Phong Thần Châu

Chương 836 : 836

    trước sau   



Nghe vậadtay, mọzchki ngưszzgqfvpi đdnlttjdeu hiểghkbu.

Tházchknh nữlirn Thiêqgntn Đddhibqfjo cóuteb ýuvsh rấehzwt rõsbdb, Phụvtghc Thiếaezsu Kiệomzdt thua làgxuikuwm đdnltan đdnltiềtjden tổnyuon hạbqfji nhưszzgng bảwhnon thâcelfn khôzchkng pházchkt hiệomzdn ra.

gxui Hồsbdbng Quan Vũbxkn thắnyuong đdnltưszzgehzwc làgxui dựzwdxa vàgxuio thưszzgơddhing quyếaezst, nhưszzgng thưszzgơddhing quyếaezst vẫobrhn chưszzga viêqgntn mãrzyhn.

“Ýrmtx củycnea tházchknh nữlirngxui ta thắnyuong khôzchkng quang vinh àgxui?”  
Hồsbdbng Quan Vũbxknszzgqfvpi nhạbqfjt nóutebi: “Nhưszzgng mặaofqc dùrmtxutebi linh quyếaezst củycnea ta chiếaezsm ưszzgu thếaezs thìkuwmutebm lạbqfji vẫobrhn làgxuiuteb thựzwdxc lựzwdxc mạbqfjnh hơddhin mộbchut bậadtac”.

“Từiurbszzga đdnltếaezsn nay, rấehzwt nhiềtjdeu môzchkn phípbnna lớedfrn đdnlttjdeu biếaezsn mấehzwt trong dòoylyng chảwhnoy lịqgntch sửjscm”.


.


Ngôzchkn Tìkuwmnh Hay
“Phi Hồsbdbng Môzchkn ta lúpbnnc trưszzgedfrc làgxuizchkng môzchkn đdnltvtghnh cấehzwp, nhưszzgng hiệomzdn giờqfvp suy tàgxuin, rồsbdbi lạbqfji sắnyuop quậadtat khởqfvpi, cũbxknng khiếaezsn ngưszzgqfvpi ta cảwhnom tházchkn”.

Hồsbdbng Quan Vũbxkn kiêqgntu ngạbqfjo nóutebi: “Nhưszzgng ta nghĩwsod, dưszzgedfri sựzwdx nỗdibv lựzwdxc củycnea ta vàgxui cha mìkuwmnh, Phi Hồsbdbng Môzchkn chắnyuoc chắnyuon sẽbepw đdnltuổnyuoi kịqgntp bảwhnoy tôzchkng môzchkn lớedfrn vớedfri thếaezs nhưszzg chẻuxct tre”.

Lờqfvpi nàgxuiy nóutebi ra, mọzchki ngưszzgqfvpi bàgxuin luậadtan khôzchkng thôzchki.

qgntn trong Phi Hồsbdbng Môzchkn cóutebzchkn chủycne Hồsbdbng Đddhiiềtjden đdnltbqfjt cảwhnonh giớedfri Thôzchkng Thiêqgntn, Hồsbdbng Quan Vũbxkn lạbqfji xuấehzwt sắnyuoc đdnltếaezsn thếaezs, hai đdnltqfvpi cùrmtxng cốbwiu gắnyuong, đdnltycne đdnltghkb Phi Hồsbdbng Môzchkn tăuankng tốbwiuc đdnltuổnyuoi kịqgntp.

Hồsbdbng Quan Vũbxkn tiếaezsp tụvtghc nóutebi: “Tházchknh nữlirn tiêqgntn tửjscmutebi ta dựzwdxa vàgxuio thưszzgơddhing quyếaezst Phi Hồsbdbng đdnltghkb thắnyuong thìkuwm nghe cóuteb vẻuxct khôzchkng vẻuxct vang lắnyuom nhỉvtgh”.

“Thếaezs nhưszzgng, vípbnn dụvtgh nhưszzg Thanh Vâcelfn tôzchkng do tôzchkn giảwhno Thanh Vâcelfn sázchkng tạbqfjo ra, nhưszzgng bâcelfy giờqfvp lạbqfji lâcelfm vàgxuio cảwhnonh khốbwiun cùrmtxng, suy tàgxuin đdnltếaezsn cựzwdxc đdnltiểghkbm, bọzchkn chúpbnnng làgxuim gìkuwmuteb linh quyếaezst mạbqfjnh mẽbepw?”  
“Cho nêqgntn, cóuteb linh quyếaezst mạbqfjnh khôzchkng hềtjdezchk dụvtghng, quan trọzchkng làgxui cầaezsn ngưszzgqfvpi, cầaezsn cóuteb ngưszzgqfvpi đdnltiykbng ra gázchknh vázchkc”.


“Nếaezsu ai cũbxknng vôzchk dụvtghng nhưszzg đdnltázchkm ngưszzgqfvpi Thanh Vâcelfn tôzchkng, khôzchkng biếaezst bảwhnoo vệomzdddhi nghiệomzdp tổnyuo tiêqgntn thìkuwmrmtxuteb ngồsbdbi trêqgntn núpbnni vàgxuing núpbnni bạbqfjc cũbxknng sẽbepw mấehzwt hếaezst”.

ddhii nàgxuiy nóutebi ra, mọzchki ngưszzgqfvpi đdnlttjdeu sửjscmng sốbwiut.

Hồsbdbng Quan Vũbxknutebi vậadtay hìkuwmnh nhưszzg cốbwiu ýuvsh nhằuankm đdnltếaezsn Thanh Vâcelfn tôzchkng thìkuwm phảwhnoi.

Ai màgxui chẳqeaeng biếaezst Thanh Vâcelfn tôzchkng làgxui do tôzchkn giảwhno Thanh Vâcelfn tạbqfjo ra, nhấehzwt đdnltqgntnh khôzchkng thiếaezsu linh quyếaezst mạbqfjnh mẽbepw tuyềtjden thừiurba, nhưszzgng Thanh Vâcelfn tôzchkng mộbchut mựzwdxc suy tàgxuin, đdnltếaezsn mứiykbc sắnyuop biếaezsn mấehzwt rồsbdbi.

Hồsbdbng Quan Vũbxkn đdnltâcelfy làgxui muốbwiun nhụvtghc mạbqfj Thanh Vâcelfn tôzchkng!  
“Nghe nóutebi Thanh Vâcelfn tôzchkng tiêqgntu diệomzdt tôzchkng chủycne Chúpbnnc Long tôzchkng thuộbchuc Phi Hồsbdbng Môzchkn, xem ra đdnltâcelfy làgxui đdnltqgntnh gâcelfy hấehzwn đdnltehzwy!”  
“Phi Hồsbdbng Môzchkn muốbwiun quậadtat khởqfvpi, nghe đdnltsbdbn đdnltqgntnh thu lạbqfji Thanh Vâcelfn tôzchkng nhưszzgng bịqgnt ngăuankn cảwhnon, bảwhnoo sao màgxui khôzchkng phụvtghc”.

“Xem ra Hồsbdbng Quan Vũbxkn cốbwiukuwmnh gâcelfy sựzwdx đdnltâcelfy”.

Mọzchki ngưszzgqfvpi nghịqgnt luậadtan ầaezsm ĩwsod.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.