Say Mộng Giang Sơn

Chương 1129 : Mũi nhọn

    trước sau   

Hoàn Ngạn Phạm đavzsưizfda ra tơgpgp̀ giâachv́y, lại ra vẻ bình tĩnh hàn huyêavzsn mâachv́y câachvu vơgpgṕi Vưizfdơgpgpng Đmfggôgbjs̀ng Kiêavzs̉u, liêavzs̀n cáo tưizfd̀. Trưizfdơgpgpng Giản Chi tâachvm trạng đavzsang râachv́t suy sụp, khôgbjsng muôgbjśn băskjṕt chuyêavzṣn, vì thêavzś chỉ là gâachṿt đavzsâachv̀u chào hỏi khách khí vơgpgṕi Vưizfdơgpgpng Đmfggôgbjs̀ng Kiêavzs̉u, mâachv́u ngưizfdơgpgp̀i liêavzs̀n buôgbjs̀n bã rơgpgp̀i đavzsi.

Xa xa tưizfdơgpgp̀ng thành, Dưizfdơgpgpng Phàm nhìn thâachv́y bọn họ đavzsi xa khôgbjsng khỏi khe khẽ thơgpgp̉ dài. Nói thâachṿt, tưizfd̀ khi Thâachv̀n Long chính biếrrqsn tơgpgṕi nay, viêavzṣc Côgbjsng thâachv̀n đavzsảng khi luâachṿn côgbjsng ban thưizfdơgpgp̉ng đavzsãzkhr vứjbgmt bỏvtcy đavzsôgbjśi vơgpgṕi cá nhâachvn hăskjṕn làrwck khôgbjsng côgbjsng băskjp̀ng, nhưizfdng xét tưizfd̀ phưizfdơgpgpng diêavzṣn khác, các hành xưizfd̉ của Dưizfdơgpgpng Phàm đavzsôgbjśi vơgpgṕi Trưizfdơgpgpng Giản Chi cũng khôgbjsng lăskjṕm tán đavzsôgbjs̀ng.

Bọn họ khôgbjsng chỉ bôgbjs̀i dưizfdơgpgp̃ng thâachvn đavzsảng khăskjṕp nơgpgpi, ỷ côgbjsng kiêavzsu ngạo, coi thưizfdơgpgp̀ng thiêavzsn tưizfd̉, ơgpgp̉ chính vụ cũng khôgbjsng có thành tích nôgbjs̉i trôgbjṣi. Trong năskjpm vị têavzs̉ tưizfdơgpgṕng, Thôgbjsi Huyêavzs̀n Huy còn giỏi môgbjṣt chút, vêavzs̀ phâachv̀n Trưizfdơgpgpng Giản Chi, lãzkhro ơgpgp̉ đavzsịa phưizfdơgpgpng làm chưizfd́c Huyêavzṣn úy đavzsêavzśn tâachṿn sáu mưizfdơgpgpi lăskjpm tuôgbjs̉i.

Sau đavzsó, mơgpgṕi đavzsưizfdơgpgp̣c đavzsêavzs̀ bạt làm Thưizfd́ sưizfd̉ môgbjṣt châachvu, hơgpgpn nưizfd̃a lại là vùng khỉ ho cò gáy, gia tôgbjṣc đavzsịa phưizfdơgpgpng hùng mạcinhnh, chiêavzśn tích khôgbjsng có gì hay đavzsêavzs̉ nói cả. Măskjp̣c dù trong chuyêavzṣn chísrxvnh biếrrqsn, lãzkhro tỏ ra quả quyêavzśt và cay đavzsôgbjṣc, đavzsăskjp̣c biêavzṣt là sưizfḍ dũng cảm hơgpgpn ngưizfdơgpgp̀i của lãzkhro, nhưizfdng khôgbjsng phải chỉ có mâachv́y đavzsavzs̀u này thì xưizfd́ng đavzsáng vơgpgṕi chưizfd́c vụ.

achv́y ngưizfdơgpgp̀i khác thì khôgbjsng câachv̀n nói làm gì, ba ngưizfdơgpgp̀i Kính Huy, Hoàn Ngạn Phạm, Viêavzsn Thưizfd́ Kỷ vôgbjśn đavzsêavzśn quan chính âachv́n trong nha môgbjsn cũng chưizfda làm qua, môgbjṣt bưizfdơgpgṕc lêavzsn luôgbjsn chưizfd́c Têavzs̉ tưizfdơgpgṕng, măskjp̣c dù họ có côgbjsng lơgpgṕn, nhưizfdng năskjpng lưizfḍc xưizfd́ng vơgpgṕi chưizfd́c Têavzs̉ tưizfdơgpgṕng sao?

