Nước Mắt Vợ Yêu

Chương 5 : Hoàn Toàn Tỉnh Ngộ

    trước sau   
iprem Mặvhhgc Sinh nhìgduun thấoqtpy Tầqnjcn Phi cũxpitng giậypzgt nảgopry mìgduunh.

lvmx đocueàhawon ôtrkeng tai to mặvhhgt lớgbctn vẫyyisn khôtrkeng chịfrxou dừocueng lạsgpli, thấoqtpy Tầqnjcn Phi quay đocuei liềlbgjn chuẩxsljn bịfrxojhjdgbctc tớgbcti.

iprem Mặvhhgc Sinh lậypzgp tứxcwfc cảgoprn trưjhjdgbctc mặvhhgt Tầqnjcn Phi.

“Tiêgduun sinh, uốumjqng quáztsf chéhawon rồxlbti say rưjhjdvhhhu gâiprey gổaoivudqh đocueâiprey khôtrkeng thírkofch hợvhhhp đocueâipreu nhỉzzyr? Cóvubw cầqnjcn tôtrkei gọzzghi bảgopro vệumjq tớgbcti giúzqoop anh tỉzzyrnh rưjhjdvhhhu khôtrkeng?”

lvmx đocueàhawon ôtrkeng tai to mặvhhgt lớgbctn đocuefrxonh nóvubwi tiếenpwp thịfrxo bịfrxo ngưjhjdfrxoi kháztsfc ngăjntqn lạsgpli.

“Anh còqmbrn gâiprey sựsgpl nữpmboa sao, đocueâiprey làhawoiprem thiếenpwu gia củkqlfa tậypzgp đocuehawon Lâiprem Thịfrxo! Anh dáztsfm đocuekbdhc tộjyiii sao?”


lvmx đocueàhawon ôtrkeng tai to mặvhhgt lớgbctn lậypzgp tứxcwfc im thin thírkoft, vộjyiii vãlvmx khom ngưjhjdfrxoi chắkbdhp tay thi lễztsf, vẻlron mặvhhgt cũxpitng thay đocueaoivi hẳwwahn.

“Trờfrxoi ơudpbi, thìgduu ra làhawoiprem thiếenpwu gia, thựsgplc sựsgpl xin lỗldbhi, xin lỗldbhi!”

iprem Mặvhhgc Sinh khôtrkeng quan tâiprem tớgbcti nhữpmbong việumjqc nàhawoy, anh quay ngưjhjdfrxoi nhìgduun Tầqnjcn Phi, thìgduu chỉzzyr thấoqtpy côtrke vộjyiii vãlvmx bỏjypn đocuei, Lâiprem Mặvhhgc Sinh lậypzgp tứxcwfc đocueuổaoivi theo.

“Phi Phi!”

Tầqnjcn Phi dừocueng bưjhjdgbctc, quay ngưjhjdfrxoi lạsgpli, vẻlron mặvhhgt lúzqoong túzqoong.

“Sao em lạsgpli ởudqh đocueâiprey?”

Tầqnjcn Phi gưjhjdvhhhng cưjhjdfrxoi, côtrke phảgopri trảgopr lờfrxoi câipreu hỏjypni nàhawoy sao đocueâiprey?

Khôtrkeng cầqnjcn hỏjypni Lâiprem Mặvhhgc Sinh cũxpitng cóvubw thểrylp đocueztsfn đocueưjhjdvhhhc đocueôtrkei đocueiềlbgju.

“Anh ta sao cóvubw thểrylp đocueumjqi xửenpw vớgbcti em nhưjhjd vậypzgy? Đqmbri! Anh dẫyyisn em đocuei gặvhhgp anh ta nóvubwi cho ra lẽxoes!” Lâiprem Mặvhhgc Sinh nắkbdhm lấoqtpy cổaoiv tay Tầqnjcn Phi, chuẩxsljn bịfrxohawoo côtrke đocuei.

“Ápxsq…”

Tầqnjcn Phi cảgoprm thấoqtpy bụxeitng đocueau quặvhhgn.

“Sao vậypzgy?” Lâiprem Mặvhhgc Sinh liềlbgjn buôtrkeng tay, thấoqtpy Tầqnjcn Phi ôtrkem bụxeitng, lậypzgp tứxcwfc hỏjypni: “Em khôtrkeng đocueưjhjdvhhhc khỏjypne sao?”

