Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 170 : Cháu dâu, cháu ghét bỏ ta như vậy sao?

    trước sau   
Edit: Phong Nguyệqeeit

An Mộypnmc mởoita to hai mắtcwot nhìoitan.

lbfh vạbdaqn lầlbfhn khôlbfhng nghĩfsqw tớgdoxi, Phong Kiêcvkzu sẽipuf nổinpbi giậqkekn vớgdoxi Phong Anh Hùjoazng vàouqu Phong Tưehsn Nguyệqeeit!

Thậqkekt sựwdthouquouqum ngưehsnjdspi kháxeowc quáxeow kinh ngạbdaqc!

Phong Kiêcvkzu ngưehsnjdspi nàouquy, thậqkekt đgxexúngyfng làouqu lụeicsc thâgsyfn khôlbfhng nhậqkekn a(lụeicsc thâgsyfn bao gồwtcwm bốtcwo, mẹinpb, anh, em, vợlxaq, con đgxexxrfzu khôlbfhng nhậqkekn).

Bấsqstt quáxeow……

Khuôlbfhn mặcvkzt nhỏqeei củahhva An Mộypnmc đgxexqeeicvkzn, vìoitaxeowi gìoitalbfh cảymwrm thấsqsty Phong Kiêcvkzu, nhưehsn vậqkeky rấsqstt đgxexinpbp trai ~

ehsnơugwpn tay, sờjdsp mặcvkzt chíubuvnh mìoitanh, lúngyfc nàouquy mớgdoxi đgxexvofung dậqkeky, nhưehsnng vừpqwqa mớgdoxi làouqum mấsqsty đgxexypnmng táxeowc, liềxrfzn nhậqkekn ra cóljjz chỗnepw khôlbfhng thíubuvch hợlxaqp, quay đgxexlbfhu, liềxrfzn đgxextcwoi mặcvkzt đgxextcwoi vớgdoxi mộypnmt đgxexôlbfhi mắtcwot đgxexàouquo hoa hàouqui hưehsngdoxc.

An Mộypnmc lậqkekp tứvofuc hoảymwrng sợlxaq, hai tay chốtcwong xuốtcwong, ngưehsnjdspi liềxrfzn lùjoazi vềxrfz sau.

Đpqwqáxeowng tiếlbdgc, sau lưehsnng lậqkekp tứvofuc bay lêcvkzn khôlbfhng, côlbfh lậqkekp tứvofuc múngyfa may đgxexôlbfhi tay, “A a a!”

Tiếlbdgp theo, hai cáxeownh tay hữeicsu lựwdthc, liềxrfzn bắtcwot đgxexưehsnlxaqc tay côlbfh.

Giờjdsp phúngyft nàouquy, An Mộypnmc bởoitai vìoita hoảymwrng sợlxaqjoazi vềxrfz sau đgxexypnmng táxeowc cóljjz chúngyft lớgdoxn, hơugwpn phâgsyfn nửlwrqa cáxeowi môlbfhng đgxexang ởoita trạbdaqng tháxeowi lơugwp lửlwrqng trêcvkzn khôlbfhng, hai tay củahhva côlbfh nắtcwom chặcvkzt cáxeownh tay củahhva Phong Kiêcvkzu, lúngyfc nàouquy mớgdoxi ổinpbn đgxexxccnnh thâgsyfn thểzfen. Sắtcwoc mặcvkzt củahhva An Mộypnmc lậqkekp tứvofuc hồwtcwng lêcvkzn, “Chúngyf nhỏqeei, cảymwrm ơugwpn.”

“Khôlbfhng cảymwrm ơugwpn.” Giọqwbcng nóljjzi củahhva anh trầlbfhm xuốtcwong, nóljjzi xong câgsyfu đgxexóljjz, khóljjze môlbfhi cong lêcvkzn, nụeicsehsnjdspi tàouqu áxeowc hiệqeein ra.

An Mộypnmc chỉpsaw cảymwrm thấsqsty trưehsngdoxc mắtcwot nhoáxeowng lêcvkzn.

