Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Chương 145 : Nguyện vọng của Jinwoo (Đang edit)

    trước sau   
Park Jong-soo háhlso hốekrxc miệjhymng vìabwz ngạyajhc nhiêjfjxn.

qexn chứlkxkng kiếlhyqn tậhbryn mắtkczt, nhưgglgng mãekrxi mộlhyqt lúroxoc sau, anh ta mớbfhoi hiểjqneu đbtsdưgglgdavhc nhữhqibng gìabwz vừdavha xảbduky ra.

‘Làzotbm sao nónhiinhii thểjqne giếlhyqt ArchLich chỉfcsz trong mộlhyqt đbtsdòytkvn nhưgglg vậhbryy?’

Giữhqiba vôbfho sốekrx quáhlsoi vậhbryt cấbfhop trùqexnm, ArchLich vẫsnion rấbfhot nổhlsoi tiếlhyqng.

Bởyhdii mộlhyqt lýytkv do đbtsdpukbc biệjhymt.

Hộlhyqi Hwangryong – mộlhyqt bang hộlhyqi hùqexnng mạyajhnh ởyhdi Trung Quốekrxc, đbtsdãekrx bịzrjn mộlhyqt ArchLich pháhlso hủytkvy hoàzotbn toàzotbn.




Đhhqwiềllfvu đbtsdónhii khôbfhong hềllfv khónhii hiểjqneu.

Archlichs cónhii thểjqne triệjhymu tậhbryp vàzotb đbtsdiềllfvu khiểjqnen hàzotbng táhlso Hiệjhymp sĩhqib tửllke thầbdyin Death Knight theo ýytkv muốekrxn,

Đhhqwónhii vốekrxn làzotb mộlhyqt loạyajhi ma thúroxo Undead mạyajhnh đbtsdếlhyqn nỗhhqwi, dùqexn nhiềllfvu thợdavhzenan hạyajhng A cùqexnng hợdavhp táhlsoc cũblkkng chưgglga chắtkczc đbtsdàzotbn áhlsop đbtsdưgglgdavhc nónhii.

Con quáhlsoi vậhbryt cấbfhop trùqexnm nàzotby khôbfhong cónhii bấbfhot kỳdrsb vệjhymhqibzotbo, khôbfhong cónhii nghĩhqiba làzotb bạyajhn cónhii thểjqne xem nhẹqohwabwznh huốekrxng. Chỉfcsz mộlhyqt chúroxot khinh đbtsdzrjnch vàzotb chắtkczc chắtkczn bạyajhn sẽlqez phảbduki đbtsdekrxi mặpukbt vớbfhoi thấbfhot bạyajhi.

Cuốekrxi cùqexnng, Hộlhyqi Hwangryong đbtsdãekrx thấbfhot bạyajhi trong việjhymc đbtsdónhiing cổhlsong vàzotbgapwy ra mộlhyqt vụlkyc Hầbdyim ngụlkycc bùqexnng nổhlso.

Mặpukbc dùqexn thợdavhzenan cấbfhop quốekrxc gia củytkva Trung Quốekrxc, Liu Zhang, đbtsdãekrx đbtsdếlhyqn kịzrjnp thờkghti đbtsdjqne ngăzenan chặpukbn thảbdukm họgapwa,

Thếlhyq nhưgglgng vụlkyc việjhymc đbtsdónhii đbtsdãekrx khiếlhyqn Archlich trởyhdijfjxn khéhlsot tiếlhyqng trong sốekrxhlsoc thợdavhzenan.

Vậhbryy màzotb

‘Con kiếlhyqn ​​quáhlsoi vậhbryt đbtsdónhii đbtsdãekrx giếlhyqt Archlich chỉfcsz vớbfhoi mộlhyqt đbtsdòytkvn duy nhấbfhot’.

Đhhqwâgapwy làzotb mộlhyqt kỳdrsbkghtch gâgapwy sốekrxc.

Park Jong-soo khôbfhong phảbduki làzotb ngưgglgkghti duy nhấbfhot bịzrjn sốekrxc. Jung Yoon-tae, ngưgglgkghti đbtsdlkxkng cạyajhnh anh, cũblkkng khôbfhong thểjqne ngậhbrym miệjhymng đbtsdưgglgdavhc.

“Ônpini chúroxoa ơjhymi.”

Anh quay sang hỏnhiii Park Jong-soo nhưgglg thểjqne anh khôbfhong tin vàzotbo mắtkczt mìabwznh.




“Đhhqwónhii khôbfhong phảbduki làzotb mộlhyqt ArchLich sao, thưgglga sếlhyqp?”

“Đhhqwúroxong nónhii đbtsdbfhoy. Giốekrxng nhưgglghlsoi con đbtsdãekrx ra khỏnhiii cổhlsong trong thảbdukm kịzrjnch Hộlhyqi Hwangryong”.

“Con kiếlhyqn ​​vừdavha nãekrxy … hạyajh gụlkycc ArchLich dễjdlszotbng nhưgglg vậhbryy…”

Jung Yoon-tae đbtsdlkxkng sữhqibng sờkghtzotb kinh ngạyajhc.

Nhữhqibng thợdavhzenan kháhlsoc đbtsdãekrx rấbfhot ngạyajhc nhiêjfjxn khi họgapwabwznh cờkght nghe thấbfhoy Park Jong-soo vàzotb Jung Yoon-tae nónhiii chuyệjhymn.

- ArchLich?

- Đhhqwónhiizotb mộlhyqt ArchLich?

- Vớbfhoi mộlhyqt đbtsdòytkvn duy nhấbfhot?

- Wow!

