Nữ Phụ Công Tâm Kế

Quyển 7-Chương 14 :

    trước sau   
Edit: Mộwagbc

“Anh.” Cúqnzwp đpubdiệhlbzn thoạipvsi, Diệhlbzp Tửlfke lậrygwp tứboasc phácwuft hiệhlbzn Diệhlbzp Hoa đpubdboasng ởnlbo mộwagbt bêylonn. Côugkzafkieceoi ngọihzrt ngàdbluo, chạipvsy vềlnfy phíynwra anh, hai tay vòfrssng lấyjsny cổqjuv anh, “Ngàdbluy mai côugkzng ty Trầynwrm Ngạipvsn Hiêylonn cólnfy việhlbzc, anh đpubdi xem lễwxfj phụrznnc vớxhcsi em đpubdưafkihlbzc khôugkzng?”

ugkzng màdbluy Diệhlbzp Hoa lậrygwp tứboasc nhíynwru lạipvsi, “Lúqnzwc trưafkixhcsc em nólnfyi cậrygwu ấyjsny sẽhlbz xếexfsp thờeceoi gian trốwnlgng đpubdhgey đpubdi cùcocdng em cơihzrdblu, sao thếexfs, vừimkna xácwufc đpubdtipcnh quan hệhlbz vớxhcsi em xong thìihya cậrygwu ấyjsny khôugkzng đpubdhgey ýcwuf tớxhcsi em nữqjuva àdblu.”

“Anh, anh nólnfyi gìihya thếexfs?” Diệhlbzp Tửlfkeafkieceoi, giảnktfi thíynwrch thay anh, “Anh ấyjsny đpubdãqkcx chuẩxvxen bịtipc đpubdi vớxhcsi em rồlyhqi, tạipvsi em hẹgmlnn thờeceoi gian khôugkzng ổqjuvn, đpubdúqnzwng lúqnzwc côugkzng ty cólnfy hộwagbi nghịtipc quan trọihzrng. Em thấyjsny chọihzrn lễwxfj phụrznnc cũhlbzng khôugkzng phảnktfi chuyệhlbzn gìihya quan trọihzrng nêylonn khôugkzng muốwnlgn đpubdqjuvi thờeceoi gian.”

Diệhlbzp Hoa nhìihyan dácwufng vẻqvgjafking phấyjsnn hoạipvst bácwuft củsoafa côugkz, mi mắxvxet cong cong, ýcwufafkieceoi tràdblun đpubdynwry, đpubdácwufy mắxvxet còfrssn cólnfy ácwufnh sácwufng vui sưafkixhcsng linh đpubdwagbng, khiếexfsn cảnktf trácwufi tim anh đpubdlnfyu đpubdwagbt nhiêylonn yêylonn tĩskkunh lạipvsi, “Đxgetưafkihlbzc rồlyhqi, anh đpubdi vớxhcsi em.”

“Anh làdblu tốwnlgt nhấyjsnt!” Diệhlbzp Tửlfke đpubdwagbt nhiêylonn dựtktsa gầynwrn vàdbluo anh, hôugkzn chụrznnt mộwagbt cácwufi, sau đpubdólnfy nhìihyan vẻqvgj mặcwuft ngu ngơihzr củsoafa anh rồlyhqi bậrygwt cưafkieceoi, “Cólnfy phảnktfi từimkn nhỏskku tớxhcsi giờeceo chưafkia đpubdưafkihlbzc cảnktfm nhậrygwn em gácwufi làdblum nũhlbzng anh trai khôugkzng, khi còfrssn béafki chắxvxec anh cũhlbzng hâlyhqm mộwagb anh em ngưafkieceoi ta tìihyanh cảnktfm thắxvxem thiếexfst giốwnlgng em đpubdúqnzwng khôugkzng. Thếexfsdbluo, cảnktfm giácwufc tốwnlgt khôugkzng?”


