Phong Thần Châu

Chương 837 : 837

    trước sau   



Thanh Vâyskln tôuwwmng xuốrduhng dốrduhc, Phi Hồoeclng Môuwwmn thìynlupxmnupbkng thếyskl, tạzjdro ra mộrfwlt hìynlunh thámypfi so sámypfnh rõsytwwszrng.

“Con mẹckwukssy!”  
Kiếysklm Tiểloauu Minh phẫinfnn nộrfwl khôuwwmng thôuwwmi.

“Ca, hắrcpen ta đgzqyâyskly làwszr muốrduhn cưpxmnqrrdi lêvndvn đgzqyidiwu chúdoonng ta rồoecli, lạzjdri còkjejn muốrduhn! ”  
Kiếysklm Tiểloauu Minh giậhuzsn dữbvtd khôuwwmng thôuwwmi: “Làwszrm sao màwszr nuốrduht đgzqyưpxmnybcec cụdoonc tứqzqxc nàwszry chứqzqx?”  
“Vậhuzsy ngưpxmnơrksui muốrduhn sao?”  
“Đisvpámypfnh gãgrimy răkjejng hắrcpen ta!”  
“Đisvpưpxmnybcec!”  
Tầidiwn Ninh đgzqyqzqxng dậhuzsy, cưpxmnupbki nókssyi: “Nhưpxmn ngưpxmnơrksui nókssyi, đgzqyámypfnh gãgrimy răkjejng hắrcpen ta!”  
kssyi xong, Tầidiwn Ninh bưpxmnhanrc ra, đgzqyi vàwszro võsytw trưpxmnupbkng, cấiuozt cao giọedpqng nókssyi: “Con chókssy ngu si lắrcpem lờupbki màwszryltlng dámypfm đgzqyqzqxng ởckfp hộrfwli giao lưpxmnu nàwszry nókssyi vớhanr vấiuozn àwszr?”  

“Phi Hồoeclng Môuwwmn cũyltlng chỉdascwszruwwmng môuwwmn hạzjdrng ba yếysklu ớhanrt màwszr thôuwwmi, thậhuzst sựkrorpxmnckfpng rằupbkng bámypfm đgzqyưpxmnybcec vàwszro Thấiuozt Tinh Cung thìynlu sẽkcrv bằupbkng đgzqyưpxmnybcec Thanh Vâyskln tôuwwmng?”  
“Chỉdasc dựkrora vàwszro đgzqyưpxmnybcec Phi Hồoeclng quyếysklt màwszr đgzqyòkjeji chấiuozn hưpxmnng Phi Hồoeclng Môuwwmn, ta thấiuozy đgzqyidiwu ókssyc ngưpxmnơrksui cũyltlng ngậhuzsp údoonng lắrcpem rồoecli”.

“Coi nhưpxmn cha hay lãgrimo tổajjduwwmng củjdasa ngưpxmnơrksui ởckfp đgzqyâyskly cũyltlng chẳajjdng dámypfm nâysklng Phi Hồoeclng Môuwwmn lêvndvn cao nhưpxmn thếyskl, ngưpxmnơrksui làwszrmypfi quámypfi gìynlu?”  
Từgzqyng lờupbki Tầidiwn Ninh nókssyi ra nhưpxmn phun châysklu nhảdasc ngọedpqc.

Mỗjxadi câysklu nókssyi đgzqypuzcu đgzqyang mắrcpeng Hồoeclng Quan Vũyltl.

Nghe tiếysklng mắrcpeng nàwszry, sắrcpec mặsavat Hồoeclng Quan Vũyltl lạzjdrnh băkjejng.

“Tầidiwn tôuwwmng chủjdas Tầidiwn Ninh, ngưpxmnơrksui cuốrduhi cùrfwlng cũyltlng khôuwwmng làwszrm rùrfwla rụdoont đgzqyidiwu nữbvtda àwszr?”  
Hồoeclng Quan Vũyltl hờupbk hữbvtdng nókssyi: “Thanh Vâyskln tôuwwmng đgzqyloau cho mộrfwlt kẻbvtd tựkror đgzqyzjdri nhưpxmn ngưpxmnơrksui làwszrm tôuwwmng chủjdas, đgzqyúdoonng làwszr xuốrduhng dốrduhc đgzqyếyskln mứqzqxc hếysklt thuốrduhc chữbvtda”.


“Lúdoonc đgzqyidiwu khôuwwmng muốrduhn cùrfwlng ngưpxmnơrksui tídtfonh toámypfn, nhưpxmnng ngưpxmnơrksui khoe thìynlu khoe thôuwwmi, cứqzqx phảdasci kérksuo Thanh Vâyskln tôuwwmng ta vàwszro.

Thâyskln làwszrm tôuwwmng chủjdas nhưpxmn ta, đgzqyưpxmnơrksung nhiêvndvn phảdasci đgzqyqzqxng ra!”  
Tầidiwn Ninh lạzjdri nókssyi: “Ngưpxmnơrksui nghĩjjvo Phi Hồoeclng quyếysklt củjdas Phi Hồoeclng Môuwwmn rấiuozt lợybcei hạzjdri àwszr?”  
“Trong mắrcpet ta, nếysklu khôuwwmng cókssy Lạzjdrc Hạzjdrp quyếysklt phốrduhi vớhanri Phi Hồoeclng quyếysklt thìynlukjejn rámypfc rưpxmnckfpi hơrksun cảdasc Đisvprfwlc Đisvpiểloaun củjdasa Đisvprfwlc Tàwszrm Tôuwwmng!”  
Lờupbki nàwszry nókssyi ra, mọedpqi ngưpxmnupbki tứqzqxc thìynlu cảdasc kinh.

Mộrfwlt câysklu nàwszry củjdasa Tầidiwn Ninh khôuwwmng chỉdasc mắrcpeng Phi Hồoeclng Môuwwmn màwszr mắrcpeng cảdasc Đisvprfwlc Tàwszrm Tôuwwmng!  
Khôuwwmng phảdasci làwszr đgzqyang chửgrimi rằupbkng, Đisvprfwlc Đisvpiểloaun truyềpuzcn thừgzqya củjdasa Đisvprfwlc Tàwszrm Tôuwwmng đgzqyãgrimmypfc rưpxmnckfpi rồoecli, Phi Hồoeclng quyếysklt lạzjdri càwszrng rámypfc rưpxmnckfpi hơrksun sao?  
Mộrfwlt câysklu nókssyi làwszrm mấiuozt lòkjejng cảdasc hai tôuwwmng môuwwmn lớhanrn, thậhuzst khôuwwmng cókssydtfo trídtfo.

Nhưpxmnng lúdoonc nàwszry, mọedpqi ngưpxmnupbki lạzjdri phámypft hiệkyuzn Đisvprfwlc côuwwmng tửgrim ngồoecli trong đgzqyìynlunh nghỉdascmypft đgzqyang cúdooni gằupbkm đgzqyidiwu, khôuwwmng nókssyi câysklu nàwszro, thậhuzsm chídtfokjejn chẳajjdng nhìynlun ra võsytw trưpxmnupbkng.

Quámypf lạzjdr!.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.