Toàzotbn đbtsdlhyqi Hiệjhymp sĩhqib đbtsdang ngưgglgztxdng mộlhyq triệjhymu hồyhdii củytkva Jin-woo, ngưgglgkghti đbtsdãekrx xửllkeytkv trùqexnm củytkva ngụlkycc tốekrxi hạyajhng A trong nháhlsoy mắtkczt.

Ngay cảbduk Trịzrjn liệjhymu sưgglgzotbi năzenang, Jeong Ye-rim, ngưgglgkghti đbtsdang cốekrx gắtkczng ngăzenan chặpukbn Quáhlsoi thúroxo ma thuậhbryt bấbfhot tửllke, cũblkkng trởyhdijfjxn tòytkvytkv vềllfv nhữhqibng gìabwz xảbduky ra đbtsdatdyng sau côbfho.

“Gìabwz vậhbryy? Chuyệjhymn gìabwz đbtsdang xảbduky ra?”

Nhưgglgng

Sựyffsytkvytkv củytkva côbfho khôbfhong kéhlsoo dàzotbi đbtsdưgglgdavhc lâgapwu.

Mộlhyqt đbtsdiềllfvu tuyệjhymt vờkghti nữhqiba bắtkczt đbtsdbdyiu xảbduky ra trưgglgbfhoc mắtkczt côbfho.

Uh Uh …

Nhữhqibng quáhlsoi thúroxo Undead đbtsdang bịzrjn chặpukbn bởyhdii Holy Wall, ngay lậhbryp tứlkxkc khựyffsng lạyajhi vàzotb ngãekrx xuốekrxng nhưgglg mộlhyqt con búroxop bêjfjx bịzrjn hỏnhiing.

Thud.

Thud.

zotb chúroxong đbtsdãekrx khôbfhong đbtsdlkxkng dậhbryy nữhqiba.

“Nàzotby … sếlhyqp eiiiii”

Jeong Ye-rim giậhbryt mìabwznh quay lạyajhi.

Park Jong-soo gậhbryt đbtsdbdyiu.

zotb do sứlkxkc mạyajhnh củytkva Archlich đbtsdãekrx đbtsdiềllfvu khiểjqnen cáhlsoc xáhlsoc sốekrxng?

Khi nhìabwzn thấbfhoy đbtsdáhlsom ma thúroxozotbn lụlkyci dầbdyin, anh khôbfhong thểjqne hiểjqneu chuyệjhymn gìabwz đbtsdang xảbduky ra.

Anh cảbdukm thấbfhoy nhưgglgabwznh gầbdyin nhưgglg khôbfhong thởyhdi đbtsdưgglgdavhc.


“Phùqexn

Đhhqwatdyng sau Park Jong-soo, ngưgglgkghti thởyhdi phàzotbo nhẹqohw nhõgglgm, khuôbfhon mặpukbt củytkva cáhlsoc Thợdavhzenan kháhlsoc cũblkkng khôbfhong thểjqne che giấbfhou niềllfvm vui.

Thậhbryt tuyệjhymt vờkghti khi mọgapwi ngưgglgkghti đbtsdllfvu cónhii thểjqne thoáhlsot khỏnhiii ngụlkycc tốekrxi mộlhyqt cáhlsoch an toàzotbn.

“Cáhlsom ơjhymn sếlhyqp.”

“Cónhiiabwz đbtsdâgapwu … Đhhqwáhlsom kiếlhyqn kia đbtsdãekrxzotbm tấbfhot cảbdukbfhong việjhymc khónhii khăzenan rồyhdii.”

Park Jong-soo hấbfhot hàzotbm, vàzotb Jung Yoon-tae quay lạyajhi.

hlsoc triệjhymu tậhbryp đbtsdlkxkng yêjfjxn vàzotb nhìabwzn họgapw, nhưgglg thểjqne đbtsdang hỏnhiii, ‘Chúroxong ta sẽlqez vềllfv kiểjqneu gìabwzgapwy giờkght?

Họgapwnhii vẻpnarjhymi dễjdls thưgglgơjhymng, đbtsdlkxkng đbtsdónhii nhưgglg thếlhyq … ‘ – Jung Yoon-tae nghĩhqib.

Nhưgglgng ngay khoảbduknh khắtkczc màzotb mộlhyqt trong nhữhqibng con kiếlhyqn ​​cháhlson nảbdukn, nónhii bấbfhot ngờkght gầbdyim lêjfjxn.

“Kii-ee-ee-eek!”

Biểjqneu cảbdukm củytkva Jung Yoon-tae, vừdavha mớbfhoi vui vẻpnar mộlhyqt lúroxoc, đbtsdãekrx thay đbtsdhlsoi.

Jung Yoon-tae quay sang Park vàzotbnhiii,

“Sếlhyqp nàzotby, em cảbdukm giáhlsoc nhưgglg hầbdyim ngụlkycc nàzotby đbtsdãekrx bịzrjn Jin-woo mộlhyqt mìabwznh càzotbn quéhlsot sạyajhch!?”


“Đhhqwúroxong vậhbryy đbtsdónhii.”

Park Jong-soo đbtsdyhding ýytkv.

jfjxn trong ngụlkycc tốekrxi khónhii khăzenan nàzotby, cáhlsoc thàzotbnh viêjfjxn Hộlhyqi Hiệjhymp sĩhqib chỉfcsz đbtsdơjhymn giảbdukn làzotb đbtsdi theo lũblkk kiếlhyqn.

Nhữhqibng con kiếlhyqn ​​làzotb triệjhymu tậhbryp củytkva Thợdavhzenan Sung Jin-woo.

Cuốekrxi cùqexnng, nhưgglg Jung Yoon-tae đbtsdãekrxnhiii, Jin-woo đbtsdãekrx mộlhyqt mìabwznh dọgapwn dẹqohwp ngụlkycc tốekrxi.

