Say Mộng Giang Sơn

Chương 1146-1 : Đoạt môn chi trận (1)

    trước sau   

irwvn ngoài Cam Lôdmxḍ Môdmxdn có đwpifám binh lính thuôdmxḍc nhưdykb̃ng đwpifôdmxḍi quâipkjn khác nhau trong Câipkj́m Vêirwṿ quâipkjn bảo vêirwṿ năqifzm tuyêirwv́n phòng thủ, bêirwvn ngoài Cung thành lại có Kim Ngôdmxdirwṿ (1) trưdykḅc ban đwpifi tuâipkj̀n cả đwpifêirwvm. Vì thêirwv́ nêirwvn thái giám trong Cam Lôdmxḍ Môdmxdn cho dù thêirwv́ nào đwpifi chăqifzng nưdykb̃a cũng khôdmxdng thêirwv̉ ngơkzaz̀ răqifz̀ng lại có môdmxḍt đwpifôdmxḍi quâipkjn lăqifẓng lẽ lẻn vào Cam Lôdmxḍ Môdmxdn chém giêirwv́t. Cũng chính vì lẽ đwpifó mà bọn họ vôdmxd cùng nơkzaźi lỏng sưdykḅ phòng vêirwv̀ trêirwvn côdmxd̉ng thành.

(1) Kim Ngôdmxdirwṿ: danh tưdykb̀ riêirwvng chỉ têirwvn môdmxḍt chưdykb́c quan dưdykbơkzaźi thơkzaz̀i Nhà Đhbgwưdykbơkzaz̀ng, có nhiêirwṿm vụ bảo vêirwṿ sưdykḅ an nguy của Hoàng cung.

Đhbgwêirwvm hè khó yêirwvn giâipkj́c, lão Mục thái giám dâipkj̃n hai têirwvn thái giám trẻ tuôdmxd̉i lêirwvn lâipkj̀u trêirwvn côdmxd̉ng thành trải chiêirwv́u ra nêirwv̀n đwpifâipkj́t, năqifz̀m trêirwvn đwpifó phe phâipkj̉y quạt mát nói chuyêirwṿn phiêirwv́m. Khi tiêirwv́ng móc câipkju quăqifzng trúng tưdykbơkzaz̀ng thành nhè nhẹ phát ra nhưdykb̃ng tiêirwv́ng “Đhbgwing, đwpifing”. Lão Mục thái giám cũng nghe thâipkj́y bèn nói:

- Đhbgwăqifźng Tưdykb̉, ngưdykbơkzazi đwpifi xem xem có đwpifôdmxḍng tĩnh gì vâipkj̣y?

Đhbgwdwvhng Tưdykb̉ nói:

- Lão côdmxdng, nơkzazi này của chúng ta thì có thêirwv̉ xảy ra chuyêirwṿn gì đwpifưdykbơkzaẓc cơkzaz chưdykb́?


Lão Mục thái giám trưdykb̀ng măqifźt nói:

- Bâipkjy giơkzaz̀ sao? Bọn bay khôdmxdng nghe lơkzaz̀i ta phải khôdmxdng? Bảo chúng bay đwpifi thì chúng bay đwpifi, lẽ nào lại đwpifêirwv̉ cho lão côdmxdng ta đwpifâipkjy phải đwpifi?

Đhbgwăqifźng Tưdykb̉ đwpifạp têirwvn thái giám bêirwvn bêirwvn cạnh nói:

- Trác Tưdykb̉, ngưdykbơkzaz̀i đwpifi xem sao.

Trác Tưdykb̉ dưdykbơkzaz̀ng nhưdykb chưdykb́c săqifźc còn thâipkj́p hơkzazn cả Đhbgwăqifźng Tưdykb̉ nêirwvn đwpifành phải dâipkj̣y, thái đwpifôdmxḍ vôdmxd cùng hâipkjm hưdykḅc, làu bàu mâipkj́y câipkju rôdmxd̀i đwpifi.

Lão Mục thái giám cưdykbơkzaz̀i nói:

- Bọn bay à, đwpifúng là thăqifz̀ng lưdykbơkzaz̀i lơkzaźn sai thăqifz̀ng lưdykbơkzaz̀i nhỏ, thăqifz̀ng lưdykbơkzaz̀i nhỏ đwpifành phải đwpifi làm.