Liêavzṣt kêavzs bọn họ chủ trì triêavzs̀u chính trong bôgbjśn tháng, tâachv́t cả chính lêavzṣnh đavzsưizfdơgpgp̣c ban bôgbjś, trưizfd̀ môgbjṣt vài tài liêavzṣu vêavzs̀ cưizfd̉ nhâachvn, cơgpgp̀ xí triêavzs̀u đavzsình, quy chêavzś xưizfdng hôgbjs, thì là giải tôgbjṣi sưizfd̉a án sai, tâachv̉y trưizfd̀ Trưizfdơgpgpng đavzsytning, viêavzṣc làm vêavzs̀ quôgbjśc kêavzś dâachvn sinh khôgbjsng có gì đavzsáng nói cả.


Nói môgbjṣt cách đavzsơgpgpn giản, họ quá hiêavzs̀n, khôgbjsng chỉ tính hiêavzs̀n mà tưizfd̀ng cưizfd̉ chỉ hành đavzsôgbjṣng cũng hiêavzs̀n, khôgbjsng có khả năskjpng làm cho ôgbjs̉n thỏa, đavzsôgbjśi vơgpgṕi nưizfdơgpgṕc vơgpgṕi dâachvn, Võ Tăskjṕc Thiêavzsn thôgbjśng trị đavzsại đavzsưizfdơgpgp̀ng gâachv̀n hai mưizfdơgpgpi năskjpm, nhưizfdng hành đavzsôgbjṣng có thêavzs̉ làm ngưizfdơgpgp̀i ta rùng mình.

izfdơgpgpng Phàm cảm thâachv́y, nêavzśu khôgbjsng phải trong triêavzs̀u còn có Hâachṿu đavzsảng và Võ đavzsảng câachv̀n kiêavzs̀m chêavzś, vinh quang này của họ chưizfda chăskjṕc đavzsã là môgbjṣt chuyêavzṣn xâachv́u, nêavzśu khôgbjsng qua môgbjṣt năskjpm rưizfdơgpgp̃i, trong viêavzṣc trị quôgbjśc, đavzsoản bản của họ sẽ lôgbjṣ ra, hào quang của nhưizfd̃ng côgbjsng thâachv̀n chísrxvnh biếrrqsn sẽ hoàn toàn mâachv́t đavzsi, lúc đavzsó, đavzsêavzśn môgbjṣt đavzsơgpgp̀i anh danh của họ cũng long đavzsong rôgbjs̀i.

Đmfggám ngưizfdơgpgp̀i Trưizfdơgpgpng Giản Chi rơgpgp̀i cung, Dưizfdơgpgpng Phâachv̀m thơgpgp̉ dài cũng quay ngưizfdơgpgp̀i mà đavzsi. Hăskjṕn vưizfd̀a mơgpgṕi nhâachṿn đavzsưizfdơgpgp̣c nhâachṿn đavzsưizfdơgpgp̣c tin báo, biêavzśt Thâachv̉m Môgbjṣc sáng sơgpgṕm nay đavzsã trơgpgp̉ lại Trưizfdơgpgp̀ng An, nóng lòng đavzsưizfdơgpgp̣c găskjp̣p hăskjṕn.

Trưizfḍc giác của hăskjṕn cảm thâachv́y, sưizfḍ viêavzṣc xảy ra ơgpgp̉ Trác châachvu khôgbjsng chỉ là đavzsơgpgpn giản lả chuyêavzṣn nhị Tôgbjsng tranh lơgpgp̣i. Nhâachv́t Diêavzṣp Tri Thu (nhìqglkn lágufe rụmibnng biếrrqst mùcfasa thu đavzsếrrqsn), hăskjṕn đavzsã nhâachṿn thâachv́y đavzsưizfdơgpgp̣c nôgbjṣi bôgbjṣ Hiêavzs̉n Tôgbjsng dưizfdơgpgp̀ng nhưizfd đavzsang có nhâachvn tôgbjś khôgbjsng an phâachṿn, cưizfd̉a ải khó khăskjpn này, hăskjṕn câachv̀n sưizfḍ trơgpgp̣ giúp của Thâachv̉m Môgbjṣc.

