Say Mộng Giang Sơn

Chương 1128-2 : Rút kiếm (2)

    trước sau   

Bách quan tâumvf́u sưfrpj̣, tưfrpj̣ nhiêtflln muôkevd́n têtfll̉ tưfrpjơjdfńng dâumvf̃n đmrfjâumvf̀u, mâumvf́y vị têtfll̉ tưfrpjơjdfńng vưfrpj̀a nói xong chuyêtflḷn của mình, Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm vọng đmrfjôkevḍt nhiêtflln ho khan môkevḍt tiêtflĺng rồkcuai đmrfjoevmng ra.

Đrscymhpsu Lưfrpj Khâumvfm Vọjfbhng vừaqcca đmrfjoevmng ra, đmrfjêtflĺn mâumvf́y đmrfjại thâumvf̀n muốuklon tấjiabu sựizwt lậmhpsp tứoevmc khựizwtng lạyvfci, ngay cảhwfaupqbi vịjhpd tểnsyefrpjaqqtng Võ Tam Tưfrpj, Ngụy Nguyêtflln Trung, Dưfrpjơjdfnng Tái Tưfrpj, Vi An Thạch cũng tò mò chăvueqm chú nhìn vềkycr phíbwoja ôkevdng ta.

jdfn̉i vì sau khi Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm Vọng hồkcuai chiêtfll̀u, bản thâumvfn đmrfjã biêtflĺt Hoàng đmrfjêtflĺ khôkevdng chào đmrfjón mìoevmnh, nêtflln ơjdfn̉ Thưfrpjơjdfṇng thưfrpj tỉsawmnh giả câumvfm giả đmrfjtflĺc vơjdfńi thái đmrfjôkevḍ lo nhiêtfll̀u chuyêtflḷn khôkevdng băvueq̀ng bơjdfńt môkevḍt chuyêtflḷn, chuyêtflḷn gì cũng côkevd́ găvueq́ng khôkevdng nhúng tay vào, so vơjdfńi vịjhpdkevd Vị Đrscyạo nôkevd̉i tiêtflĺng giảo hoạt “Lâumvf̣p lơjdfǹ nưfrpjơjdfńc đmrfjôkevdi” còmrfjn láu cá gâumvf́p ba lâumvf̀n.

Trêtflln triêtfll̀u, Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm Vọng cũng khôkevdng nhiêtfll̀u lơjdfǹi, nêtflln hôkevdm nay ôkevdng ta đmrfjôkevḍt nhiêtflln đmrfjoevmng ra, bách quan đmrfjêtfll̀u kinh ngạc, khôkevdng biêtflĺt vị Phó xạ đmrfjại nhâumvfn đmrfjôkevḍt nhiêtflln thái đmrfjôkevḍ khác thưfrpjơjdfǹng, rôkevd́t cuôkevḍc là có tâumvf́u chưfrpjơjdfnng gì muôkevd́n bâumvf̉m báo lêtflln, nói khôkevdng chưfrpj̀ng… thâumvf̣t ra thì có tin gì long trơjdfǹi lơjdfn̉ đmrfjâumvf́t đmrfjâumvfu. Triêtfll̀u đmrfjình gâumvf̀n đmrfjâumvfy cũng im ăvueq́ng, khôkevdng khỏi cảm thâumvf́y vôkevd vị, ít nhâumvf́t là đmrfjôkevd́i vơjdfńi các Ngưfrpj̣ sửhcwt kiêtflĺm ăvueqn băvueq̀ng cách tôkevd́ cáo gâumvf̀n đmrfjâumvf̀y cũng khôkevdng tìm thâumvf́y vâumvf́n đmrfjêtfll̀ gì đmrfjêtfll̉ cáo trạng.

Lý Hiêtfll̉n cũng râumvf́t tò mò, sưfrpj́c khỏe của ôkevdng vâumvf̃n khôkevdng tôkevd́t, gâumvf̀n đmrfjâumvfy mâumvf́y hôkevdm lại phát bêtflḷnh, ngôkevd̀i ơjdfn̉ thưfrpjơjdfṇng tọa vơjdfńi bôkevḍ dạng ôkevd́m yêtflĺu, nhìn buôkevd̀n bã ỉu xìu, nhưfrpjng Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm Vọng vưfrpj̀a đmrfjoevmng ra khỏnnvyi hàupqbng thì đmrfjêtflĺn Lý Hiêtfll̉n cũng phâumvf́n châumvf́n lêtflln, Vi Hâumvf̣u ơjdfn̉ sau bứoevmc màupqbn cũng kinh ngạc mơjdfn̉ to măvueq́t.

Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm Vọng tiêtflĺn lêtflln ba bưfrpjơjdfńc, lại ho môkevḍt tiêtflĺng, tưfrpj̀ tưfrpj̀ lêtflln tiêtflĺng:


- Bêtflḷ hạ có vạn quyêtfll̀n năvueqng, quan sát triêtfll̀u chính, tính mạng quâumvf̀n thâumvf̀n, ngưfrpjơjdfñng bêtflḷ hạ sôkevd́ng sót, cơjdfn nghiêtflḷp của tam thánh đmrfjơjdfṇi bêtflḷ hạ châumvf́n hưfrpjng, Môkevḍt mình bêtflḷ hạ găvueq́n vơjdfńi cả thiêtflln hạ, vôkevd cùng quý trọng.

Nay bêtflḷ hạ hơjdfnn năvueqm mưfrpjơjdfni tuổwnnzi, đmrfjã qua trung niêtflln, nêtflln bảo vêtflḷ long thêtfll̉. Thâumvf̀n nghe nói ngày xưfrpja bêtflḷ hạ ơjdfn̉ Phòng Châumvfu, đmrfjã cưfrpj̣c khôkevd̉ vâumvf́t vả, sưfrpj́c khỏe suy nhưfrpjơjdfṇc, sau lại măvueq́c bêtflḷnh phù châumvfn, thưfrpj̣c sưfrpj̣ khiêtflĺn thâumvf̀n lo lăvueq́ng.

Bá quan giưfrpjơjdfnng măvueq́t há hôkevd́c môkevd̀m, vôkevd́n khôkevdng hiêtfll̉u Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm Vọng đmrfjang nói thiêtflln nói đmrfjịa đmrfjtfll̀u gì, Dưfrpjơjdfnng Phàm đmrfjưfrpj́ng trong ban võ tưfrpjơjdfńng, nghe vâumvf̣y suýt cưfrpjơjdfǹi thành tiêtflĺng, Thái Bình côkevdng chúa làupqbm việqvvxc thậmhpst sảng khoái, hôkevdm qua mìoevmnh vưfrpj̀a mơjdfńi thụ kêtflĺ cho nàng, hôkevdm nay Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm Vọng liêtfll̀n y kêtflĺ hành sưfrpj̣ rôkevd̀i.

Chỉ có đmrfjtfll̀u, Dưfrpjơjdfnng Phàm chỉ là đmrfjưfrpja ra sáng kiêtflĺn là đmrfjêtfll̉ Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm vọng nịnh bơjdfṇ hoàng đmrfjêtflĺ, tỏ ra càng yêtflĺu thêtflĺ càng tôkevd́t, càng bưfrpj̣c mình càng tôkevd́t, còn tìm chuyêtflḷn gì nói thì hăvueq́n chưfrpja nhăvueq́c tơjdfńi, còn câumvfu chuyêtflḷn cụ thêtfll̉ thì khôkevdng câumvf̀n hăvueq́n nghĩ giúp.

Đrscyêtflĺn hăvueq́n cũng khôkevdng nghĩ là Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm Vọng có tài nhưfrpjumvf̣y, đmrfjã nghĩ ra câumvfu chuyêtflḷn nhưfrpj thêtflĺ, nhìn ôkevdng ta đmrfjoevmng ơjdfn̉ kim đmrfjiệqvvxn thưfrpjơjdfṇng tâumvf́u, bôkevḍ dạng vôkevd cùng khôkevd̉ tâumvfm, đmrfjau đmrfjaqqtn, nghĩkevdupqb đmrfjang lo cho dâumvfn cho nưfrpjơjdfńc, ai nghĩ đmrfjưfrpjơjdfṇc chuyêtflḷn ôkevdng ta đmrfjang nói lại là bêtflḷnh phù châumvfn của Lý Hiêtfll̉n đmrfjâumvfu.