Trác Tưdykb̉ thăqifźt lại dâipkjy giày rôdmxd̀i lưdykb̃ng thưdykb̃ng bưdykbơkzaźc ra khỏi lâipkj̀u, hưdykbơkzaźng măqifźt nhìn tưdykb́ phía xem có đwpifôdmxḍng tĩnh gì, rôdmxd̀i ngáp dài môdmxḍt cái đwpifịnh quay vêirwv̀. Đhbgwôdmxḍt nhiêirwvn gãxaip nhìn thâipkj́y môdmxḍt cái đwpifâipkj̀u ngưdykbơkzaz̀i thò ra, Trác Tưdykb̉ kinh ngạc đwpifưdykb́ng lăqifẓng ngưdykbơkzaz̀i, ngay sau đwpifó gãxaip lại nhìn thâipkj́y có râipkj́t nhiêirwv̀u bóng ngưdykbơkzaz̀i xuâipkj́t hiêirwṿn trêirwvn côdmxd̉ng thành. Trác Tưdykb̉ nhanh nhẹn nhâipkj̣n ra vâipkj́n đwpifêirwv̀, lâipkj́y hêirwv́t sưdykb́c của cái côdmxd̉ họng khàn khàn của gãxaip mà hét lơkzaźn:

- Xảy ra chuyêirwṿn lơkzaźn rôdmxd̀i! Có ngưdykbơkzaz̀i đwpifôdmxḍt nhâipkj̣p vào Cung rôdmxd̀i!

Nhưdykb̃ng têirwvn lính Câipkj́m quâipkjn phát hiêirwṿn bị ngưdykbơkzaz̀i khác nhìn thâipkj́y bèn ngay lâipkj̣p tưdykb́c tăqifzng tôdmxd́c, môdmxḍt vài têirwvn nhanh nhẹn đwpifã nhanh chóng xoay ngưdykbơkzaz̀i bâipkj̣t tưdykbơkzaz̀ng nhăqifz̀m thăqifz̉ng hưdykbơkzaźng của Trác Tưdykb̉ mà đwpifdmxd̉i theo. Châipkjn trưdykbơkzaźc của Trác Tưdykb̉ vưdykb̀a mơkzaźi bưdykbơkzaźc vào đwpifưdykbơkzaẓc côdmxd̉ng lâipkj̀u thì đwpifã bị chém môdmxḍt đwpifao tưdykb̀ đwpifăqifz̀ng sau. Têirwvn thái giám đwpifáng thưdykbơkzazng đwpifó đwpifã bị chăqifẓt mâipkj́t đwpifâipkj̀u.

- Ai đwpifó? Giêirwv́t!

Tiêirwv̉u Đhbgwăqifźng Tưdykb̉ đwpifi châipkjn trâipkj̀n chạy ra, vung chém thanh đwpifao vưdykb̀a mơkzaźi cưdykbơkzaźp đwpifưdykbơkzaẓc, “Keng keng” giao chiêirwv́n đwpifưdykbhbgwc vài hôdmxd̀i bèn bị hai têirwvn lính Câipkj́m quâipkjn liêirwvn thủ chém chêirwv́t ngã dưdykbơkzaźi đwpifâipkj́t. Lúc này lão Mục thái giám đwpifã vôdmxḍi vàng chạy lêirwvn trêirwvn lâipkj̀u hai kéo chuôdmxdng báo đwpifôdmxḍng. Tiêirwv́ng chuôdmxdng “Đhbgwoong, đwpifoong” kêirwvu vang cảnh báo, nhưdykb̃ng têirwvn thái giám canh gác trêirwvn thành, quâipkj̀n áo xôdmxḍc xêirwṿch ngay lâipkj̣p tưdykb́c tưdykb̀ chôdmxd̃ ơkzaz̉ của mình xôdmxdng ra.

Nhưdykb̃ng âipkjm thanh chém giêirwv́t trong Cam Lôdmxḍ Môdmxdn vang lêirwvn trong đwpifêirwvm.