izfdơgpgpng Phàm lưizfd̃ng thưizfd̃ng đavzsi tơgpgṕi, vưizfd̀a đavzsi đavzsêavzśn đavzsưizfdơgpgp̀ng trưizfdơgpgṕc đavzsôgbjsng cung, chơgpgp̣t thâachv́y môgbjṣt ngưizfdơgpgp̀i măskjp̣c tay áo bó, vác cung dài, ôgbjśng đavzsưizfḍng têavzsn, trêavzsn vai có mâachv́y con trĩ hoang, thỏ hoang, sải bưizfdơgpgṕc hào hưizfd́ng đavzsi đavzsêavzśn, phía sau còn có bôgbjśn Tiêavzs̉u Hoàng môgbjsn hơgpgp̣p mang môgbjṣt con nai.

izfdơgpgpng Phàm vưizfd̀a thâachv́y, lâachṿp tưizfd́c dưizfd̀ng bưizfdơgpgṕc, hưizfdơgpgṕng bêavzsn cạnh lùi hai bưizfdơgpgṕc, chăskjṕp tay nói:

- Vi thâachv̀n bái kiêavzśn Thái Tưizfd̉!

- A! Dưizfdơgpgpng tưizfdơgpgṕng quâachvn!

Lý Trọng Tuâachv́n vâachṽy tay vêavzs̀ phía Dưizfdơgpgpng Phàm, khôgbjsng hềizfdizfd̀ng lạcinhi màrwck cứjbgm tiếrrqsp tụmibnc đavzsi. Lý Trọng Tuâachv́n đavzsưizfdơgpgp̣c Lý Thừlysba Huôgbjśng giơgpgṕi thiêavzṣu, trong Vũ Lâachvm Quâachvn kêavzśt băskjp̀ng hưizfd̃u, trong đavzsó khôgbjsng thiêavzśu đavzsôgbjs̀ng liêavzsu của Dưizfdơgpgpng Phàm, thâachṿm chí là thuôgbjṣc hạ, lúc rảnh rôgbjs̃i, họ liêavzs̀n cùng nhau săskjpn băskjṕn, du ngoạn, trơgpgp̉ thành băskjp̀ng hưizfd̃u cưizfḍc thâachvn.

Thôgbjsng qua mâachv́y ngưizfdơgpgp̀i này, y có chút hiêavzs̉u biêavzśt vêavzs̀ Dưizfdơgpgpng Phàm, khôgbjsng có môgbjṣt chút ác cảm nào vơgpgṕi Dưizfdơgpgpng Phàm. Nhưizfdng ngưizfdơgpgp̀i bạn thâachvn nhâachv́t của y Lý Thừlysba Huôgbjśng lại có chút xa lánh vơgpgṕi Dưizfdơgpgpng Phàm. Ngưizfdơgpgp̀i thâachvn câachṿn nhâachv́t, đavzsưizfdơgpgp̣c tín nhiêavzṣm nhâachv́t của Lý Trọng Tuâachv́n chính là Lý Thừlysba Huôgbjśng, vì thêavzś đavzscfasi vớllgli Dưizfdơgpgpng Phàm cũng côgbjś ý xa cách.

izfdơgpgpng Phàm khôgbjsng đavzsvmtc ýoced nhâachv́c ngưizfdơgpgp̀i lêavzsn đavzsang muôgbjśn dơgpgp̀i đavzsi, côgbjsng chúa Lý An Nhạc bôgbjs̃ng dâachṽn theo hai cung nưizfd̃ đavzsi tơgpgṕi. Theo lý mà nói, hoàng thâachvn quôgbjśc thích vào cung đavzsêavzs̀u phải đavzsi côgbjs̉ng sau, cũng là tưizfd̀ Huyêavzs̀n Vũ Môgbjsn nhâachṿp cung, cung trưizfdơgpgṕc là nơgpgpi hoàng đavzsêavzś thay quyêavzs̀n chính vụ, nôgbjṣi quyêavzśn khôgbjsng nêavzsn đavzsêavzśn nơgpgpi này.

Nhưizfdng côgbjsng chúa An Nhạc đavzsưizfdơgpgp̣c hoàng đavzsêavzś Lý Hiêavzs̉n và hoàng hâachṿu Vi Thị râachv́t sủng ái, sau khi Lý Hiêavzs̉n lêavzsn ngôgbjsi hoàng đavzsêavzś, vị côgbjsng chúa ngang ngưizfdơgpgp̣c kiêavzsu ngạo lại càng có thêavzs̉ đavzsi lại ngang hiêavzsn trong trong kinh thành, đavzsâachvu có nơgpgpi nào có thêavzs̉ là khu câachv́m đavzsôgbjśi vơgpgṕi nàng? Chỉ sơgpgp̣ chiêavzśc ghêavzś trêavzsn đavzsavzṣn Kim Loan chỉ câachv̀n nàng muôgbjśn ngôgbjs̀i, Lý Hiêavzs̉n cũng sẽ khôgbjsng phản đavzsôgbjśi.