Thậhbryt làzotb mộlhyqt sứlkxkc mạyajhnh đbtsdáhlsong sợdavh

Đhhqwónhiizotb mộlhyqt khảbdukzenang tuyệjhymt vờkghti, nhưgglg đbtsdãekrx thấbfhoy trong cuộlhyqc đbtsdlhyqt kíkghtch đbtsdbduko Jeju.

hlsoc ma thúroxo triệjhymu hồyhdii cho thấbfhoy, sứlkxkc chiếlhyqn đbtsdbfhou củytkva chúroxong cao hơjhymn nhiềllfvu so vớbfhoi nhữhqibng gìabwz họgapwgglgyhding tưgglgdavhng, vàzotb thợdavhzenan cấbfhop S cónhii thểjqne tựyffs do gọgapwi triệjhymu hồyhdii đbtsdáhlsom nàzotby. Thậhbryt đbtsdáhlsong ngạyajhc nhiêjfjxn.

“Nghĩhqiba làzotb, Thợdavhzenan Sung Jin-woo cónhii thểjqne dọgapwn cổhlsong ngay cảbduk khi anh ta khôbfhong bưgglgbfhoc vàzotbo. Chỉfcsz cầbdyin gửllkei cáhlsoc triệjhymu hồyhdii củytkva anh ta đbtsdếlhyqn đbtsdónhii….”

Jung Yoon-tae nónhiii màzotb khôbfhong suy nghĩhqib nhiềllfvu.

Tuy nhiêjfjxn, Park Jong-soo, ngưgglgkghti đbtsdang lắtkczng nghe, đbtsdãekrx nổhlsoi da gàzotb khi nghĩhqib vềllfv đbtsdiềllfvu đbtsdónhii.

‘Chờkght đbtsdãekrx…’

Sốekrxgglgdavhng triệjhymu tậhbryp đbtsdưgglgdavhc triệjhymu tậhbryp bởyhdii Hunter Sung trêjfjxn đbtsdbduko Jeju làzotbjhymn 200.

Thậhbryt khónhii đbtsdjqne khẳfsfung đbtsdzrjnnh rằatdyng anh ta cónhii thểjqne gọgapwi bao nhiêjfjxu triệjhymu tậhbryp, vìabwz họgapw chỉfcszkghtnh nhữhqibng chiếlhyqn binh bịzrjn bắtkczt gặpukbp trêjfjxn màzotbn ảbduknh.

Sao anh ta khôbfhong ngồyhdii mộlhyqt chỗhhqwzotb đbtsdiềllfvu khiểjqnen cáhlsoc triệjhymu hồyhdii tấbfhon côbfhong ngụlkycc tốekrxi nhỉfcsz?

‘Cónhii lẽlqez anh ta khôbfhong thểjqne triệjhymu tậhbryp tấbfhot cảbduk… Mìabwznh đbtsdhlson làzotb, đbtsdjqne triệjhymu hồyhdii vàzotb đbtsdiềllfvu khiễjdlsn đbtsdáhlsom líkghtnh kia sẽlqez tốekrxn hàzotbng tấbfhon mana…”

“…”

Khôbfhong, dùqexn anh ta chỉfcsz sửllke dụlkycng mộlhyqt nửllkea trong sốekrx họgapw, đbtsdlhyqi quâgapwn ấbfhoy cũblkkng đbtsdytkv mạyajhnh đbtsdjqne đbtsdègapw bẹqohwp cáhlsoc bang hộlhyqi lớbfhon.

Àselm

‘Nếlhyqu bang hộlhyqi củytkva Hunter Sung Jin-woo làzotb mộlhyqt tậhbryp đbtsdzotbn, chắtkczc mìabwznh sẽlqezroxot toàzotbn bộlhyq tiềllfvn tiếlhyqt kiệjhymm đbtsdjqne mua cổhlso phiếlhyqu củytkva bang đbtsdónhii…’

“Sếlhyqp ơjhymi, đbtsddavhng sáhlsop nhậhbryp Hộlhyqi củytkva chúroxong ta vớbfhoi Hộlhyqi củytkva Thợdavhzenan Sung Jin-woo!”

‘Têjfjxn khốekrxn nàzotby thậhbryt sựyffs …’

Park Jong-soo trợdavhn mắtkczt nhìabwzn Jung Yoon-tae, vàzotb đbtsdlhyqt nhiêjfjxn nónhiii vớbfhoi khuôbfhon mặpukbt nghiêjfjxm túroxoc.

“M & A (Mua báhlson vàzotbhlsop nhậhbryp)? Hãekrxy tưgglgyhding tưgglgdavhng mộlhyqt cuộlhyqc M & A giữhqiba bang hộlhyqi củytkva Hunter Sung vàzotb mộlhyqt trong năzenam bang hộlhyqi lớbfhon nhấbfhot Hàzotbn Quốekrxc, Hộlhyqi Hiệjhymp sĩhqib. Nghe khôbfhong thúroxo vịzrjn sao?”

Jung Yoon-tae rùqexnng mìabwznh.

“Cậhbryu muốekrxn thửllke khôbfhong??”

Nếlhyqu bang hộlhyqi mớbfhoi cónhii sứlkxkc mạyajhnh củytkva Thợdavhzenan Sung vàzotbkght quyếlhyqt quảbdukn trịzrjn củytkva Hộlhyqi Hiệjhymp sĩhqib, cáhlsoc bang hộlhyqi kháhlsoc sẽlqez phảbduki run sợdavh.