Tầqnjcn Phi lắkbdhc đocueqnjcu.


“Khôtrkeng sao.”

Tầqnjcn Phi đocueau tớgbcti mứxcwfc mặvhhgt biếenpwn sắkbdhc nhưjhjdng vẫyyisn cốumjq gắkbdhng đocuexcwfng thẳwwahng ngưjhjdfrxoi.

“Hôtrkem nay cáztsfm ơudpbn anh nhéhawo, cóvubw đocueiềlbgju việumjqc nàhawoy khôtrkeng liêgduun quan gìgduu vớgbcti anh ta!”

“Sao lạsgpli khôtrkeng liêgduun quan gìgduu? Nếenpwu nhưjhjd khôtrkeng phảgopri anh ta, sao em cóvubw thểrylpudpbi vàhawoo bưjhjdgbctc đocueưjhjdfrxong nàhawoy?”

iprem Mặvhhgc Sinh vôtrkevglzng tứxcwfc giậypzgn.

“Khôtrkeng liêgduun quan gìgduu vớgbcti anh ta, càhawong khôtrkeng liêgduun quan gìgduu… vớgbcti anh.”

Khi Tầqnjcn Phi nóvubwi nhữpmbong lờfrxoi nàhawoy liềlbgjn quay đocueqnjcu sang mộjyiit bêgduun.

iprem Mặvhhgc Sinh sữpmbong sờfrxo giâiprey láztsft sau đocueóvubwzqooi đocueqnjcu, đocueúzqoong thếenpw, cóvubw liêgduun quan gìgduu vớgbcti anh chứxcwf, đocueâiprey làhawo việumjqc riêgduung nhàhawo ngưjhjdfrxoi ta.

Tầqnjcn Phi khôtrkeng phảgopri khôtrkeng biếenpwt Lâiprem Mặvhhgc Sinh thírkofch mìgduunh, anh từocueng tỏjypngduunh vớgbcti côtrke, chỉzzyr đocueáztsfng tiếenpwc khi đocueóvubwtrke vẫyyisn đocueang yêgduuu thầqnjcm Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit, nêgduun đocueãlvmx từocue chốumjqi Lâiprem Mặvhhgc Sinh.

iprey giờfrxotrke đocueãlvmx kếenpwt hôtrken cũxpitng Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit, mặvhhgc dùvglz quan hệumjq vợvhhh chồxlbtng khôtrkeng hòqmbra hợvhhhp nhưjhjdng đocueumjqi diệumjqn vớgbcti ngưjhjdfrxoi đocueàhawon ôtrkeng từocueng thírkofch mìgduunh, Tầqnjcn Phi vẫyyisn biếenpwt chừocueng mựsgplc.

“Phi Phi, việumjqc củkqlfa em vàhawo Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit anh khôtrkeng tiệumjqn xen vàhawoo, nhưjhjdng anh hi vọzzghng em đocueocueng tựsgplhawom khổaoivgduunh, nếenpwu khôtrkeng cóvubw ngưjhjdfrxoi sẽxoes đocueau lòqmbrng.”

“Em biếenpwt, cáztsfm ơudpbn ýyyis tốumjqt củkqlfa anh, em vềlbgj đocueâiprey, chàhawoo anh.”

vubwi xong, Tầqnjcn Phi lậypzgp tứxcwfc bưjhjdgbctc vàhawoo phòqmbrng thay đocuexlbt củkqlfa nữpmbo.


Đqmbrúzqoong làhawo đocueãlvmx đocueếenpwn giờfrxo tan ca, côtrke nhanh chóvubwng thay đocuexlbt, vìgduuhawohawom thêgduum nêgduun lưjhjdơudpbng đocueưjhjdvhhhc trảgopr trong ngàhawoy, tírkofnh thêgduum rưjhjdvhhhu báztsfn đocueưjhjdvhhhc, côtrke nhậypzgn đocueưjhjdvhhhc gầqnjcn hai triệumjqu, cũxpitng coi nhưjhjd khôtrkeng phírkoftrkeng.

Trêgduun đocueưjhjdfrxong vềlbgj nhàhawo, Tầqnjcn Phi chỉzzyr cảgoprm thấoqtpy bụxeitng mìgduunh đocueau quặvhhgn từocueng cơudpbn, côtrke vộjyiii vãlvmx lấoqtpy thuốumjqc màhawo Tốumjqng Liêgduun kêgduu đocueơudpbn ra uốumjqng mấoqtpy viêgduun.

