmds thàebeg nh côrbcq ng xuấvqmb t sắazht c củituq a mìmzcj nh trêycst n đcvqa ảndnk o Jeju, đcvqa ang mắazht c phảndnk i hai vụvilp bêycst bốfggj i gầprtk n đcvqa âsbrr y – vụvilp vỡsgrf hầprtk m ngụvilp c tạxwcq i mộxaws t ngôrbcq i trưdbif ờkmds ng trung họkqbo c vàebeg nhữixxw ng tranh cãvqmb i xung quanh sựtjqj ưdbif u áycst i đcvqa ặoufb c biệtfvs t củituq a ôrbcq ng ấvqmb y dàebeg nh cho thợhinb săvzri n Sung Jin-Woo.
Chíwwfb nh trịbzep làebeg mộxaws t cuộxaws c chiếxpnw n quyềrxkh n lựtjqj c tàebeg n khốfggj c
Nếxpnw u Nam Jin-wook đcvqa áycst nh bạxwcq i đcvqa ốfggj i thủituq chíwwfb nh trịbzep củituq a mìmzcj nh làebeg Go Gun-hee, lãvqmb o sẽsbzb nhậkeqm n đcvqa ưdbif ợhinb c phầprtk n quyềrxkh n tưdbif ơkqbo ng ứmrju ng.
Tưdbif ởtjqj ng tưdbif ợhinb ng ra hìmzcj nh ảndnk nh củituq a mìmzcj nh trêycst n trang nhấvqmb t nhữixxw ng tờkmds báycst o ngàebeg y mai, Nam Joon-wook nhìmzcj n chằqasx m chằqasx m vàebeg o Go mộxaws t cáycst ch ngạxwcq o nghễizdv .
“Hãvqmb y giảndnk i thíwwfb ch chuyệtfvs n đcvqa óxpnw đcvqa i, chủituq tịbzep ch Go Gun-hee”
Đkyrw ưdbif ợhinb c thôrbcq i!
Lầprtk n đcvqa ầprtk u tiêycst n trong ngàebeg y hôrbcq m nay, micro củituq a Go Gun-Hee đcvqa ưdbif ợhinb c bâsbrr t lêycst n
Tạxwcq ch tạxwcq ch
Go Gun-hee gõkgfs vàebeg o đcvqa ầprtk u mic đcvqa ểxjyi xáycst c nhậkeqm n rằqasx ng nóxpnw hoạxwcq t đcvqa ộxaws ng tốfggj t.
“Ôdukb ng muốfggj n nghe gìmzcj nàebeg o?”
Đkyrw ôrbcq i mắazht t củituq a Nam Joon-wook nheo lạxwcq i.
‘Lãvqmb o giàebeg mặoufb t dàebeg y/vôrbcq liêycst m sỉdukb đcvqa óxpnw …’
‘Mìmzcj nh đcvqa ãvqmb nghĩyiqp lãvqmb o sẽsbzb bắazht t đcvqa ầprtk u bằqasx ng mộxaws t lờkmds i xin lỗsbrr i trưdbif ớsgfy c. Nhưdbif ng lãvqmb o vẫnnge n còcvqa n đcvqa iềrxkh u gìmzcj đcvqa ểxjyi nóxpnw i sao?’
Nam Joon-wook cao giọkqbo ng.
“Quy đcvqa ịbzep nh mớsgfy i nàebeg y! Đkyrw âsbrr y cóxpnw phảndnk i làebeg mộxaws t đcvqa ặoufb c quyềrxkh n dàebeg nh cho Sung Jin-Woo hay khôrbcq ng?”
‘Bâsbrr y giờkmds , ôrbcq ng sẽsbzb lảndnk ng tráycst nh thếxpnw nàebeg o đcvqa âsbrr y?’
Nam Jin-wook đcvqa ang mong chờkmds mộxaws t lờkmds i biệtfvs n hộxaws hècduo n nháycst t từkver chủituq tịbzep ch Hiệtfvs p hộxaws i, nhưdbif ng cuốfggj i cùvilp ng, lãvqmb o nhậkeqm n đcvqa ưdbif ợhinb c mộxaws t cáycst t táycst t.
“Phảndnk i rồmcmw i. Đkyrw óxpnw làebeg mộxaws t đcvqa ặoufb c quyềrxkh n”
Mộxaws t câsbrr u trảndnk lờkmds i ngắazht n gọkqbo n
Nhưdbif ng phảndnk n ứmrju ng lạxwcq i rấvqmb t lớsgfy n
Căvzri n phòcvqa ng ngay lậkeqm p tứmrju c trởtjqj nêycst n hỗsbrr n loạxwcq n vàebeg tràebeg n ngậkeqm p tiếxpnw ng thảndnk o luậkeqm n hoàebeg i nghi
Khôrbcq ng chỉdukb kháycst n giảndnk , màebeg cảndnk cáycst c phóxpnw ng viêycst n vàebeg nhàebeg lậkeqm p pháycst p cũcduo ng nhìmzcj n nhau khóxpnw hiểxjyi u.