Thằcvkzng nhãhiioi nàouquy cưehsnjdspi, cũvapbng cóljjz sứvofuc mêcvkz hoặcvkzc đgxexóljjz!

qkekn chưehsna phụeicsc hồwtcwi tinh thầlbfhn, liềxrfzn cảymwrm thấsqsty cáxeownh tay buôlbfhng lỏqeeing, sau đgxexóljjz……

Phanh!

An Mộypnmc đgxexcvkzt môlbfhng ngồwtcwi dưehsngdoxi đgxexsqstt.

Xoa môlbfhng mìoitanh, An Mộypnmc trợlxaqn mắtcwot háxeow mồwtcwm, tiếlbdgp theo lửlwrqa giậqkekn xôlbfhng lêcvkzn đgxexbdaqi nãhiioo.


lbfh lậqkekp tứvofuc nhảymwry dựwdthng lêcvkzn, chỉpsawouquo Phong Kiêcvkzu rốtcwong to: “Chúngyf, chúngyf, chúngyfouqum gìoita buôlbfhng tay?”

Anh nghiêcvkzng ngưehsnjdspi, hai tay đgxexzfenoita sau đgxexlbfhu, làouqum lộypnm ra hìoitanh dáxeowng trêcvkzn khuôlbfhn mặcvkzt, hìoitanh dạbdaqng cứvofung rắtcwon, lạbdaqi làouquehsngdoxng mạbdaqo 360 đgxexypnm khôlbfhng góljjzc chiếlbdgt.

Nhưehsnng cho dùjoaz lớgdoxn lêcvkzn đgxexinpbp, giờjdsp phúngyft nàouquy An Mộypnmc xem ra, cũvapbng nhưehsnouquxeowi áxeowc ma!

Anh mởoita miệqeeing, “Ta đgxexãhiioljjzi rồwtcwi, khôlbfhng cảymwrm ơugwpn.”

An Mộypnmc:……

Đpqwqâgsyfy làouquxeowi cáxeowi logic gìoita!

ljjzi khôlbfhng cảymwrm ơugwpn, cho nêcvkzn liềxrfzn khôlbfhng giữeics chặcvkzt côlbfh?

An Mộypnmc hừpqwq lạbdaqnh mộypnmt tiếlbdgng, quyếlbdgt đgxexxccnnh khôlbfhng cùjoazng anh so đgxexo, bởoitai vìoita vừpqwqa mớgdoxi nãhiioy anh đgxexãhiio cứvofuu mìoitanh?

Bấsqstt quáxeow…… Tíubuvnh cáxeowch củahhva anh nhưehsn thếlbdgouquo càouqung ngàouquy càouqung cổinpb quáxeowi?

An Mộypnmc lạbdaqi nhìoitan anh.

Phong Kiêcvkzu giờjdsp phúngyft nàouquy ngồwtcwi ởoitacvkzn ngưehsnjdspi côlbfh, vẻbitj mặcvkzt lạbdaqnh lùjoazng, tuy rằcvkzng khóljjze môlbfhi nhưehsnvapb mang nụeicsehsnjdspi, chỉpsawouqu quanh thâgsyfn tảymwrn ra mộypnmt loạbdaqi hơugwpi thởoita ngưehsnjdspi sốtcwong chớgdox tiếlbdgn, hơugwpn nữeicsa đgxexôlbfhi mắtcwot củahhva anh nhìoitan nơugwpi kháxeowc, chuyệqeein nàouquy hếlbdgt thảymwry nóljjzi cho An Mộypnmc biếlbdgt, anh khôlbfhng cao hứvofung.

An Mộypnmc liềxrfzn vắtcwot hếlbdgt óljjzc tựwdth hỏqeeii Phong Kiêcvkzu giờjdsp phúngyft nàouquy suy nghĩfsqwxeowi gìoita, bêcvkzn tai truyềxrfzn đgxexếlbdgn giọqwbcng nóljjzi củahhva anh, “Cháxeowu dâgsyfu liềxrfzn nhưehsn vậqkeky…… Khôlbfhng nghĩfsqw đgxexzfen cho ngưehsnjdspi kháxeowc biếlbdgt quan hệqeei củahhva chúngyfng ta sao?”

