Phong Thần Châu

Chương 1005 : 1005

    trước sau   



“Đqgbvưcuoslrzuc rồsbgti, Thiêejnon Đqgbvdpvro Nhấnvapt, ôtiqpng khôtiqpng ởrbgh Thiêejnon Đqgbvdpvro lâqgbvu chờuipgncav chạdpvry đjpcaếimoln Thanh Vâqgbvn tôtiqpng làncavm gìnaau?”
Sau đjpcaóitvb Tầdpvrn Ninh nhìnaaun Thiêejnon Đqgbvdpvro Nhấnvapt, từyltm từyltm hỏjehii.

“Tầdpvrn tôtiqpng chủyjbx!”
Thiêejnon Đqgbvdpvro Nhấnvapt vừyltma đjpcancavnh nóitvbi, nhưcuosng nhìnaaun hai ngưcuosuipgi xa lạdpvrejnon cạdpvrnh kia liềpkrnn ngừyltmng lạdpvri.

Hai ngưcuosuipgi kia đjpcaưcuosơjnbyng nhiêejnon làncav Hoàncavng Phủyjbxtljdng vàncav Hoàncavng Phủyjbxejnon Nhiêejnon.

“Khôtiqpng cóitvbnaau, vịncavncavy chísjiknh làncav Hoàncavng Phủyjbxtljdng cùtljdng Hoàncavng Phủyjbxejnon Nhiêejnon, ngưcuosuipgi củyjbxa Hoàncavng Phủyjbx gia”.


Tầdpvrn Ninh thảtkxln nhiêejnon nóitvbi: “Cóitvbnaauitvbi thẳribcng, khôtiqpng cầdpvrn ngạdpvri”.

“Hoàncavng Phủyjbx gia?”, Thiêejnon Đqgbvdpvro Nhấnvapt sửyvvfng sốtlnut, rồsbgti thốtlnut lêejnon: “Ngũlrzu mạdpvrch Phong Thiêejnon, thếimol gia Hoàncavng Phủyjbx?”
Hoàncavng Phủyjbxtljdng gậigsct đjpcadpvru, mỉvpymm cưcuosuipgi: “Chísjiknh xáyvbec!”
Mộwrfft tiếimolng rầdpvrm đjpcawrfft nhiêejnon vang lêejnon, hai đjpcadpvru gốtlnui Thiêejnon Đqgbvdpvro Nhấnvapt mềpkrnm nhũlrzun lạdpvri, khôtiqpng đjpcadtrxng ngay ngắojman, suýdpvrt thìnaau ngãnhsy ngồsbgti xuốtlnung.

Thiêejnon Linh Lung thấnvapy vậigscy thìnaaulrzung cưcuosuipgi khổpyqw.

tljdnaau Thiêejnon Đqgbvdpvro lâqgbvu cũlrzung làncavtiqpng môtiqpn hạdpvrng hai, cóitvb chútlnut ísjikt hiểpgtwu biếimolt vềpkrn thếimol gia bậigscc nàncavy, Hoàncavng Phủyjbx gia vàncav Thiêejnon Đqgbvdpvro lâqgbvu màncav so sáyvbenh ra thìnaau khôtiqpng kháyvbec gìnaau hoàncavng đjpcaếimol vớwrffi quan thấnvapt phẩrdogm quèeolpn vậigscy.


Thếimol gia truyềpkrnn thừyltma mưcuosuipgi mấnvapy vạdpvrn năobjnm, mộwrfft tôtiqpng môtiqpn hạdpvrng hai sao cóitvb thểpgtwyvbenh bằrtjxng, vìnaau vậigscy màncav...!cha mìnaaunh đjpcaãnhsy bịncav dọpoyza sợlrzu!
objnm vịncav trưcuosrbghng lãnhsyo lútlnuc nàncavy cũlrzung ngơjnby ngáyvbec.

ncav sao?
yvbei gìnaauncav ngũlrzu mạdpvrch Phong Thiêejnon, thếimol gia Hoàncavng Phủyjbx?
“Thiêejnon lâqgbvu chủyjbx dạdpvro nàncavy lao lựcuosc quáyvbe hảtkxl?”, đjpcadpvri trưcuosrbghng lãnhsyo thậigsct thàncav hỏjehii thăobjnm.

Nghe vậigscy, Lýdpvr Nhấnvapt Phàncavm vộwrffi vàncavng kétjgao ôtiqpng nộwrffi mìnaaunh đjpcaếimoln rồsbgti thấnvapp giọpoyzng nóitvbi: “Thếimol gia Hoàncavng Phủyjbxnvapy, ôtiqpng nộwrffi khôtiqpng biếimolt sao? Chísjiknh làncav con cháyvbeu củyjbxa Hoàncavng Phủyjbx Nhấnvapt Cầdpvru đjpcaóitvb...”
dpvr Nhấnvapt Phàncavm nóitvbi xong, lạdpvri thêejnom nhữxxxung tiếimolng bịncavch bịncavch vang lêejnon.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.