Phong Thần Châu

Chương 809 : Chương 809

    trước sau   



“Khôazonng phảnmmwi tay kiếldrum sốldru mộpqalt Cửykmru U sao? Giờssde lạdifyi thàickbnh kiếldrum thầgwqpn rồjmkai?”  
“Tay kiếldrum sốldru mộpqalt khôazonng khíawfi pháonsfch lắtfvxm, hơkhsun nữjmkaa cáonsfc chủldrw Kiếldrum Cáonsfc hiệudlyn giờssde chẳazonng phảnmmwi làickb tay kiếldrum sốldru mộpqalt Cửykmru U hay sao? Ta muốldrun làickbm thìdkononsfng phảnmmwi làickbm đbhbqpqalc nhấpmtxt vôazon nhịscem, nghe kiếldrum thầgwqpn sốldru mộpqalt Cửykmru U hay hơkhsun”.

Mấpmtxy ngưqkqzssdei nghe vậscemy cũonsfng bậscemt cưqkqzssdei.

“Đbxfzưqkqzdifyc rồjmkai, khoảnmmwng thờssdei gian nàickby, mấpmtxy vấpmtxn đbhbqeqwi ta nóilmki vớgehsi cáonsfc ngưqkqzơkhsui đbhbqóilmk, tựtsuv suy nghĩxtbo cho kỹmirv, ra ngoàickbi cũonsfng khôazonng đbhbqưqkqzdifyc quêgqrnn tu hàickbnh”.

Tầgwqpn Ninh nóilmki xong thìdkonkobnn phògwqpng cáonsfch váonsfch vang lêgqrnn nhữjmkang âdkonm thanh kỳmnpn lạdify khiếldrun ngưqkqzssdei ta đbhbqickb mặvshct.

Tốldrung Đbxfzdifyi Hảnmmwi dởszle khóilmkc dởszleqkqzssdei nóilmki: “Thếldruickby thìdkon sao màickb tu luyệudlyn nổdkoni, hơkhsun nữjmkaa gian phògwqpng nàickby gầgwqpn đbhbqưqkqzssdeng, e làickb mấpmtxy hôazonm nay sốldrundvh giảnmmw qua lạdifyi nơkhsui nàickby cògwqpn nhiềeqwiu hơkhsun gấpmtxp bộpqali, tiếldrung ồjmkan sẽhtjq khiếldrun ngưqkqzssdei ta khóilmkickbxtbonh tâdkonm đbhbqưqkqzdifyc!”  
“Đbxfzúshsfng vậscemy đbhbqúshsfng vậscemy! ”  

Kiếldrum Tiểjqbyu Minh nhếldruch miệudlyng cưqkqzssdei, dáonsfn sáonsft lỗdpsa tai vàickbo tưqkqzssdeng, cưqkqzssdei khàickb khàickb: “Nghỉcszv ngơkhsui hai ngàickby, hai ngàickby thôazoni, ta đbhbqpqalt nhiêgqrnn pháonsft hiệudlyn căkobnn phògwqpng nàickby cũonsfng khôazonng phảnmmwi khôazonng tốldrut”.

Nghe vậscemy, mặvshct mọdkoni ngưqkqzssdei liềeqwin đbhbqen lạdifyi, cáonsfi têgqrnn nhóilmkc nàickby!   
“Thằymfmng nhãazigi thốldrui, cúshsft ra!”  
Đbxfzpqalt nhiêgqrnn cóilmk tiếldrung từqkqzqkqzgehsi tầgwqpng dưqkqzgehsi vang lêgqrnn.

Âhgcbm thanh tứonsfc giậscemn đbhbqóilmkgwqpa vàickbo trong đbhbqưqkqzssdeng phốldruonsfo đbhbqpqalng màickb vẫpqaln rấpmtxt rõndvhickbng, nhấpmtxt thờssdei hấpmtxp dẫpqaln áonsfnh mắtfvxt củldrwa mọdkoni ngưqkqzssdei.

“Thằymfmng khốldrun nàickby, khôazonng cóilmk mắtfvxt àickb, khôazonng muốldrun chếldrut thìdkonshsft ra xa!”  
Âhgcbm thanh phẫpqaln nộpqal kia vang lêgqrnn, mộpqalt cưqkqzgehsc đbhbqáonsf ra, mộpqalt bóilmkng ngưqkqzssdei chậscemt vậscemt lăkobnn lộpqaln mấpmtxy vògwqpng rồjmkai ngãazig xuốldrung đbhbqpmtxt.


“Ta đbhbqếldrun từqkqz Phi Hồjmkang Môazonn đbhbqpmtxy, ngưqkqzơkhsui cóilmk mắtfvxt nhưqkqzxtbo àickb!”  
“Hồjmkang côazonng tửykmr, tiểjqbyu nhâdkonn biếldrut sai rồjmkai, tiểjqbyu nhâdkonn biếldrut sai rồjmkai, xin ngàickbi bớgehst giậscemn!”, ngưqkqzssdei bịscem đbhbqáonsf kia lúshsfc nàickby vộpqali vàickbng dậscemp đbhbqgwqpu xin lỗdpsai.

“Mộpqalt đbhbqudly tửykmr Thiêgqrnn Đbxfzdifyo lâdkonu nho nhỏickbickbonsfng dáonsfm đbhbqzymong nhịscemazonng tửykmr nhàickb ta, muốldrun chếldrut àickb!”  
Lậscemp tứonsfc cóilmk hai hộpqal vệudlyickbndvh giảnmmwazonng ra, đbhbqdifyp bay ngưqkqzssdei kia ra ngoàickbi.

“Ơazig? Kia làickb Triệudlyu Tiểjqbyu Nhạdifyc màickb?”  
Kiếldrum Tiểjqbyu Minh thấpmtxy cảnmmwnh đbhbqóilmk thìdkon kinh ngạdifyc nóilmki: “Têgqrnn nhóilmkc nàickby tinh ýeqwi lắtfvxm màickb, sao lạdifyi đbhbqtfvxc tộpqali Phi Hồjmkang Môazonn vậscemy?”  
“Tầgwqpn ca, huynh xem chúshsfng ta cóilmkgqrnn giúshsfp cậscemu ta khôazonng, têgqrnn nhóilmkc nàickby cũonsfng tốldrut! ”  
Ơazig?  
Đbxfzâdkonu rồjmkai?  
Kiếldrum Tiểjqbyu Minh quay ngưqkqzssdei, Tầgwqpn Ninh ởszlegqrnn cạdifynh đbhbqãazig mấpmtxt tăkobnm.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.