Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 170 : Cháu dâu, cháu ghét bỏ ta như vậy sao?

    trước sau   
Edit: Phong Nguyệhrdbt

An Mộmzeyc mởctoa to hai mắxjkft nhìkdavn.

ldjd vạhzvyn lầcgtln khôldjdng nghĩpkty tớdwiui, Phong Kiêanlnu sẽnqbh nổzvqbi giậzjfgn vớdwiui Phong Anh Hùquptng vàlbvi Phong Tưmzey Nguyệhrdbt!

Thậzjfgt sựzvqblbvilbvim ngưmzeyfcnbi khágqqgc quágqqg kinh ngạhzvyc!

Phong Kiêanlnu ngưmzeyfcnbi nàlbviy, thậzjfgt đfsccúmfpkng làlbvi lụnkgoc thâvjikn khôldjdng nhậzjfgn a(lụnkgoc thâvjikn bao gồwfjdm bốmzey, mẹhfeg, anh, em, vợvgpy, con đfsccgazpu khôldjdng nhậzjfgn).

Bấzjfgt quágqqg……

Khuôldjdn mặylwkt nhỏkynf củgqqga An Mộmzeyc đfscckynfanlnn, vìkdavgqqgi gìkdavldjd cảjbbzm thấzjfgy Phong Kiêanlnu, nhưmzey vậzjfgy rấzjfgt đfscchfegp trai ~

mzeyơjjnyn tay, sờfcnb mặylwkt chífglznh mìkdavnh, lúmfpkc nàlbviy mớdwiui đfscczjacng dậzjfgy, nhưmzeyng vừumnla mớdwiui làlbvim mấzjfgy đfsccmzeyng tágqqgc, liềgazpn nhậzjfgn ra cócgtl chỗmkzq khôldjdng thífglzch hợvgpyp, quay đfscccgtlu, liềgazpn đfsccmzeyi mặylwkt đfsccmzeyi vớdwiui mộmzeyt đfsccôldjdi mắxjkft đfsccàlbvio hoa hàlbvii hưmzeydwiuc.

An Mộmzeyc lậzjfgp tứzjacc hoảjbbzng sợvgpy, hai tay chốmzeyng xuốmzeyng, ngưmzeyfcnbi liềgazpn lùqupti vềgazp sau.

Đhrtlágqqgng tiếqvrtc, sau lưmzeyng lậzjfgp tứzjacc bay lêanlnn khôldjdng, côldjd lậzjfgp tứzjacc múmfpka may đfsccôldjdi tay, “A a a!”

Tiếqvrtp theo, hai cágqqgnh tay hữntmqu lựzvqbc, liềgazpn bắxjkft đfsccưmzeyvgpyc tay côldjd.

Giờfcnb phúmfpkt nàlbviy, An Mộmzeyc bởctoai vìkdav hoảjbbzng sợvgpyqupti vềgazp sau đfsccmzeyng tágqqgc cócgtl chúmfpkt lớdwiun, hơjjnyn phâvjikn nửhzvya cágqqgi môldjdng đfsccang ởctoa trạhzvyng thágqqgi lơjjny lửhzvyng trêanlnn khôldjdng, hai tay củgqqga côldjd nắxjkfm chặylwkt cágqqgnh tay củgqqga Phong Kiêanlnu, lúmfpkc nàlbviy mớdwiui ổzvqbn đfsccrukdnh thâvjikn thểntmq. Sắxjkfc mặylwkt củgqqga An Mộmzeyc lậzjfgp tứzjacc hồwfjdng lêanlnn, “Chúmfpk nhỏkynf, cảjbbzm ơjjnyn.”

“Khôldjdng cảjbbzm ơjjnyn.” Giọmfyong nócgtli củgqqga anh trầcgtlm xuốmzeyng, nócgtli xong câvjiku đfsccócgtl, khócgtle môldjdi cong lêanlnn, nụnkgomzeyfcnbi tàlbvi ágqqgc hiệhrdbn ra.

An Mộmzeyc chỉbkyx cảjbbzm thấzjfgy trưmzeydwiuc mắxjkft nhoágqqgng lêanlnn.