“Tôbfhoi đbtsdhlson làzotb Cha Hae-in sẽlqez rờkghti khỏnhiii Hộlhyqi thợdavhzenan vàzotb cốekrx gắtkczng báhlsom lấbfhoy Thợdavhzenan Sung”

Jung Yoon-tae, vừdavha gậhbryt đbtsdbdyiu vớbfhoi khuôbfhon mặpukbt đbtsdnhii bừdavhng, vừdavha lắtkczc cằatdym vàzotb nghiêjfjxng đbtsdbdyiu.

“Nhưgglgng sếlhyqp àzotb, anh cónhii thậhbryt lòytkvng nghĩhqib ngàzotbi Sung đbtsdónhii cầbdyin chúroxong ta khôbfhong?”

Tsk.

Park Jong-soo tặpukbc lưgglgztxdi.

“Làzotb mộlhyqt thàzotbnh viêjfjxn củytkva Hộlhyqi, cậhbryu khôbfhong thểjqne pháhlso luậhbryt đbtsdưgglgdavhc”.

“Gìabwz?”

“Dùqexnnhii thểjqne dọgapwn dẹqohwp Hầbdyim ngụlkycc bằatdyng cáhlsoc triệjhymu tậhbryp, thìabwz theo luậhbryt, nhónhiim đbtsdlhyqt kíkghtch vẫsnion phảbduki đbtsdáhlsop ứlkxkng đbtsdytkv sốekrx ngưgglgkghti tốekrxi thiểjqneu.

Oh.

Khuôbfhon mặpukbt củytkva Jung Yoon-tae lạyajhi bừdavhng sáhlsong trưgglgbfhoc lýytkv lẽlqez củytkva Park.

“Phảbduki rồyhdii, sếlhyqp.”

Nếlhyqu hợdavhp táhlsoc, thợdavhzenan Sung sẽlqeznhii thểjqne đbtsdáhlsop ứlkxkng sốekrxgglgdavhng tốekrxi thiểjqneu, vàzotb chúroxong ta sẽlqeznhii thểjqnegglgyhding lợdavhi từdavh Thợdavhzenan Sung.

Đhhqwónhiizotb mộlhyqt tìabwznh huốekrxng đbtsdôbfhoi bêjfjxn cùqexnng cónhii lợdavhi

Mộlhyqt trong nhữhqibng cáhlsoch đbtsdjqne tốekrxi đbtsda hónhiia hiệjhymu quảbduk trong khi giảbdukm thờkghti gian chuẩocbkn bịzrjn cho cáhlsoc cuộlhyqc đbtsdlhyqt kíkghtch.

Nếlhyqu bạyajhn khôbfhong thểjqne mang Thợdavhzenan cấbfhop S đbtsdếlhyqn bang hộlhyqi, bang hộlhyqi sẽlqez tựyffs đbtsdi tìabwzm thợdavhzenan cấbfhop S.

Jung Yoon-tae mỉfcszm cưgglgkghti, nghĩhqib vềllfvgglgơjhymng lai màzotbu hồyhding đbtsdưgglgdavhc vẽlqez bởyhdii Park Jong-soo.

“Ônpinng chủytkv, đbtsdiềllfvu đbtsdónhii thậhbryt tuyệjhymt, nhưgglgng … Khôbfhong phảbduki làzotb quáhlso nhiềllfvu cho SungJin-woo Hunter sao?”

“Uh-huh, chúroxong ta sẽlqez giảbduki quyếlhyqt nónhii.

Park Jong-soo đbtsdưgglga ra thôbfhong báhlsoo, vàzotbnhiii vớbfhoi mộlhyqt nụlkycgglgkghti.

“Chỉfcsz cầbdyin nónhiii chúroxong tôbfhoi đbtsdang trong tìabwznh trạyajhng tốekrxt”

“Sếlhyqp thậhbryt tàzotbi giỏnhiii.”

Hai khuôbfhon mặpukbt tưgglgơjhymi cưgglgkghti khẽlqez run lêjfjxn.

Deu-deu-deu-deu …. (tiếlhyqng ồyhdin củytkva cổhlsong từdavh từdavh đbtsdónhiing lạyajhi)

“Ônpini trờkghti ơjhymi.”

Park Jong-soo nhanh chónhiing nhậhbryn ra.

Sau khi trùqexnm bịzrjn tiêjfjxu diệjhymt, cáhlsonh cổhlsong bắtkczt đbtsdbdyiu đbtsdónhiing lạyajhi.

“Chúroxong ta nêjfjxn ra ngoàzotbi rồyhdii nónhiii chuyệjhymn sau”.

“Vâgapwng, sếlhyqp”.

Park héhlsot to vớbfhoi nhữhqibng thàzotbnh viêjfjxn đbtsdang chờkght lệjhymnh.

“Mau ra khỏnhiii đbtsdâgapwy trưgglgbfhoc khi cáhlsonh cổhlsong đbtsdónhiing lạyajhi”.

* * *

“Ngàzotbi sẵfcszn sàzotbng cấbfhop cho tôbfhoi tấbfhot cảbdukhlsoc đbtsdpukbc quyềllfvn?

“Phảbduki.”

Trảbduk lờkghti câgapwu hỏnhiii củytkva Jin-woo, Go Gun-hee, chủytkv tịzrjnch hiệjhymp hộlhyqi, khẳfsfung đbtsdzrjnnh.

Chíkghtnh thứlkxkc, trong hồyhdijhym Hiệjhymp hộlhyqi Thợdavhzenan Hàzotbn Quốekrxc cónhii 10 Thợdavhzenan hạyajhng S, trong đbtsdónhiinhii Jin-woo.

Họgapw đbtsdãekrx mấbfhot ba ngưgglgkghti trong sốekrx họgapw.

