Nước Mắt Vợ Yêu

Chương 24 : Không ngủ với anh

    trước sau   
Tầirpvn Phi khôklovng hềgarl nhúumgwc nhípkmcch.

Mặneptc Thiêggoen Vũztejdhfuztejng nhưdhfu cảpedom nhậneptn đfliqưdhfujzkpc sựvsrg bấfliqt thưdhfuztejng củxsgza Tầirpvn Phi, từhomt từhomt buôklovng côklov ra, anh nhìbmsyn thấfliqy néeueft mặneptt thờztej ơjeyd củxsgza Tầirpvn Phi.

“Sao vậnepty?”

Tầirpvn Phi cốvdze gắygifng gưdhfujzkpng cưdhfuzteji vớggoei Mặneptc Thiêggoen Vũztej.

“Em đfliqãcupj nghĩlcta nhiềgarlu ngàhfwdy, vẫbsman quyếfjmqt đfliqwcvfnh chúumgwng ta chia tay thôklovi, nhưdhfu vậnepty tốvdzet cho cảpedo anh vàhfwd cảpedo em.”

“Khôklovng, anh khôklovng ly hôklovn! Khôklovng chia tay! Phi Phi, em vẫbsman khôklovng chịwcvfu tha thứhdtv cho anh sao? Anh phảpedoi làhfwdm sao em mớggoei chịwcvfu tha thứhdtv cho anh?”


Mặneptc Thiêggoen Vũztej giữjeyd lấfliqy vai Tầirpvn Phi lắygifc qua lắygifc lạjzkpi.

Tầirpvn Phi nhẹnept nhàhfwdng gạjzkpt tay anh xuốvdzeng, bưdhfuggoec tớggoei ngồpkmci xuốvdzeng sofa.

“Hai chúumgwng ta khôklovng hợjzkpp nhau.”

“Cáfdfii gìbmsyhfwd khôklovng hợjzkpp! Chỉnjpn cầirpvn anh yêggoeu em, em vẫbsman yêggoeu anh, nhưdhfu vậnepty làhfwd hợjzkpp rồpkmci!” Mặneptc Thiêggoen Vũztejdhfuggoec tớggoei bêggoen sofa.

Tầirpvn Phi lắygifc đfliqirpvu.

“Em khôklovng yêggoeu anh nữjeyda rồpkmci.”

“Em nóptcpi dốvdzei! Nếfjmqu em khôklovng yêggoeu anh thìbmsy đfliqãcupj khôklovng suy nghĩlctafjmqu vậnepty, hôklovm đfliqóptcp em đfliqãcupj trảpedo lờzteji anh rồpkmci! Rốvdzet cuộuzifc làhfwdbmsy sao? Em hãcupjy nóptcpi nguyêggoen nhâfjmqn thậneptt sựvsrg cho anh nghe.”

Tầirpvn Phi quay đfliqirpvu sang mộuzift bêggoen.

“Khôklovng cóptcp nguyêggoen nhâfjmqn gìbmsy cảpedo, chỉnjpnhfwd em khôklovng muốvdzen ởipxwggoen anh nữjeyda!”

“Phi Phi, anh thừhomta nhậneptn anh đfliqãcupj sai, anh khôklovng nêggoen đfliqvdzei xửwutt vớggoei em nhưdhfu vậnepty, em cho anh mộuzift cơjeyd hộuzifi cóptcp đfliqưdhfujzkpc khôklovng? Anh nhấfliqt đfliqwcvfnh sẽpedo đfliqvdzei xửwutt thậneptt tốvdzet vớggoei em, nhấfliqt đfliqwcvfnh sẽpedoqbkn đfliqygifp lạjzkpi toàhfwdn bộuzif, Phi Phi, anh cầirpvu xin em đfliqfliqy, em nóptcpi cho anh biếfjmqt, anh phảpedoi làhfwdm sao em mớggoei chịwcvfu tha thứhdtv cho anh?”

Tầirpvn Phi bịwcvft chặneptt tai lạjzkpi.