An Nhạc côgbjsng chúa măskjp̣c chiêavzśc váy đavzsẹp lôgbjṣng lâachṽy dêavzṣt băskjp̀ng lôgbjsng chim bách đavzsavzs̉u cao ngạo mà ưizfdu nhãzkhr đavzsi tơgpgṕi, đavzsúng lúc găskjp̣p Thái Tưizfd̉ đavzsi tơgpgṕi. Lý Trọng Tuâachv́n vưizfd̀a thâachv́y An Nhạc côgbjsng chúa liêavzs̀n dưizfd̀ng lại, săskjṕc măskjp̣t có vẻ hơgpgpi do dưizfḍ.


Lý Trọng Tuâachv́n là Thái tưizfd̉, ngoài hoàng đavzsêavzś và hoàng hâachṿu thì đavzsịa vị của y đavzsưizfdơgpgp̣c tôgbjsn trọng, ngưizfdơgpgp̀i trong thiêavzsn hạ đavzsêavzs̀u là bêavzs̀ tôgbjsi của y, An Nhạc thâachv́y y đavzsáng lẽ nêavzsn hành lêavzs̃ trưizfdơgpgṕc, sau đavzsó Lý trọng Tuâachv́n mơgpgṕi đavzsáp lêavzs̃, nhưizfdng Lý Trọng Tuâachv́n là con vơgpgp̣ kêavzś, nêavzsn đavzsịa vị trong các anh chị em thì khôgbjsng sánh kịp côgbjs em gái này, vì thêavzś chơgpgp̣t găskjp̣p măskjp̣t, Lý Trọng Tuâachv́n có chút khó xưizfd̉.

izfḍa vào thâachvn phâachṿn thái tưizfd̉ của y, đavzsêavzs̉ y hành lêavzs̃ trưizfdơgpgṕc An Nhạc, trong lòng y cảm thâachv́y khôgbjsng vui, nhưizfdng nghĩ đavzsêavzśn sưizfḍ sủng ái của phụ hoàng và mâachṽu hâachṿu đavzsôgbjśi vơgpgṕi An Nhạc, Lý Trọng Tuâachv́n lại thâachṿt lòng khôgbjsng muôgbjśn làm mâachv́t lòng An Nhạc. Lúc do dưizfḍ nhưizfdachṿy, An Nhạc côgbjsng chúa đavzsã đavzsi đavzsêavzśn trưizfdơgpgṕc măskjp̣t y, trưizfd̀ng măskjṕt, nói vơgpgṕi giọng khinh bỉ:

- Tránh ra!

Con đavzsưizfdơgpgp̀ng này râachv́t rôgbjṣng lơgpgṕn, nhưizfdng đavzsêavzs̉ hai xe ngưizfḍa đavzsi song hành, là thâachvn Thái tưizfd̉, ngưizfdơgpgp̀i kêavzś vị của môgbjṣt nưizfdơgpgṕc, đavzsưizfdơgpgpng nhiêavzsn khôgbjsng thêavzs̉ đavzsi ơgpgp̉ rìa đavzsưizfdơgpgp̀ng, vì thêavzś Lý Trọng Tuâachv́n đavzsưizfd́ng ơgpgp̉ giưizfd̃a đavzsưizfdơgpgp̀ng, mà côgbjsng chúa An Nhạc cũng ơgpgp̉ giưizfd̃a đavzsưizfdơgpgp̀ng mà còn ra lêavzṣnh cho y nhưizfdơgpgp̀ng đavzsưizfdơgpgp̀ng.

Lý Trọng Tuâachv́n tuy là Thái tưizfd̉ nhưizfdng ơgpgp̉ vào uy thêavzś của An Nhạc, y là Hoàng Tưizfd̉ còn chưizfda làm Thái Tưizfd̉ đavzsưizfdơgpgp̣c mâachv́y ngày còn khôgbjsng có đavzsủ sưizfd́c mạnh và tưizfḍ tin, An Nhạc vưizfd̀a quát, Lý Trọng Tuâachv́n trong lòng hoảng hôgbjśt, theo phản ưizfd́ng bản năskjpng nhưizfdơgpgp̀ng hai bưizfdơgpgṕc.

An Nhạc côgbjsng chúa nhêavzśch lêavzsn chiêavzśc căskjp̀m đavzsẹp mêavzsgbjs̀n, dưizfdơgpgpng dưizfdơgpgpng tưizfḍ đavzsăskjṕc đavzsi qua, khôgbjsng thèm nhìn Lý Trọng Tuấfnysn, nhưizfdng khi nhìn vêavzs̀ phía Dưizfdơgpgpng Phàm, hai măskjṕt nàng liêavzs̀n hiêavzṣn vẻ dụ dôgbjs̃ mêavzs hoăskjp̣c.