Tấvqmb t nhiêycst n, ngưdbif ờkmds i ngạxwcq c nhiêycst n nhấvqmb t làebeg Nam Jun-wook.
‘Lãvqmb o giàebeg đcvqa óxpnw đcvqa ãvqmb mấvqmb t tríwwfb rồmcmw i sao?!’
Thưdbif ờkmds ng thìmzcj , vàebeg o phúbmjd t chóxpnw t mọkqbo i ngưdbif ờkmds i mớsgfy i thừkver a nhậkeqm n hàebeg nh vi sai tráycst i củituq a mìmzcj nh
Mặoufb c dùvilp cóxpnw vẻwlzi đcvqa ãvqmb phạxwcq m sai lầprtk m, đcvqa ôrbcq i mắazht t củituq a Go vẫnnge n bìmzcj nh tĩyiqp nh.
Sựtjqj bìmzcj nh tĩyiqp nh vàebeg tháycst i đcvqa ộxaws vôrbcq tưdbif đcvqa óxpnw đcvqa ãvqmb gâsbrr y ra cảndnk m giáycst c căvzri ng thẳbyif ng kỳkver lạxwcq cho Nam Jun Wook.
Ựaxew c
Cảndnk m tưdbif ởtjqj ng nhưdbif khôrbcq ng phảndnk i làebeg mộxaws t ngụvilp m nưdbif ớsgfy c bọkqbo t, màebeg làebeg mộxaws t câsbrr y kim khôrbcq vừkver a chui qua cổlcqf họkqbo ng.
Sau khi hộxaws i trưdbif ờkmds ng yêycst n tĩyiqp nh lạxwcq i, Go Gun-hee mởtjqj miệtfvs ng mộxaws t lầprtk n nữixxw a
“Tôrbcq i cóxpnw mộxaws t câsbrr u hỏcvqa i dàebeg nh cho tấvqmb t cảndnk mọkqbo i ngưdbif ờkmds i ởtjqj đcvqa âsbrr y”
Ôdukb ng nóxpnw i vớsgfy i mộxaws t sựtjqj giọkqbo ng đcvqa iệtfvs u áycst p đcvqa ảndnk o
Go Gun-hee tiếxpnw p tụvilp c trong khi mọkqbo i ngưdbif ờkmds i trong hộxaws i trưdbif ờkmds ng nhìmzcj n ôrbcq ng chờkmds đcvqa ợhinb i
“Giữixxw a mộxaws t đcvqa ộxaws i tấvqmb n côrbcq ng gồmcmw m 20 thợhinb săvzri n hạxwcq ng A vàebeg bêycst n kia chỉdukb cóxpnw mộxaws t mìmzcj nh thợhinb săvzri n Sung Jinwoo”
Chậkeqm m rãvqmb i, ôrbcq ng rờkmds i khỏcvqa i chỗsbrr ngồmcmw i vàebeg Go Gun-hee nhìmzcj n xung quanh mọkqbo i ngưdbif ờkmds i vàebeg tiếxpnw p tụvilp c.
“Nếxpnw u cáycst c ngưdbif ờkmds i chỉdukb cóxpnw thểxjyi chọkqbo n ởtjqj cùvilp ng mộxaws t trong hai bêycst n khi sựtjqj kiệtfvs n bùvilp ng nổlcqf hầprtk m ngụvilp c xảndnk y ra, cáycst c ngưdbif ờkmds i sẽsbzb chọkqbo n ai?”
Khôrbcq ng ai trảndnk lờkmds i
Khôrbcq ng cầprtk n thiếxpnw t thìmzcj chíwwfb nh xáycst c hơkqbo n, vìmzcj câsbrr u trảndnk lờkmds i đcvqa ãvqmb quáycst rõkgfs ràebeg ng
“…”
“…”
Trong khi mọkqbo i ngưdbif ờkmds i cốfggj gắazht ng tráycst nh áycst nh mắazht t củituq a Go, mắazht t Go Gun-hee dừkver ng tạxwcq i vịbzep tríwwfb củituq a Nam Jun-wook.
“…”
Nam Joon-wook cũcduo ng khôrbcq ng thểxjyi mởtjqj miệtfvs ng.
Go Gun-Hee mỉdukb m cưdbif ờkmds i, nghĩyiqp rằqasx ng mìmzcj nh đcvqa ãvqmb nhậkeqm n đcvqa ưdbif ợhinb c đcvqa ủituq phảndnk n hồmcmw i.
“Vậkeqm y, ôrbcq ng vẫnnge n cho rằqasx ng đcvqa ặoufb c quyềrxkh n dàebeg nh cho thợhinb săvzri n Sung Jinwoo làebeg bấvqmb t hợhinb p líwwfb ?”
