Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 96 : Chú út, anh muốn làm gì???

    trước sau   
Editor: Càxucv Chua.

Toàxucvn thâclorn An Mộmzevc cứzagyng đazeruwuk.

Mẹnbnz kiếolrsp, anh ta làxucvm thếolrsxucvo màxucvisnmefxnc châclorn lạuqlfi lặjvxdng lẽenqy khôzagyng mộmzevt tiếolrsng đazermzevng thếolrs, khôzagyng phảkshmi ma quỷztxa thìuizoxucvuizo đazerâclory?

zagy nghĩysrc lạuqlfi nhữojudng đazeriềvldru mìuizonh vừvfkla nóczdki, chộmzevt dạuqlf, suy nghĩysrcxucvi giâclory rồjvxdi tứzagyc khắeydyc ngẩfnbnng đazerrkdzu, cốcxccuizonh gâclory khóczdk dễefxn:”Anh nghe trộmzevm tôzagyi nóczdki chuyệxsjbn đazeriệxsjbn thoạuqlfi?”.

An Mộmzevc nghi ngờuwuk hỏjcoxi lạuqlfi, hi vọtysjng cóczdk thểwblb lảkshmng sang chuyệxsjbn kháfaoec.

Đhieyáfaoeng tiếolrsc…


Khi đazercxcci đazeráfaoep vớefxni anh ta, côzagy đazerãxsjb bao giờuwukfaoe thếolrs thưisnmgtjhng phong?

Ázagynh mắeydyt sắeydyc nhưisnm đazerao củkhsya Phong Kiêiojhu lưisnmefxnt ngang làxucvm cho An Mộmzevc lúwblbng túwblbng.

Mớefxni làxucvm ra bộmzev đazerúwblbng líztxa hợgtjhp tìuizonh, giờuwuk đazerãxsjb mấcxcct đazeri mộmzevt nửyqqia khíztxa pháfaoech hồjvxdi nãxsjby.

Trêiojhn mặjvxdt thoáfaoeng néxucvt cưisnmuwuki, An Mộmzevc lêiojhn tiếolrsng:”A ha ha, chúwblb úwblbt àxucv, tôzagyi, khôzagyng phảkshmi tôzagyi…”.

“Khôzagyng phảkshmi cáfaoei gìuizo?” ngưisnmuwuki đazeràxucvn ôzagyng chợgtjht tiếolrsn lêiojhn phíztxaa trưisnmefxnc mộmzevt bưisnmefxnc, tớefxni gầrkdzn An Mộmzevc!

An Mộmzevc theo bảkshmn năwening lùhieyi vềvldr phíztxaa sau, cùhieyng lúwblbc đazeróczdk phíztxaa sau eo côzagy bịqqww đazeritppp ngay vàxucvo bồjvxdn rửyqqia mặjvxdt.

Ngưisnmuwuki đazeràxucvn ôzagyng nởfaoe nụodlkisnmuwuki thoáfaoeng chúwblbt lạuqlfnh lùhieyng, hai tay xảkshmisnmefxnc rửyqqia mặjvxdt trong bồjvxdn, sau đazeróczdk trựusvxc tiếolrsp đazerfnbny An Mộmzevc vàxucvo bêiojhn trong, áfaoenh mắeydyt lảkshmisnmefxnt quéxucvt khắeydyp thâclorn hìuizonh côzagy, nhếolrsch môzagyi cưisnmuwuki, vôzagyhieyng quyếolrsn rũnydo.

Mặjvxdt anh ta cáfaoech An Mộmzevc chỉnbnzczdk 5cm, khi nóczdki chuyệxsjbn, hơewksi thởfaoecxccm áfaoep ấcxccy phảkshmng phấcxcct trêiojhn mặjvxdt côzagy, nhộmzevt quáfaoe đazeri mấcxcct!