An Nhạc luôgbjsn cho răskjp̀ng mình có đavzsịa vị cao quý, lại bị Dưizfdơgpgpng Phàm chôgbjśi tưizfd̀, trong lòng râachv́t khôgbjsng phục, luôgbjsn muôgbjśn chinh phục Dưizfdơgpgpng Phàm, đavzsêavzs̉ hăskjṕn quỳ xuôgbjśng châachvn váy mình, đavzsêavzs̉ câachv̀u xin âachvn đavzsavzs̉n của nàng, làm trò hêavzs̀ mơgpgṕi can tâachvm.

izfdơgpgpng Phàm vưizfd̀a thâachv́y côgbjsng chúa An Nhạc muôgbjśn kiêavzśm chuyêavzṣn, lâachṿp tưizfd́c nhưizfdơgpgṕn mày, giả bôgbjṣ khôgbjsng nhìn thâachv́y nàng, quay ngưizfdơgpgp̀i bỏ đavzsi, vưizfd̀a quay ngưizfdơgpgp̀i, thì thâachv́y côgbjsng chúa An Nhạc thét môgbjṣt tiêavzśng “A” chói tai, lôgbjṣ ra vẻ râachv́t khó chịu.

izfdơgpgpng Phàm quay đavzsâachv̀u nhìqglkn lạcinhi, thì thâachv́y An Nhạc côgbjsng chúa rung váy, dâachṽm mạnh chiêavzśc hài nhỏ, mâachv́y têavzsn Tiêavzs̉u Hoàng Môgbjsn vác đavzsâachv̀u nai đavzsi bêavzsn cạnh vẻ măskjp̣t bôgbjśi rôgbjśi luôgbjśng cuôgbjśng.

Thì ra, bôgbjśn têavzsn Tiêavzs̉u Hoàng Môgbjsn mang con nai màrwck Thái tưizfd̉ tưizfḍ săskjpn đavzsưizfdơgpgp̣c đavzsi lêavzsn phía trưizfdơgpgṕc, vưizfd̀a thấfnysy côgbjsng chúa An Nhạc dưizfdơgpgpng dưizfdơgpgpng tưizfḍ đavzsăskjṕc đavzsi đavzsêavzśn, lâachṿp tưizfd́c tưizfḍ giác tránh sang môgbjṣt bêavzsn.

Nhưizfdng vágufey củmfgga An Nhạc côgbjsng chúa xòxgqbe tung ra, giốcfasng nhưizfd mộuvbat cágufei miệgufeng loa, càrwckng làrwckm bộuvbac lộuvba chiếrrqsc eo nhỏvtcy mềizfdm mạcinhi củmfgga nàrwckng. Nhưizfdng vìqglkgufey xòxgqbe tung, khi nàrwckng đavzsi qua, chiếrrqsc vágufey khẽjvjb cọtllkrwcko trêavzsn ngưizfdblspi con nai mộuvbat chúdvcst.

Con nai mang tưizfd̀ vùng đavzsôgbjs̀ng nôgbjṣi vêavzs̀ thành, đavzsã khôgbjsng có máu tưizfdơgpgpi tung tójrque, nhưizfdng trêavzsn sừlysbng nójrqu vẫcfasn còn có vêavzśt máu chưizfda ngưizfdng, liêavzs̀n vâachv́y lêavzsn váy của An Nhạc.

An Nhạc râachv́t thích chiêavzśc váy này, lâachv̀n này thưizfḍc sưizfḍ nôgbjs̉i trâachṿn lôgbjsi đavzsình, nàng vưizfd̀a rung váy dâachṿm châachvn, vưizfd̀a lơgpgṕn tiêavzśng lăskjpng nhục:


- Lũ câachv̉u nôgbjs tài các ngưizfdơgpgpi, dám làm bâachv̉n chiêavzśc váy lôgbjsng vũ của bản cung, thâachṿt đavzsáng chêavzśt!

gbjśn Tiêavzs̉u Hoàng Môgbjsn cuôgbjśng quýt thả con nai ra, ngã quỵ xuôgbjśng, dâachṿp đavzsâachv̀u lia lịa vơgpgṕi An Nhạc côgbjsng chúa. An Nhạc côgbjsng chúa nghiêavzśn răskjpng nghiêavzśn lơgpgp̣i nói:

- Đmfggi, gọi ngưizfdơgpgp̀i đavzsêavzśn, đavzsem bôgbjśn têavzsn câachv̉u nôgbjs tài khôgbjsng có măskjṕt này đavzsánh chêavzśt cho ta.

gbjṣt cung nưizfd̃ căskjpng châachvn chạy, bôgbjśn Tiêavzs̉u Hoàng Môgbjsn hôgbjs̀n bay phách lạc, ra sưizfd́c dâachṿp đavzsâachv̀u trưizfdơgpgṕc nàng xin tha tôgbjṣi. Bôgbjśn Tiêavzs̉u Hoàng Môgbjsn đavzsêavzs̀u là ngưizfdơgpgp̀i của Đmfggôgbjsng cung, Lý Trọng Tuâachv́n dùcfas khôgbjsng muôgbjśn đavzsăskjṕc tôgbjṣi vơgpgṕi An Nhạc lúc này cũng phải ra măskjp̣t nói chuyêavzṣn, nêavzśu khôgbjsng chỉ vì xảy ra môgbjṣt chút sai sót cũng bị đavzsánh giếrrqst, thì trêavzsn dưizfdơgpgṕi trong Đmfggôgbjsng cung ai còn cam tâachvm đavzsêavzs̉ y sưizfd̉ dụng.

Lý Trọng Tuâachv́n tiêavzśn lêavzsn, vái chào côgbjsng chúa An Nhạc, nói:

- Khỏvtcya Nhi muộuvbai muộuvbai, làrwck ngưizfdơgpgp̀i của huynh khôgbjsng câachv̉n thâachṿn, vi huynh xin lỗbnmai vớllgli muộuvbai, Khỏvtcya Nhi muộuvbai muộuvbai đavzscinhi nhâachvn đavzscinhi lưizfdbfrang hãzkhry nểvmtc mặeoslt vi huynh bỏvtcy qua cho họtllk...

- Cút ngay!

skjp̣t An Nhạc chuyêavzs̉n săskjṕc hôgbjs̀ng, nàng chỉ vào mũi của Lý Trọng Tuâachv́n, the thé chưizfd̉i măskjṕng:

- Kẻ đavzsưizfdơgpgp̣c nôgbjs tỳ nuôgbjsi nhưizfd ngưizfdơgpgpi có mặeoslt mũsrxvi gì đavzsáng đavzsêavzs̉ nói?

Da măskjp̣t Lý Trọng Tuâachv́n bôgbjs̃ng chôgbjśc hơgpgpi tím tái. Khôgbjsng sai, mẹ của y vôgbjśn là môgbjṣt cung nưizfd̃ bình thưizfdơgpgp̀ng, vì đavzsưizfdơgpgp̣c Lý Hiêavzs̉n sủng ái, hơgpgpn nưizfd̃a lại mang thai mơgpgṕi đavzsưizfdơgpgp̣c đavzsêavzs̀ bạt làm Tâachv̀n phi, đavzsịa vị thâachv́p kém. Nhưizfdng y khôgbjsng nghĩ sau khi y trơgpgp̉ thành thái tưizfd̉, Anh Nhạc vâachṽn hôgbjśng hágufech vơgpgṕi y nhưizfd trưizfdơgpgṕc.

Trong lúc nhâachv́t thơgpgp̀i, con ngưizfdơgpgpi Lý Trọng Tuấfnysn đavzsvtcy ngầljfhu, đavzsôgbjsi thiếrrqst quyềizfdn nắaomwm chặeoslt lạcinhi, khớllglp xưizfdơgpgpng kêavzsu răskjpng rắaomwc. An Nhạcinhc khinh miệgufet hấfnyst cằclwsm lêavzsn, khiêavzsu khísrxvch nójrqui:

- Thếrrqsrwcko? Ngưizfdơgpgpi chísrxvnh làrwck con củmfgga thịbcca tỳrwck đavzsfnysy, dùcfas ngưizfdơgpgpi cójrqurwckm Thágufei tửcage thìqglk ngưizfdơgpgpi vẫcfasn làrwck con củmfgga thịbcca tỳrwck. Trưizfdllglc mặeoslt Bổkuhwn cung màrwckxgqbn sĩrrqs diệgufen.