Vềlbgj tớgbcti nhàhawo, khi vàhawoo nhàhawo vệumjq sinh côtrke vẫyyisn nhìgduun thấoqtpy máztsfu tưjhjdơudpbi.

Tầqnjcn Phi khôtrkeng dáztsfm chậypzgm trễztsf, côtrke lậypzgp tứxcwfc gọzzghi đocueiệumjqn cho Tốumjqng Liêgduun.

- --

Sau khi Tầqnjcn Phi rờfrxoi khỏjypni quáztsfn bar, Lâiprem Mặvhhgc Sinh mộjyiit mìgduunh ngồxlbti uốumjqng rưjhjdvhhhu giảgopri sầqnjcu, nhìgduun Tầqnjcn Phi nhưjhjd vậypzgy anh vôtrkevglzng đocueau lòqmbrng.

Ngưjhjdfrxoi đocueàhawon ôtrkeng lạsgplnh lùvglzng tuấoqtpn túzqoo đocuei qua đocueáztsfm đocueôtrkeng ồxlbtn àhawoo bưjhjdgbctc đocueếenpwn bêgduun Lâiprem Mặvhhgc Sinh.

Tháztsfi đocuejyii củkqlfa Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit lạsgplnh giốumjqng nhưjhjd mặvhhgt anh vậypzgy.

“Tìgduum mìgduunh cóvubw việumjqc gìgduu?”

Hai ngưjhjdfrxoi lớgbctn lêgduun cùvglzng nhau, làhawo anh em tốumjqt, đocuevhhgc biệumjqt làhawo Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit từocue nhỏjypn đocueãlvmx khóvubw gầqnjcn, Lâiprem Mặvhhgc Sinh làhawo ngưjhjdfrxoi bạsgpln duy nhấoqtpt củkqlfa anh.

Nhưjhjdng, từocue khi họzzghvglzng yêgduuu mộjyiit ngưjhjdfrxoi con gáztsfi, mốumjqi quan hệumjqhawoy lậypzgp tứxcwfc trởudqhgduun vôtrkevglzng tếenpw nhịfrxo.

iprem Mặvhhgc Sinh đocuevhhgt chéhawon rưjhjdvhhhu xuốumjqng, bấoqtpt ngỡipre đocueoqtpm mộjyiit cúzqoogduun mặvhhgt Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit.

Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit khôtrkeng đocuelbgj phòqmbrng, sau khi đocuexcwfng vữpmbong liềlbgjn lau vếenpwt máztsfu trêgduun khóvubwe miệumjqng.


iprem Mặvhhgc Sinh túzqoom chặvhhgt cổaoiv áztsfo Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit.

“Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit! Cậypzgu cóvubwqmbrn làhawo đocueàhawon ôtrkeng nữpmboa hay khôtrkeng? Nếenpwu đocueãlvmxjhjdgbcti rồxlbti thìgduulvmxy đocueaoivi xửenpw tốumjqt vớgbcti côtrkeoqtpy! Cậypzgu xem cậypzgu đocueãlvmxhawonh hạsgpltrkeoqtpy thàhawonh ra nhưjhjd thếenpwhawoo?”

Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpitjhjdfrxoi nhạsgplt mộjyiit tiếenpwng.

“Thìgduu ra vìgduutrke ta, mìgduunh đocueãlvmx bảgopro sao cậypzgu lạsgpli rảgoprnh rỗldbhi hẹjntqn gặvhhgp mìgduunh?”

iprem Mặvhhgc Sinh buôtrkeng Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit ra, ngồxlbti xuốumjqng.

“Cậypzgu cóvubw biếenpwt ởudqh quáztsfn bar nàhawoy, mìgduunh vừocuea nhìgduun thấoqtpy ai khôtrkeng?”

“Ai?” Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit ngồxlbti xuốumjqng bêgduun cạsgplnh Lâiprem Mặvhhgc Sinh.

“Tầqnjcn Phi.”

Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit sữpmbong ngưjhjdfrxoi, Tầqnjcn Phi tớgbcti quáztsfn bar?

“Côtrkeoqtpy tớgbcti làhawom nhâipren viêgduun phụxeitc vụxeit, báztsfn rưjhjdvhhhu!”

hawon tay cầqnjcm ly rưjhjdvhhhu củkqlfa Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit khẽxoes run lêgduun.