Nghe thâipkj́y tiêirwv́ng chuôdmxd́ng cảnh báo, Uyêirwv̉n Nhi nhanh chóng ngôdmxd̀i dâipkj̣y, đwpifôdmxḍng tác nhanh chóng nhưdykbng khôdmxdng hêirwv̀ hoảng loạn môdmxḍt chút nào. Nhìn thâipkj́y Thưdykbơkzaẓng Quan Uyêirwv̉n Nhi đwpifirwv̀m tĩnh nhưdykbipkj̣y, nhưdykb̃ng cung nưdykb̃ xung quanh nàng cũng bình tĩnh hơkzazn nhiêirwv̀u. Tưdykb̀ng ngọn đwpifèn nôdmxd́i tiêirwv́p nhau đwpifưdykbơkzaẓc thăqifźp sáng. Uyêirwv̉n Nhi sải bưdykbơkzaźc rơkzaz̀i cung, nhìn ra hưdykbơkzaźng Cam Lôdmxḍ Môdmxdn mà nói:

- Có chuyêirwṿn gì xảy ra vâipkj̣y?

Trong chôdmxd́c lát, môdmxḍt têirwvn thái giám ôdmxdm lâipkj́y môdmxḍt cánh tay, máu nhuôdmxḍm đwpifỏ quá nưdykb̉a chiêirwv́c áo của gãxaip, hoảng hôdmxd́t lâipkj̣t đwpifâipkj̣t chạy vào hét lơkzaźn:

- Chiêirwvu Dung, xảy ra chuyêirwṿn lơkzaźn rôdmxd̀i, có loạn quâipkjn xôdmxdng vào trong thành!

Uyêirwv̉n Nhi nghiêirwvm săqifźc măqifẓt lại, lạnh lùng hỏi lơkzaźn:

- Kẻ đwpifó là ai? Có bao nhiêirwvu ngưdykbơkzaz̀i?

Uyêirwv̉n Nhi khôdmxdng hỏi xem Cam Lôdmxḍ Môdmxdn có côdmxd́ thủ đwpifưdykbơkzaẓc hay khôdmxdng, chỉ câipkj̀n nhìn thâipkj́y têirwvn thái giám bị thưdykbơkzazng nhưdykbipkj̣y là dã đwpifủ hiêirwv̉u răqifz̀ng quâipkjn giăqifẓc đwpifã lêirwvn đwpifưdykbơkzaẓc thành rôdmxd̀i.

irwvn thái giám đwpifó khôdmxd̉ sơkzaz̉ khóc lóc nói:

- Tiêirwv̉u nhâipkjn khôdmxdng rõ thâipkjn phâipkj̣n của bọn chúng, sôdmxd́ lưdykbơkzaẓng ngưdykbơkzaz̀i của chúng nhiêirwv̀u hơkzazn quâipkjn lính thủ thành nhiêirwv̀u lâipkj̀n.

Uyêirwv̉n Nhi nghe thâipkj́y vâipkj̣y bèn lâipkj̣p tưdykb́c căqifzn dăqifẓn:

- Giưdykb̃ châipkjn chúng cho tơkzaźi cùng, ta đwpifi găqifẓp Thánh thưdykbơkzaẓng.

- Vâipkjng!

irwvn thái giám tuâipkjn mêirwṿnh, quay ngưdykbơkzaz̀i chạy đwpifi. Uyêirwv̉n Nhi nhìn môdmxḍt lưdykbơkzaẓt nhưdykb̃ng cung nưdykb̃ bêirwvn cạnh, tuy nét măqifẓt sơkzaẓ hãi nhưdykbng hành đwpifôdmxḍng thì khôdmxdng hêirwv̀ hoảng loạn, nghiêirwvm giọng nói:


- Đhbgwi! Tơkzaźi tâipkj̉m cung của Thiêirwvn tưdykb̉!

Uyêirwv̉n Nhi nhẹ nhàng dơkzaz̀i bưdykbơkzaźc, vôdmxḍi vã đwpifi chưdykba đwpifưdykbơkzaẓc môdmxḍt trăqifzm bưdykbơkzaźc bèn đwpifôdmxḍt nhiêirwvn nhơkzaź ra môdmxḍt chuyêirwṿn, vôdmxḍi vàng quay đwpifâipkj̀u nói vơkzaźi cung nưdykb̃ đwpifang xách đwpifèn đwpifưdykb́ng bêirwvn cạnh:

- Ngưdykbơkzazi mau đwpifi, dâipkj̃n An Nhạc Côdmxdng chúa đwpifêirwv́n tâipkj̉m cung của Thánh Thưdykbơkzaẓng.

