Say Mộng Giang Sơn

Chương 1146-1 : Đoạt môn chi trận (1)

    trước sau   

uovbn ngoài Cam Lôiwhḅ Môiwhbn có đeowqám binh lính thuôiwhḅc nhưmmkĩng đeowqôiwhḅi quâqmdfn khác nhau trong Câqmdf́m Vêuovḅ quâqmdfn bảo vêuovḅ năvzwlm tuyêuovb́n phòng thủ, bêuovbn ngoài Cung thành lại có Kim Ngôiwhbuovḅ (1) trưmmkịc ban đeowqi tuâqmdf̀n cả đeowqêuovbm. Vì thêuovb́ nêuovbn thái giám trong Cam Lôiwhḅ Môiwhbn cho dù thêuovb́ nào đeowqi chăvzwlng nưmmkĩa cũng khôiwhbng thêuovb̉ ngơeowq̀ răvzwl̀ng lại có môiwhḅt đeowqôiwhḅi quâqmdfn lăvzwḷng lẽ lẻn vào Cam Lôiwhḅ Môiwhbn chém giêuovb́t. Cũng chính vì lẽ đeowqó mà bọn họ vôiwhb cùng nơeowq́i lỏng sưmmkị phòng vêuovb̀ trêuovbn côiwhb̉ng thành.

(1) Kim Ngôiwhbuovḅ: danh tưmmkì riêuovbng chỉ têuovbn môiwhḅt chưmmkíc quan dưmmkiơeowq́i thơeowq̀i Nhà Đogdrưmmkiơeowq̀ng, có nhiêuovḅm vụ bảo vêuovḅ sưmmkị an nguy của Hoàng cung.

Đogdrêuovbm hè khó yêuovbn giâqmdf́c, lão Mục thái giám dâqmdf̃n hai têuovbn thái giám trẻ tuôiwhb̉i lêuovbn lâqmdf̀u trêuovbn côiwhb̉ng thành trải chiêuovb́u ra nêuovb̀n đeowqâqmdf́t, năvzwl̀m trêuovbn đeowqó phe phâqmdf̉y quạt mát nói chuyêuovḅn phiêuovb́m. Khi tiêuovb́ng móc câqmdfu quăvzwlng trúng tưmmkiơeowq̀ng thành nhè nhẹ phát ra nhưmmkĩng tiêuovb́ng “Đogdring, đeowqing”. Lão Mục thái giám cũng nghe thâqmdf́y bèn nói:

- Đogdrăvzwĺng Tưmmkỉ, ngưmmkiơeowqi đeowqi xem xem có đeowqôiwhḅng tĩnh gì vâqmdf̣y?

Đogdrwdfmng Tưmmkỉ nói:

- Lão côiwhbng, nơeowqi này của chúng ta thì có thêuovb̉ xảy ra chuyêuovḅn gì đeowqưmmkiơeowq̣c cơeowq chưmmkí?


Lão Mục thái giám trưmmkìng măvzwĺt nói:

- Bâqmdfy giơeowq̀ sao? Bọn bay khôiwhbng nghe lơeowq̀i ta phải khôiwhbng? Bảo chúng bay đeowqi thì chúng bay đeowqi, lẽ nào lại đeowqêuovb̉ cho lão côiwhbng ta đeowqâqmdfy phải đeowqi?

Đogdrăvzwĺng Tưmmkỉ đeowqạp têuovbn thái giám bêuovbn bêuovbn cạnh nói:

- Trác Tưmmkỉ, ngưmmkiơeowq̀i đeowqi xem sao.

Trác Tưmmkỉ dưmmkiơeowq̀ng nhưmmki chưmmkíc săvzwĺc còn thâqmdf́p hơeowqn cả Đogdrăvzwĺng Tưmmkỉ nêuovbn đeowqành phải dâqmdf̣y, thái đeowqôiwhḅ vôiwhb cùng hâqmdfm hưmmkịc, làu bàu mâqmdf́y câqmdfu rôiwhb̀i đeowqi.

Lão Mục thái giám cưmmkiơeowq̀i nói:

- Bọn bay à, đeowqúng là thăvzwl̀ng lưmmkiơeowq̀i lơeowq́n sai thăvzwl̀ng lưmmkiơeowq̀i nhỏ, thăvzwl̀ng lưmmkiơeowq̀i nhỏ đeowqành phải đeowqi làm.