“Côtrkeoqtpy làhawo thiếenpwu phu nhâipren, nhàhawo họzzgh Mặvhhgc cáztsfc ngưjhjdfrxoi đocueumjqi xửenpw vớgbcti thiếenpwu phu nhâipren nhàhawoztsfc ngưjhjdfrxoi nhưjhjd vậypzgy sao? Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit, cậypzgu đocueumjqi xửenpw vớgbcti vợvhhhgduunh nhưjhjd vậypzgy sao?”

Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpitgduunh tĩdacvnh nâipreng ly rưjhjdvhhhu lêgduun uốumjqng mộjyiit ngụxeitm.


“Đqmbráztsfng đocuefrxoi côtrke ta!”

“Đqmbráztsfng đocuefrxoi! Vậypzgy màhawo cậypzgu cũxpitng nóvubwi ra đocueưjhjdvhhhc sao? Nếenpwu cậypzgu khôtrkeng cưjhjdgbcti côtrkeoqtpy, côtrkeoqtpy cóvubwudpbi vàhawoo tìgduunh cảgoprnh nàhawoy khôtrkeng? Nếenpwu cậypzgu đocueãlvmxjhjdgbcti côtrkeoqtpy thìgduu phảgopri chịfrxou tráztsfch nhiệumjqm!”

“Nếenpwu nhưjhjdzqooc trưjhjdgbctc côtrkeoqtpy khôtrkeng giởudqh thủkqlf đocueoạsgpln thìgduu giờfrxo đocueâiprey cũxpitng khôtrkeng rơudpbi vàhawoo hoàhawon cảgoprnh nàhawoy!”

Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit gầqnjcm lêgduun.

Nếenpwu nhưjhjd mọzzghi chuyệumjqn diễztsfn ra theo kếenpw hoạsgplch củkqlfa anh, cóvubw lẽxoes anh vàhawo Tầqnjcn Phi đocueãlvmx đocueưjhjdvhhhc sốumjqng nhữpmbong tháztsfng ngàhawoy ngọzzght ngàhawoo rồxlbti!

iprem Mặvhhgc Sinh thởudqhhawoi.

“Vềlbgj việumjqc cậypzgu bịfrxo chuốumjqc thuốumjqc mêgduu, mìgduunh khôtrkeng muốumjqn nóvubwi nhiềlbgju, dùvglz sao thìgduugduunh khôtrkeng phảgopri làhawo ngưjhjdfrxoi trong cuộjyiic, nhưjhjdng Thiêgduun Vũxpit, cậypzgu hãlvmxy tựsgpl hỏjypni lòqmbrng mìgduunh, Tầqnjcn Phi màhawo cậypzgu quen biếenpwt cóvubw phảgopri làhawo loạsgpli ngưjhjdfrxoi đocueóvubw khôtrkeng?”

Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit giậypzgt mìgduunh.

jhjdơudpbng mặvhhgt lãlvmxng mạsgpln, thơudpb ngâiprey hồxlbti nhỏjypn củkqlfa Tầqnjcn Phi xuấoqtpt hiệumjqn trưjhjdgbctc mắkbdht anh.

“Mìgduunh còqmbrn nhớgbct cậypzgu từocueng nóvubwi vớgbcti mìgduunh, lầqnjcn đocueqnjcu tiêgduun nhìgduun thấoqtpy Tầqnjcn Phi cậypzgu đocueãlvmx bịfrxo nụxeitjhjdfrxoi trong trẻlrono củkqlfa côtrkeoqtpy húzqoot hồxlbtn, côtrkeoqtpy cóvubw thểrylp thoảgopri máztsfi cưjhjdfrxoi đocueùvglza, khôtrkeng bịfrxoqmbrvubw, chírkofnh néhawot trong sáztsfng ngâiprey thơudpb đocueóvubw đocueãlvmx thu húzqoot cậypzgu, vìgduu thếenpw, cậypzgu thựsgplc sựsgpl nghĩdacv rằypzgng Tầqnjcn Phi cóvubw thểrylphawom ra việumjqc đocueóvubw sao?”

Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit lặvhhgng yêgduun.

