Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào
Chương 171 : Cháu dâu không nói, làm sao tôi biết được?
Editor: Càieyy Chua.
An Mộhiuw c vốexxl n dĩgskw vẫasfv n khôophz ng muốexxl n đuaim ểbzee cho ngưyydj ờmvkh i khácgmq c biếzzzh t, mẹkdci thâqrqe n sinh ra côophz làieyy Hạkykh Tâqrqe m Băuaim ng.
Cho nêxiyg n thoácgmq ng thấcukl y Phong Kiêxiyg u, trong nhácgmq y mắtzdt t, côophz theo bảgwnm n năuaim ng cắtzdt t đuaim ứeugj t đuaim iệpeyx n thoạkykh i, quay đuaim ầxiyg u nhìjwjv n Phong Kiêxiyg u:”Khôophz ng cócukl gìjwjv , hìjwjv nh nhưyydj lộhiuw n sốexxl , tôophz i khôophz ng quen sốexxl nàieyy y”.
Phong Kiêxiyg u khôophz ng nghi ngờmvkh gìjwjv , thựtxng c sựtxng gầxiyg n đuaim âqrqe y quảgwnm ng cácgmq o qua đuaim iệpeyx n thoạkykh i rấcukl t nhiềcdtv u.
Anh đuaim ưyydj a ngưyydj ờmvkh i đuaim ếzzzh n gầxiyg n, vòtjcj ng hai tay qua ngưyydj ờmvkh i An Mộhiuw c, khócukl a chặhdfo t côophz .
Trong lòtjcj ng An Mộhiuw c đuaim ang làieyy mộhiuw t mớnhiq hỗyunc n đuaim ộhiuw n.
Hạkykh Tâqrqe m Băuaim ng gọhqvh i đuaim iệpeyx n đuaim ếzzzh n lúhxdg c nàieyy y làieyy m gìjwjv ?
Côophz néfncs m đuaim iệpeyx n thoạkykh i di đuaim ộhiuw ng lêxiyg n đuaim ầxiyg u giưyydj ờmvkh ng, nhanh chócukl ng lấcukl y lạkykh i tâqrqe m líhyde , híhyde t mộhiuw t hơgskw i thậghad t sâqrqe u, quay đuaim ầxiyg u lạkykh i, hưyydj ớnhiq ng ácgmq nh mắtzdt t vềcdtv phíhyde a ngưyydj ờmvkh i đuaim àieyy n ôophz ng kia.
Khoảgwnm ng cácgmq ch giữffvm a côophz vàieyy anh ta rấcukl t gầxiyg n, mặhdfo c dùwqca cócukl tay chốexxl ng đuaim ỡzerk nhưyydj ng vẫasfv n cócukl mộhiuw t phầxiyg n cơgskw thểbzee củmlst a anh ta đuaim èieyy lêxiyg n ngưyydj ờmvkh i côophz , da thịcgmq t tiếzzzh p xúhxdg c thâqrqe n mậghad t, làieyy m cho gưyydj ơgskw ng mặhdfo t An Mộhiuw c lậghad p tứeugj c ửgwqe ng đuaim ỏkoyh .
Áolto nh mắtzdt t côophz đuaim ảgwnm o liêxiyg n tụieyy c:”Nàieyy y, anh làieyy m gìjwjv thếzzzh ?”
Giọhqvh ng nócukl i trầxiyg m ấcukl m củmlst a ngưyydj ờmvkh i đuaim àieyy n ôophz ng mang theo ýkeoo cưyydj ờmvkh i:”Côophz nócukl i xem tôophz i muốexxl n làieyy m gìjwjv ? Chácgmq u dâqrqe u, tôophz i cứeugj u côophz , côophz khôophz ng suy nghĩgskw đuaim ếzzzh n việpeyx c cảgwnm m tạkykh tôophz i sao?”
An Mộhiuw c tứeugj c khắtzdt c mặhdfo t đuaim ỏkoyh tim đuaim ậghad p, ýkeoo tứeugj củmlst a ngưyydj ờmvkh i đuaim àieyy n ôophz ng nàieyy y, côophz đuaim ưyydj ơgskw ng nhiêxiyg n đuaim ãffvm hiểbzee u rõjbjh .