Mộxaws t thợhinb săvzri n cóxpnw thểxjyi tựtjqj mìmzcj nh làebeg m nhiềrxkh u hơkqbo n cảndnk mộxaws t đcvqa ộxaws i tấvqmb n côrbcq ng tinh nhuệtfvs củituq a mộxaws t bang hộxaws i lớsgfy n
Go Gun-hee hỏcvqa i: “ Tôrbcq i cóxpnw nêycst n đcvqa ặoufb t sựtjqj căvzri ng thẳbyif ng nhưdbif vậkeqm y lêycst n thợhinb săvzri n Sung bởtjqj i quy tắazht c vôrbcq dụvilp ng nàebeg y khôrbcq ng?”
Nam Jun-wook chuẩednf n bịbzep nóxpnw i gìmzcj đcvqa óxpnw
Nhưdbif ng trưdbif ớsgfy c khi ôrbcq ng ta kịbzep p mơkqbo miệtfvs ng, Go Gun-hee nhanh chóxpnw ng nóxpnw i tiếxpnw p
“Hai mưdbif ơkqbo i mốfggj t quốfggj c gia, bao gồmcmw m Mỹsgrf , Nhậkeqm t Bảndnk n vàebeg Trung Quốfggj c, đcvqa ãvqmb yêycst u cầprtk u thôrbcq ng tin vềrxkh thợhinb săvzri n Sung.”
Go Gun-hee đcvqa ưdbif a ra cáycst c tàebeg i liệtfvs u tìmzcj m kiếxpnw m chíwwfb nh thứmrju c dàebeg y cộxaws p màebeg ôrbcq ng đcvqa ãvqmb mang theo vàebeg vẫnnge y nóxpnw trêycst n tay
“Họkqbo sẽsbzb khôrbcq ng tiếxpnw c bấvqmb t cứmrju thứmrju gìmzcj đcvqa ểxjyi biếxpnw n Sung Jinwoo trởtjqj thàebeg nh côrbcq ng dâsbrr n củituq a bọkqbo n họkqbo ”
Đkyrw ôrbcq i mắazht t củituq a Go Gun-Hee chuyểxjyi n sang Đkyrw ạxwcq i diệtfvs n Nam Joon-wook.
“Trong tìmzcj nh huốfggj ng nàebeg y, ôrbcq ng vẫnnge n giữixxw tháycst i đcvqa ộxaws ki bo vàebeg khôrbcq ng chịbzep u nhảndnk cho thợhinb săvzri n Sung Jinwoo bấvqmb t kỳkver đcvqa ặoufb c quyềrxkh n nàebeg o sao?”
“…”
Khuôrbcq n mặoufb t củituq a Nam Joon-wook bắazht t đcvqa ầprtk u méoufb o móxpnw .
Ôdukb ng ta cóxpnw thểxjyi cảndnk m thấvqmb y thếxpnw trậkeqm n đcvqa ang đcvqa ảndnk o chiềrxkh u
Tuy nhiêycst n, Go Gun-Hee nhìmzcj n kỹsgrf Nam vàebeg hỏcvqa i lạxwcq i nhưdbif thểxjyi ôrbcq ng sẽsbzb khôrbcq ng bỏcvqa qua cho Nam mộxaws t cáycst ch dễizdv dàebeg ng
“Hay ôrbcq ng muốfggj n lặoufb p lạxwcq i nhữixxw ng gìmzcj đcvqa ãvqmb xảndnk y ra vớsgfy i Hwang Dong-soo, kẻwlzi đcvqa ãvqmb từkver bỏcvqa Tổlcqf Quốfggj c đcvqa ểxjyi sang Mỹsgrf ?”
Ugh
.Nam Joon-wook cắazht n môrbcq i
Cảndnk căvzri n phòcvqa ng đcvqa ềrxkh u néoufb tráycst nh áycst nh mắazht t củituq a Go Gun-hee khi ôrbcq ng đcvqa ặoufb t xấvqmb p tàebeg i liệtfvs u xuốfggj ng
Nam Joon Wook biếxpnw t ýgybm nghĩyiqp a củituq a áycst nh mắazht t đcvqa óxpnw .
Đkyrw óxpnw làebeg khuôrbcq n mặoufb t màebeg chíwwfb nh ôrbcq ng ta thưdbif ờkmds ng bộxaws c lộxaws sau mỗsbrr i cuộxaws c chiếxpnw n chíwwfb nh trịbzep , khuôrbcq n mặoufb t củituq a kẻwlzi chiếxpnw n thắazht ng
Nam Joon-wook nghiếxpnw n răvzri ng vàebeg cốfggj gắazht ng phảndnk n báycst c.
“Nhưdbif ng sựtjqj bìmzcj nh đcvqa ẳbyif ng vẫnnge n làebeg ……”
“Vậkeqm y, tôrbcq i sẽsbzb nóxpnw i vớsgfy i ôrbcq ng đcvqa iềrxkh u nàebeg y …”
Go Gun-Hee cắazht t lờkmds i Nam.
“Nam Joon-wook, cóxpnw phảndnk i gầprtk n đcvqa âsbrr y ôrbcq ng đcvqa ãvqmb chuyểxjyi n đcvqa ếxpnw n mộxaws t căvzri n hộxaws chung cưdbif gầprtk n hộxaws i Thợhinb săvzri n khôrbcq ng?”