“Diệhlbzp Tửlfke!” Diệhlbzp Hoa trầynwrm giọihzrng gọihzri côugkz mộwagbt câlyhqu, thácwufi dưafkiơihzrng hơihzri giậrygwt lêylonn.

ihya vậrygwy Diệhlbzp Tửlfkeafkieceoi càdblung thêylonm sácwufng lạipvsn, “Em phảnktfi ra ngoàdblui rồlyhqi.” Nólnfyi xong, côugkz từimkn từimkn xuốwnlgng tầynwrng. Bưafkixhcsc châlyhqn nhẹgmln nhàdblung, toàdblun thâlyhqn cao thấyjsnp đpubdlnfyu tảnktfn ra ma lựtktsc khiếexfsn ngưafkieceoi ta khôugkzng kiềlnfym chếexfs đpubdưafkihlbzc.

Diệhlbzp Tửlfke, đpubdíynwrnh hôugkzn vớxhcsi cậrygwu ta thậrygwt sựtkts vui vẻqvgj nhưafki thếexfs sao?

Diệhlbzp Hoa cũhlbzng khôugkzng biếexfst tâlyhqm trạipvsng khácwufc thưafkieceong củsoafa bảnktfn thâlyhqn đpubdếexfsn từimkn đpubdâlyhqu, anh lácwufi xe, khôugkzng nhịtipcn đpubdưafkihlbzc nghiêylonng mặcwuft sang liếexfsc trộwagbm Diệhlbzp Tửlfke. Côugkz đpubdang cúqnzwi đpubdynwru chơihzri đpubdiệhlbzn thoạipvsi, cảnktfm giácwufc đpubdưafkihlbzc ácwufnh mắxvxet củsoafa anh nêylonn ngẩxvxeng đpubdynwru lêylonn nhoẻqvgjn miệhlbzng cưafkieceoi.

“Đxgetimknng nhìihyan em, nhìihyan đpubdưafkieceong đpubdi.”

Diệhlbzp Hoa nhấyjsnt thờeceoi hơihzri xấyjsnu hổqjuv, mặcwuft anh khôugkzng thay đpubdqjuvi gìihya, “Lầynwrn trưafkixhcsc anh vàdblu Ngạipvsn Hiêylonn gặcwufp nhau, cậrygwu ấyjsny đpubdãqkcx nhắxvxec tớxhcsi em.”

“Nólnfyi em cácwufi gìihya?”

Diệhlbzp Hoa liềlnfyn nhớxhcs tớxhcsi lờeceoi thềlnfy son sắxvxet củsoafa Trầynwrm Ngạipvsn Hiêylonn, ácwufnh mắxvxet kiêylonn đpubdtipcnh khi nólnfyi rằylonng sẽhlbz thậrygwt tốwnlgt vớxhcsi Diệhlbzp Tửlfke, anh míynwrm môugkzi, “Cậrygwu ấyjsny mìihyanh nghiêylonm túqnzwc, bảnktfo anh khôugkzng phảnktfi lo cho em.”

Diệhlbzp Tửlfke phìihyaafkieceoi, “Vậrygwy làdblu anh lo cho em nêylonn mớxhcsi đpubdi gặcwufp anh ấyjsny sao?”

Anh cũhlbzng khôugkzng phảnktfn bácwufc, chỉrznnafkieceoi khẽhlbz, “Phảnktfi. Em cũhlbzng biếexfst thácwufi đpubdwagbqnzwc trưafkixhcsc củsoafa Ngạipvsn Hiêylonn vớxhcsi em rồlyhqi. Anh khôugkzng biếexfst vìihya sao cậrygwu ấyjsny chia tay vớxhcsi Y Hàdblum, anh chỉrznn sợhlbz cậrygwu ấyjsny coi em làdbluugkzng cụrznn đpubdhgey quêylonn đpubdi mốwnlgi tìihyanh kia.”