An Mộmzevc khẽenqy chớefxnp mắeydyt, chăwenim chúwblb ngắeydym nhìuizon từvfklng đazerưisnmuwukng néxucvt hoàxucvn hảkshmo thanh túwblb trêiojhn gưisnmơewksng mặjvxdt kia, trong đazerrkdzu chợgtjht hiệxsjbn lêiojhn cảkshmnh gầrkdzn gũnydoi mêiojh hoặjvxdc lúwblbc trưisnmefxnc, lậitppp tứzagyc nuốcxcct nưisnmefxnc miếolrsng.

zagy phảkshmi dùhieyng hếolrst sứzagyc lựusvxc đazerwblb dồjvxdn trọtysjng tâclorm cơewks thểwblb vềvldr phíztxaa sau mớefxni miễefxnn cưisnmztxang tráfaoenh cho chíztxanh mìuizonh khôzagyng áfaoep sáfaoet vàxucvo lồjvxdng ngựusvxc ngưisnmuwuki đazeràxucvn ôzagyng kia.

Mặjvxdc dùhiey vậitppy, phầrkdzn eo dưisnmefxni vẫeexen ngang nhiêiojhn áfaoep sáfaoet vàxucvo cơewks thểwblb Phong Kiêiojhu.

Nhiệxsjbt đazermzev trêiojhn cơewks thểwblb anh ta dưisnmuwukng nhưisnm mộmzevt phầrkdzn đazerãxsjb truyềvldrn sang côzagy.

Giáfaoec quan trêiojhn ngưisnmuwuki trong chốcxccc láfaoet dưisnmuwukng nhưisnm khôzagyng còeadgn nhạuqlfy béxucvn.


An Mộmzevc chỉnbnz cảkshmm thấcxccy vôzagyuizonh, khôzagyng thểwblb cảkshmm nhậitppn đazerưisnmgtjhc tìuizonh thếolrs áfaoem muộmzevi nàxucvy, lâclorng lâclorng lơewks đazerãxsjbng.

Khuôzagyn mặjvxdt nhỏjcox củkhsya côzagy khôzagyng thểwblb kiểwblbm soáfaoet trong chốcxccc láfaoet đazerãxsjb bừvfklng đazerjcox, dưisnmuwukng nhưisnmczdk thểwblb thiêiojhu cháfaoey cơewks thểwblb ngay lúwblbc nàxucvy.

zagyisnmơewksn cáfaoenh tay, đazerwblb tạuqlfo khoảkshmng cáfaoech giữojuda hai ngưisnmuwuki:”Chúwblb úwblbt, chúwblb úwblbt àxucv, anh, anh muốcxccn làxucvm gìuizo?”

“Em nóczdki xem tôzagyi muốcxccn làxucvm gìuizo?” Phong Kiêiojhu hỏjcoxi lạuqlfi mộmzevt câcloru, đazerrkdzu cúwblbi thấcxccp, An Mộmzevc liềvldrn cảkshmm thấcxccy bảkshm vai bịqqww đazerèhiey xuốcxccng, quay đazerrkdzu lạuqlfi, liềvldrn nhìuizon thấcxccy Phong Kiêiojhu đazerang tựusvxa đazerrkdzu trêiojhn vai mìuizonh!

xucvn da trắeydyng, đazerưisnmuwukng néxucvt xưisnmơewksng hàxucvm ẩfnbnn hiệxsjbn quyếolrsn rũnydo trêiojhn gưisnmơewksng mặjvxdt trôzagyng thậitppt nam tíztxanh, thếolrs nhưisnmng khíztxa chấcxcct ngúwblbt trờuwuki đazerãxsjbxucvm cho nhâclorn tíztxanh củkhsya anh ta bay biếolrsn thìuizo phảkshmi!

An Mộmzevc càxucvng thêiojhm căwening thẳjcoxng:”Chúwblb…”

eadgn chưisnma dứzagyt lờuwuki, toàxucvn thâclorn An Mộmzevc lạuqlfi giậitppt lêiojhn đazeráfaoenh thóczdkt!

Bởfaoei vìuizo!

Phong Kiêiojhu đazermzevt nhiêiojhn vưisnmơewksn đazerrkdzu lưisnmztxai, mơewksn trớefxnn mộmzevt đazerưisnmuwukng nhẹnbnz trêiojhn cổqlajzagy!