Khuôrbcq n mặoufb t củituq a Nam Joon-wook trởtjqj nêycst n đcvqa ỏcvqa đcvqa ếxpnw n mứmrju c khóxpnw cóxpnw thểxjyi nhậkeqm n ra trong nháycst y mắazht t.
“Tạxwcq i sao ôrbcq ng lạxwcq i chuyểxjyi n đcvqa ếxpnw n mộxaws t nơkqbo i màebeg giáycst nhàebeg cao hơkqbo n mấvqmb y lầprtk n so vớsgfy i trưdbif ớsgfy c đcvqa âsbrr y?”
“…”
Nếxpnw u đcvqa ốfggj i thủituq củituq a ôrbcq ng ta khôrbcq ng phảndnk i làebeg Thợhinb săvzri n cấvqmb p S, cóxpnw lẽsbzb Nam Jun-wook sẽsbzb lao đcvqa ếxpnw n vàebeg tấvqmb n côrbcq ng ngưdbif ờkmds i đcvqa óxpnw
Nhưdbif ng
Trêycst n chíwwfb nh trưdbif ờkmds ng, Go Gun-hee cũcduo ng nổlcqf i tiếxpnw ng nhưdbif Nam Joon-wook, thậkeqm m chíwwfb làebeg hơkqbo n. Ôdukb ng làebeg mộxaws t ngưdbif ờkmds i khôrbcq ng thưdbif ơkqbo ng tiếxpnw c đcvqa ốfggj i thủituq củituq a mìmzcj nh ngay cảndnk khi kẻwlzi đcvqa óxpnw đcvqa ang ởtjqj trong tìmzcj nh trạxwcq ng tồmcmw i tệtfvs nhấvqmb t.
“Tôrbcq i hy vọkqbo ng ôrbcq ng suy nghĩyiqp cẩednf n thậkeqm n vềrxkh nhữixxw ng ngưdbif ờkmds i cóxpnw thểxjyi bảndnk o vệtfvs cuộxaws c sốfggj ng củituq a mìmzcj nh, nếxpnw u lỡsgrf mộxaws t cáycst nh cổlcqf ng cấvqmb p S kháycst c xuấvqmb t hiệtfvs n trêycst n đcvqa ấvqmb t nưdbif ớsgfy c nàebeg y mộxaws t lầprtk n nữixxw a.”
Vàebeg Go Gun-Hee kếxpnw t thúbmjd c bàebeg i pháycst t biểxjyi u củituq a mìmzcj nh nhưdbif thếxpnw nàebeg y.
“Ngay cảndnk khi ôrbcq ng trảndnk hàebeg ng trăvzri m hoặoufb c hàebeg ng nghìmzcj n lầprtk n sốfggj tiềrxkh n ôrbcq ng đcvqa ãvqmb dùvilp ng đcvqa ểxjyi mua nhàebeg , thìmzcj ôrbcq ng cũcduo ng khôrbcq ng thểxjyi mua đcvqa ưdbif ợhinb c cáycst i mạxwcq ng củituq a mìmzcj nh đcvqa âsbrr u.”
—-
Yoo Jin-ho, ngưdbif ờkmds i lầprtk n đcvqa ầprtk u tiêycst n đcvqa ứmrju ng trưdbif ớsgfy c mộxaws t cáycst nh cổlcqf ng hạxwcq ng A, nhìmzcj n lêycst n đcvqa ỉdukb nh cáycst nh cổlcqf ng vớsgfy i đcvqa ôrbcq i mắazht t mởtjqj to.
“Ôdukb i …”
Đkyrw óxpnw sẽsbzb làebeg mộxaws t chặoufb ng đcvqa ưdbif ờkmds ng dàebeg i.
Jin-Woo nhìmzcj n biểxjyi u cảndnk m hàebeg i hưdbif ớsgfy c củituq a Yoo Jin-ho, ngưdbif ờkmds i đcvqa ãvqmb khôrbcq ng thểxjyi ngừkver ng lảndnk m nhảndnk m suốfggj t 20 phúbmjd t.
Anh nghĩyiqp , “Lầprtk n đcvqa ầprtk u tiêycst n nhìmzcj n thấvqmb y cáycst i cổlcqf ng hạxwcq ng A nàebeg y, mìmzcj nh đcvqa ãvqmb cóxpnw dựtjqj cảndnk m tốfggj t vềrxkh nóxpnw .”
“Cẩednf n thậkeqm n ngãvqmb đcvqa ấvqmb y, Jin-hoo”
“Hảndnk ? Àznfd , vâsbrr ng. Em xin lỗsbrr i. Em chưdbif a từkver ng nhìmzcj n thấvqmb y cáycst nh cổlcqf ng nàebeg o lớsgfy n nhưdbif vậkeqm y trưdbif ớsgfy c đcvqa âsbrr y”
‘Khôrbcq ng biếxpnw t cậkeqm u ta sẽsbzb phảndnk n ứmrju ng thếxpnw nàebeg o nếxpnw u nhìmzcj n thấvqmb y cáycst nh cổlcqf ng ởtjqj Gwangalli nhỉdukb ?’
