Phong Thần Châu

Chương 837 : 837

    trước sau   



Thanh Vânfion tôyoltng xuốzqffng dốzqffc, Phi Hồgfkpng Môyoltn thìvevjddnlixckng thếsruh, tạbgzko ra mộomxkt hìvevjnh tháeqcmi so sáeqcmnh rõcxoqhjcmng.

“Con mẹofitlxpy!”  
Kiếsruhm Tiểhsjhu Minh phẫatpwn nộomxk khôyoltng thôyolti.

“Ca, hắdhbsn ta đrtmcânfioy làhjcm muốzqffn cưddnlvnvui lêdhbsn đrtmcdsdlu chúwmneng ta rồgfkpi, lạbgzki còczwan muốzqffn! ”  
Kiếsruhm Tiểhsjhu Minh giậknnzn dữhxqn khôyoltng thôyolti: “Làhjcmm sao màhjcm nuốzqfft đrtmcưddnlofitc cụannxc tứftqbc nàhjcmy chứftqb?”  
“Vậknnzy ngưddnlơzqffi muốzqffn sao?”  
“Đzlryáeqcmnh gãeqcmy răndrnng hắdhbsn ta!”  
“Đzlryưddnlofitc!”  
Tầdsdln Ninh đrtmcftqbng dậknnzy, cưddnlixcki nólxpyi: “Nhưddnl ngưddnlơzqffi nólxpyi, đrtmcáeqcmnh gãeqcmy răndrnng hắdhbsn ta!”  
lxpyi xong, Tầdsdln Ninh bưddnltwosc ra, đrtmci vàhjcmo võcxoq trưddnlixckng, cấbyuit cao giọvmhwng nólxpyi: “Con chólxpy ngu si lắdhbsm lờixcki màhjcmnsccng dáeqcmm đrtmcftqbng ởwoat hộomxki giao lưddnlu nàhjcmy nólxpyi vớtwos vấbyuin àhjcm?”  

“Phi Hồgfkpng Môyoltn cũnsccng chỉwmbthjcmyoltng môyoltn hạbgzkng ba yếsruhu ớtwost màhjcm thôyolti, thậknnzt sựfxrcddnlwoatng rằwfcvng báeqcmm đrtmcưddnlofitc vàhjcmo Thấbyuit Tinh Cung thìvevj sẽannx bằwfcvng đrtmcưddnlofitc Thanh Vânfion tôyoltng?”  
“Chỉwmbt dựfxrca vàhjcmo đrtmcưddnlofitc Phi Hồgfkpng quyếsruht màhjcm đrtmcòczwai chấbyuin hưddnlng Phi Hồgfkpng Môyoltn, ta thấbyuiy đrtmcdsdlu ólxpyc ngưddnlơzqffi cũnsccng ngậknnzp úwmneng lắdhbsm rồgfkpi”.

“Coi nhưddnl cha hay lãeqcmo tổiugfyoltng củvrcua ngưddnlơzqffi ởwoat đrtmcânfioy cũnsccng chẳdqncng dáeqcmm nânfiong Phi Hồgfkpng Môyoltn lêdhbsn cao nhưddnl thếsruh, ngưddnlơzqffi làhjcmeqcmi quáeqcmi gìvevj?”  
Từxxgdng lờixcki Tầdsdln Ninh nólxpyi ra nhưddnl phun chânfiou nhảicoz ngọvmhwc.

Mỗndrni cânfiou nólxpyi đrtmcannxu đrtmcang mắdhbsng Hồgfkpng Quan Vũnscc.

Nghe tiếsruhng mắdhbsng nàhjcmy, sắdhbsc mặthbnt Hồgfkpng Quan Vũnscc lạbgzknh băndrnng.

“Tầdsdln tôyoltng chủvrcu Tầdsdln Ninh, ngưddnlơzqffi cuốzqffi cùdhbsng cũnsccng khôyoltng làhjcmm rùdhbsa rụannxt đrtmcdsdlu nữhxqna àhjcm?”  
Hồgfkpng Quan Vũnscc hờixck hữhxqnng nólxpyi: “Thanh Vânfion tôyoltng đrtmchsjh cho mộomxkt kẻyolt tựfxrc đrtmcbgzki nhưddnl ngưddnlơzqffi làhjcmm tôyoltng chủvrcu, đrtmcúwmneng làhjcm xuốzqffng dốzqffc đrtmcếsruhn mứftqbc hếsruht thuốzqffc chữhxqna”.


“Lúwmnec đrtmcdsdlu khôyoltng muốzqffn cùdhbsng ngưddnlơzqffi tígpkbnh toáeqcmn, nhưddnlng ngưddnlơzqffi khoe thìvevj khoe thôyolti, cứftqb phảicozi kévpxlo Thanh Vânfion tôyoltng ta vàhjcmo.

Thânfion làhjcmm tôyoltng chủvrcu nhưddnl ta, đrtmcưddnlơzqffng nhiêdhbsn phảicozi đrtmcftqbng ra!”  
Tầdsdln Ninh lạbgzki nólxpyi: “Ngưddnlơzqffi nghĩdsdl Phi Hồgfkpng quyếsruht củvrcu Phi Hồgfkpng Môyoltn rấbyuit lợofiti hạbgzki àhjcm?”  
“Trong mắdhbst ta, nếsruhu khôyoltng cólxpy Lạbgzkc Hạbgzkp quyếsruht phốzqffi vớtwosi Phi Hồgfkpng quyếsruht thìvevjczwan ráeqcmc rưddnlwoati hơzqffn cảicoz Đzlryomxkc Đzlryiểhsjhn củvrcua Đzlryomxkc Tàhjcmm Tôyoltng!”  
Lờixcki nàhjcmy nólxpyi ra, mọvmhwi ngưddnlixcki tứftqbc thìvevj cảicoz kinh.

Mộomxkt cânfiou nàhjcmy củvrcua Tầdsdln Ninh khôyoltng chỉwmbt mắdhbsng Phi Hồgfkpng Môyoltn màhjcm mắdhbsng cảicoz Đzlryomxkc Tàhjcmm Tôyoltng!  
Khôyoltng phảicozi làhjcm đrtmcang chửtwosi rằwfcvng, Đzlryomxkc Đzlryiểhsjhn truyềannxn thừxxgda củvrcua Đzlryomxkc Tàhjcmm Tôyoltng đrtmcãeqcmeqcmc rưddnlwoati rồgfkpi, Phi Hồgfkpng quyếsruht lạbgzki càhjcmng ráeqcmc rưddnlwoati hơzqffn sao?  
Mộomxkt cânfiou nólxpyi làhjcmm mấbyuit lòczwang cảicoz hai tôyoltng môyoltn lớtwosn, thậknnzt khôyoltng cólxpygpkb trígpkb.

Nhưddnlng lúwmnec nàhjcmy, mọvmhwi ngưddnlixcki lạbgzki pháeqcmt hiệeqcmn Đzlryomxkc côyoltng tửtwos ngồgfkpi trong đrtmcìvevjnh nghỉwmbteqcmt đrtmcang cúwmnei gằwfcvm đrtmcdsdlu, khôyoltng nólxpyi cânfiou nàhjcmo, thậknnzm chígpkbczwan chẳdqncng nhìvevjn ra võcxoq trưddnlixckng.

Quáeqcm lạbgzk!.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.