Hai ngưgglgkghti chếlhyqt trong tay ma thúroxo, vàzotb mộlhyqt ngưgglgkghti rờkghti đbtsdi vìabwz sựyffshlsom dỗhhqw củytkva Hoa Kỳdrsb.

nhii khôbfhong còytkvn làzotb vấbfhon đbtsdllfv đbtsdơjhymn giảbdukn nữhqiba.

‘Mìabwznh sẽlqezzotbm mọgapwi thứlkxknhii thểjqne. ‘

Đhhqwâgapwy làzotb quan đbtsdiểjqnem củytkva Go Gun-hee, chủytkv tịzrjnch hiệjhymp hộlhyqi, cũblkkng nhưgglg củytkva toàzotbn bộlhyq hiệjhymp hộlhyqi.

‘Tôbfhoi khôbfhong biếlhyqt vềllfv bấbfhot kỳdrsb Thợdavhzenan cấbfhop S nàzotbo kháhlsoc nhưgglgng …

‘Khôbfhong thểjqne đbtsdjqne Thợdavhzenan Sung Jin-woo ra đbtsdi.

Áewcjnh mắtkczt củytkva Gun-hee đbtsdbdyiy kiêjfjxn quyếlhyqt.

zotb đbtsdyajhi diệjhymn củytkva Hiệjhymp hộlhyqi Hunter, ôbfhong đbtsdãekrx gặpukbp nhiềllfvu Thợdavhzenan. Cónhii mộlhyqt vàzotbi nhâgapwn vậhbryt mạyajhnh mẽlqez.

Nhưgglgng Jin-Woo làzotb Hunter đbtsdbdyiu tiêjfjxn khiếlhyqn ôbfhong ấbfhoy rấbfhot phấbfhon khíkghtch.

zotb chủytkv tịzrjnch củytkva Hiệjhymp hộlhyqi thợdavhzenan, ôbfhong muốekrxn đbtsdbdukm bảbduko rằatdyng Jin-Woo vẫsnion làzotbbfhong dâgapwn Hàzotbn Quốekrxc.

“Chúroxong tôbfhoi sẽlqez cung cấbfhop cho cậhbryu tấbfhot cảbdukhlsoc đbtsdpukbc quyềllfvn màzotb chúroxong tôbfhoi đbtsdưgglgdavhc phéhlsop”

Đhhqwâgapwy làzotb tuyêjfjxn bốekrx ngắtkczn gọgapwn củytkva chủytkv tịzrjnch hiệjhymp hộlhyqi, cũblkkng làzotb mộlhyqt biểjqneu hiệjhymn củytkva ýytkv chíkght mạyajhnh mẽlqez đbtsdjqne giữhqib châgapwn Jinwoo.

“Tốekrxt…”

Jin-woo, ngưgglgkghti đbtsdang suy nghĩhqib mộlhyqt lúroxoc, mởyhdi miệjhymng.

“Ngàzotbi cónhii thểjqne sắtkczp xếlhyqp đbtsdjqnebfhoi đbtsdưgglgdavhc tựyffsabwznh vàzotbo cổhlsong khôbfhong?”

“Gìabwz?”

Khi Jinwooo bấbfhot ngờkght đbtsdưgglga ra yêjfjxu cầbdyiu, đbtsdôbfhoi mắtkczt củytkva Go Gun-hee mởyhdi to.

“Ýytkv cậhbryu làzotb loạyajhi bỏnhii sốekrxgglgdavhng ngưgglgkghti tốekrxi thiểjqneu?”

Go Gun-hee đbtsdãekrx khôbfhong tin vàzotbo tai mìabwznh

“… ‘

Jin-woo gậhbryt đbtsdbdyiu.

“Hừdavhm …”

Giớbfhoi hạyajhn sốekrxgglgdavhng làzotb biệjhymn pháhlsop bảbduko vệjhym tốekrxi thiểjqneu cho thợdavhzenan.

Đhhqwónhiizotb mộlhyqt chíkghtnh sáhlsoch đbtsdjqne ngăzenan chặpukbn nhữhqibng kẻpnarbduko tưgglgyhding sứlkxkc mạyajhnh xâgapwm nhậhbryp vàzotbo ngụlkycc tốekrxi vàzotb mấbfhot mạyajhng.

Nhưgglgng…

Hunter Sung, ngưgglgkghti sởyhdi hữhqibu nhữhqibng triệjhymu hồyhdii đbtsdytkv sứlkxkc đbtsdáhlsonh bạyajhi cảbduk Thợdavhzenan hạyajhng S, cónhii cầbdyin mộlhyqt biệjhymn pháhlsop bảbduko vệjhym nhưgglg vậhbryy khôbfhong?

Go Gun-Hee, nhớbfho lạyajhi cảbduknh trong hang kiếlhyqn, rồyhdii lo lắtkczng hỏnhiii.

“Cónhii nghĩhqiba làzotb … Đhhqwekrxi vớbfhoi cáhlsoc cổhlsong đbtsdưgglgdavhc cấbfhop quyềllfvn cho Bang hộlhyqi củytkva cậhbryu, cậhbryu sẽlqez tiếlhyqn vàzotbo cổhlsong mộlhyqt mìabwznh?”

“Vâgapwng.”

Trong câgapwu trảbduk lờkghti củytkva Jin-woo thậhbrym chíkght khôbfhong cónhii bấbfhot kỳdrsb dấbfhou hiệjhymu khónhii chịzrjnu nàzotbo.

Go Gun-hee đbtsdãekrx khôbfhong nónhiii nêjfjxn lờkghti.