Jin-Woo bậkeqm t cưdbif ờkmds i.
Yoo Jin-ho gãvqmb i đcvqa ầprtk u vàebeg ngạxwcq c nhiêycst n hỏcvqa i:
“Nhưdbif ng màebeg đcvqa ạxwcq i ca ơkqbo i, anh thựtjqj c sựtjqj khôrbcq ng cầprtk n phảndnk i gọkqbo i mộxaws t đcvqa ộxaws i thu thậkeqm p hay khai tháycst c sao?”
“Ổfggj n màebeg ”
Jin-Woo triệtfvs u tậkeqm p 30 ngưdbif ờkmds i líwwfb nh bóxpnw ng tốfggj i ưdbif u túbmjd , nhữixxw ng ngưdbif ờkmds i đcvqa ãvqmb ởtjqj bêycst n anh lâsbrr u nhấvqmb t.
“Họkqbo sẽsbzb lo chuyệtfvs n đcvqa óxpnw ”
Khi nhìmzcj n thấvqmb y nhữixxw ng ngưdbif ờkmds i líwwfb nh bóxpnw ng tốfggj i đcvqa ộxaws t nhiêycst n xuấvqmb t hiệtfvs n phíwwfb a sau Jin-Woo, Yoo gậkeqm t đcvqa ầprtk u.
“Aha”
Ásbzb o giáycst p đcvqa en vàebeg mắazht t đcvqa en.
Họkqbo luôrbcq n làebeg nhữixxw ng triệtfvs u hồmcmw i oai vệtfvs .
—
Cáycst c nhâsbrr n viêycst n củituq a hiệtfvs p hộxaws i đcvqa ãvqmb tiếxpnw p cậkeqm n Jin-Woo.
Cóxpnw mộxaws t gưdbif ơkqbo ng mặoufb t quen thuộxaws c trong sốfggj bọkqbo n họkqbo
“Thợhinb săvzri n Sung Jinwoo”
“A, anh Woo Jin-chul”
Woo Jin-chul, ngưdbif ờkmds i đcvqa ứmrju ng đcvqa ầprtk u bộxaws phậkeqm n giáycst m sáycst t, cầprtk m lấvqmb y mộxaws t ma lựtjqj c kếxpnw nhỏcvqa gọkqbo n giốfggj ng nhưdbif súbmjd ng bắazht n tốfggj c đcvqa ộxaws , từkver cấvqmb p dưdbif ớsgfy i.
“Tôrbcq i cóxpnw thểxjyi kiểxjyi m tra trưdbif ớsgfy c đcvqa ưdbif ợhinb c khôrbcq ng?”
“Tấvqmb t nhiêycst n!”
Khi Jin-Woo bưdbif ớsgfy c sang mộxaws t bêycst n, nhữixxw ng ngưdbif ờkmds i líwwfb nh bóxpnw ng tốfggj i bưdbif ớsgfy c vềrxkh phíwwfb a trưdbif ớsgfy c.
Woo Jin-chul đcvqa o sứmrju c mạxwcq nh ma thuậkeqm t củituq a từkver ng ngưdbif ờkmds i líwwfb nh.
‘Ôdukb i Chúbmjd a ơkqbo i!’
Đkyrw ôrbcq i mắazht t củituq a Woo Jin-chul, ngưdbif ờkmds i đcvqa ang kiểxjyi m tra nhữixxw ng chiếxpnw n binh, đcvqa ãvqmb bịbzep sốfggj c.
Thậkeqm t may mắazht n làebeg nhữixxw ng ngưdbif ờkmds i kháycst c khôrbcq ng thểxjyi nhìmzcj n thấvqmb y đcvqa ôrbcq i mắazht t củituq a anh ta do kíwwfb nh râsbrr m.
Tấvqmb t cảndnk cáycst c triệtfvs u hồmcmw i đcvqa ềrxkh u trêycst n hạxwcq ng A hoặoufb c B
Vưdbif ợhinb t xa cáycst c tiêycst u chíwwfb đcvqa ểxjyi tiếxpnw n vàebeg o cổlcqf ng hạxwcq ng A.
Tuy nhiêycst n, đcvqa âsbrr y chỉdukb làebeg mộxaws t phầprtk n nhỏcvqa trong đcvqa ộxaws i quâsbrr n triệtfvs u hồmcmw i củituq a Thợhinb săvzri n Sung Jin-woo.
Nếxpnw u phầprtk n còcvqa n lạxwcq i củituq a đcvqa ộxaws i quâsbrr n triệtfvs u hồmcmw i đcvqa ềrxkh u cóxpnw sứmrju c mạxwcq nh ma thuậkeqm t tưdbif ơkqbo ng tựtjqj …
Khóxpnw e miệtfvs ng củituq a Woo Jin-chul nhếxpnw ch lêycst n.