Côophz cắtzdt n môophz i, vưyydj ơgskw n cácgmq nh tay che lấcukl p khoảgwnm ng cácgmq ch giữffvm a hai ngưyydj ờmvkh i:”Cácgmq i đuaim ócukl , chúhxdg úhxdg t àieyy , tôophz i…. Hơgskw i mệpeyx t.”
Ởcukl cụieyy c cảgwnm nh sácgmq t thìjwjv bịcgmq thẩkoyh m vấcukl n liêxiyg n tụieyy c, lúhxdg c nàieyy y mớnhiq i ra khỏkoyh i, côophz nàieyy o cócukl tâqrqe m tríhyde vàieyy sứeugj c lựtxng c đuaim ểbzee làieyy m việpeyx c đuaim ócukl chứeugj !
“Cho nêxiyg n….?”
“Cho nêxiyg n tốexxl i mai đuaim ưyydj ợhdfo c khôophz ng?” khuôophz n mặhdfo t nhỏkoyh nhắtzdt n củmlst a An Mộhiuw c đuaim ỏkoyh bừesod ng, cặhdfo p mắtzdt t phưyydj ợhdfo ng kia tựtxng a hồffvm đuaim ang ngấcukl n nưyydj ớnhiq c, làieyy m ngưyydj ờmvkh i ta đuaim ộhiuw ng lòtjcj ng.
Đbzee ôophz i mắtzdt t Phong Kiêxiyg u trầxiyg m xuốexxl ng, côophz gácgmq i nhỏkoyh nàieyy y cócukl biếzzzh t, chỉcdtv cầxiyg n mộhiuw t cửgwqe chỉcdtv vôophz tìjwjv nh củmlst a củmlst a côophz ấcukl y cũbbpx ng đuaim ủmlst đuaim ểbzee làieyy m tâqrqe m tríhyde anh dao đuaim ộhiuw ng?
Đbzee ầxiyg u cúhxdg i thấcukl p, mùwqca i hưyydj ơgskw ng nhẹkdci nhẹkdci quen thuộhiuw c củmlst a An Mộhiuw c liềcdtv n xộhiuw c thẳaqnn ng vàieyy o khoang mũbbpx i anh, làieyy m anh cảgwnm m thấcukl y thoảgwnm i mácgmq i lạkykh thưyydj ờmvkh ng.
Phong Kiêxiyg u gốexxl i đuaim ầxiyg u lêxiyg n vai An Mộhiuw c, thấcukl p giọhqvh ng cưyydj ờmvkh i nócukl i:”Tốexxl i mai làieyy m gìjwjv ?”
Làieyy m gìjwjv ?
Còtjcj n cócukl thểbzee làieyy m gìjwjv !
Gưyydj ơgskw ng mặhdfo t An Mộhiuw c thẹkdci n đuaim ếzzzh n mứeugj c đuaim ỏkoyh bừesod ng, tứeugj c giậghad n nhìjwjv n ngưyydj ờmvkh i đuaim àieyy n ôophz ng:”Chíhyde nh làieyy , chuyệpeyx n đuaim ócukl !”
“Chuyệpeyx n gìjwjv ?” đuaim ầxiyg u Phong Kiêxiyg u càieyy ng cúhxdg i thấcukl p, cưyydj ờmvkh i thàieyy nh tiếzzzh ng:”Chácgmq u dâqrqe u khôophz ng nócukl i, làieyy m sao tôophz i biếzzzh t đuaim ưyydj ợhdfo c?”
Nhìjwjv n bộhiuw dạkykh ng yêxiyg u nghiệpeyx t củmlst a ngưyydj ờmvkh i đuaim àieyy n ôophz ng kia, An Mộhiuw c bốexxl i rốexxl i khôophz ng nócukl i đuaim ưyydj ợhdfo c lờmvkh i nàieyy o, nhưyydj ng khôophz ng nócukl i lờmvkh i nàieyy o, hậghad u quảgwnm làieyy ….. ngưyydj ờmvkh i đuaim àieyy n ôophz ng bỗyunc ng nhiêxiyg n cúhxdg i đuaim ầxiyg u, chỉcdtv cácgmq ch….ngựtxng c côophz mộhiuw t chiếzzzh c ácgmq o ngủmlst mỏkoyh ng!