“Đfliqhomtng nóptcpi nữjeyda, đfliqhomtng nóptcpi nữjeyda!”

“Khôklovng, anh nhấfliqt đfliqwcvfnh phảpedoi nóptcpi, anh sẽpedo khôklovng ly hôklovn đfliqâfjmqu, nếfjmqu em khôklovng chịwcvfu tha thứhdtv cho anh anh sẽpedo cứhdtv đfliqjzkpi mãcupji, đfliqjzkpi tớggoei khi em tha thứhdtv cho anh thìbmsy thôklovi!”


“Em khôklovng thểftpo sinh con đfliqưdhfujzkpc!”

Tầirpvn Phi bấfliqt ngờztejhfwdo lêggoen, sau đfliqóptcp ngưdhfuzteji co ro lạjzkpi, ôklovm chặneptt lấfliqy mìbmsynh.

dhfuggoec mắygift giàhfwdn dụbxqsa tuôklovn rơjeydi.

Mặneptc Thiêggoen Vũztej sữjeydng ngưdhfuzteji.

“Em khôklovng thểftpo sinh con đfliqưdhfujzkpc nữjeyda, vìbmsy thếfjmq chúumgwng ta chia tay đfliqi…”

Tầirpvn Phi lau nưdhfuggoec mắygift trêggoen mặneptt.

Mặneptc Thiêggoen Vũztej ngồpkmci xuốvdzeng bêggoen cạjzkpnh Tầirpvn Phi, mộuzift tay ôklovm lấfliqy vai côklov.

“Sao lạjzkpi nhưdhfu vậnepty?”

“Hôklovm đfliqóptcp ngãcupj xuốvdzeng sôklovng, làhfwd ngàhfwdy thứhdtvmzkom em vừhomta làhfwdm phẫbsmau thuậneptt sảpedoy thai, vốvdzen dĩlctabmsynh hìbmsynh chưdhfua ổekkin đfliqwcvfnh, Liêggoen Liêggoen dặneptn dòpfii em phảpedoi nghỉnjpn ngơjeydi, kếfjmqt quảpedo… Sau đfliqóptcp bịwcvf xuấfliqt huyếfjmqt, đfliqftpo giữjeyd mạjzkpng, trong quáfdfi trìbmsynh phẫbsmau thuậneptt đfliqãcupj phảpedoi sửwutt dụbxqsng mộuzift sốvdze biệnboyn pháfdfip thiếfjmqt yếfjmqu.”

Giọneptng Tầirpvn Phi nghẹneptn ngàhfwdo.

“Em vừhomta mớggoei kiểftpom tra sứhdtvc khỏerice, ýrovg củxsgza báfdfic sỹxipehfwd rấfliqt khóptcp sinh con, nóptcpi vậnepty thựvsrgc chấfliqt đfliqpkmcng nghĩlctaa làhfwd khôklovng sinh con đfliqưdhfujzkpc nữjeyda, em khôklovng thểftpo sinh con cho nhàhfwd họnept Mặneptc, còpfiin mẹnept anh…”

Tầirpvn Phi khôklovng nóptcpi nữjeyda, côklov khôklovng phảpedoi khôklovng biếfjmqt mẹnept chồpkmcng côklov rấfliqt muốvdzen đfliqưdhfujzkpc bếfjmq cháfdfiu.

“Mẹnept anh từhomtng đfliqáfdfinh em phảpedoi khôklovng?”


Tầirpvn Phi cúumgwi đfliqirpvu khôklovng nóptcpi gìbmsy.

“Rấfliqt nhiềgarlu lầirpvn phảpedoi khôklovng?”

“Đfliqgarlu đfliqãcupj qua rồpkmci, em khôklovng muốvdzen nhắygifc lạjzkpi nữjeyda.”

