Phong Thần Châu

Chương 1019 : 1019

    trước sau   



Tầxxjon Ninh lầxxjon nàzzmhy thậigdft sựthco tứohiic giậigdfn rồfwiji.

Trong mắxiezt củfrjpa nhữfrjpng ngưyxypiwpfi khájvrdc thìyugt mộrhmbt đoopjybgk tửxqho bịvrsh giếvrsht khôjjrmng phảiwpfi làzzmh chuyệybgkn gìyugt quájvrd to tájvrdt cảiwpf.

Thếvrsh nhưyxypng ởabdi trong mắxiezt củfrjpa Tầxxjon Ninh thìyugt đoopjâjyxey chíszaenh làzzmh khiêakfku khíszaech.

Cựthcoc Thiêakfkn Sơjretn lầxxjon nàzzmhy đoopjãikhy đoopjájvrd trúwlxfng khốuqwyi sắxiezt, màzzmhfrjpn làzzmh khốuqwyi sắxiezt ôjjrmng ta khôjjrmng dájvrdm đoopjájvrd nữfrjpa chứohii.

“Tầxxjon tôjjrmng chủfrjp tha mạqlxing!”  
Trong lúwlxfc đoopjóqrsl, Cựthcoc Thiêakfkn Sơjretn bỗafevng dưyxypng quỳorcd rạqlxip xuốuqwyng đoopjxxuct.


“Tầxxjon tôjjrmng chủfrjp, tạqlxii hạqlxi đoopjãikhy biếvrsht sai rồfwiji, tạqlxii hạqlxi nguyệybgkn ýafev giao nộrhmbp hung thủfrjp giếvrsht ngưyxypiwpfi, bồfwiji thưyxypiwpfng thiệybgkt hạqlxii cho Thanh Vâjyxen môjjrmn, xin Tầxxjon tôjjrmng chủfrjp tha cho tạqlxii hạqlxi mộrhmbt mạqlxing!”  
Cựthcoc Thiêakfkn Sơjretn vừfcywa nóqrsli xong lờiwpfi nàzzmhy, tấxxuct cảiwpf mọxxjoi ngưyxypiwpfi cóqrsl mặjftdt ởabdi đoopjâjyxey đoopjxxjou sữfrjpng sờiwpf.

jvrdi nàzzmhy! Thájvrdi đoopjrhmb thay đoopjvrshi cũoopjng quájvrd nhanh ấxxucy chứohii?  
Mớymwhi vừfcywa rồfwiji còfrjpn bàzzmhy ra tưyxyp thếvrsh thàzzmh chếvrsht chứohii khôjjrmng chịvrshu khuấxxuct phụdsrhc, ấxxucy vậigdfy màzzmh giờiwpf đoopjãikhy lậigdfp tứohiic nhưyxypkcayng bộrhmb rồfwiji?  
“Ồkcay?”  
Tầxxjon Ninh làzzmhm ra vẻzzmh kinh ngạqlxic nóqrsli: “Mớymwhi vừfcywa rồfwiji chẳumbgng phảiwpfi vẫsdffn rấxxuct khíszae thếvrshiwpfng hồfwijn sao?”  
Trong lòfrjpng Cựthcoc Thiêakfkn Sơjretn lúwlxfc nàzzmhy đoopjau khổvrsh hoảiwpfng loạqlxin khôjjrmng thôjjrmi.

Cảiwpfnh giớymwhi hoájvrd thầxxjon!  
Cho dùiwpfzzmh tầxxjong thứohii nhấxxuct cảiwpfnh giớymwhi hoájvrd thầxxjon thìyugtoopjng đoopjxxjou làzzmh nhâjyxen vậigdft lớymwhn ởabdi trêakfkn vùiwpfng đoopjxxuct Cửxqhou U, chỉvnrd dậigdfm châjyxen mộrhmbt cájvrdi cũoopjng khiếvrshn ba ngưyxypiwpfi run rẩszaey.


Cho dùiwpf hắxiezn ta cóqrsl thuộrhmbc hàzzmhng đoopjxxjou cảiwpfnh giớymwhi Thôjjrmng Thiêakfkn ngũoopj bộrhmb thìyugt đoopjohiing trưyxypymwhc mặjftdt cảiwpfnh giớymwhi hoájvrd thầxxjon chẳumbgng khájvrdc nàzzmho mộrhmbt đoopjohiia trẻzzmh nhỏiwpffcfr yếvrshu ớymwht.

Hắxiezn ta vốuqwyn tưyxypabding rằfxtcng Thanh Vâjyxen môjjrmn cậigdfy cóqrsl U Đjjrmrhmbng Thiêakfkn chốuqwyng lưyxypng nêakfkn mớymwhi dájvrdm càzzmhn rỡjyde nhưyxyp thếvrsh, thếvrsh nhưyxypng sao cóqrsl thểvffc ngờiwpf đoopjưyxypkcayc rằfxtcng bêakfkn trong Thanh Vâjyxen môjjrmn lạqlxii cóqrsl mộrhmbt vịvrsh cảiwpfnh giớymwhi hoájvrd thầxxjon thếvrsh lựthcoc bájvrd chủfrjp trấxxucn thủfrjpjret chứohii!  
Tầxxjon Ninh lúwlxfc nàzzmhy đoopjãikhy thu lạqlxii sájvrdt khíszae, bìyugtnh thảiwpfn nóqrsli: “Cóqrsl tha cho cájvrdi mạqlxing chóqrsl củfrjpa ngưyxypiwpfi khôjjrmng thìyugtfrjpn phảiwpfi xem tâjyxem trạqlxing củfrjpa đoopjybgk tửxqho Thanh Vâjyxen môjjrmn ta nhưyxyp thếvrshzzmho đoopjãikhy”.

Tầxxjon Ninh dờiwpfi mắxiezt nhìyugtn vềxxjo phíszaea hơjretn mưyxypiwpfi đoopjybgk tửxqho đoopjãikhy bịvrsh bắxiezt kia, nóqrsli: “Cájvrdc ngưyxypơjreti nóqrsli cóqrslakfkn tha cho hắxiezn khôjjrmng?”  
jretn mưyxypiwpfi đoopjybgk tửxqho kia lúwlxfc nàzzmhy đoopjxxjou nhìyugtn chằfxtcm chằfxtcm Cựthcoc Thiêakfkn Sơjretn, hậigdfn khôjjrmng thểvffc lộrhmbt da hắxiezn ta ngay lậigdfp tứohiic.

Thấxxucy cảiwpfnh nàzzmhy, toàzzmhn thâjyxen Cựthcoc Thiêakfkn Sơjretn bỗafevng ứohiia mồfwijjjrmi lạqlxinh, vộrhmbi vàzzmhng nóqrsli: “Ta nguyệybgkn ýafev bồfwiji thưyxypiwpfng thêakfkm mộrhmbt trăhfxxm vạqlxin linh thạqlxich cho hơjretn mưyxypiwpfi vịvrsh đoopjybgk tửxqhozzmhy đoopjvffczzmhm dịvrshu tổvrshn thưyxypơjretng củfrjpa bọxxjon họxxjo”.

Cựthcoc Thiêakfkn Sơjretn nóqrsli ra lờiwpfi nàzzmhy, hơjretn mưyxypiwpfi đoopjybgk tửxqho đoopjxxjou đoopjrhmbng lòfrjpng.

Nhưyxypng vẫsdffn khôjjrmng cóqrsl ai lêakfkn tiếvrshng.

“Hai trăhfxxm vạqlxin!”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.