‘Chỉdukb nhữixxw ng thằqasx ng đcvqa iêycst n mớsgfy i đcvqa i tranh cãvqmb i vềrxkh chuyệtfvs n thiêycst n vịbzep hay đcvqa ặoufb c quyềrxkh n’.
Woo Jin-chul, mỉdukb m cưdbif ờkmds i vàebeg lắazht c đcvqa ầprtk u khi nhìmzcj n Jin-Woo.
“Kiểxjyi m tra xong. Khôrbcq ng cóxpnw vấvqmb n đcvqa ềrxkh gìmzcj .”
Jin-Woo mỉdukb m cưdbif ờkmds i vàebeg gậkeqm t đcvqa ầprtk u.
Cóxpnw thểxjyi bắazht t đcvqa ầprtk u cuộxaws c đcvqa ộxaws t kíwwfb ch đcvqa ưdbif ợhinb c rồmcmw i.
Thếxpnw nhưdbif ng
“Sung Jin-Woo, hãvqmb y nhìmzcj n qua đcvqa âsbrr y!”
“Anh cảndnk m thấvqmb y thếxpnw nàebeg o vềrxkh cuộxaws c đcvqa ộxaws t kíwwfb ch đcvqa ầprtk u tiêycst n củituq a bang hộxaws i Ah-jin?”
“Cóxpnw lýgybm do đcvqa ặoufb c biệtfvs t nàebeg o khiếxpnw n anh chọkqbo n têycst n bang hộxaws i làebeg Ah-jin khôrbcq ng?”
“Mốfggj i quan hệtfvs củituq a anhvớsgfy i thàebeg nh viêycst n sáycst ng lậkeqm p Yoo Soo-hyun làebeg gìmzcj ?”
Ngoàebeg i dảndnk i phâsbrr n cáycst ch củituq a Hộxaws i, cáycst c phóxpnw ng viêycst n đcvqa ãvqmb tuôrbcq n ra rấvqmb t nhiềrxkh u câsbrr u hỏcvqa i.
Đkyrw âsbrr y làebeg cuộxaws c đcvqa ộxaws t kíwwfb ch đcvqa ầprtk u tiêycst n củituq a bang hộxaws i màebeg Jin-Woo làebeg m chủituq .
Cáycst c nhàebeg báycst o đcvqa ãvqmb chờkmds đcvqa ợhinb i từkver sáycst ng sớsgfy m đcvqa ểxjyi ghi lạxwcq i khoảndnk nh khắazht c lịbzep ch sửbyif .
Đkyrw iềrxkh u kháycst c biệtfvs t so vớsgfy i cáycst c bang hộxaws i kháycst c, làebeg hiệtfvs p hộxaws i đcvqa ang trựtjqj c tiếxpnw p kiểxjyi m soáycst t cáycst c phóxpnw ng viêycst n.
Jin-woo gậkeqm t đcvqa ầprtk u vớsgfy i cáycst c phóxpnw ng viêycst n.
“Khôrbcq ng phảndnk i thôrbcq ng tin củituq a tôrbcq i đcvqa ưdbif ợhinb c bảndnk o vệtfvs sao?”
“Chúbmjd ng tôrbcq i cóxpnw thểxjyi bảndnk o vệtfvs thôrbcq ng tin củituq a anh, nhưdbif ng chúbmjd ng tôrbcq i khôrbcq ng thểxjyi bảndnk o vệtfvs vịbzep tríwwfb cáycst nh cổlcqf ng đcvqa ưdbif ợhinb c.”
Woo Jin-chul trảndnk lờkmds i vớsgfy i mộxaws t nụvilp cưdbif ờkmds i.
“Chúbmjd ng tôrbcq i sẽsbzb ngăvzri n chặoufb n họkqbo , vìmzcj vậkeqm y anh cóxpnw thểxjyi bỏcvqa qua nóxpnw vàebeg tậkeqm p trung vàebeg o cuộxaws c đcvqa ộxaws t kíwwfb ch.”
“…”
Nhìmzcj n thấvqmb y cáycst c nhâsbrr n viêycst n củituq a hiệtfvs p hộxaws i đcvqa ang vấvqmb t vảndnk hỗsbrr n chiếxpnw n vớsgfy i cáycst c phóxpnw ng viêycst n, Jin-Woo bàebeg y tỏcvqa lòcvqa ng cảndnk m kíwwfb ch tớsgfy i ngưdbif ờkmds i đcvqa ứmrju ng đcvqa ầprtk u hiệtfvs p hộxaws i.
“Xin hãvqmb y chuyểxjyi n lờkmds i cảndnk m ơkqbo n củituq a tôrbcq i tớsgfy i Chủituq tịbzep ch hiệtfvs p hộxaws i.”
“Vâsbrr ng, tôrbcq i sẽsbzb chuyểxjyi n nóxpnw cho ngàebeg i ấvqmb y.”
Gậkeqm t
Woo Jin-chul, ngưdbif ờkmds i cúbmjd i đcvqa ầprtk u, quay lạxwcq i.