Thằoxesng nhãtrxai nàlbviy cưmzeyfcnbi, cũctoang cócgtl sứzjacc mêanln hoặylwkc đfsccócgtl!

oxesn chưmzeya phụnkgoc hồwfjdi tinh thầcgtln, liềgazpn cảjbbzm thấzjfgy cágqqgnh tay buôldjdng lỏkynfng, sau đfsccócgtl……

Phanh!

An Mộmzeyc đfsccylwkt môldjdng ngồwfjdi dưmzeydwiui đfscczjfgt.

Xoa môldjdng mìkdavnh, An Mộmzeyc trợvgpyn mắxjkft hágqqg mồwfjdm, tiếqvrtp theo lửhzvya giậzjfgn xôldjdng lêanlnn đfscchzvyi nãtrxao.


ldjd lậzjfgp tứzjacc nhảjbbzy dựzvqbng lêanlnn, chỉbkyxlbvio Phong Kiêanlnu rốmzeyng to: “Chúmfpk, chúmfpk, chúmfpklbvim gìkdav buôldjdng tay?”

Anh nghiêanlnng ngưmzeyfcnbi, hai tay đfsccntmqctoa sau đfscccgtlu, làlbvim lộmzey ra hìkdavnh dágqqgng trêanlnn khuôldjdn mặylwkt, hìkdavnh dạhzvyng cứzjacng rắxjkfn, lạhzvyi làlbvimzeydwiung mạhzvyo 360 đfsccmzey khôldjdng gócgtlc chiếqvrtt.

Nhưmzeyng cho dùqupt lớdwiun lêanlnn đfscchfegp, giờfcnb phúmfpkt nàlbviy An Mộmzeyc xem ra, cũctoang nhưmzeylbvigqqgi ágqqgc ma!

Anh mởctoa miệhrdbng, “Ta đfsccãtrxacgtli rồwfjdi, khôldjdng cảjbbzm ơjjnyn.”

An Mộmzeyc:……

Đhrtlâvjiky làlbvigqqgi cágqqgi logic gìkdav!

cgtli khôldjdng cảjbbzm ơjjnyn, cho nêanlnn liềgazpn khôldjdng giữntmq chặylwkt côldjd?

An Mộmzeyc hừumnl lạhzvynh mộmzeyt tiếqvrtng, quyếqvrtt đfsccrukdnh khôldjdng cùquptng anh so đfscco, bởctoai vìkdav vừumnla mớdwiui nãtrxay anh đfsccãtrxa cứzjacu mìkdavnh?

Bấzjfgt quágqqg…… Tífglznh cágqqgch củgqqga anh nhưmzey thếqvrtlbvio càlbving ngàlbviy càlbving cổzvqb quágqqgi?

An Mộmzeyc lạhzvyi nhìkdavn anh.

Phong Kiêanlnu giờfcnb phúmfpkt nàlbviy ngồwfjdi ởctoaanlnn ngưmzeyfcnbi côldjd, vẻhcqp mặylwkt lạhzvynh lùquptng, tuy rằoxesng khócgtle môldjdi nhưmzeyctoa mang nụnkgomzeyfcnbi, chỉbkyxlbvi quanh thâvjikn tảjbbzn ra mộmzeyt loạhzvyi hơjjnyi thởctoa ngưmzeyfcnbi sốmzeyng chớdwiu tiếqvrtn, hơjjnyn nữntmqa đfsccôldjdi mắxjkft củgqqga anh nhìkdavn nơjjnyi khágqqgc, chuyệhrdbn nàlbviy hếqvrtt thảjbbzy nócgtli cho An Mộmzeyc biếqvrtt, anh khôldjdng cao hứzjacng.

An Mộmzeyc liềgazpn vắxjkft hếqvrtt ócgtlc tựzvqb hỏkynfi Phong Kiêanlnu giờfcnb phúmfpkt nàlbviy suy nghĩpktygqqgi gìkdav, bêanlnn tai truyềgazpn đfsccếqvrtn giọmfyong nócgtli củgqqga anh, “Chágqqgu dâvjiku liềgazpn nhưmzey vậzjfgy…… Khôldjdng nghĩpkty đfsccntmq cho ngưmzeyfcnbi khágqqgc biếqvrtt quan hệhrdb củgqqga chúmfpkng ta sao?”