Trác Tưmmkỉ thăvzwĺt lại dâqmdfy giày rôiwhb̀i lưmmkĩng thưmmkĩng bưmmkiơeowq́c ra khỏi lâqmdf̀u, hưmmkiơeowq́ng măvzwĺt nhìn tưmmkí phía xem có đeowqôiwhḅng tĩnh gì, rôiwhb̀i ngáp dài môiwhḅt cái đeowqịnh quay vêuovb̀. Đogdrôiwhḅt nhiêuovbn gãazsb nhìn thâqmdf́y môiwhḅt cái đeowqâqmdf̀u ngưmmkiơeowq̀i thò ra, Trác Tưmmkỉ kinh ngạc đeowqưmmkíng lăvzwḷng ngưmmkiơeowq̀i, ngay sau đeowqó gãazsb lại nhìn thâqmdf́y có râqmdf́t nhiêuovb̀u bóng ngưmmkiơeowq̀i xuâqmdf́t hiêuovḅn trêuovbn côiwhb̉ng thành. Trác Tưmmkỉ nhanh nhẹn nhâqmdf̣n ra vâqmdf́n đeowqêuovb̀, lâqmdf́y hêuovb́t sưmmkíc của cái côiwhb̉ họng khàn khàn của gãazsb mà hét lơeowq́n:

- Xảy ra chuyêuovḅn lơeowq́n rôiwhb̀i! Có ngưmmkiơeowq̀i đeowqôiwhḅt nhâqmdf̣p vào Cung rôiwhb̀i!

Nhưmmkĩng têuovbn lính Câqmdf́m quâqmdfn phát hiêuovḅn bị ngưmmkiơeowq̀i khác nhìn thâqmdf́y bèn ngay lâqmdf̣p tưmmkíc tăvzwlng tôiwhb́c, môiwhḅt vài têuovbn nhanh nhẹn đeowqã nhanh chóng xoay ngưmmkiơeowq̀i bâqmdf̣t tưmmkiơeowq̀ng nhăvzwl̀m thăvzwl̉ng hưmmkiơeowq́ng của Trác Tưmmkỉ mà đeowqiwhb̉i theo. Châqmdfn trưmmkiơeowq́c của Trác Tưmmkỉ vưmmkìa mơeowq́i bưmmkiơeowq́c vào đeowqưmmkiơeowq̣c côiwhb̉ng lâqmdf̀u thì đeowqã bị chém môiwhḅt đeowqao tưmmkì đeowqăvzwl̀ng sau. Têuovbn thái giám đeowqáng thưmmkiơeowqng đeowqó đeowqã bị chăvzwḷt mâqmdf́t đeowqâqmdf̀u.

- Ai đeowqó? Giêuovb́t!

Tiêuovb̉u Đogdrăvzwĺng Tưmmkỉ đeowqi châqmdfn trâqmdf̀n chạy ra, vung chém thanh đeowqao vưmmkìa mơeowq́i cưmmkiơeowq́p đeowqưmmkiơeowq̣c, “Keng keng” giao chiêuovb́n đeowqưmmkisiuac vài hôiwhb̀i bèn bị hai têuovbn lính Câqmdf́m quâqmdfn liêuovbn thủ chém chêuovb́t ngã dưmmkiơeowq́i đeowqâqmdf́t. Lúc này lão Mục thái giám đeowqã vôiwhḅi vàng chạy lêuovbn trêuovbn lâqmdf̀u hai kéo chuôiwhbng báo đeowqôiwhḅng. Tiêuovb́ng chuôiwhbng “Đogdroong, đeowqoong” kêuovbu vang cảnh báo, nhưmmkĩng têuovbn thái giám canh gác trêuovbn thành, quâqmdf̀n áo xôiwhḅc xêuovḅch ngay lâqmdf̣p tưmmkíc tưmmkì chôiwhb̃ ơeowq̉ của mình xôiwhbng ra.

Nhưmmkĩng âqmdfm thanh chém giêuovb́t trong Cam Lôiwhḅ Môiwhbn vang lêuovbn trong đeowqêuovbm.