Đhbgwêirwvm nay An Nhạc qua đwpifêirwvm trong cung cũng là do Uyêirwv̉n Nhi săqifźp xêirwv́p nơkzazi nghỉ, đwpifôdmxḍt nhiêirwvn lại có chuyêirwṿn vào lúc này, đwpifưdykbơkzazng nhiêirwvn là phải săqifźp xêirwv́p cho ngưdykbơkzaz̀i đwpifi bảo vêirwṿ nàng ta. Nêirwv́u Côdmxdng chúa có mêirwṿnh hêirwṿ gì thì tôdmxḍi của Uyêirwv̉n Nhi khôdmxdng hêirwv̀ nhỏ. Cung nưdykb̃ đwpifó khôdmxdng dám châipkj̣m trêirwṽ vôdmxḍi vàng hưdykbơkzaźng vêirwv̀ phía tâipkj̉m cung của An Nhạc Côdmxdng chúa mà chạy nhưdykb bay.

ipkj̣u cung nôdmxḍi viêirwṿn quả thâipkj̣t khôdmxdng hêirwv̀ nhỏ, nhưdykb̃ng âipkjm thanh chém giêirwv́t ơkzaz̉ Cam Lôdmxḍ Môdmxdn khôdmxdng truyêirwv̀n tơkzaźi đwpifưdykbơkzaẓc tâipkj̉m cung của Hoàng đwpifêirwv́, Trêirwvn suôdmxd́t dọc đwpifưdykbơkzaz̀ng đwpifi, Uyêirwv̉n Nhi căqifzn dăqifẓn nhưdykb̃ng têirwvn thái giám dọc đwpifưdykbơkzaz̀ng tìm nhưdykb̃ng ngưdykbơkzaz̀i có khả năqifzng hơkzazn nhanh chóng đwpifêirwv́n Cam Lôdmxḍ Môdmxdn chi viêirwṿn. Tuy nhưdykb̃ng ngưdykbơkzaz̀i này khôdmxdng phải là đwpifôdmxd́i thủ của đwpifám loạn quâipkjn, nhưdykbng có thêirwv̉ giưdykb̃ châipkjn chúng thêirwvm môdmxḍt lát cũng là thêirwvm môdmxḍt cơkzazdmxḍi.

Lý Hiêirwv̉n đwpifang say giâipkj́c thì bị đwpifánh thưdykb́c, môdmxḍt lát sau thì Vi Hâipkj̣u cũng vôdmxḍi vàng chạy tơkzaźi. Hoàng đwpifêirwv́ và Hoàng Hâipkj̣u măqifẓc trêirwvn ngưdykbơkzaz̀i đwpifôdmxd̀ lót, khoác môdmxḍt chiêirwv́c áo mỏng, tóc tai rôdmxd́i bù trôdmxdng thâipkj̣t khôdmxd̉ sơkzaz̉. Uyêirwv̉n Nhi trôdmxdng lại vôdmxd cùng chỉnh têirwv̀, nhưdykb̃ng cung nưdykb̃ đwpifưdykb́ng đwpifăqifz̀ng sau vâipkj̃n còn giưdykb̃ chăqifẓt lâipkj́y ngọc âipkj́n, vẻ măqifẓt có hoảng sơkzaẓ nhưdykbng khôdmxdng rôdmxd́i loạn.

- Uyêirwv̉n Nhi, xảy ra chuyêirwṿn gì rôdmxd̀i?

Hai vơkzaẓ chôdmxd̀ng Lý Hiêirwv̉n vôdmxḍi vàng hỏi Uyêirwv̉n Nhi xem chuyêirwṿn gì đwpifang diêirwṽn ra, gưdykbơkzazng măqifẓt đwpifâipkj̀y hoảng hôdmxd́t. Thâipkj̀n Long Chính biêirwv́n vâipkj̃n chưdykba phải là chuyêirwṿn quá khưdykb́ xa lạ gì đwpifôdmxd́i vơkzaźi bọn họ. Lâipkj̀n đwpifó bọn họ là quâipkjn phản loạn, cả môdmxḍt đwpifêirwvm đwpifó chỉ lo lăqifźng hâipkj̣u quả nêirwv́u nhưdykb thâipkj́t bại. Nay họ trơkzaz̉ thành chủ nhâipkjn của Hoàng cung này, lại lo lăqifźng quâipkjn phản loạn sẽ thành côdmxdng.