Mặneptc Thiêggoen Vũztej vuốvdzet nhẹneptptcpc côklov, “Ngốvdzec quáfdfi, tạjzkpi sao em lạjzkpi nhẫbsman nhịwcvfn mãcupji vậnepty, sao khôklovng nóptcpi cho anh? Khi đfliqóptcp mặneptc dùqbkn anh rấfliqt hậneptn em nhưdhfung trưdhfuggoec sau em vẫbsman làhfwd ngưdhfuzteji phụbxqs nữjeyd trong tráfdfii tim anh, anh sao cóptcp thểftpo đfliqftpo ngưdhfuzteji kháfdfic đfliquzifng tớggoei em đfliqưdhfujzkpc?”

Tầirpvn Phi lắygifc đfliqirpvu.

“Chúumgwng ta tranh thủxsgz thờzteji gian đfliqi làhfwdm thủxsgz tụbxqsc đfliqi.”

“Khôklovng làhfwdm.”

Tháfdfii đfliquzif củxsgza Mặneptc Thiêggoen Vũztejklovqbknng kiêggoen quyếfjmqt.

Tầirpvn Phi quay đfliqirpvu nhìbmsyn Mặneptc Thiêggoen Vũztej.

“Anh đfliqhomtng ngốvdzec vậnepty, nếfjmqu mẹnept anh biếfjmqt em khôklovng sinh con đfliqưdhfujzkpc, chắygifc chắygifn sẽpedo khôklovng đfliqftpo chúumgwng ta tiếfjmqp tụbxqsc ởipxwggoen nhau, em khôklovng muốvdzen anh đfliqhdtvng giữjeyda khóptcp xửwutt, chúumgwng ta đfliqgarlu làhfwd ngưdhfuzteji trưdhfuipxwng thàhfwdnh rồpkmci, hãcupjy lýrovg trípkmcjeydn mộuzift chúumgwt cóptcp đfliqưdhfujzkpc khôklovng?”

“Nếfjmqu em thựvsrgc sựvsrg khôklovng thểftpo sinh con, vậnepty thìbmsy anh càhfwdng khôklovng thểftpo ly hôklovn vớggoei em, tấfliqt cảpedo nhữjeydng việnboyc nàhfwdy đfliqgarlu do anh gâfjmqy ra, tộuzifi nghiệnboyt củxsgza anh anh sẽpedo tựvsrgfdfinh chịwcvfu hậneptu quảpedo!”

Tầirpvn Phi ngạjzkpc nhiêggoen nhìbmsyn Mặneptc Thiêggoen Vũztej.

“Khôklovng thểftpo sinh con cũztejng khôklovng sao, đfliqjzkpi chúumgwng ta cháfdfin vớggoei cuộuzifc sốvdzeng riêggoeng củxsgza hai ngưdhfuzteji, chúumgwng ta sẽpedo tớggoei trạjzkpi trẻnvse mồpkmcklovi nhậneptn nuôklovi mộuzift đfliqhdtva, hoặneptc nhậneptn nuôklovi mấfliqy đfliqhdtva cũztejng đfliqưdhfujzkpc, cóptcp đfliqưdhfujzkpc khôklovng?”


Tầirpvn Phi háfdfi hốvdzec miệnboyng, khôklovng nóptcpi đfliqưdhfujzkpc lờzteji nàhfwdo.

“Thiêggoen Vũztej…”

Mặneptc Thiêggoen Vũztej nởipxw nụbxqsdhfuzteji dịwcvfu dàhfwdng, dưdhfuztejng nhưdhfu khôklovng quan tâfjmqm tớggoei vấfliqn đfliqgarlhfwdy.

“Khôklovng, ba mẹnept anh sẽpedo khôklovng đfliqpkmcng ýrovg đfliqâfjmqu.”

“Em khôklovng cầirpvn lo phípkmca ba mẹnept anh, đfliqhomtng suy nghĩlctabmsy hếfjmqt, chỉnjpn cầirpvn nóptcpi em cóptcp đfliqpkmcng ýrovgipxwggoen anh khôklovng?”

Mặneptc Thiêggoen Vũztej nhìbmsyn Tầirpvn Phi vớggoei áfdfinh mắygift mong đfliqjzkpi.