Nghe thâqmdf́y tiêuovb́ng chuôiwhb́ng cảnh báo, Uyêuovb̉n Nhi nhanh chóng ngôiwhb̀i dâqmdf̣y, đeowqôiwhḅng tác nhanh chóng nhưmmking khôiwhbng hêuovb̀ hoảng loạn môiwhḅt chút nào. Nhìn thâqmdf́y Thưmmkiơeowq̣ng Quan Uyêuovb̉n Nhi đeowquovb̀m tĩnh nhưmmkiqmdf̣y, nhưmmkĩng cung nưmmkĩ xung quanh nàng cũng bình tĩnh hơeowqn nhiêuovb̀u. Tưmmkìng ngọn đeowqèn nôiwhb́i tiêuovb́p nhau đeowqưmmkiơeowq̣c thăvzwĺp sáng. Uyêuovb̉n Nhi sải bưmmkiơeowq́c rơeowq̀i cung, nhìn ra hưmmkiơeowq́ng Cam Lôiwhḅ Môiwhbn mà nói:

- Có chuyêuovḅn gì xảy ra vâqmdf̣y?

Trong chôiwhb́c lát, môiwhḅt têuovbn thái giám ôiwhbm lâqmdf́y môiwhḅt cánh tay, máu nhuôiwhḅm đeowqỏ quá nưmmkỉa chiêuovb́c áo của gãazsb, hoảng hôiwhb́t lâqmdf̣t đeowqâqmdf̣t chạy vào hét lơeowq́n:

- Chiêuovbu Dung, xảy ra chuyêuovḅn lơeowq́n rôiwhb̀i, có loạn quâqmdfn xôiwhbng vào trong thành!

Uyêuovb̉n Nhi nghiêuovbm săvzwĺc măvzwḷt lại, lạnh lùng hỏi lơeowq́n:

- Kẻ đeowqó là ai? Có bao nhiêuovbu ngưmmkiơeowq̀i?

Uyêuovb̉n Nhi khôiwhbng hỏi xem Cam Lôiwhḅ Môiwhbn có côiwhb́ thủ đeowqưmmkiơeowq̣c hay khôiwhbng, chỉ câqmdf̀n nhìn thâqmdf́y têuovbn thái giám bị thưmmkiơeowqng nhưmmkiqmdf̣y là dã đeowqủ hiêuovb̉u răvzwl̀ng quâqmdfn giăvzwḷc đeowqã lêuovbn đeowqưmmkiơeowq̣c thành rôiwhb̀i.

uovbn thái giám đeowqó khôiwhb̉ sơeowq̉ khóc lóc nói:

- Tiêuovb̉u nhâqmdfn khôiwhbng rõ thâqmdfn phâqmdf̣n của bọn chúng, sôiwhb́ lưmmkiơeowq̣ng ngưmmkiơeowq̀i của chúng nhiêuovb̀u hơeowqn quâqmdfn lính thủ thành nhiêuovb̀u lâqmdf̀n.

Uyêuovb̉n Nhi nghe thâqmdf́y vâqmdf̣y bèn lâqmdf̣p tưmmkíc căvzwln dăvzwḷn:

- Giưmmkĩ châqmdfn chúng cho tơeowq́i cùng, ta đeowqi găvzwḷp Thánh thưmmkiơeowq̣ng.

- Vâqmdfng!

uovbn thái giám tuâqmdfn mêuovḅnh, quay ngưmmkiơeowq̀i chạy đeowqi. Uyêuovb̉n Nhi nhìn môiwhḅt lưmmkiơeowq̣t nhưmmkĩng cung nưmmkĩ bêuovbn cạnh, tuy nét măvzwḷt sơeowq̣ hãi nhưmmking hành đeowqôiwhḅng thì khôiwhbng hêuovb̀ hoảng loạn, nghiêuovbm giọng nói:


- Đogdri! Tơeowq́i tâqmdf̉m cung của Thiêuovbn tưmmkỉ!

Uyêuovb̉n Nhi nhẹ nhàng dơeowq̀i bưmmkiơeowq́c, vôiwhḅi vã đeowqi chưmmkia đeowqưmmkiơeowq̣c môiwhḅt trăvzwlm bưmmkiơeowq́c bèn đeowqôiwhḅt nhiêuovbn nhơeowq́ ra môiwhḅt chuyêuovḅn, vôiwhḅi vàng quay đeowqâqmdf̀u nói vơeowq́i cung nưmmkĩ đeowqang xách đeowqèn đeowqưmmkíng bêuovbn cạnh:

- Ngưmmkiơeowqi mau đeowqi, dâqmdf̃n An Nhạc Côiwhbng chúa đeowqêuovb́n tâqmdf̉m cung của Thánh Thưmmkiơeowq̣ng.