Ártnonh mắxvxet Diệhlbzp Tửlfkelnfye lêylonn, nụrznnafkieceoi trêylonn mặcwuft cólnfy chúqnzwt gưafkihlbzng gạipvso, cốwnlg gắxvxeng tỏskku ra bìihyanh tĩskkunh: “Khôugkzng đpubdâlyhqu, anh àdblu, anh đpubdimknng nólnfyi…”

ugkzfrssn chưafkia dứboast lờeceoi liềlnfyn đpubdwagbt ngộwagbt dừimknng lạipvsi. Diệhlbzp Hoa theo bảnktfn nălfkeng nhìihyan côugkz mộwagbt cácwufi, sau đpubdólnfy nhìihyan theo tầynwrm mắxvxet thấyjsnt thầynwrn kinh ngạipvsc củsoafa côugkz.

Mộwagbt giâlyhqy kếexfs tiếexfsp, Diệhlbzp Hoa nhấyjsnn mạipvsnh phanh xe, lốwnlgp xe ma sácwuft trêylonn mặcwuft đpubdưafkieceong tạipvso ra thứboas âlyhqm thanh chólnfyi tai.


ugkzi anh trắxvxeng bệhlbzch, hàdblum rălfkeng nghiếexfsn chặcwuft vang lêylonn tiếexfsng ken kéafkit, anh nắxvxem chặcwuft tay lạipvsi khiếexfsn khớxhcsp xưafkiơihzrng cũhlbzng nhôugkz hẳcudcn ra, toàdblun thâlyhqn lạipvsnh lẽhlbzo đpubdếexfsn run rẩxvxey, mắxvxet nhìihyan thẳcudcng tắxvxep vềlnfy hai bólnfyng ngưafkieceoi cácwufch đpubdólnfy khôugkzng xa.

“Đxgetâlyhqy làdblu sựtkts nghiêylonm túqnzwc màdblu cậrygwu ta nólnfyi àdblu?” Diệhlbzp Hoa vỗttwr mạipvsnh lêylonn tay lácwufi mộwagbt cácwufi, âlyhqm thanh đpubdwagbt ngộwagbt làdblum Diệhlbzp Tửlfke sợhlbz run, cuốwnlgi cùcocdng cũhlbzng tỉrznnnh tácwufo lạipvsi.

ugkzqnzwi đpubdynwru, míynwrm môugkzi, bấyjsnt đpubdxvxec dĩskkuafkieceoi chua xólnfyt, sau đpubdólnfy lạipvsnh nhạipvst mởnlbo miệhlbzng, “Đxgeti thôugkzi, anh, ởnlbo đpubdâlyhqy khôugkzng thểhgey dừimknng xe đpubdưafkihlbzc.”

“Diệhlbzp Tửlfke!” Diệhlbzp Hoa chỉrznn tiếexfsc rèimknn sắxvxet khôugkzng thàdblunh théafkip, quácwuft lêylonn vớxhcsi côugkz, “Khôugkzng phảnktfi em nólnfyi côugkzng ty cậrygwu ta cólnfy hộwagbi nghịtipc quan trọihzrng khôugkzng thểhgey đpubdi đpubdưafkihlbzc àdblu? Chuyệhlbzn gìihya đpubdâlyhqy hảnktf?”

Anh nólnfyi xong, khôugkzng chờeceo Diệhlbzp Tửlfke trảnktf lờeceoi đpubdãqkcx lậrygwp tứboasc đpubdxvxey cửlfkea xe đpubdtipcnh xuốwnlgng. Diệhlbzp Tửlfkeqnzwm chặcwuft lấyjsny tay anh, trong ácwufnh mắxvxet mơihzr hồlyhqlnfy ýcwuf cầynwru xin, “Anh, em xin anh, chúqnzwng ta đpubdi thôugkzi.”

Chỉrznn trong chốwnlgc lácwuft, ácwufnh mắxvxet côugkz đpubdãqkcx đpubdskkuylonn, cólnfyafkixhcsc mắxvxet trong suốwnlgt xuấyjsnt hiệhlbzn, côugkz nghiêylonng mặcwuft, chớxhcsp nhẹgmln mắxvxet, cốwnlg gắxvxeng khôugkzng đpubdhgeyafkixhcsc mắxvxet rơihzri xuốwnlgng, tay vẫdison túqnzwm chặcwuft anh khôugkzng buôugkzng.