Nhữixxw ng ngưdbif ờkmds i khôrbcq ng phậkeqm n sựtjqj đcvqa ãvqmb rờkmds i đcvqa i, chỉdukb còcvqa n lạxwcq i hai anh em Jinwoo vàebeg Jin-ho
Jinwoo hỏcvqa i Yoo Jin-ho
“Cậkeqm u cóxpnw chắazht c làebeg vẫnnge n ổlcqf n đcvqa ấvqmb y chứmrju ?”
“Vâsbrr ng, đcvqa ạxwcq i ca”
Yoo Jin-ho nghiếxpnw n răvzri ng vàebeg trảndnk lờkmds i.
“Em sẽsbzb đcvqa i theo anh tớsgfy i bấvqmb t cứmrju đcvqa âsbrr u, cho dùvilp đcvqa óxpnw làebeg tậkeqm n cùvilp ng củituq a đcvqa ịbzep a ngụvilp c”
Giọkqbo ng củituq a Yoo Jin-ho to đcvqa ếxpnw n nỗsbrr i Jin-Woo bậkeqm t cưdbif ờkmds i.
“Thôrbcq i nàebeg o”
Yoo Jin-ho làebeg mộxaws t Thợhinb săvzri n hạxwcq ng D.
Việtfvs c Thợhinb săvzri n hạxwcq ng D bưdbif ớsgfy c vàebeg o ngụvilp c tốfggj i hạxwcq ng A khôrbcq ng kháycst c gìmzcj tựtjqj sáycst t.
Jin-ho đcvqa ãvqmb khăvzri ng khăvzri ng nhiềrxkh u lầprtk n rằqasx ng cậkeqm u sẽsbzb trởtjqj thàebeg nh ngưdbif ờkmds i khuâsbrr n váycst c
Cuốfggj i cùvilp ng, Jin-Woo đcvqa ãvqmb bỏcvqa cuộxaws c.
‘Chàebeg , cáycst i nàebeg y’
‘Mìmzcj nh cóxpnw đcvqa ủituq sứmrju c mạxwcq nh đcvqa ểxjyi bảndnk o đcvqa ảndnk m an toàebeg n cho thằqasx ng béoufb ’
Jinwoo cảndnk m thấvqmb y mìmzcj nh đcvqa ủituq khảndnk năvzri ng đcvqa ểxjyi dẫnnge n theo “anh chàebeg ng rắazht c rốfggj i” nàebeg y vàebeg o hầprtk m ngụvilp c. Dùvilp sao thìmzcj , chuyệtfvs n nàebeg y cũcduo ng khôrbcq ng khóxpnw chịbzep u gìmzcj cảndnk .
“Chúbmjd ng ta đcvqa i chứmrju ?”
“Vâsbrr ng, đcvqa ạxwcq i ca”
“Đkyrw i thôrbcq i”
Jin-Woo vàebeg Yoo Jin-ho quay đcvqa ầprtk u lạxwcq i cùvilp ng lúbmjd c
Woo Jin-chul đcvqa ang đcvqa ứmrju ng sau họkqbo , mặoufb c mộxaws t đcvqa ộxaws đcvqa ồmcmw đcvqa ầprtk y đcvqa ủituq trang bịbzep thay vìmzcj bộxaws vest màebeg u đcvqa en
“Anh khôrbcq ng vềrxkh Hiệtfvs p hộxaws i sao?”
Jin-Woo hỏcvqa i.
“Tôrbcq i đcvqa ãvqmb đcvqa ưdbif ợhinb c lệtfvs nh quan sáycst t vàebeg đcvqa ảndnk m bảndnk o rằqasx ng cuộxaws c đcvqa ộxaws t kíwwfb ch củituq a thợhinb săvzri n Sung Jin-Woo thựtjqj c sựtjqj an toàebeg n.”
Đkyrw óxpnw làebeg kếxpnw hoạxwcq ch củituq a chủituq tịbzep ch hiệtfvs p hộxaws i, Go Gun-hee. Ôdukb ng cốfggj gắazht ng đcvqa ưdbif a Woo Jin-chul làebeg m nhâsbrr n chứmrju ng sốfggj ng trong cuộxaws c đcvqa ộxaws t kíwwfb ch củituq a Jinwoo., đcvqa ềrxkh phòcvqa ng bấvqmb t kỳkver cuộxaws c tranh cãvqmb i nàebeg o cóxpnw thểxjyi nổlcqf ra sau nàebeg y.
“Vậkeqm y, anh sẽsbzb đcvqa i vớsgfy i tôrbcq i?”
Woo Jin-chul đcvqa ỏcvqa mặoufb t – khuôrbcq n mặoufb t hoàebeg n toàebeg n khôrbcq ng hợhinb p vớsgfy i bộxaws giáycst p củituq a anh ta.
“Tôrbcq i cóxpnw thểxjyi đcvqa i cùvilp ng anh khôrbcq ng?”
Mộxaws t lờkmds i đcvqa ềrxkh nghịbzep , nhưdbif ng nhưdbif mộxaws t lờkmds i khẩednf n cầprtk u.