‘Thàzotbnh lậhbryp Bang hộlhyqi, chỉfcsz đbtsdjqne tựyffsabwznh dọgapwn sạyajhch cáhlsoc hầbdyim ngụlkycc cấbfhop cao? ‘

nhii rấbfhot nhiềllfvu Thợdavhzenan mạyajhnh mẽlqez trêjfjxn khắtkczp thếlhyq giớbfhoi, nhưgglgng khôbfhong ai cónhii dựyffs đbtsdzrjnnh tổhlso chứlkxkc cáhlsoc cuộlhyqc đbtsdlhyqt kíkghtch kiểjqneu nàzotby.

Thậhbryt vui mừdavhng khi thấbfhoy Jin-woo, ngưgglgkghti đbtsdang nónhiii chuyệjhymn vớbfhoi ôbfhong ta, lạyajhi làzotb nhâgapwn vậhbryt nhưgglg thếlhyq

‘Mộlhyqt đbtsdlhyqi quâgapwn mộlhyqt ngưgglgkghti …’

Đhhqwónhiizotb mộlhyqt kháhlsoi niệjhymm rấbfhot hấbfhop dẫsnion đbtsdekrxi vớbfhoi Go Gun-hee, bởyhdii ôbfhong rấbfhot lo ngạyajhi sựyffs pháhlsot triểjqnen quáhlso mứlkxkc củytkva cáhlsoc bang hộlhyqi lớbfhon.

Thịzrjnch

Thịzrjnch

Tim ôbfhong lạyajhi đbtsdhbryp mạyajhnh.

Go Gun-Hee giữhqib mộlhyqt tay trêjfjxn ngựyffsc vàzotb mỉfcszm cưgglgkghti cay đbtsdtkczng khi nhậhbryn ra sựyffsgglgơjhymng phảbduki giữhqiba ôbfhong vàzotb Jinwoo.

Mộlhyqt ngưgglgkghti làzotbabwznh minh, mộlhyqt ngưgglgkghti làzotb chiềllfvu tàzotb.

‘Đhhqwiềllfvu đbtsdónhii…Cónhii khónhii khôbfhong?”

Nghe nhữhqibng lờkghti củytkva Jin-woo, Go Gun-hee lắtkczc đbtsdbdyiu.

“Khôbfhong phảbduki làzotb khôbfhong thểjqne”.

‘Bỏnhii giớbfhoi hạyajhn làzotb chuyệjhymn khónhii khăzenan nhưgglgng khôbfhong phảbduki làzotb khôbfhong thểjqne.

Đhhqwónhiizotb nhữhqibng gìabwz Go Gun-hee nghĩhqib.

‘Mìabwznh làzotb ai chứlkxk?’

Ônpinng làzotb chủytkv tịzrjnch củytkva Hiệjhymp hộlhyqi thợdavhzenan, mộlhyqt thợdavhzenan hạyajhng S vàzotbzotb mộlhyqt nhàzotb lậhbryp pháhlsop.

Nếlhyqu đbtsdónhiizotbjfjxu cầbdyiu từdavh mộlhyqt ngưgglgkghti kháhlsoc ngoàzotbi Hunter Sung Jinwoo, sẽlqez rấbfhot khónhii đbtsdjqne thựyffsc hiệjhymn.

Nhưgglgng đbtsdónhii lạyajhi làzotb đbtsdiềllfvu kiệjhymn đbtsdjqne giữhqib Jinwoo ởyhdi lạyajhi Hàzotbn Quốekrxc.

“Chỉfcsz cầbdyin đbtsdjqnenhii cho tôbfhoi.”

Jin-woo cưgglgkghti toe toéhlsot trưgglgbfhoc câgapwu trảbduk lờkghti tựyffs tin củytkva chủytkv tịzrjnch.

Tốekrxt.

‘Mộlhyqt trong nhữhqibng đbtsdiềllfvu khiếlhyqn mìabwznh bậhbryn tâgapwm đbtsdãekrx đbtsdưgglgdavhc giảbduki quyếlhyqt. ‘

“Cảbdukm ơjhymn ngàzotbi.”

Khi Jin-woo mỉfcszm cưgglgkghti vàzotb cấbfhot lờkghti cảbdukm ơjhymn, Go Gun-hee đbtsdãekrxgglgkghti vàzotb trảbduk lờkghti.

“Nhưgglg mọgapwi khi, tôbfhoi làzotb ngưgglgkghti nêjfjxn cảbdukm ơjhymn Thợdavhzenan Sung.”

kghttttttt

Chiếlhyqc xe dừdavhng lạyajhi từdavh lốekrxi vàzotbo củytkva bệjhymnh việjhymn.

“Hẹqohwn gặpukbp lạyajhi, Hunter Sung Jin-woo.”

“Vâgapwng.”

Họgapwnhiii lờkghti tạyajhm biệjhymt ngắtkczn gọgapwn, vàzotb Jin-woo đbtsdãekrxgglgbfhocxuốekrxng.

Nhiềllfvu phónhiing viêjfjxn đbtsdãekrx đbtsdưgglgdavhc tậhbryp trung trưgglgbfhoc bệjhymnh việjhymn khi họgapw đbtsdưgglgdavhc thôbfhong báhlsoo rằatdyng cáhlsoc nạyajhn nhâgapwn đbtsdãekrx đbtsdưgglgdavhc chuyểjqnen đbtsdếlhyqn đbtsdónhii.

Woo Jin-chul thậhbryt tinh tếlhyq khi anh ta cốekrxabwznh dừdavhng xe cáhlsoch lốekrxi vàzotbo.

Khung cảbduknh sẽlqez trởyhdijfjxn lộlhyqn xộlhyqn nếlhyqu xe củytkva chủytkv tịzrjnch dừdavhng lạyajhi ởyhdi bệjhymnh việjhymn vàzotb Jin-woo bưgglgbfhoc ra từdavh chiếlhyqc xe.

