Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 95 : Hóa ra, ngươi không thích ta?

    trước sau   
Edit: Phong Nguyệvndjt

Trong lòzydsng củmddna An Mộilrtc, giốuappng nhưplidbfkn ngồabkdi tàbfknu lưplidzydsn siêwggmu tốuappc, trựgrrac tiếuuhtp từyfde phíncdma trêwggmn ngãnwbl xuốuappng.

Khuôvpgxn mặpslzt, cơuapp hồabkd khôvpgxng giữppke đjkttưplidzydsc màbfkn biểplwsu lộilrt ra.

Nha!

wggmn gia hỏilrta nàbfkny tuyệvndjt đjkttuappi làbfkn cốuapp ýmfsb!

An Mộilrtc phẫlixmn hậlhbkn nghiếuuhtn răblcong, cúgrrai đjkttlxpru, hólixma phẫlixmn nộilrt thàbfknnh muốuappn ăblcon, ăblcon, ăblcon, ăblcon!


Ăuweqn hai cálixmi, liềqnoin nghe đjkttưplidzydsc tiếuuhtng cưplidabkdi tàbfkn mịbbey củmddna Phong Kiêwggmu, “Ha hảfuqg, đjkttưplidơuappng nhiêwggmn, ta chỉhpchlixmi giỡejlgn.”

Phong Anh Hùmpnzng lạmpnzi mởmgnq miệvndjng, “Phong thiếuuhtu gia, chuyệvndjn gìqnoi vộilrti nhưplid vậlhbky, chỉhpch chơuappi mấxiiey ngàbfkny thôvpgxi, chúgrrang ta……”

Hắuappn làbfkn thiệvndjt tìqnoinh muốuappn Phong Kiêwggmu ởmgnq lạmpnzi, tuy rằuappng Phong Kiêwggmu ởmgnq thàbfknnh phốuapp C đjkttãnwbluappn hai thálixmng, tổpnyhng cộilrtng hắuappn tớxiiei Phong gia khôvpgxng quálixm ba lầlxprn!

Phong gia ởmgnq thàbfknnh phốuapp C tuyệvndjt đjkttuappi khôvpgxng tíncdmnh làbfkn danh gia vọbdxcng tộilrtc gìqnoi, íncdmt nhấxiiet, Đpslzưplidabkdng gia trong nhálixmy mắuappt hạmpnz gụbwarc mộilrtt mảfuqgng lớxiien củmddna bọbdxcn họbdxc.

Nhưplidng mấxiiey năblcom nay vìqnoilixmi gìqnoilixm thểplwsmgnq thàbfknnh phốuapp C làbfknm nhiềqnoiu việvndjc álixmc, nga, khôvpgxng đjkttúgrrang, làbfknmgnq thàbfknnh phốuapp C đjkttngdpng vữppkeng gólixmt châbbeyn, còzydsn khôvpgxng phảfuqgi bởmgnqi vìqnoi bọbdxcn họbdxcmpnzng Phong gia ởmgnq kinh đjkttôvpgxlixm quan hệvndj?

Nhưplidng thálixmi đjkttilrt củmddna Phong Kiêwggmu khôvpgxng nólixmng khôvpgxng lạmpnznh, sẽlxprbfknm tấxiiet cảfuqg mọbdxci ngưplidabkdi ởmgnq thàbfknnh phốuapp C sinh ra mộilrtt sai lầlxprm khólixmmfsb giảfuqgi, đjkttólixm chíncdmnh làbfkn Phong Kiêwggmu căblcon bảfuqgn khôvpgxng đjkttem bọbdxcn họbdxc đjkttplwsbfkno mắuappt.

“Nga? Hólixma ra trong mắuappt củmddna ngưplidơuappi, chơuappi so vớxiiei côvpgxng việvndjc củmddna côvpgxng ty càbfknng quan trọbdxcng?” Phong Kiêwggmu nólixmi chuyệvndjn vớxiiei ngưplidabkdi khálixmc, trưplidxiiec nay khôvpgxng đjkttmddn kiêwggmn nhẫlixmn, nólixmi mộilrtt câbbeyu hỏilrti lạmpnzi, cảfuqgm xúgrrac vẫlixmn nhưplidwggm, lạmpnzi cứngdpng rắuappn làbfknm cho Phong Anh Hùmpnzng sợzyds tớxiiei mứngdpc phíncdma sau lưplidng chảfuqgy ra mồabkdvpgxi lạmpnznh.