Từocue sau khi bịfrxo chuốumjqc thuốumjqc mêgduu, kếenpw hoạsgplch củkqlfa anh hoàhawon toàhawon bịfrxo đocuegopro lộjyiin, anh dưjhjdfrxong nhưjhjd đocueãlvmx bịfrxo sựsgpl phẫyyisn nộjyiihawom cho mụxeit mịfrxo, cho rằypzgng Tầqnjcn Phi làhawo ngưjhjdfrxoi đocueáztsfnh thuốumjqc mêgduu, cho rằypzgng Tầqnjcn Phi làhawo ngưjhjdfrxoi đocueàhawon bàhawoztsfm củkqlfa, mộjyiit mựsgplc dùvglzng cáztsfch riêgduung củkqlfa mìgduunh đocuerylp trừocueng phạsgplt côtrke.

Nhưjhjdng anh quêgduun mấoqtpt rằypzgng mìgduunh đocueãlvmxgduuu ngưjhjdfrxoi con gáztsfi ấoqtpy nhưjhjd thếenpwhawoo.

“Thiêgduun Vũxpit, nếenpwu nhưjhjd cậypzgu thựsgplc sựsgpl ghéhawot Tầqnjcn Phi, vậypzgy hãlvmxy buôtrkeng tha cho côtrkeoqtpy, hàhawo tấoqtpt phảgopri giàhawoy vòqmbrtrkeoqtpy? Giàhawoy vòqmbrtrkeoqtpy cũxpitng làhawo giàhawoy vòqmbr chírkofnh bảgoprn thâipren cậypzgu.”

Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit hừocuem mộjyiit tiếenpwng.

iprem Mặvhhgc Sinh bảgopro vệumjq Tầqnjcn Phi khiếenpwn anh cảgoprm thấoqtpy rấoqtpt tứxcwfc tốumjqi.

“Côtrkeoqtpy làhawo vợvhhhgduunh, mìgduunh muốumjqn làhawom gìgduu thìgduuhawom, khôtrkeng cầqnjcn cậypzgu phảgopri lo!”

Mặvhhgc Thiêgduun Vụxeit đocuevhhgt ly rưjhjdvhhhu xuốumjqng bưjhjdgbctc đocuei ra ngoàhawoi.

“Mìgduunh sẽxoesjhjdgbctp lạsgpli côtrkeoqtpy!” Lâiprem Mặvhhgc Sinh giậypzgn dữpmbo gầqnjcm lêgduun.

jhjdgbctc châipren Mặvhhgc Thiêgduun Vụxeit sữpmbong lạsgpli, khôtrkeng nóvubwi gìgduu, tiếenpwp tụxeitc rờfrxoi đocuei.

Anh ngồxlbti trong xe củkqlfa mìgduunh, húzqoot thuốumjqc, khóvubwi thuốumjqc khiếenpwn gưjhjdơudpbng mặvhhgt lạsgplnh lùvglzng củkqlfa anh càhawong thêgduum lạsgplnh lùvglzng nghiêgduum nghịfrxo.

Lờfrxoi Lâiprem Mặvhhgc Sinh nóvubwi cứxcwfjntqng vẳwwahng bêgduun tai anh.

Hai năjntqm qua, Tầqnjcn Phi luôtrken nóvubwi rằypzgng ngưjhjdfrxoi chuốumjqc thuốumjqc mêgduu cho anh khôtrkeng phảgopri côtrke.

Ngưjhjdfrxoi cảgopr thàhawonh phốumjq M đocuelbgju biếenpwt Tầqnjcn Phi chuốumjqc thuốumjqc mêgduu, Tầqnjcn Phi làhawo mộjyiit ảgopr đocueiếenpwm thủkqlf đocueoạsgpln!

Tạsgpli sao anh cũxpitng nhưjhjd nhữpmbong ngưjhjdfrxoi kháztsfc, khôtrkeng nghe côtrke giảgopri thírkofch?

vubw lẽxoes đocueãlvmx đocueếenpwn lúzqooc anh vàhawotrkegduun ngồxlbti lạsgpli nóvubwi chuyệumjqn rõllsdhawong.

Mặvhhgc Thiêgduun Vũxpit khởudqhi đocuejyiing xe chuẩxsljn bịfrxo vềlbgj nhàhawo, đocueúzqoong lúzqooc nàhawoy chuôtrkeng đocueiệumjqn thoạsgpli vang lêgduun dồxlbtn dậypzgp.

- -- Hếenpwt ---

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.