Phong Thần Châu

Chương 877 : 877

    trước sau   



uatbdnivc nàuatby, trêzmpgn toàuatbn bộrrlm khoảfsgvng khôzckyng củokgsa dãjusyy núdnivi Thanh Vâiuvwn, vốmmidn làuatb mặantlt trờvbowi mớmdzai mọcjqnc, bỗvwsbng nhiêzmpgn tốmmidi sầljcnm lạzmpgi nhưokgs bịvbow che đrrlmi, u ásjflm vôzckyczlbng.

Mộrrlmt hơpzzli thởkrsn kiềfpesm néeqjsn đrrlmếmmidn tậwfqan cùczlbng khiếmmidn tấbwfnt cảfsgv mọcjqni ngưokgsvbowi đrrlmfpesu cảfsgvm thấbwfny khóbuzk thởkrsn.

Loạzmpgi cảfsgvm giásjflc bứuwnlc básjflch nàuatby khiếmmidn mọcjqni ngưokgsvbowi khôzckyng thểifom thởkrsn nổzckyi.

Thậwfqat sựtsad rấbwfnt khóbuzk chịvbowu.

Tầljcnn Ninh đrrlmi ra khỏgwyui đrrlmzmpgi đrrlmiệwfqan, nhìcjzbn khíicbj trờvbowi trầljcnm xuốmmidng.


Kiếmmidm Tiểifomu Minh kinh ngạzmpgc nóbuzki: “Trờvbowi đrrlmang đrrlmtrvfp sao tựtsad nhiêzmpgn lạzmpgi mưokgsa vậwfqay, quásjfli ásjflc thếmmid?”  
“Mưokgsa cásjfli đrrlmljcnu ngưokgsơpzzli!”  
Tầljcnn Ninh khôzckyng khỏgwyui mắuwnlng: “Làuatbbuzk ngưokgsvbowi đrrlmếmmidn “thăbmflm” đrrlmbwfny”.


Tầljcnn Ninh lẩkrsnm bẩkrsnm: “Cũdnivng nhanh thậwfqat! ”  
dnivc nàuatby, sắuwnlc mặantlt cásjflc đrrlmwfqa tửisjo Thanh Vâiuvwn tôzckyng đrrlmfpesu trởkrsnzmpgn kinh hãjusyi.

buzk chuyệwfqan gìcjzb thếmmiduatby?  
Tầljcnn Ninh đrrlmuwnlng trưokgsmdzac đrrlmzmpgi đrrlmiệwfqan Thanh Vâiuvwn, nhìcjzbn mâiuvwy đrrlmen khắuwnlp nơpzzli, trầljcnm giọcjqnng quásjflt: “Diễnkafu võcsogokgsơpzzlng oai ởkrsn Thanh Vâiuvwn tôzckyng ta làuatbm gìcjzb? Muốmmidn xuốmmidng thìcjzb xuốmmidng, khôzckyng thìcjzbdnivt!”  
Nghe vậwfqay, năbmflm đrrlmzmpgi trưokgskrsnng lãjusyo cũdnivng lậwfqap tứuwnlc trởkrsnzmpgn cẩkrsnn thậwfqan.

Tầljcnn Ninh lạzmpgi nóbuzki: “Xem ra làuatb khôzckyng nghe lờvbowi rồebfsi”.

“Lãjusyo U Quỷttst, xem chừantlng têzmpgn nhóbuzkc nhàuatb ôzckyng đrrlmi!”  
Vụivldt!   
Tầljcnn Ninh nóbuzki xong, mộrrlmt con rùczlba thầljcnn từantl đrrlmfpesnh Huyềfpesn Trầljcnn bay thẳlxerng lêzmpgn trờvbowi.

Toàuatbn thâiuvwn rùczlba thầljcnn đrrlmljcny ásjflnh sásjflng vàuatbng chóbuzki lọcjqni, chíicbjnh làuatb thầljcnn bảfsgvo vệwfqa củokgsa Thanh Vâiuvwn tôzckyng.


Mộrrlmt nhóbuzkm trưokgskrsnng lãjusyo đrrlmfpesu nằpbixm rạzmpgp trêzmpgn mặantlt đrrlmbwfnt, khôzckyng dásjflm lộrrlmn xộrrlmn.

czlba thầljcnn đrrlmzmpgi diệwfqan cho thâiuvwn phậwfqan củokgsa tôzckyn giảfsgv Thanh Vâiuvwn, bọcjqnn họcjqn khôzckyng dásjflm khôzckyng nghe theo.

“Ngàuatby đrrlmzmpgi hỷttst củokgsa Thanh Vâiuvwn tôzckyng ta hôzckym nay, ngưokgsơpzzli làuatbm loạzmpgn nhưokgs thếmmiduatbbuzk ýnlrmcjzb? Còvppcn khôzckyng lăbmfln ra đrrlmâiuvwy thìcjzbbuzk tin ta đrrlmwfqap chếmmidt ngưokgsơpzzli hay khôzckyng?”, Tầljcnn Ninh quásjflt lêzmpgn.

iuvwy đrrlmen kia vẫtrvfn rấbwfnt dàuatby đrrlmantlc, khôzckyng thay đrrlmzckyi gìcjzb cảfsgv.

“Lãjusyo U Quỷttst, đrrlmwfqap chếmmidt cho ta!”  
Tầljcnn Ninh mắuwnlng chửisjoi mộrrlmt tiếmmidng.

Rầljcnm!   
Trong nhásjfly mắuwnlt, toàuatbn bộrrlm khoảfsgvng khôzckyng trêzmpgn Thanh Vâiuvwn tôzckyng thay đrrlmzckyi, màuatbu vàuatbng chóbuzki lọcjqni lấbwfnp lóbuzke, khôzckyng ngừantlng biếmmidn lớmdzan, trong chớmdzap mắuwnlt bàuatbnh trưokgsmdzang đrrlmếmmidn ngàuatbn méeqjst, bao phủokgs toàuatbn bộrrlm Thanh Vâiuvwn tôzckyng.

Mộrrlmt cảfsgvnh nàuatby, chấbwfnn đrrlmrrlmng tấbwfnt cảfsgv mọcjqni ngưokgsvbowi.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.