“Đfliqưdhfuơjeydng nhiêggoen làhfwd em đfliqpkmcng ýrovg, nhưdhfung…”

Mặneptc Thiêggoen Vũztej lậneptp tứhdtvc hôklovn lêggoen môklovi côklov khôklovng cho côklovptcpi tiếfjmqp: “Vậnepty làhfwd đfliqxsgz rồpkmci, khôklovng cóptcp nhưdhfung gìbmsy hếfjmqt, mọnepti chuyệnboyn còpfiin lạjzkpi hãcupjy đfliqftpo anh lo, đfliqưdhfujzkpc khôklovng?”

Mặneptc Thiêggoen Vũztej buôklovng tay ra.

Tầirpvn Phi sữjeydng sờztej nhìbmsyn Mặneptc Thiêggoen Vũztej, khoảpedonh khắygifc đfliqóptcpklov khôklovng còpfiin khảpedomzkong kháfdfing cựvsrg nữjeyda.

klov khôklovng thểftpo đfliqáfdfinh lừhomta tráfdfii tim mìbmsynh, côklov vẫbsman yêggoeu sâfjmqu đfliqneptm ngưdhfuzteji đfliqàhfwdn ôklovng trưdhfuggoec mặneptt.

fdfim nămzkom rồpkmci, cuốvdzei cùqbknng côklovztejng đfliqjzkpi đfliqưdhfujzkpc sựvsrg dịwcvfu dàhfwdng củxsgza anh, sao côklovptcp thểftpo nhẫbsman tâfjmqm từhomt bỏeric?

Mặneptc Thiêggoen Vũztej ôklovm Tầirpvn Phi vàhfwdo lòpfiing, hai ngưdhfuzteji khôklovng nóptcpi gìbmsy, chỉnjpn lặneptng lẽpedo cảpedom nhậneptn nhịwcvfp tim củxsgza nhau.


Nhưdhfu vậnepty làhfwd đfliqxsgz rồpkmci.

Trờzteji tốvdzei dầirpvn, bêggoen ngoàhfwdi sấfliqm vang chớggoep giậneptt, đfliqãcupj bắygift đfliqirpvu mưdhfua rảpedopkmcch.

“Mưdhfua rồpkmci, đfliqưdhfuztejng ởipxw đfliqâfjmqy rấfliqt khóptcp đfliqi, anh vềgarl sớggoem đfliqi.”

Tầirpvn Phi rờzteji khỏerici vòpfiing tay củxsgza Mặneptc Thiêggoen Vũztej.

“Anh… khôklovng mang ôklov.”

Tầirpvn Phi sữjeydng ngưdhfuzteji.

jeydi nàhfwdy làhfwd ngoạjzkpi ôklov, xe dừhomtng bêggoen ngoàhfwdi cổekking biệnboyt thựvsrg, xe củxsgza Mặneptc Thiêggoen Vũztejfdfich cổekking biệnboyt thựvsrg chắygifc khoảpedong mưdhfuzteji méeueft, vậnepty màhfwdztejng cầirpvn ôklov sao?

“Vậnepty em giúumgwp anh tìbmsym mộuzift chiếfjmqc.”

ptcpi xong Tầirpvn Phi liềgarln đfliqhdtvng dậnepty đfliqi vàhfwdo phòpfiing cấfliqt đfliqpkmc.

Mặneptc Thiêggoen Vũztej vỗvsrg tráfdfin.

Mộuzift hồpkmci sau, Tầirpvn Phi mang ra mộuzift chiếfjmqc ôklov đfliqưdhfua cho Mặneptc Thiêggoen Vũztej thậneptt.

“Vậnepty… anh đfliqi nhéeuef.”

Mặneptc Thiêggoen Vũztej cầirpvm ôklovdhfuggoec đfliqi, Tầirpvn Phi tiễpedon anh ra cửwutta, Mặneptc Thiêggoen Vũztej đfliqang đfliqwcvfnh mởipxw ôklov thìbmsy bấfliqt ngờztejggoeu lêggoen mộuzift tiếfjmqng.

“Ơvdze, ôklov hỏericng rồpkmci!”

Tầirpvn Phi nhìbmsyn ôklov, đfliqúumgwng làhfwd đfliqãcupj hỏericng rồpkmci.

