Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1789 : Thiếu

    trước sau   
*Chưsrmzơxsifng nàdtrby cóelri nộnmhsi dung ảyugunh, nếquaju bạqkkfn khôtslrng thấvctby nộnmhsi dung chưsrmzơxsifng, vui lòlalzng bậpjoqt chếquaj đkwqfnmhs hiệggmwn hìbbicnh ảyugunh củnggsa trìbbicnh duyệggmwt đkwqfvqpc đkwqfgjeuc.

Edit: kaylee

“Sao chàdtrbng lạqkkfi tớzarai đkwqfâpdnay?”

dtrbng nâpdnang lêdhson khóelrie môtslri, thậpjoqt sâpdnau nhìbbicn thiếquaju niêdhson xuấvctbt hiệggmwn ởmfkx trong thưsrmz phòlalzng, sắrkapc mặubgut khôtslrng hềnmhs lạqkkfnh nhạqkkft cuồjlfvng ngạqkkfo nhưsrmzesrnc ban đkwqfgjeuu, màdtrbdtrb mang theo mộnmhst chúesrnt thảyugu lỏqkkfng.

Đkmknâpdnay làdtrb lầgjeun thảyugu lỏqkkfng chưsrmza từouxpng cóelri từouxp sau khi nàdtrbng xuyêdhson qua mảyugunh đkwqfqkkfi lụhieqc nàdtrby tớzarai nay……

“Nếquaju ta khôtslrng tớzarai, tứczaxc phụhieq củnggsa ta sẽrudu bịadge ngưsrmzegrri đkwqfoạqkkft đkwqfi rồjlfvi.” Thiêdhson Bắrkapc Tầgjeum hừouxp hừouxp, lạqkkfnh lùbfbong nhìbbicn Ngôtslrn Tửdofi Thầgjeun sắrkapc mặubgut hoàdtrbn toàdtrbn trầgjeum xuốdudtng, trong



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.