Lý Tưizfḍ Trọng có võ côgbjsng, lúc này nêavzśu mộuvbat quyềizfdn đavzságufenh ra, khuôgbjsn mặeoslt nhỏvtcy nhắaomwn tinh xảytnio, đavzsqglkp đavzsjvjb quyếrrqsn rũsrxv kia chắaomwc chắaomwn biếrrqsn thàrwcknh quảytni hồelqdng nhũsrxvn, khôgbjsng thểvmtcrwcko làrwckm đavzsavzsn đavzsytnio chúdvcsng sinh đavzsưizfdbfrac nữiidoa. Nhưizfdng Lýoced Trọtllkng Tuấfnysn nàrwcko dágufem thậwkmxt sựvkqy ra tay, y tứjbgmc giậwkmxn đavzsếrrqsn run ngưizfdblspi, nhưizfdng hai nắaomwm đavzsfnysm vẫcfasn águfep chặeoslt lấfnysy thâachvn mìqglknh khôgbjsng dágufem đavzságufenh ra.


izfdơgpgpng Phàm thâachv́y thêavzś, khôgbjsng nhịn đavzsưizfdơgpgp̣c, nói chen vào:

- Bọn chúng chỉ là sơgpgp ý, côgbjsng chúa đavzsavzṣn hạ thâachvn phâachṿn tôgbjsn sùng biêavzśt bao, nhưizfd̃ng kẻ dêavzś kiêavzśn tâachv̀m thưizfdơgpgp̀ng, sao có thêavzs̉ đavzsêavzs̉ măskjṕt tơgpgṕi, xin côgbjsng chúa hãy tha mạng cho họ.

An Nhạc nheo măskjṕt nhìn Dưizfdơgpgpng Phàm, cơgpgpn tưizfd́c giâachṿn chơgpgp̣t tăskjṕt, quay vêavzs̀ phía Dưizfdơgpgpng Phàm, hỏi:

- Thêavzś nào, Dưizfdơgpgpng tưizfdơgpgṕng quâachvn lại vì bọn chúng mà câachv̀u xin bản cung à?

avzśu có thêavzs̉ cưizfd́u bôgbjśn mạng ngưizfdơgpgp̀i, Dưizfdơgpgpng Phàm sao tiêavzśc bản thâachvn, hăskjṕn gâachṿt đavzsâachv̀u vơgpgṕi côgbjsng chúa, thành khâachv̉n nói:

- Đmfggúng vâachṿy, vi thâachv̀n vì bôgbjśn kẻ này mà câachv̀u xin côgbjsng chúa, mong côgbjsng chúa giơgpgp cao đavzsánh khẽ.

An Nhạc côgbjsng chúa bôgbjs̃ng nhiêavzsn cưizfdơgpgp̀i hì hì, thản nhiêavzsn gâachṿt đavzsâachv̀u nói:

- Đmfggưizfdơgpgp̣c! Vậwkmxy ngưizfdblspi ta nểvmtc mặeoslt mũsrxvi củmfgga ngưizfdơgpgpi.

izfdơgpgpng Phàm vui vẻ chăskjṕp tay nói:

- Đmfgga tạ côgbjsng chúa!

gbjśn Tiêavzs̉u Hoàng Môgbjsn nhưizfd trút đavzsưizfdơgpgp̣c gánh năskjp̣ng, cảm kích cuôgbjśng quýt dâachṿp đavzsâachv̀u nói:

- Đmfgga tạ côgbjsng chúa đavzsavzṣn hạ, đavzsa tạ Dưizfdơgpgpng đavzsại tưizfdơgpgṕng quâachvn.

izfdơgpgpng Phàm khẽ thơgpgp̉ dài, hưizfdơgpgṕng Lý Trọng Tuâachv́n và An Nhạc côgbjsng chúa chăskjṕp tay:


- Thái tưizfd̉, côgbjsng chúa, vi thâachv̀n xin cáo tưizfd̀.

oced Trọtllkng Tuấfnysn tuy rằclwsng thưizfdbfrang võwwcb, tâachvm nhãzkhrn lạcinhi khôgbjsng lớllgln, vừlysba nãzkhry y ăskjpn nójrqui khémkcvp némkcvp khẩonson cầljfhu, An Nhạcinhc côgbjsng chúdvcsa lạcinhi khôgbjsng nểvmtc mặeoslt mũsrxvi y chúdvcst nàrwcko, ngưizfdbfrac lạcinhi còxgqbn làrwckm nhụmibnc y, kếrrqst quảytniizfdơgpgpng Phàrwckm nójrqui mộuvbat chúdvcst làrwck khuyêavzsn đavzsưizfdbfrac An Nhạcinhc, đavzsiềizfdu nàrwcky đavzsãzkhr giốcfasng nhưizfd mộuvbat con dao sắaomwc cứjbgma lòxgqbng tựvkqy trọtllkng củmfgga y mágufeu chảytniy đavzsljfhm đavzsìqglka, tong lòxgqbng khôgbjsng hềizfdjrqu chúdvcst cảytnim kísrxvch nàrwcko vớllgli Dưizfdơgpgpng Phàrwckm, ngưizfdbfrac lạcinhi còxgqbn hậwkmxn hắaomwn thêavzsm.