Phong Anh Hùmpnzng thưplida dạmpnz mởmgnq miệvndjng, “Phong, Phong thiếuuhtu gia, ta, ta khôvpgxng phảfuqgi cólixm ýmfsb tứngdpbfkny.”

Phong Kiêwggmu nhưplidxiieng màbfkny, ởmgnq trong phòzydsng khôvpgxng khíncdm ngưplidng tụbwar lạmpnzi, đjkttilrtt nhiêwggmn cưplidabkdi ra tiếuuhtng, giọbdxcng nólixmi thong thảfuqg mởmgnq miệvndjng: “Anh cảfuqg, anh sợzydslixmi gìqnoi? Ta khôvpgxng trálixmch anh.”

ncdmnh cálixmch âbbeym tìqnoinh bấxiiet đjkttbbeynh, thậlhbkt đjkttúgrrang làbfkn kỹhwnb xảfuqgo!

An Mộilrtc ởmgnq trong lòzydsng đjkttuappi vớxiiei Phong Kiêwggmu dựgrrang ngólixmn tay giữppkea.

Nhưplidng nhìqnoin đjkttếuuhtn Phong Anh Hùmpnzng làbfkn ngưplidabkdi đjkttanh đjkttálixm chua ngoa, ởmgnq trưplidxiiec mặpslzt anh ta thếuuht nhưplidng trong lòzydsng run sợzyds, rồabkdi lạmpnzi cảfuqgm thấxiiey trong đjkttlxpru củmddna côvpgx, thỏilrta málixmi!

Phong Anh Hùmpnzng xoa xoa mồabkdvpgxi lạmpnznh trêwggmn trálixmn, cảfuqgm thấxiiey ngưplidabkdi nàbfkny so vớxiiei mìqnoinh trẻjuya gầlxprn hai mưplidơuappi tuổpnyhi, thậlhbkt sựgrrabfknbfknm ngưplidabkdi khálixmc đjkttlixmn khôvpgxng ra, thấxiiey khôvpgxng rõufkb, hắuappn ngưplidzydsng ngùmpnzng, thấxiiep giọbdxcng mởmgnq miệvndjng, “Kia, ngàbfkny mai cảfuqg nhàbfkn chúgrrang ta đjkttưplida cậlhbku đjktti?”


Lờabkdi nàbfkny, liềqnoin biểplwsu hiệvndjn thậlhbkt cẩuappn thậlhbkn, tựgrraa hồabkd liềqnoin đjkttưplida đjkttuappi phưplidơuappng đjktti, phảfuqgi xem sắuappc mặpslzt màbfknbfknnh đjkttilrtng.

Phong Kiêwggmu míncdmm môvpgxi, trong lòzydsng củmddna Phong Anh Hùmpnzng, liềqnoin lậlhbkp tứngdpc nâbbeyng lêwggmn.

Liềqnoin muốuappn đjkttưplida hoặpslzc khôvpgxng muốuappn đjkttưplida?

lixm phảfuqgi lúgrrac nàbfkny đjkttâbbeyy hắuappn tớxiiei thàbfknnh phốuapp C, bọbdxcn họbdxcbfknm cho hắuappn mấxiiet hứngdpng.

Trong lòzydsng củmddna Phong Anh Hùmpnzng run sợzyds, Phong Kiêwggmu mởmgnq miệvndjng, “Đpslzưplidơuappng nhiêwggmn cólixm thểplws, chỉhpchbfkn chálixmu dâbbeyu cólixm rảfuqgnh khôvpgxng?”

Đpslzưplidơuappng nhiêwggmn khôvpgxng rảfuqgnh!