Trong trưgglgkghtng hợdavhp nàzotby, quáhlso nhiềllfvu rắtkczc rốekrxi đbtsdjqne nổhlsoi tiếlhyqng.

Jin-woo, lắtkczc đbtsdbdyiu, vàzotb sửllke dụlkycng kỹllfvzenang “Ẩuyswn thâgapwn”

* * *

zenan phòytkvng củytkva Tậhbryp đbtsdzotbn xâgapwy dựyffsng Yoo Jin.

Chủytkv tịzrjnch Yoo Myung-han, ngưgglgkghti ngủytkv gụlkycc trêjfjxn bàzotbn làzotbm việjhymc, chậhbrym rãekrxi ngưgglgbfhoc lêjfjxn.

Nhữhqibng tia nắtkczng chiếlhyqu vàzotbo xiêjfjxn qua cửllkea sổhlso.

‘Míkght mắtkczt mìabwznh vẫsnion nặpukbng trĩhqibu. Mìabwznh ngủytkv thiếlhyqp đbtsdi sao?. ‘

Trêjfjxn chiếlhyqc ghếlhyq sofa phíkghta trưgglgbfhoc, Kim, ngưgglgkghti giốekrxng nhưgglghlsonh tay phảbduki củytkva Yoo Myung-Han, đbtsdang ngồyhdii nghiêjfjxm chờkght đbtsddavhi.

Yoo Myung-Han xoa mặpukbt đbtsdjqne tỉfcsznh táhlsoo vàzotb hỏnhiii,

“Tôbfhoi ngủytkv gậhbryt àzotb?. Tôbfhoi đbtsdãekrx ngủytkv bao lâgapwu rồyhdii?”

Kim nhìabwzn xuốekrxng chiếlhyqc đbtsdyhding hồyhdi trêjfjxn cổhlso tay vàzotb ngưgglgbfhoc lêjfjxn.

“Ngàzotbi đbtsdãekrx ngủytkv trong 23 giờkghtzotb 46 phúroxot.”



Tay Yoo Myung-Han đbtsdang xoa mặpukbt, khựyffsng lạyajhi.

“Tôbfhoi đbtsdang chờkght đbtsddavhi đbtsdjqne đbtsdưgglga ngàzotbi đbtsdếlhyqn bệjhymnh việjhymn nếlhyqu ngàzotbi khôbfhong thứlkxkc dậhbryy sau hai mưgglgơjhymi bốekrxn giờkght, theo hưgglgbfhong dẫsnion củytkva ngàzotbi”.

‘Bệjhymnh củytkva mìabwznh lạyajhi nặpukbng hơjhymn?’

Khuôbfhon mặpukbt củytkva Yoo Myung-Han cứlkxkng đbtsdkght, hai tay buôbfhong thõgglgng.

Ônpinng dễjdlszotbng rơjhymi vàzotbo giấbfhoc ngủytkv, vàzotb mộlhyqt khi ôbfhong ấbfhoy ngủytkv, ôbfhong ấbfhoy khónhiinhii thểjqne thứlkxkc dậhbryy.

Giấbfhoc ngủytkvhqibnh hằatdyng.

zenan bệjhymnh dẫsnion đbtsdếlhyqn cáhlsoi chếlhyqt củytkva bệjhymnh nhâgapwn, mặpukbc dùqexn chậhbrym.

Thưgglgytkv Kim đbtsdếlhyqn gầbdyin vàzotb đbtsdlkxkng trưgglgbfhoc mặpukbt Yoo Myung-han.

“Tôbfhoi cónhii hai đbtsdiềllfvu muốekrxn nónhiii vớbfhoi ngàzotbi.”

“Nónhiizotbabwz?”

Nổhlsoi tiếlhyqng vớbfhoi biệjhymt danh “Poker Face”, Yoo Myung-Han ngay lậhbryp tứlkxkc lau mặpukbt vàzotb trởyhdi lạyajhi biểjqneu cảbdukm ban đbtsdbdyiu.

Kim nhặpukbt tờkghthlsoo ởyhdi cuốekrxi bàzotbn vàzotb lịzrjnch sựyffs đbtsdpukbt nónhii trưgglgbfhoc mặpukbt Yoo Myung-han.

…?

Yoo Myung-han đbtsdưgglga tờkghthlsoo vớbfhoi mộlhyqt cáhlsoi nhìabwzn tòytkvytkvzotb đbtsdgapwc nónhii mộlhyqt cáhlsoch nhanh chónhiing.

Trang đbtsdbdyiu tiêjfjxn củytkva tờkghthlsoo làzotb mộlhyqt cáhlsonh cổhlsong đbtsdưgglgdavhc mởyhdi tạyajhi mộlhyqt trưgglgkghtng họgapwc ởyhdi Seoul vàzotbzotbng trăzenam họgapwc sinh thưgglgơjhymng vong.

“Tsk.”

Yoo Myung-han cau màzotby trưgglgbfhoc nộlhyqi dung củytkva nộlhyqi dung tin tứlkxkc khủytkvng khiếlhyqp.

“Đhhqwónhiizotb mộlhyqt sựyffs cốekrx đbtsdáhlsong buồyhdin. Cậhbryu hãekrxy quyêjfjxn gónhiip cho cáhlsoc trưgglgkghtng họgapwc vàzotb họgapwc sinh, thay mặpukbt cho tậhbryp đbtsdzotbn củytkva chúroxong ta.

“Vâgapwng. Chủytkv tịzrjnch. Nhưgglgng-”

Kim, ngưgglgkghti cúroxoi đbtsdbdyiu, lậhbryt tờkghthlsoo sang trang tiếlhyqp theo.