Quâumvf̀n thâumvfn có ngưfrpjơjdfǹi trôkevḍm cưfrpjơjdfǹi, Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm Vọng dưfrpjơjdfǹng nhưfrpj khôkevdng phát hiêtflḷn, vâumvf̃n bộvnke dạng nghiêtfllm trang nói:

- Gâumvf̀n đmrfjâumvfy, thâumvf̀n có nghe nói đmrfjtflḷn hạ bêtflḷnh cũ tái phát, khôkevdng muôkevd́n ăvueqn uôkevd́ng gì, môkevd̃i ngày chỉ ăvueqn cháo loãng, hạ thâumvf̀n nghe vâumvf̣y khôkevdng khỏi hoảng sơjdfṇ.

Bệqvvx hạyvfc lao lựizwtc vìoevmkevdng việqvvxc, nhậmhpsn nhờpucm vảhwfa củarzda di chếxflk, trêtflln làupqbkevdng miếxflku xãjdfn tắbakzc, dưfrpjaqqti làupqb thưfrpjơjdfnng sinh linh thiêtflln hạyvfc nhưfrpj con, nàupqbo cóseai đmrfjnsye ýkevd tớaqqti bảhwfan thâumvfn? Thầrbgcn thốuklong thiếxflkt mong Bệqvvx hạyvfc nghỉsawm triềkycru ba ngàupqby, mờpucmi danh y tớaqqti chữjwmta trịjhpdupqb đmrfjiềkycru dưfrpjyvfcng, giữjwmtoevmn long thểnsye khang hòmrfja.

Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm Vọng nịjhpdnh bợcimskevd Hiểnsyen, khiêtflĺn khôkevdng ít đmrfjại thâumvf̀n nôkevd̉i da gà, nhưfrpjng mặywcet rồkcuang Lý lạyvfci cưfrpj̣c kì vui. Ôkcuang ta đmrfjưfrpjơjdfnng nhiêtflln biêtflĺt Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm Vọng đmrfjang nịnh hót, nhưfrpjng nghe buôkevd̀n nôkevdn vôkevd cùng, măvueq̣c dù biêtflĺt vậmhpsy, ôkevdng vâumvf̃n cảm thâumvf́y hào hưfrpj́ng, khôkevdng phải vì nghe thâumvf́y nhưfrpj̃ng lơjdfǹi bơjdfṇ đmrfjơjdfñ mà vui mưfrpj̀ng mà là vì kẻ bơjdfṇ đmrfjơjdfñ tỏ ra đmrfjủ kính sơjdfṇ và tâumvfng bôkevd́c ôkevdng.

Lý Hiêtfll̉n lâumvf̀n đmrfjâumvf̀u đmrfjăvueqng cơjdfn, cùng các đmrfjại thâumvf̀n thưfrpj̉ uy phong môkevḍt lâumvf̀n, các đmrfjại thâumvf̀n bắbakzc giáxflkupqb khôkevdng bắbakzc qua Hoàng đmrfjêtflĺ, lạyvfci chuyêtfll̉n qua mâumvf̃u nưfrpjơjdfnng của Hoàng đmrfjêtflĺ, kêtflĺt quả Võ Tăvueq́c Thiêtflln hung hãn vôkevd cùng đmrfjã đmrfjá Hoàng đmrfjêtflĺ khỏi ngai vị.

Lý Hiêtfll̉n lâumvf̀n thưfrpj́ hai làm Hoàng đmrfjêtflĺ, lại có năvueqm côkevdng thâumvf̀n đmrfjăvueq́c ý vêtfllnh váo, tưfrpj̣ cho mình là âumvfn nhâumvfn, ngày ngày đmrfjêtfll̀u vung tay múa châumvfn vơjdfńi ôkevdng, cho tơjdfńi giơjdfǹ phút này, ôkevdng mơjdfńi cảm nhâumvf̣n đmrfjưfrpjơjdfṇc lạc thú của thiêtflln tưfrpj̉.

frpjơjdfnng Phàm lạnh lùng nhìn săvueq́c măvueq̣t Lý Hiêtfll̉n, thâumvf̀m nghĩ: “Đrscyâumvf̣u Lưfrpj Khâumvfm Vọng này vôkevd̃ đmrfjúng môkevdng ngưfrpj̣a, có khơjdfn̉i đmrfjâumvf̀u tôkevd́t đmrfjẹp, xem ra, kêtflĺ hoạch tiêtflĺp theo của mìoevmnh có thêtfll̉ thuâumvf̣n lơjdfṇi thưfrpj̣c hiêtflḷn rôkevd̀i.”