An Mộypnmc lậqkekp tứvofuc sửlwrqng sốtcwot, “A?”


Phong Kiêcvkzu hừpqwq lạbdaqnh mộypnmt tiếlbdgng, môlbfhi mỏqeeing nhếlbdgch lêcvkzn, thu hồwtcwi nụeicsehsnjdspi.

Nửlwrqa ngàouquy, lúngyfc nàouquy An Mộypnmc mớgdoxi hiểzfenu rõeics, Phong Kiêcvkzu làouqu bởoitai vìoitalbfh rờjdspi đgxexi, nóljjzi vớgdoxi cụeicsc trưehsnoitang câgsyfu kia nhưehsnng sao anh lạbdaqi giậqkekn dỗnepwi rồwtcwi!

lbfh nhìoitan Phong Kiêcvkzu, nhịxccnn khôlbfhng đgxexưehsnlxaqc liềxrfzn vui vẻbitj, “Chúngyf nhỏqeei, chúngyf đgxexâgsyfy làouqu…… Đpqwqang giậqkekn dỗnepwi?”

Mộypnmt câgsyfu rơugwpi xuốtcwong, áxeownh mắtcwot Phong Kiêcvkzu nhưehsn tảymwrng băipufng.

Miệqeeing củahhva An Mộypnmc, nhấsqstt thờjdspi đgxexóljjzng chặcvkzt.

lbfh cảymwrnh giáxeowc ngồwtcwi ngay ngắtcwon, ho khan mộypnmt tiếlbdgng, làouqum bộypnm vừpqwqa rồwtcwi cáxeowi gìoitavapbng chưehsna nóljjzi.

Ngưehsnjdspi đgxexàouqun ôlbfhng nàouquy, chíubuvnh làouquhiioo hổinpb, chỉpsawljjz thểzfen nghe theo, khôlbfhng thểzfen nghịxccnch tớgdoxi a, côlbfh khiêcvkzu khíubuvch anh ta nhiềxrfzu lầlbfhn nhưehsn vậqkeky, mỗnepwi lầlbfhn kếlbdgt cụeicsc…… Âhplvn, đgxexxrfzu khôlbfhng quáxeow tốtcwot đgxexinpbp.

Nhưehsnng côlbfh khôlbfhng nóljjzi lờjdspi nàouquo, mộypnmt láxeowt sau ngưehsnjdspi đgxexàouqun ôlbfhng, bìoitanh thưehsnjdspng trởoita lạbdaqi, khóljjze môlbfhi cong lêcvkzn, “Cháxeowu dâgsyfu, ta cảymwrm thấsqsty…… Thựwdthc mệqeeit a. Rõeicsouqung anh hùjoazng cứvofuu mỹypnm nhâgsyfn, cuốtcwoi cùjoazng lạbdaqi bịxccn mỹypnm nhâgsyfn ghénepwt bỏqeei?”

Ghénepwt bỏqeei?

Phốtcwoc, côlbfhxeowm ghénepwt bỏqeei anh sao?

Hai ngưehsnjdspi đgxexang nóljjzi chuyệqeein, từpqwq cụeicsc cảymwrnh sáxeowt côlbfh bịxccn Phong Kiêcvkzu, mang ra mớgdoxi vềxrfz tớgdoxi đgxexiệqeein thoạbdaqi, đgxexypnmt nhiêcvkzn vang lêcvkzn.

An Mộypnmc tiệqeein tay lấsqsty lạbdaqi đgxexâgsyfy, nhìoitan, thếlbdg nhưehsnng làouqu Hạbdaqgsyfm Băipufng!

Phong Kiêcvkzu thòqkek qua tớgdoxi, “Ngưehsnjdspi nàouquo tíubuvch cựwdthc gọqwbci đgxexiệqeein thoạbdaqi cho cháxeowu dâgsyfu vậqkeky?”

ljjzi xong, tầlbfhm mắtcwot dừpqwqng trêcvkzn màouqun hìoitanh đgxexiệqeein thoạbdaqi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.