“Ngàbfkny mai cólixm khólixma……”

An Mộilrtc nólixmi chuyệvndjn xong ngẩuappng đjkttlxpru lêwggmn, liềqnoin nhìqnoin đjkttếuuhtn álixmnh mắuappt củmddna mọbdxci ngưplidabkdi chung quanh, lạmpnzi lạmpnzi lầlxprn nữppkea chăblcom chúgrra trêwggmn ngưplidabkdi củmddna côvpgx, álixmnh mắuappt củmddna đjkttálixmm ngưplidabkdi kia, tựgrraa hồabkdvpgxlixmm nólixmi khôvpgxng rảfuqgnh, bọbdxcn họbdxc sẽlxpr giếuuhtt côvpgx!

An Mộilrtc ho khan mộilrtt tiếuuhtng, giọbdxcng nólixmi vừyfdea chuyểplwsn, “Đpslzưplidơuappng nhiêwggmn, đjkttưplida chúgrra nhỏilrt đjktti, liềqnoin tíncdmnh làbfkn xin nghỉhpch, cũwggmng rảfuqgnh!”

Phong Kiêwggmu tựgrraa hồabkd đjkttmpnzt tớxiiei mụbwarc đjkttíncdmch củmddna mìqnoinh, lúgrrac nàbfkny mớxiiei khôvpgxng nólixmi.

Ăuweqn cơuappm, An Mộilrtc lấxiiey cớxiie đjktti vệvndj sinh, gọbdxci đjkttiệvndjn thoạmpnzi cho đjkttmpnzo diễihedn đjkttplws xin nghỉhpch.

An Mộilrtc tuổpnyhi còzydsn nhỏilrt, miệvndjng ngọbdxct kỹhwnb thuậlhbkt diễihedn tốuappt, Hoàbfknng Đpslzmpnzo đjkttuappi vớxiiei côvpgx rấxiiet thíncdmch, cho nêwggmn thựgrrac sảfuqgng khoálixmi đjkttabkdng ýmfsb.

ncdmnh cúgrrap đjkttiệvndjn thoạmpnzi củmddna Hoàbfknng Đpslzmpnzo, còzydsn chưplida cólixm kịbbeyp tắuappt málixmy đjkttiệvndjn thoạmpnzi, Phong Tửncdm Khiêwggmm liềqnoin cầlxprm đjkttiệvndjn thoạmpnzi củmddna Hoàbfknng Đpslzmpnzo nghe: “Đpslzưplidabkdng Hạmpnz, ngàbfkny mai chúgrra nhỏilrt phảfuqgi đjktti, côvpgx muốuappn tớxiiei đjkttưplida chúgrra nhỏilrt đjktti khôvpgxng?”

Nha!

vpgxwggmng khôvpgxng muốuappn nólixmi rõufkb!

An Mộilrtc mắuappng mộilrtt tiếuuhtng, cưplidabkdi tủmddnm tỉhpchm mởmgnq miệvndjng, “Tôvpgxi vìqnoilixmi gìqnoi muốuappn đjkttưplida anh ta đjktti? Tửncdm Khiêwggmm, tôvpgxi thíncdmch anh, khôvpgxng phảfuqgi chúgrra nhỏilrt củmddna anh.”

Lừyfdea gạmpnzt Phong Tửncdm Khiêwggmm cúgrrap đjkttiệvndjn thoạmpnzi, An Mộilrtc vừyfdea quay đjkttlxpru lạmpnzi, liềqnoin nhìqnoin đjkttếuuhtn vẻjuya mặpslzt âbbeym trầlxprm củmddna Phong Kiêwggmu đjkttngdpng ởmgnq trưplidxiiec cửncdma, anh ta từyfdeng bưplidxiiec mộilrtt đjktti tớxiiei, lạmpnznh giọbdxcng lặpslzp lạmpnzi lờabkdi nólixmi củmddna côvpgx, “Hólixma ra, côvpgx thíncdmch Phong Tửncdm Khiêwggmm, khôvpgxng phảfuqgi chúgrra nhỏilrt củmddna Phong Tửncdm Khiêwggmm? Hảfuqg?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.