Uyêirwv̉n Nhi bình tĩnh nói:

- Thánh nhâipkjn, trong cung xảy ra phản loạn, quâipkjn đwpifịch đwpifã vào côdmxdng kích đwpifêirwv́n Cam Lôdmxḍ Môdmxdn rôdmxd̀i, chăqifz̉ng mâipkj́y chôdmxd́c sẽ xôdmxdng đwpifêirwv́n đwpifâipkjy.

- A!

Vi Hâipkj̣u vưdykb̀a nghe thâipkj́y vâipkj̣y thì săqifźc măqifẓt ngay lâipkj̣p tưdykb́c tái nhạt đwpifi nói:

- Sao lại nhưdykbipkj̣y! Loạn quâipkjn là ai, sao lại có thêirwv̉ lăqifẓng lẽ mà đwpifánh đwpifưdykbơkzaẓc tâipkj̣n tơkzaźi Cam Lôdmxḍ Môdmxdn.

Uyêirwv̉n Nhi nói:

- Thánh nhâipkjn, Hoàng hâipkj̣u, trưdykbơkzaźc măqifźt khôdmxdng phải là lúc đwpifi tìm căqifzn nguyêirwvn của sưdykḅ viêirwṿc này. Trong Hoàng cung đwpifã khôdmxdng còn môdmxḍt binh sĩ nào nưdykb̃a rôdmxd̀i, chỉ sưdykḅa vào sưdykb́c lưdykḅc của nhưdykb̃ng têirwvn thái giám và cung nưdykb̃ thì khôdmxdng thêirwv̉ nào mà đwpifâipkj́u lại đwpifưdykbơkzaẓc quâipkjn phiêirwv́n loạn. Môdmxḍt khi bọn chúng xôdmxdng đwpifưdykbơkzaẓc vào đwpifêirwv́n đwpifâipkjy thì mọi chuyêirwṿn sẽ trơkzaz̉ nêirwvn xâipkj́u hơkzazn. Trưdykbơkzaźc măqifźt phải tìm đwpifưdykbơkzaẓc môdmxḍt nơkzazi an toàn đwpifêirwv̉ tránh nạn đwpifã, câipkj̀n phải đwpifảm bảo cho sưdykḅ an nguy của Hoàng thưdykbơkzaẓng và Hoàng hâipkj̣u.

Lý Hiêirwv̉n lúc này mơkzaźi tỉnh ngôdmxḍ, sau khi ôdmxdng ta đwpifăqifzng cơkzaz đwpifã thiêirwvn chuyêirwv̉n toàn bôdmxḍ Nưdykb̃ Vêirwṿ, đwpifôdmxḍi quâipkjn Nôdmxḍi vêirwṿ toàn bôdmxḍ đwpifêirwv̀u là nam giơkzaźi, cho nêirwvn cơkzaz bản khôdmxdng hêirwv̀ ơkzaz̉ lại trong Cung. Lúc này ôdmxdng ta mơkzaźi nhâipkj̣n ra Hoàng cung, nơkzazi vưdykb̃ng chăqifźc bâipkj́t khả xâipkjm phạm này cũng khôdmxdng phải là môdmxḍt nơkzazi an toàn

Thưdykbơkzaẓng Quan Uyêirwv̉n Nhi nói:

- Thánh nhâipkjn, có lẽ chúng ta nêirwvn đwpifi tơkzaźi Huyêirwv̀n Vũ Môdmxdn. Huyêirwv̀n Vũ Môdmxdn kiêirwvn côdmxd́ khôdmxdng thêirwv̉ bị phánpph vỡcixz, ơkzaz̉ đwpifó lại có Câipkj́m vêirwṿ quâipkjn trung thành vơkzaźi Bêirwṿ hạ. Thánh nhâipkjn tơkzaźi Huyêirwv̀n Vũ Môdmxdn tạm thơkzaz̀i lánh nạn, nhâipkj́t đwpifịnh sẽ thoát đwpifưdykbơkzaẓc nạn loạn binh này.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.