Soạyajht.

nhii mộlhyqt bứlkxkc ảbduknh lớbfhon.

Nhữhqibng gìabwzbfhoi muốekrxn nónhiii vớbfhoi ngàzotbi làzotb trong bứlkxkc ảbduknh nàzotby.

Đhhqwbdyiu ngónhiin tay củytkva Kim dừdavhng lạyajhi ởyhdi mộlhyqt ngưgglgkghti phụlkyc nữhqib trong bứlkxkc ảbduknh.

“Cáhlsoi nàzotby … ngàzotbi cónhii nhớbfhobfhobfhoy khôbfhong?”

abwznh ảbduknh mộlhyqt bệjhymnh việjhymn nơjhymi nhữhqibng ngưgglgkghti sốekrxng sónhiit sau vụlkyc tai nạyajhn kinh hoàzotbng phảbduki nhậhbryp việjhymn.

Kim chúroxo ýytkv đbtsdếlhyqn mộlhyqt trong nhữhqibng ngưgglgkghti phụlkyc nữhqib đbtsdưgglgdavhc đbtsdưgglga vàzotbo bệjhymnh việjhymn.

Bằatdyng cáhlsoch nàzotbo đbtsdónhii,

abwznh ảbduknh ngưgglgkghti phụlkyc nữhqib vẫsnion còytkvn trong kýytkvlkxkc củytkva Chủytkv tịzrjnch Yoo Myung-han.

“Khôbfhong, sao cónhii thểjqne …”

Ônpinng đbtsdãekrx nhìabwzn thấbfhoy côbfho trưgglgbfhoc đbtsdâgapwy, vàzotb ôbfhong chưgglga bao giờkght quêjfjxn bàzotb ta.

Đhhqwónhiizotb mẹqohw củytkva Hunter Sung Jin-woo.

“Mẹqohw củytkva Sung Jin-woo đbtsdãekrx phảbduki chịzrjnu đbtsdyffsng giấbfhoc ngủytkvhqibnh cửllkeu”.

Hồyhdijhym củytkva Sung Jin-woo đbtsdãekrx đbtsdưgglgdavhc xem xéhlsot kỹllfvgglgztxdng nhiềllfvu lầbdyin

Mộlhyqt ngưgglgkghti nổhlsoi tiếlhyqng, ngưgglgkghti đbtsdưgglgdavhc cho làzotb bịzrjn mắtkczc kẹqohwt trêjfjxn giưgglgkghtng bệjhymnh cùqexnng cáhlsoc thiếlhyqt bịzrjn hỗhhqw trợdavh cuộlhyqc sốekrxng. Giờkght đbtsdâgapwy, bàzotb ta đbtsdang đbtsdi bộlhyq trong tìabwznh trạyajhng sứlkxkc khỏnhiie tốekrxt.

Đhhqwâgapwy làzotb nhữhqibng gìabwz Kim muốekrxn cho ôbfhong ấbfhoy thấbfhoy.

ekrxi đbtsdếlhyqn lúroxoc đbtsdónhii, chủytkv tịzrjnch Yoo Myung-Han mớbfhoi chúroxo ýytkv đbtsdếlhyqn nónhii.

Tay ôbfhong run run trêjfjxn tờkghthlsoo.

“Hãekrxy tìabwzm hiểjqneu nhữhqibng gìabwz đbtsdãekrx xảbduky ra, càzotbng chi tiếlhyqt càzotbng tốekrxt”

“Rõgglg.”

“…cảbdukm ơjhymn cậhbryu.”

Kim ngưgglgbfhoc lêjfjxn nhìabwzn mộlhyqt lúroxoc đbtsdjqne đbtsdáhlsop lạyajhi lờkghti khen ngợdavhi củytkva Yoo Myung-han.

Vớbfhoi lấbfhoy tờkghthlsoo, Yoo Myung-han tiếlhyqp tụlkycc lặpukbng lẽlqez.

“Cậhbryu đbtsdãekrxnhiii vớbfhoi tôbfhoi rằatdyng cónhii hai đbtsdiềllfvu tôbfhoi cầbdyin biếlhyqt”.

“Vâgapwng thưgglga ngàzotbi.”

“Sau đbtsdónhiizotbabwz?”

Ônpinng ngưgglgbfhoc lêjfjxn vàzotb đbtsdekrxi mặpukbt vớbfhoi Kim.

Biểjqneu cảbdukm củytkva Kim khôbfhong tốekrxt.

Đhhqwónhiizotb mộlhyqt thónhiii quen cũblkk.

Anh ta luôbfhon cónhii thónhiii quen kểjqne tin tốekrxt trưgglgbfhoc vàzotb tin xấbfhou sau.

Kim, ngưgglgkghti cónhii vẻpnar do dựyffs mộlhyqt lúroxoc, đbtsdãekrx bỏnhii cuộlhyqc.

“Con gáhlsoi củytkva ngàzotbi đbtsdãekrx trởyhdi lạyajhi vàzotbo ngàzotby hôbfhom qua.”

Sau đbtsdónhii, nhưgglg thểjqne đbtsdưgglgdavhc gợdavhi ýytkv

Cạyajhch

hlsonh cửllkea mởyhdi ra vàzotb con gáhlsoi củytkva Chủytkv tịzrjnch Yoo Myung-han, Yoo Jin-hee, bưgglgbfhoc vàzotbo trong vớbfhoi khuôbfhon mặpukbt đbtsdbdyim đbtsdìabwza nưgglgbfhoc mắtkczt.

“Cha ơjhymi, chuyệjhymn nàzotby xảbduky ra từdavh khi nàzotbo?”

Trans: cuongkn4994

Edit: Linye

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.