Phong Thần Châu

Chương 836 : 836

    trước sau   



Nghe vậfeomy, mọapwwi ngưjeolaljxi đtthkjeolu hiểilyzu.

Tháruwdnh nữvhos Thiêrygin Đxqumlnkbo cózxko ýlnlz rấneftt rõvdeq, Phụnxpxc Thiếhahvu Kiệnyjat thua làoytejros đtthkan đtthkiềjeoln tổvnaon hạlnkbi nhưjeolng bảxqumn thâeqjln khôgskbng pháruwdt hiệnyjan ra.

oyte Hồtonong Quan Vũhnxm thắweyvng đtthkưjeolyitqc làoyte dựxcnsa vàoyteo thưjeolơolcjng quyếhahvt, nhưjeolng thưjeolơolcjng quyếhahvt vẫkpmcn chưjeola viêrygin mãjeoln.

“Ýhnxm củolcja tháruwdnh nữvhosoyte ta thắweyvng khôgskbng quang vinh àoyte?”  
Hồtonong Quan Vũhnxmjeolaljxi nhạlnkbt nózxkoi: “Nhưjeolng mặrdhhc dùsesxzxkoi linh quyếhahvt củolcja ta chiếhahvm ưjeolu thếhahv thìjroszxkom lạlnkbi vẫkpmcn làoytezxko thựxcnsc lựxcnsc mạlnkbnh hơolcjn mộnalnt bậfeomc”.

“Từtthkjeola đtthkếhahvn nay, rấneftt nhiềjeolu môgskbn phíweyva lớneftn đtthkjeolu biếhahvn mấneftt trong dòdhewng chảxqumy lịcxbhch sửhnxm”.


.


Ngôgskbn Tìjrosnh Hay
“Phi Hồtonong Môgskbn ta lúnalnc trưjeolneftc làoytegskbng môgskbn đtthkqvjgnh cấneftp, nhưjeolng hiệnyjan giờaljx suy tàoyten, rồtonoi lạlnkbi sắweyvp quậfeomt khởapmei, cũhnxmng khiếhahvn ngưjeolaljxi ta cảxqumm tháruwdn”.

Hồtonong Quan Vũhnxm kiêrygiu ngạlnkbo nózxkoi: “Nhưjeolng ta nghĩfeom, dưjeolnefti sựxcns nỗpcnp lựxcnsc củolcja ta vàoyte cha mìjrosnh, Phi Hồtonong Môgskbn chắweyvc chắweyvn sẽhahv đtthkuổvnaoi kịcxbhp bảxqumy tôgskbng môgskbn lớneftn vớnefti thếhahv nhưjeol chẻnjsw tre”.

Lờaljxi nàoytey nózxkoi ra, mọapwwi ngưjeolaljxi bàoyten luậfeomn khôgskbng thôgskbi.

rygin trong Phi Hồtonong Môgskbn cózxkogskbn chủolcj Hồtonong Đxqumiềjeoln đtthklnkbt cảxqumnh giớnefti Thôgskbng Thiêrygin, Hồtonong Quan Vũhnxm lạlnkbi xuấneftt sắweyvc đtthkếhahvn thếhahv, hai đtthkaljxi cùsesxng cốsafa gắweyvng, đtthkolcj đtthkilyz Phi Hồtonong Môgskbn tăneftng tốsafac đtthkuổvnaoi kịcxbhp.

Hồtonong Quan Vũhnxm tiếhahvp tụnxpxc nózxkoi: “Tháruwdnh nữvhos tiêrygin tửhnxmzxkoi ta dựxcnsa vàoyteo thưjeolơolcjng quyếhahvt Phi Hồtonong đtthkilyz thắweyvng thìjros nghe cózxko vẻnjsw khôgskbng vẻnjsw vang lắweyvm nhỉqvjg”.

“Thếhahv nhưjeolng, víweyv dụnxpx nhưjeol Thanh Vâeqjln tôgskbng do tôgskbn giảxqum Thanh Vâeqjln sáruwdng tạlnkbo ra, nhưjeolng bâeqjly giờaljx lạlnkbi lâeqjlm vàoyteo cảxqumnh khốsafan cùsesxng, suy tàoyten đtthkếhahvn cựxcnsc đtthkiểilyzm, bọapwwn chúnalnng làoytem gìjroszxko linh quyếhahvt mạlnkbnh mẽhahv?”  
“Cho nêrygin, cózxko linh quyếhahvt mạlnkbnh khôgskbng hềjeolgskb dụnxpxng, quan trọapwwng làoyte cầupnfn ngưjeolaljxi, cầupnfn cózxko ngưjeolaljxi đtthkdhewng ra gáruwdnh váruwdc”.


“Nếhahvu ai cũhnxmng vôgskb dụnxpxng nhưjeol đtthkáruwdm ngưjeolaljxi Thanh Vâeqjln tôgskbng, khôgskbng biếhahvt bảxqumo vệnyjaolcj nghiệnyjap tổvnao tiêrygin thìjrossesxzxko ngồtonoi trêrygin núnalni vàoyteng núnalni bạlnkbc cũhnxmng sẽhahv mấneftt hếhahvt”.

olcji nàoytey nózxkoi ra, mọapwwi ngưjeolaljxi đtthkjeolu sửhnxmng sốsafat.

Hồtonong Quan Vũhnxmzxkoi vậfeomy hìjrosnh nhưjeol cốsafa ýlnlz nhằhahvm đtthkếhahvn Thanh Vâeqjln tôgskbng thìjros phảxqumi.

Ai màoyte chẳvhosng biếhahvt Thanh Vâeqjln tôgskbng làoyte do tôgskbn giảxqum Thanh Vâeqjln tạlnkbo ra, nhấneftt đtthkcxbhnh khôgskbng thiếhahvu linh quyếhahvt mạlnkbnh mẽhahv tuyềjeoln thừtthka, nhưjeolng Thanh Vâeqjln tôgskbng mộnalnt mựxcnsc suy tàoyten, đtthkếhahvn mứdhewc sắweyvp biếhahvn mấneftt rồtonoi.

Hồtonong Quan Vũhnxm đtthkâeqjly làoyte muốsafan nhụnxpxc mạlnkb Thanh Vâeqjln tôgskbng!  
“Nghe nózxkoi Thanh Vâeqjln tôgskbng tiêrygiu diệnyjat tôgskbng chủolcj Chúnalnc Long tôgskbng thuộnalnc Phi Hồtonong Môgskbn, xem ra đtthkâeqjly làoyte đtthkcxbhnh gâeqjly hấneftn đtthknefty!”  
“Phi Hồtonong Môgskbn muốsafan quậfeomt khởapmei, nghe đtthktonon đtthkcxbhnh thu lạlnkbi Thanh Vâeqjln tôgskbng nhưjeolng bịcxbh ngăneftn cảxqumn, bảxqumo sao màoyte khôgskbng phụnxpxc”.

“Xem ra Hồtonong Quan Vũhnxm cốsafajrosnh gâeqjly sựxcns đtthkâeqjly”.

Mọapwwi ngưjeolaljxi nghịcxbh luậfeomn ầupnfm ĩfeom.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.