“Đkyrw ừkver ng đcvqa ụvilp ng vôrbcq đcvqa áycst m ma thúbmjd làebeg đcvqa ưdbif ợhinb c”
“Khôrbcq ng phảndnk i nhiệtfvs m vụvilp củituq a tôrbcq i làebeg giảndnk m sáycst t sao? Tôrbcq i sẽsbzb chỉdukb xem thôrbcq i.”
“Đkyrw ưdbif ợhinb c rồmcmw i!”
Woo Jin-chul cúbmjd i đcvqa ầprtk u khi Jin-Woo sẵsbzb n sàebeg ng chấvqmb p nhậkeqm n.
“Cảndnk m ơkqbo n anh”
“Rồmcmw i rồmcmw i … đcvqa i thôrbcq i”
Sau khi Jin-Woo xáycst c nhậkeqm n, Yoo Jin-ho vàebeg Woo Jin-chul bưdbif ớsgfy c vàebeg o cổlcqf ng.
Jin-Woo cũcduo ng đcvqa i theo họkqbo .
Sau đcvqa óxpnw , mộxaws t thôrbcq ng đcvqa iệtfvs p hệtfvs thốfggj ng xuấvqmb t hiệtfvs n trong đcvqa ầprtk u vớsgfy i âsbrr m thanh quen thuộxaws c đcvqa ãvqmb chàebeg o đcvqa óxpnw n Jin-Woo.
ring~
[Bạxwcq n đcvqa ãvqmb vàebeg o mộxaws t hầprtk m ngụvilp c]
Trans: Trầprtk n Lâsbrr m
Edit: Linye
Nam Jun-wook hé
Ô
Ô
Ngồ
Nam Jin-wook thấ
‘Chắ
Trò
Rõ
‘Tuy nhiê
Nam Jin-wook khô
Khi kẻ
Đ
Đ
Dẫ
“Ngay khi thợ
Hiệ
Đ
Phiê
‘Tố
Nam Jun-wook như
Go Gun-hee, ngư
Chí
Nế
Tư
“Hã
Đ
Lầ
Tạ
Go Gun-hee gõ
“Ô
Đ
‘Lã
‘Mì
Nam Joon-wook cao giọ
“Quy đ
‘Bâ
Nam Jin-wook đ
“Phả
Mộ
Như
Că
Khô
Tấ
‘Lã
Thư
Mặ
Sự
Ự
Cả
Sau khi hộ
“Tô
Ô
Go Gun-hee tiế
“Giữ
Chậ
“Nế
Khô
Khô
“…”
“…”
Trong khi mọ
“…”
Nam Joon-wook cũ
Go Gun-Hee mỉ
“Vậ
Mộ
Go Gun-hee hỏ
Nam Jun-wook chuẩ
Như
“Hai mư
Go Gun-hee đ
“Họ
Đ
“Trong tì
“…”
Khuô
Ô
Tuy nhiê
“Hay ô
Ugh
.Nam Joon-wook cắ
Cả
Nam Joon Wook biế
Đ
Nam Joon-wook nghiế
“Như
“Vậ
Go Gun-Hee cắ
“Nam Joon-wook, có
Khuô
“Tạ
“…”
Nế
Như
Trê
“Tô
Và
“Ngay cả
—-
Yoo Jin-ho, ngư
“Ô
Đ
Jin-Woo nhì
Anh nghĩ
“Cẩ
“Hả
‘Khô
Jin-Woo bậ
Yoo Jin-ho gã
“Như
“Ổ
Jin-Woo triệ
“Họ
Khi nhì
“Aha”
Á
Họ
—
Cá
Có
“Thợ
“A, anh Woo Jin-chul”
Woo Jin-chul, ngư
“Tô
“Tấ
Khi Jin-Woo bư
Woo Jin-chul đ
‘Ô
Đ
Thậ
Tấ
Vư
Tuy nhiê
Nế
Khó
‘Chỉ
Woo Jin-chul, mỉ
“Kiể
Jin-Woo mỉ
Có
Thế
“Sung Jin-Woo, hã
“Anh cả
“Có
“Mố
Ngoà
Đ
Cá
Đ
Jin-woo gậ
“Khô
“Chú
Woo Jin-chul trả
“Chú
“…”
Nhì
“Xin hã
“Vâ
Gậ
Woo Jin-chul, ngư
Nhữ
Jinwoo hỏ
“Cậ
“Vâ
Yoo Jin-ho nghiế
“Em sẽ
Giọ
“Thô
Yoo Jin-ho là
Việ
Jin-ho đ
Cuố
‘Chà
‘Mì
Jinwoo cả
“Chú
“Vâ
“Đ
Jin-Woo và
Woo Jin-chul đ
“Anh khô
Jin-Woo hỏ
“Tô
Đ
“Vậ
Woo Jin-chul đ
“Tô
Mộ
“Đ
“Khô
“Đ
Woo Jin-chul cú
“Cả
“Rồ
Sau khi Jin-Woo xá
Jin-Woo cũ
Sau đ
ring~
[Bạ
Trans: Trầ
Edit: Linye
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.