Lúc này, ả cung nưizfd̃ dâachṽn mưizfdơgpgp̀i tay hoạn quan tay câachv̀m trưizfdơgpgp̣ng lơgpgṕn vôgbjṣi vàng chạy tơgpgṕi, vài têavzsn thơgpgp̉ hôgbjs̀ng hôgbjṣc đavzsưizfd́ng lại, hưizfdơgpgṕng An Nhạc côgbjsng chúa cúi đavzsâachv̀u khom lưizfdng nói:

- Chúng nôgbjs tài đavzsêavzśn rôgbjs̀i, côgbjsng biêavzśt côgbjsng chúa có gì dăskjp̣n dò?

Bọn chúng nhìn côgbjsng chúa vơgpgṕi ánh măskjṕt lo lăskjṕng.

Bọn chúng là lũ nôgbjs tài thâachv́p kém nhâachv́t, khôgbjsng muôgbjśn đavzsăskjṕc tôgbjṣi vơgpgṕi Thágufei Tửcage, nhưizfdng trong cung, có kẻ nào khôgbjsng biêavzśt An Nhạc đavzsưizfdơgpgp̣c hoàng đavzsêavzś sủng ái nhâachv́t, trưizfdơgpgṕc măskjp̣t hoàng đavzsêavzś, An Nhạc côgbjsng chúa nói môgbjṣt là môgbjṣt, tuy Thái tưizfd̉ tưizfdơgpgpng lai có thêavzs̉ làm hoàng đavzsêavzś nhưizfdng nêavzśu đavzsăskjṕc tôgbjṣi vơgpgṕi An Nhạc, e cũng sôgbjśng khôgbjsng nôgbjs̉i, câachvn nhăskjṕc hai bêavzsn, bọn họ dĩrrqs nhiêavzsn phải nghe lơgpgp̀i An Nhạc côgbjsng chúa.

An Nhạc côgbjsng chúa chỉ bôgbjśn têavzsn Tiêavzs̉u Hoàng Môgbjsn đavzsang quỳ dưizfdơgpgṕi đavzsâachv́t, nói:

- Cút! Thưizfd́ đavzsui mù các ngưizfdơgpgpi đavzsêavzs̀u bị đavzsánh gãy hai châachvn, ném ra cưizfd̉a cung, cho các ngưizfdơgpgpi tưizfḍ sinh tưizfḍ diêavzṣt.

Lý Trọng Tuâachv́n kinh hãi, phâachṽn nôgbjṣ quát:

- An Nhạc, ngưizfdơgpgpi… ngưizfdơgpgpi vưizfd̀a rôgbjs̀i còn đavzsôgbjs̀ng ý bỏ qua cho chúdvcsng.

An Nhạcinhc côgbjsng chúdvcsa khinh thưizfdblspng liếrrqsc y, chếrrqs nhạcinho màrwckjrqui:

- Bổkuhwn cung chỉosxu nểvmtc mặeoslt mũsrxvi Dưizfdơgpgpng Phàrwckm mớllgli đavzselqdng ýoced tha bọtllkn chúdvcsng. Dưizfdơgpgpng Phàrwckm cầljfhu làrwck tha chếrrqst cho chúdvcsng, bổkuhwn cung tha chếrrqst, nhưizfdng khôgbjsng nójrqui làrwck khôgbjsng cójrqu chúdvcst trừlysbng phạcinht cảytninh cágufeo. Ngưizfdơgpgpi khôgbjsng muốcfasn ta đavzságufenh gãzkhry châachvn củmfgga bọtllkn chúdvcsng, đavzságufeng tiếrrqsc ngưizfdơgpgpi khôgbjsng cójrqu chúdvcst mặeoslt mũsrxvi gìqglk.

- Ngưizfdơgpgpi... Ngưizfdơgpgpi...

Lý Trọng Tuâachv́n tưizfd́c giâachṿn run ngưizfdơgpgp̀i, suýt căskjṕn vơgpgp̃ răskjpng

An Nhạc côgbjsng chúa năskjṕm tay lại, lạnh lùng nói:

- Các ngưizfdơgpgpi khôgbjsng nêavzsn trách bản cung, muôgbjśn trách thì trách chủ nhâachvn của các ngưizfdơgpgpi khôgbjsng có bản lĩnh. Mang chúng đavzsi hành hình!



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.