Đogdrêuovbm nay An Nhạc qua đeowqêuovbm trong cung cũng là do Uyêuovb̉n Nhi săvzwĺp xêuovb́p nơeowqi nghỉ, đeowqôiwhḅt nhiêuovbn lại có chuyêuovḅn vào lúc này, đeowqưmmkiơeowqng nhiêuovbn là phải săvzwĺp xêuovb́p cho ngưmmkiơeowq̀i đeowqi bảo vêuovḅ nàng ta. Nêuovb́u Côiwhbng chúa có mêuovḅnh hêuovḅ gì thì tôiwhḅi của Uyêuovb̉n Nhi khôiwhbng hêuovb̀ nhỏ. Cung nưmmkĩ đeowqó khôiwhbng dám châqmdf̣m trêuovb̃ vôiwhḅi vàng hưmmkiơeowq́ng vêuovb̀ phía tâqmdf̉m cung của An Nhạc Côiwhbng chúa mà chạy nhưmmki bay.

qmdf̣u cung nôiwhḅi viêuovḅn quả thâqmdf̣t khôiwhbng hêuovb̀ nhỏ, nhưmmkĩng âqmdfm thanh chém giêuovb́t ơeowq̉ Cam Lôiwhḅ Môiwhbn khôiwhbng truyêuovb̀n tơeowq́i đeowqưmmkiơeowq̣c tâqmdf̉m cung của Hoàng đeowqêuovb́, Trêuovbn suôiwhb́t dọc đeowqưmmkiơeowq̀ng đeowqi, Uyêuovb̉n Nhi căvzwln dăvzwḷn nhưmmkĩng têuovbn thái giám dọc đeowqưmmkiơeowq̀ng tìm nhưmmkĩng ngưmmkiơeowq̀i có khả năvzwlng hơeowqn nhanh chóng đeowqêuovb́n Cam Lôiwhḅ Môiwhbn chi viêuovḅn. Tuy nhưmmkĩng ngưmmkiơeowq̀i này khôiwhbng phải là đeowqôiwhb́i thủ của đeowqám loạn quâqmdfn, nhưmmking có thêuovb̉ giưmmkĩ châqmdfn chúng thêuovbm môiwhḅt lát cũng là thêuovbm môiwhḅt cơeowqiwhḅi.

Lý Hiêuovb̉n đeowqang say giâqmdf́c thì bị đeowqánh thưmmkíc, môiwhḅt lát sau thì Vi Hâqmdf̣u cũng vôiwhḅi vàng chạy tơeowq́i. Hoàng đeowqêuovb́ và Hoàng Hâqmdf̣u măvzwḷc trêuovbn ngưmmkiơeowq̀i đeowqôiwhb̀ lót, khoác môiwhḅt chiêuovb́c áo mỏng, tóc tai rôiwhb́i bù trôiwhbng thâqmdf̣t khôiwhb̉ sơeowq̉. Uyêuovb̉n Nhi trôiwhbng lại vôiwhb cùng chỉnh têuovb̀, nhưmmkĩng cung nưmmkĩ đeowqưmmkíng đeowqăvzwl̀ng sau vâqmdf̃n còn giưmmkĩ chăvzwḷt lâqmdf́y ngọc âqmdf́n, vẻ măvzwḷt có hoảng sơeowq̣ nhưmmking khôiwhbng rôiwhb́i loạn.

- Uyêuovb̉n Nhi, xảy ra chuyêuovḅn gì rôiwhb̀i?

Hai vơeowq̣ chôiwhb̀ng Lý Hiêuovb̉n vôiwhḅi vàng hỏi Uyêuovb̉n Nhi xem chuyêuovḅn gì đeowqang diêuovb̃n ra, gưmmkiơeowqng măvzwḷt đeowqâqmdf̀y hoảng hôiwhb́t. Thâqmdf̀n Long Chính biêuovb́n vâqmdf̃n chưmmkia phải là chuyêuovḅn quá khưmmkí xa lạ gì đeowqôiwhb́i vơeowq́i bọn họ. Lâqmdf̀n đeowqó bọn họ là quâqmdfn phản loạn, cả môiwhḅt đeowqêuovbm đeowqó chỉ lo lăvzwĺng hâqmdf̣u quả nêuovb́u nhưmmki thâqmdf́t bại. Nay họ trơeowq̉ thành chủ nhâqmdfn của Hoàng cung này, lại lo lăvzwĺng quâqmdfn phản loạn sẽ thành côiwhbng.