An Mộmzevc toàxucvn thâclorn căwening chặjvxdt, khôzagyng cảkshmfaoem cửyqqi đazermzevng, cảkshmm giáfaoec ấcxccm áfaoep côzagy cảkshmm nhậitppn đazerưisnmgtjhc lúwblbc nàxucvy dưisnmuwukng nhưisnmczdk mộmzevt cổqlaj đazeriệxsjbn lưisnmu, bỗxaazng dưisnmng lan ra toàxucvn thâclorn thểwblb, khiếolrsn côzagyiojh dạuqlfi!

An Mộmzevc thấcxccy hai châclorn mìuizonh nhưisnm nhũnydon ra khôzagyng còeadgn mộmzevt chúwblbt sứzagyc lựusvxc, may mắeydyn còeadgn dựusvxa đazerưisnmgtjhc vàxucvo bệxsjb rửyqqia mặjvxdt, khôzagyng thìuizo… An Mộmzevc cũnydong khôzagyng dáfaoem chắeydyc rằnpfmng toàxucvn thâclorn mìuizonh sẽenqy khôzagyng đazerqlaj ngãxsjb trêiojhn mặjvxdt đazercxcct.

Miệxsjbng An Mộmzevc khôzagy kháfaoet, đazerôzagyi mắeydyt mởfaoe to, dùhiey lớefxnp trang đazeriểwblbm cóczdk đazeritppm cũnydong khôzagyng che lấcxccp đazerưisnmgtjhc áfaoenh sáfaoeng kiềvldru diễefxnm trong đazeróczdk.

zagy lạuqlfi lầrkdzn nữojuda nuốcxcct nưisnmefxnc miếolrsng:” chúwblb, chúwblb úwblbt, anh…. Ngôzagy!”

Lờuwuki còeadgn chưisnma nóczdki xong, An Mộmzevc lậitppp tứzagyc cảkshmm thấcxccy cóczdkxucvn tay to ấcxccm áfaoep đazermzevt nhiêiojhn xốcxccc chiếolrsc áfaoeo thun củkhsya côzagyiojhn, bàxucvn tay ấcxccy trựusvxc tiếolrsp phủkhsyiojhn mộmzevt bêiojhn ngựusvxc mềvldrm mạuqlfi!

xucvn tay kia bịqqww lấcxccp bởfaoei mộmzevt lớefxnp chai mỏjcoxng, giờuwuk phúwblbt nàxucvy áfaoep trựusvxc tiếolrsp vàxucvo da thịqqwwt khiếolrsn cho An Mộmzevc khôzagyng thểwblb kiểwblbm soáfaoet, toàxucvn thâclorn têiojh dạuqlfi, theo bảkshmn năwening, côzagyisnmơewksn tay ra muốcxccn kháfaoeng cựusvx nhưisnmng cơewks thểwblb Phong Kiêiojhu bỗxaazng dồjvxdn xuốcxccng, áfaoep chặjvxdt.

“Ngôzagy!” An Mộmzevc kêiojhu lêiojhn mộmzevt tiếolrsng, toàxucvn bộmzev trọtysjng lưisnmgtjhng cơewks thểwblb củkhsya ngưisnmuwuki đazeràxucvn ôzagyng lậitppp tứzagyc đazerèhieyiojhn ngưisnmuwuki côzagy.

Bịqqww kẹnbnzp trong mộmzevt bàxucvn tay to, lạuqlfi còeadgn trong tưisnm thếolrs lộmzevn xộmzevn thếolrsxucvy, thậitppm chíztxa mộmzevt ngóczdkn tay củkhsya Phong Kiêiojhu còeadgn nhẹnbnz nhàxucvng mơewksn trớefxnn “tiểwblbu dâcloru tâclory thưisnmgtjhng”, An Mộmzevc lậitppp tứzagyc cảkshmm thấcxccy thầrkdzn tríztxa đazeróczdkng băwening, phầrkdzn bụodlkng dưisnmefxni đazermzevt nhiêiojhn trởfaoeiojhn trốcxccng rỗxaazng.

zagy đazerjcox bừvfklng mặjvxdt, đazerôzagyi mắeydyt sáfaoeng lấcxccp láfaoenh, làxucvm cho Phong Kiêiojhu vôzagy thứzagyc bậitppt ra từvfklng hơewksi thởfaoe mạuqlfnh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.