“Làhfwdm sao đfliqâfjmqy?” Mặneptc Thiêggoen Vũztej nhìbmsyn Tầirpvn Phi, trêggoen mặneptt nởipxw nụbxqsdhfuzteji ranh mãcupjnh.

Tầirpvn Phi nhìbmsyn trờzteji mưdhfua bêggoen ngoàhfwdi, thựvsrgc ra đfliqâfjmqu cóptcpdhfua lớggoen, chạjzkpy hai bưdhfuggoec làhfwd tớggoei xe, nhưdhfung côklov khôklovng thểftpohfwdo nóptcpi thẳgarlng ra nhưdhfu vậnepty.

“Hay làhfwd tốvdzei nay anh đfliqhomtng…”

“Ừufvh.”

ptcpi xong, Mặneptc Thiêggoen Vũztej liềgarln quay ngưdhfuzteji đfliqi thẳgarlng vàhfwdo phòpfiing.

Tầirpvn Phi đfliqhdtvng sữjeydng tạjzkpi chỗvsrg, côklovpfiin chưdhfua kịwcvfp nóptcpi xong! Anh đfliqpkmcng ýrovgptcp dứhdtvt khoáfdfit quáfdfi chămzkong?

Bữjeyda tốvdzei làhfwd do Tầirpvn Phi đfliqípkmcch thâfjmqn nấfliqu, côklov nấfliqu hai báfdfit mìbmsy, Mặneptc Thiêggoen Vũztej ămzkon rấfliqt ngon miệnboyng.

Anh còpfiin nhớggoe sau khi kếfjmqt hôklovn, Tầirpvn Phi từhomtng mờzteji anh vềgarl nhàhfwd ămzkon cơjeydm nhưdhfung anh chưdhfua ămzkon mộuzift lầirpvn nàhfwdo, khôklovng ngờztejklov nấfliqu ămzkon ngon tớggoei vậnepty.

Buổekkii tốvdzei, Tầirpvn Phi lấfliqy trong tủxsgz ra mộuzift bộuzif chămzkon mềgarln, chuẩvsrgn bịwcvf đfliqi dọneptn dẹneptp phòpfiing kháfdfich

Mặneptc Thiêggoen Vũztej đfliqhdtvng ởipxw ngoàhfwdi cửwutta phòpfiing kháfdfich nhìbmsyn theo côklov.

“Phòpfiing nàhfwdy trưdhfuggoec đfliqâfjmqy khôklovng cóptcp ngưdhfuzteji ởipxw, sau khi em tớggoei thìbmsy ngủxsgzipxw phòpfiing chípkmcnh, anh ngủxsgz tạjzkpm ởipxw đfliqâfjmqy mộuzift đfliqêggoem.”

Tầirpvn Phi vừhomta trảpedoi ga giưdhfuztejng, vừhomta nóptcpi.

Dọneptn dẹneptp xong, côklovdhfuggoec ra cửwutta, “Anh ngủxsgz sớggoem đfliqi!”

Mộuzift tay Mặneptc Thiêggoen Vũztej chắygifn ngang cửwutta, chặneptn đfliqưdhfuztejng đfliqi củxsgza Tầirpvn Phi.

“Anh ngủxsgz phòpfiing nàhfwdy, em thìbmsy sao?”

“Em ởipxw phòpfiing bêggoen cạjzkpnh.”

“Em khôklovng ngủxsgzqbknng anh sao?” Mặneptc Thiêggoen Vũztejpkmc dỏericm hỏerici lạjzkpi.

Hai máfdfi Tầirpvn Phi ửwuttng hồpkmcng, côklov vẫbsman luôklovn trốvdzen tráfdfinh vấfliqn đfliqgarlhfwdy, khôklovng ngờztej Mặneptc Thiêggoen Vũztej lạjzkpi hỏerici thẳgarlng ra nhưdhfu vậnepty.

Họnepthfwd vợjzkp chồpkmcng màhfwd!

- -- Hếfjmqt ---

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.