A a a!
An Mộhiuw c cảgwnm m thấcukl y muốexxl n phácgmq t đuaim iêxiyg n.
Tay dùwqca ng sứeugj c muốexxl n đuaim ẩkoyh y anh ta ra nhưyydj ng giâqrqe y tiếzzzh p theo, cácgmq nh tay đuaim ãffvm bịcgmq anh túhxdg m chặhdfo t, cốexxl đuaim ịcgmq nh trêxiyg n đuaim ỉcdtv nh đuaim ầxiyg u. Làieyy m nhưyydj vậghad y, coi nhưyydj toàieyy n thâqrqe n An Mộhiuw c khôophz ng còtjcj n chúhxdg t phảgwnm n khácgmq ng nàieyy o, anh càieyy ng dễpujl ….hàieyy nh sựtxng .
An Mộhiuw c cảgwnm m thấcukl y rấcukl t xấcukl u hổgsmb , giờmvkh thìjwjv tốexxl t rồffvm i, khôophz ng chỉcdtv khuôophz n mặhdfo t màieyy toàieyy n bộhiuw thâqrqe n thểbzee đuaim ềcdtv u sẽwfup cócukl nguy cơgskw bàieyy y ra trưyydj ớnhiq c mặhdfo t anh ta mộhiuw t sắtzdt c ửgwqe ng đuaim ỏkoyh .
Côophz khôophz ng nhịcgmq n đuaim ưyydj ợhdfo c cầxiyg u xin:”Chúhxdg , chúhxdg úhxdg t…”
“Nócukl i gìjwjv đuaim i?”
Ngưyydj ờmvkh i đuaim àieyy n ôophz ng rõjbjh ràieyy ng khôophz ng nócukl i lờmvkh i nàieyy o chỉcdtv làieyy m ra vẻwsdh gâqrqe y khócukl dễpujl , An Mộhiuw c dứeugj t khoácgmq t cắtzdt n răuaim ng mộhiuw t cácgmq i, nócukl i ra cócukl chếzzzh t đuaim âqrqe u màieyy lo! Côophz mởnayf miệpeyx ng:”Chíhyde nh làieyy …..làieyy m tìjwjv nh!”
Nócukl i xong hai chữffvm nàieyy y An Mộhiuw c lậghad p tứeugj c nhắtzdt m tịcgmq t hai mắtzdt t lạkykh i.
Ôfkrw ôophz ôophz ….
Quácgmq mấcukl t mặhdfo t!
Lờmvkh i nócukl i lộhiuw liễpujl u nhưyydj vậghad y sao côophz cócukl thểbzee nócukl i ra cơgskw chứeugj ?
Ngưyydj ờmvkh i đuaim àieyy n ôophz ng trưyydj ớnhiq c mặhdfo t sao còtjcj n chưyydj a nócukl i gìjwjv đuaim i?
Cócukl khi nàieyy o lạkykh i nócukl i… khôophz ng chờmvkh đuaim ếzzzh n ngàieyy y mai?
A a a! Đbzee úhxdg ng làieyy cầxiyg m thúhxdg ! Côophz hiệpeyx n tạkykh i tốexxl t xấcukl u cũbbpx ng đuaim ưyydj ợhdfo c coi làieyy ngưyydj ờmvkh i bệpeyx nh, vậghad y màieyy hắtzdt n ta còtjcj n bắtzdt t chẹkdci t côophz từesod lờmvkh i nócukl i trởnayf đuaim i!
An Mộ
Cho nê
Phong Kiê
Anh đ
Trong lò
Hạ
Cô
Khoả
Á
Giọ
An Mộ
Cô
Ở
“Cho nê
“Cho nê
Đ
Đ
Phong Kiê
Là
Cò
Gư
“Chuyệ
Nhì
A a a!
An Mộ
Tay dù
An Mộ
Cô
“Nó
Ngư
Nó
Ô
Quá
Lờ
Ngư
Có
A a a! Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.