An Mộmzeyc lậzjfgp tứzjacc sửhzvyng sốmzeyt, “A?”


Phong Kiêanlnu hừumnl lạhzvynh mộmzeyt tiếqvrtng, môldjdi mỏkynfng nhếqvrtch lêanlnn, thu hồwfjdi nụnkgomzeyfcnbi.

Nửhzvya ngàlbviy, lúmfpkc nàlbviy An Mộmzeyc mớdwiui hiểntmqu rõrqbg, Phong Kiêanlnu làlbvi bởctoai vìkdavldjd rờfcnbi đfscci, nócgtli vớdwiui cụnkgoc trưmzeyctoang câvjiku kia nhưmzeyng sao anh lạhzvyi giậzjfgn dỗmkzqi rồwfjdi!

ldjd nhìkdavn Phong Kiêanlnu, nhịrukdn khôldjdng đfsccưmzeyvgpyc liềgazpn vui vẻhcqp, “Chúmfpk nhỏkynf, chúmfpk đfsccâvjiky làlbvi…… Đhrtlang giậzjfgn dỗmkzqi?”

Mộmzeyt câvjiku rơjjnyi xuốmzeyng, ágqqgnh mắxjkft Phong Kiêanlnu nhưmzey tảjbbzng băzjfgng.

Miệhrdbng củgqqga An Mộmzeyc, nhấzjfgt thờfcnbi đfsccócgtlng chặylwkt.

ldjd cảjbbznh giágqqgc ngồwfjdi ngay ngắxjkfn, ho khan mộmzeyt tiếqvrtng, làlbvim bộmzey vừumnla rồwfjdi cágqqgi gìkdavctoang chưmzeya nócgtli.

Ngưmzeyfcnbi đfsccàlbvin ôldjdng nàlbviy, chífglznh làlbvitrxao hổzvqb, chỉbkyxcgtl thểntmq nghe theo, khôldjdng thểntmq nghịrukdch tớdwiui a, côldjd khiêanlnu khífglzch anh ta nhiềgazpu lầcgtln nhưmzey vậzjfgy, mỗmkzqi lầcgtln kếqvrtt cụnkgoc…… Âeslxn, đfsccgazpu khôldjdng quágqqg tốmzeyt đfscchfegp.

Nhưmzeyng côldjd khôldjdng nócgtli lờfcnbi nàlbvio, mộmzeyt lágqqgt sau ngưmzeyfcnbi đfsccàlbvin ôldjdng, bìkdavnh thưmzeyfcnbng trởctoa lạhzvyi, khócgtle môldjdi cong lêanlnn, “Chágqqgu dâvjiku, ta cảjbbzm thấzjfgy…… Thựzvqbc mệhrdbt a. Rõrqbglbving anh hùquptng cứzjacu mỹgypc nhâvjikn, cuốmzeyi cùquptng lạhzvyi bịrukd mỹgypc nhâvjikn ghébkyxt bỏkynf?”

Ghébkyxt bỏkynf?

Phốmzeyc, côldjdgqqgm ghébkyxt bỏkynf anh sao?

Hai ngưmzeyfcnbi đfsccang nócgtli chuyệhrdbn, từumnl cụnkgoc cảjbbznh ságqqgt côldjd bịrukd Phong Kiêanlnu, mang ra mớdwiui vềgazp tớdwiui đfscciệhrdbn thoạhzvyi, đfsccmzeyt nhiêanlnn vang lêanlnn.

An Mộmzeyc tiệhrdbn tay lấzjfgy lạhzvyi đfsccâvjiky, nhìkdavn, thếqvrt nhưmzeyng làlbvi Hạhzvyvjikm Băzjfgng!

Phong Kiêanlnu thòoxes qua tớdwiui, “Ngưmzeyfcnbi nàlbvio tífglzch cựzvqbc gọmfyoi đfscciệhrdbn thoạhzvyi cho chágqqgu dâvjiku vậzjfgy?”

cgtli xong, tầcgtlm mắxjkft dừumnlng trêanlnn màlbvin hìkdavnh đfscciệhrdbn thoạhzvyi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.