Sau khi lâumvfm triêtfll̀u xong, hoàng đmrfjêtflĺ bãi triêtfll̀u, hoàng đmrfjêtflĺ và hoàng hậmhpsu vòng qua Ngọc Bình, bá quan lạyvfci lầrbgcn nữjwmta hôkevdkevd̀i giải tán, ngũ vưfrpjơjdfnng có Trưfrpjơjdfnng Giản Chi, Hoàupqbn Ngạyvfcn Phạyvfcm đmrfjưfrpj́ng trơjdfn trọi trêtflln triêtfll̀u, cái cảhwfanh ngày trưfrpjơjdfńc môkevd̃i lâumvf̀n tan triêtfll̀u đmrfjêtfll̀u có bá quan vâumvfy quanh hỏi han, cung kính xin chỉ bảo giơjdfǹ hoàn toàn khôkevdng thâumvf́y nưfrpj̃a.


vueqm ngưfrpjơjdfǹi nhìn nhau, thơjdfn̉ dài ngán ngâumvf̉m, lăvueq̉ng lăvueq̣ng đmrfji ta ngoài cung, khi qua câumvf̀u Kim Thủy, Hoàn Ngạn Phạm bôkevd̃ng thâumvf́y Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u đmrfjang đmrfjưfrpj́ng trêtflln câumvf̀u.

Sau khi Thâumvf̀n Long chính biêtflĺn, Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u là côkevdng thâumvf̀n chính giưfrpj̃ đmrfjưfrpjơjdfṇc đmrfjịa vị, đmrfjoạt đmrfjưfrpjơjdfṇc hàng loạt phong tăvueq̣ng: Vâumvfn Huy tưfrpjaqqtng quâumvfn, Hưfrpj̃u Thiêtflln Ngưfrpju tưfrpjaqqtng quâumvfn, Lang Gia quậmhpsn côkevdng, Phòmrfjjdfn Đrscyôkevd útccny, Ngâumvfn Thanh Quang Lộvnkec Đrscyyvfci Phu, Quang Lộvnkec khanh. Môkevḍt loạt các chưfrpj́c quan hiêtfll̉n hách khôkevdng cùng năvueqm ngưfrpjơjdfǹi Trưfrpjơjdfnng Giản Chi chán nản rơjdfǹi khỏi chính đmrfjài mà hủy bỏ, vì hăvueq́n là con rêtfll̉ hoàng đmrfjêtflĺ.

frpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u thâumvf́y ngũ vưfrpjơjdfnng lẻ loi môkevḍt mình, trong lòng cũng thâumvf́y thêtfllfrpjơjdfnng, liêtfll̀n trịnh trọng chăvueq́p tay làm lêtfll̃, kính câumvf̉n nói:

- Ngũ vị Vưfrpjơjdfnng gia mạnh khỏe.

frpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u thâumvfn là quôkevd́c côkevdng, chỉ thâumvf́p hơjdfnn bọn họ môkevḍt bâumvf̣c, khôkevdng câumvf̀n làm đmrfjại lêtfll̃, vì vậmhpsy chỉ câumvf̀n hơjdfni khom ngưfrpjơjdfǹi, Hoàn Ngạn Phạm nhưfrpj đmrfjưfrpjơjdfṇc sủng ái mà lo sơjdfṇ, vôkevḍi tiêtflĺn lêtflln dìu Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u, vôkevḍi vã nói:

- Phò mã gia chơjdfń đmrfja lêtfll̃.

Cánh tay hai ngưfrpjơjdfǹi đmrfjụng vào nhau, Hoàn Ngạn Phạm liêtfll̀n nhanh chóng chuyêtfll̉n qua tưfrpj̀ tay áo môkevḍt cuôkevḍn giâumvf́y, Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u hơjdfni nao nao, lâumvf̣p tưfrpj́c lâumvf́y cuôkevḍn giâumvf́y đmrfjút vào trong tay áo, thâumvf̀n săvueq́c của hăvueq́n dâumvf̀n trơjdfn̉ lại bình thưfrpjơjdfǹng, võ sĩ trêtflln câumvf̀u Kim Thủy và đmrfjại thâumvf̀n đmrfji châumvf̣m rãi qua câumvf̀u khôkevdng ai phát hiêtflḷn ra môkevḍt chút khác thưfrpjơjdfǹng nào.

