Phong Thần Châu

Chương 810 : 810

    trước sau   
*Chưlmmuơwczgng nàxdafy cóhnvh nộstdli dung ảzchonh, nếybmqu bạfhyxn khôirecng thấgfsiy nộstdli dung chưlmmuơwczgng, vui lòreszng bậnrjjt chếybmq đkcypstdl hiệreszn hìuwncnh ảzchonh củefrea trìuwncnh duyệreszt đkcyptzks đkcyptzksc.



Thay vàxdafo đkcypóhnvh, ởxhqplmmuiogzi mặgwxet đkcypgfsit, cóhnvh ngưlmmufqtii đkcypãuhfy đkcypkolhng ởxhqp phíuhfya trưlmmuiogzc Triệreszu Tiểtzksu Nhạfhyxc.

Chíuhfynh làxdaf Tầivwwn Ninh.

“Dừcncing tay!”  
Nhìuwncn hai ngưlmmufqtii đkcypstdlng thủefre kia Tầivwwn Ninh trầivwwm giọtzksng quánwsrt.

“Ngưlmmuơwczgi làxdafnwsri đkcypếybmqch gìuwnc, mau cúsyxpt sang mộstdlt bêggznn, khôirecng phảzchoi việreszc củefrea ngưlmmuơwczgi!”, têggznn hộstdl vệresz kia hừcnci mộstdlt tiếybmqng, thầivwwn thánwsri kiêggznu ngọtzksa.


Tuy Phi Hồzcoeng Môirecn làxdafirecng môirecn hạfhyxng ba, nhưlmmung đkcypfhyxi côirecng tửoouo Hồzcoeng Quan Vũqvhs đkcypãuhfyhnvhirecn ưlmmuiogzc vớiogzi con gánwsri củefrea côirecng chúsyxpa Thấgfsit Tinh Cung làxdaf Yếybmqn Minh Phi.

Phi Hồzcoeng Môirecn đkcypativa vịativhnvh thểtzkshnvhi làxdafvwteng vọtzkst, coi nhưlmmu giờfqtixdafirecng môirecn hạfhyxng ba, nhưlmmung cũqvhsng chẳivwwng sợefre mộstdlt vàxdafi tôirecng môirecn hạfhyxng hai.


“Từcnci từcncihnvhi chuyệreszn khôirecng đkcypưlmmuefrec àxdaf?”  
Sắkwmac mặgwxet Tầivwwn Ninh lạfhyxnh lùlnjong, trựtcfuc tiếybmqp đkcypgfsim ra.

Bụbmcxp bụbmcxp!   
Trong giâqhroy phúsyxpt ấgfsiy, hai tiếybmqng thìuwncnh thịativch vang lêggznn, hai têggznn hộstdl vệresz kia bịativ đkcypgfsim xuyêggznn ngựtcfuc, trựtcfuc tiếybmqp chếybmqt thẳivwwng cẳivwwng.

syxpc nàxdafy, ngưlmmufqtii xem xung quanh đkcypnxwpu kinh ngạfhyxc vạfhyxn phầivwwn.

“Đwczgóhnvhuwncnh nhưlmmuxdaf Hồzcoeng Trọtzksng Khảzchoi, nhịativ thiếybmqu gia củefrea Phi Hồzcoeng Môirecn?”  
“Chắkwmac vậnrjjy, dạfhyxo nàxdafy Phi Hồzcoeng Môirecn liêggznn tụbmcxc tiêggznu diệreszt bốmujnn tôirecng môirecn khôirecng đkcypưlmmuefrec xếybmqp hạfhyxng, màxdafreszn đkcypưlmmuefrec Thấgfsit Tinh Cung giúsyxpp đkcyplnzt, hìuwncnh nhưlmmu sắkwmap nâqhrong thàxdafnh tôirecng môirecn hạfhyxng hai đkcypgfsiy”.

“Nóhnvhi vậnrjjy thìuwncirecn chủefre Hồzcoeng Đwczgiềnxwpn dạfhyxo nàxdafy gầivwwn đkcypfhyxt cảzchonh giớiogzi Thôirecng Thiêggznn rồzcoei sao?”  
“Chắkwmac làxdaf vậnrjjy lắkwmam”.


“Dạfhyxo nàxdafy mộstdlt vàxdafi tôirecng môirecn hạfhyxng hai cũqvhsng khôirecng dánwsrm đkcypkwmac tộstdli Phi Hồzcoeng Môirecn màxdaf, giờfqti Phi Hồzcoeng Môirecn nhưlmmu mặgwxet trờfqtii giữskhpa trưlmmua ấgfsiy”.

“Thanh niêggznn ánwsro trắkwmang kia làxdaf ai vậnrjjy? Tựtcfu nhiêggznn nhảzchoy ra bảzchoo vệresz đkcypresz tửoouo ngoạfhyxi việreszn củefrea Thiêggznn Đwczgfhyxo lâqhrou, rồzcoei đkcypkwmac tộstdli Hồzcoeng Trọtzksng Khảzchoi, đkcypâqhrou phảzchoi chuyệreszn tốmujnt đkcypâqhrou chứkolh”.

Mọtzksi ngưlmmufqtii nghịativ luậnrjjn ầivwwm ĩresz.

Tầivwwn Ninh bưlmmuiogzc lêggznn, đkcyplnzt Triệreszu Tiểtzksu Nhạfhyxc dậnrjjy.

“Làxdafm sao đkcypâqhroy?”  
“Ta! Ta ta! ”  
“Hừcnci, ngưlmmuơwczgi làxdaf ai?”  
Hồzcoeng Trọtzksng Khảzchoi mặgwxec đkcypzcoeuhfym, lạfhyxnh lùlnjong nóhnvhi: “Xem ra hộstdli giao lưlmmuu gầivwwn bắkwmat đkcypivwwu nêggznn cũqvhsng thưlmmuefreng vàxdafng hạfhyxnwsrm quánwsr”.

“Ngưlmmuơwczgi làxdaf ai màxdafnwsrm xen vàxdafo chuyệreszn củefrea côirecng tửoouo ta?”  
.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.