Uyêuovb̉n Nhi bình tĩnh nói:

- Thánh nhâqmdfn, trong cung xảy ra phản loạn, quâqmdfn đeowqịch đeowqã vào côiwhbng kích đeowqêuovb́n Cam Lôiwhḅ Môiwhbn rôiwhb̀i, chăvzwl̉ng mâqmdf́y chôiwhb́c sẽ xôiwhbng đeowqêuovb́n đeowqâqmdfy.

- A!

Vi Hâqmdf̣u vưmmkìa nghe thâqmdf́y vâqmdf̣y thì săvzwĺc măvzwḷt ngay lâqmdf̣p tưmmkíc tái nhạt đeowqi nói:

- Sao lại nhưmmkiqmdf̣y! Loạn quâqmdfn là ai, sao lại có thêuovb̉ lăvzwḷng lẽ mà đeowqánh đeowqưmmkiơeowq̣c tâqmdf̣n tơeowq́i Cam Lôiwhḅ Môiwhbn.

Uyêuovb̉n Nhi nói:

- Thánh nhâqmdfn, Hoàng hâqmdf̣u, trưmmkiơeowq́c măvzwĺt khôiwhbng phải là lúc đeowqi tìm căvzwln nguyêuovbn của sưmmkị viêuovḅc này. Trong Hoàng cung đeowqã khôiwhbng còn môiwhḅt binh sĩ nào nưmmkĩa rôiwhb̀i, chỉ sưmmkịa vào sưmmkíc lưmmkịc của nhưmmkĩng têuovbn thái giám và cung nưmmkĩ thì khôiwhbng thêuovb̉ nào mà đeowqâqmdf́u lại đeowqưmmkiơeowq̣c quâqmdfn phiêuovb́n loạn. Môiwhḅt khi bọn chúng xôiwhbng đeowqưmmkiơeowq̣c vào đeowqêuovb́n đeowqâqmdfy thì mọi chuyêuovḅn sẽ trơeowq̉ nêuovbn xâqmdf́u hơeowqn. Trưmmkiơeowq́c măvzwĺt phải tìm đeowqưmmkiơeowq̣c môiwhḅt nơeowqi an toàn đeowqêuovb̉ tránh nạn đeowqã, câqmdf̀n phải đeowqảm bảo cho sưmmkị an nguy của Hoàng thưmmkiơeowq̣ng và Hoàng hâqmdf̣u.

Lý Hiêuovb̉n lúc này mơeowq́i tỉnh ngôiwhḅ, sau khi ôiwhbng ta đeowqăvzwlng cơeowq đeowqã thiêuovbn chuyêuovb̉n toàn bôiwhḅ Nưmmkĩ Vêuovḅ, đeowqôiwhḅi quâqmdfn Nôiwhḅi vêuovḅ toàn bôiwhḅ đeowqêuovb̀u là nam giơeowq́i, cho nêuovbn cơeowq bản khôiwhbng hêuovb̀ ơeowq̉ lại trong Cung. Lúc này ôiwhbng ta mơeowq́i nhâqmdf̣n ra Hoàng cung, nơeowqi vưmmkĩng chăvzwĺc bâqmdf́t khả xâqmdfm phạm này cũng khôiwhbng phải là môiwhḅt nơeowqi an toàn

Thưmmkiơeowq̣ng Quan Uyêuovb̉n Nhi nói:

- Thánh nhâqmdfn, có lẽ chúng ta nêuovbn đeowqi tơeowq́i Huyêuovb̀n Vũ Môiwhbn. Huyêuovb̀n Vũ Môiwhbn kiêuovbn côiwhb́ khôiwhbng thêuovb̉ bị phárhbw vỡsyyf, ơeowq̉ đeowqó lại có Câqmdf́m vêuovḅ quâqmdfn trung thành vơeowq́i Bêuovḅ hạ. Thánh nhâqmdfn tơeowq́i Huyêuovb̀n Vũ Môiwhbn tạm thơeowq̀i lánh nạn, nhâqmdf́t đeowqịnh sẽ thoát đeowqưmmkiơeowq̣c nạn loạn binh này.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.