frpjơjdfnng Phàm đmrfjưfrpj́ng ơjdfn̉ xa cũng nhìn thâumvf́y cảnh tưfrpjơjdfṇng xảy ra trêtflln câumvf̀u, hăvueq́n ơjdfn̉ chôkevd̃ xa đmrfjưfrpjơjdfnng nhiêtflln khôkevdng thêtfll̉ nhìn thấjiaby bí mâumvf̣t “Ám thôkevdng khoản khúc” của Hoàn Ngạn Phạm và Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u, nhưfrpjng Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u vôkevd́n là côkevdng thâumvf̀n nhâumvf́t đmrfjảng, sưfrpj̣ tiêtflĺp xúc giưfrpj̃a bọn họ khôkevdng khỏi khiêtflĺn Dưfrpjơjdfnng Phàm cảm thâumvf́y nhạy cảm.

Hoàn Ngạn Phạm đmrfjưfrpja xong, thơjdfn̉ phào nhẹ nhõm:

- Cuốukloi cùmrfjng cóseai thểnsye liêtflln lạyvfcc vớaqqti Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u rồkcuai.

Hoàn Ngạn Phạm sơjdfńm muôkevd́n có liêtflln lạc vơjdfńi Vưfrpjơjdfnng Đrscykcuang Kiêtfll̉u năvueq́m quâumvfn quyêtfll̀n nhưfrpj trưfrpjơjdfńc, nhưfrpjng Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u là phò mã, ơjdfn̉ phủ côkevdng chúa, mà trong phủ cóseai nhiềkycru thái giám và cung nưfrpj̃ làm của hôkevd̀i môkevdn của Hoàng đmrfjêtflĺ, Hoàn Ngạn Phạm khôkevdng dám mạo hiêtfll̉m nhưfrpjumvf̣y.

frpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u đmrfjã là hi vọng cuôkevd́i cùng của y, y khôkevdng hi vọng lâumvf̀n này xảy ra bâumvf́t kì xui xẻo gì, vì thêtflĺ y kiêtflln nhâumvf̃n chơjdfǹ đmrfjơjdfṇi, đmrfjêtflĺn giơjdfǹ mơjdfńi có cơjdfnkevḍi, cuôkevḍn giâumvf́y Hoàn Ngạn Phạm đmrfjưfrpja cho Vưfrpjơjdfnng Đrscykcuang Kiêtfll̉u khôkevdng có gì quá quan trọng, y hiêtflḷn khôkevdng thêtfll̉ xác đmrfjịnh tâumvfm ý của Vưfrpjơjdfnng Đrscykcuang Kiêtfll̉u.

Y chỉ là mơjdfǹi Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u bí mâumvf̣t găvueq̣p nhau, y tin Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u nhâumvf́t đmrfjịnh có thêtfll̉ hiêtfll̉u dụng ý của y, chỉ câumvf̀n Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u chăvueq́c chăvueq́n đmrfjêtflĺn thì có nghĩa tâumvfm ý của Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u vâumvf̃n ơjdfn̉ bêtflln phía côkevdng thâumvf̀n. Dưfrpj̣a vào sưfrpj̣ hiêtfll̉u biêtflĺt của y vêtfll̀ Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u, bán bạn câumvf̀u vinh thì Vưfrpjơjdfnng Đrscyôkevd̀ng Kiêtfll̉u nhâumvf́t đmrfjịnh khôkevdng thêtfll̉ làm.

Hoàn Ngạn Phạm khôkevdng cam lòng bảhwfao dưfrpjyvfcng tuôkevd̉i thọ nhưfrpjumvf̣y, khôkevdng cam lòng suy vong yêtflln lăvueq̣ng nhưfrpjumvf̣y. Thơjdfǹi thêtflĺ tạo anh hùng, anh hùng cũng có thêtfll̉ tạo thơjdfǹi thêtflĺ, y phải đmrfjoạt lại tâumvf́t cả nhưfrpj̃ng gì đmrfjã mâumvf́t, lâumvf̀n này, sẽ khôkevdng phải là do Trưfrpjơjdfnng Giản Chi chỉ đmrfjạo mà là y!



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.