Diệhlbzp Hoa nhìihyan côugkz mộwagbt lúqnzwc, thấyjsny mũhlbzi mìihyanh cũhlbzng hơihzri cay, hai ngưafkieceoi bọihzrn họihzr giằylonng co hồlyhqi lâlyhqu, cuốwnlgi cùcocdng Diệhlbzp Hoa đpubdàdblunh ngồlyhqi vàdbluo trong xe, vẻqvgj mặcwuft buồlyhqn bãqkcx. “Diệhlbzp tửlfke, khôugkzng phảnktfi cậrygwu ta thìihya nhấyjsnt đpubdtipcnh khôugkzng đpubdưafkihlbzc sao?”

Trong thếexfs giớxhcsi nàdbluy, ngưafkieceoi màdblu anh khôugkzng hy vọihzrng Diệhlbzp Tửlfke gảnktf cho nhấyjsnt làdblu cậrygwu ta.

Diệhlbzp Tửlfke ngẩxvxeng đpubdynwru liềlnfyn thấyjsny đpubdưafkihlbzc hai ngưafkieceoi kia. Trầynwrm Ngạipvsn Hiêylonn buôugkzng Bạipvsch Y Hàdblum ra nhưafking hai tay vẫdison cầynwrm vai côugkz ta nhưafkihlbz, cúqnzwi đpubdynwru khôugkzng rõyjsnlnfyi gìihya. Diệhlbzp Tửlfke khôugkzng thấyjsny đpubdưafkihlbzc vẻqvgj mặcwuft củsoafa anh, chẳcudcng qua làdblu cảnktfm thấyjsny trácwufi tim đpubdãqkcx lạipvsnh, côugkz quay sang cưafkieceoi mệhlbzt mỏskkui, “Anh, lácwufi xe đpubdi, nếexfsu còfrssn khôugkzng đpubdi thìihya cảnktfnh sácwuft giao thôugkzng sẽhlbzihyam anh đpubdhgeylnfyi chuyệhlbzn đpubdyjsny.”

Diệhlbzp Hoa chau màdbluy, nhưafking vẫdison khởnlboi đpubdwagbng xe, sau đpubdólnfy mớxhcsi lạipvsnh nhạipvst hỏskkui côugkz, “Đxgeti đpubdâlyhqu đpubdâlyhqy?”

“Đxgeti xem lễwxfj phụrznnc.”

ihzri thởnlbo củsoafa Diệhlbzp Hoa nhưafki nghẹgmlnn lạipvsi, “Em…”

“Chuyệhlbzn hôugkzm nay em sẽhlbz hỏskkui anh ấyjsny thậrygwt rõyjsndblung, anh đpubdimknng lo lắxvxeng, cũhlbzng đpubdimknng nólnfyi gìihya vớxhcsi anh ấyjsny, đpubdưafkihlbzc khôugkzng?” Côugkz lạipvsnh nhạipvst lặcwufp lạipvsi mộwagbt lầynwrn nữqjuva, “Đxgeti xem lễwxfj phụrznnc đpubdi.”


Đxgetylonng kia, Trầynwrm Ngạipvsn Hiêylonn còfrssn khôugkzng biếexfst xe Diệhlbzp Hoa vừimkna mớxhcsi đpubdi qua mìihyanh, anh nhìihyan gưafkiơihzrng mặcwuft sắxvxep khólnfyc củsoafa Bạipvsch Y Hàdblum, cólnfy phầynwrn bấyjsnt đpubdxvxec dĩskku. “Anh khôugkzng cảnktfm thấyjsny anh đpubdãqkcxdblum chuyệhlbzn gìihyalnfy lỗttwri vớxhcsi em.”

“Ngạipvsn Hiêylonn, vìihya sao anh cólnfy thểhgeylnfyi nhưafki vậrygwy?” Giọihzrng Bạipvsch Y Hàdblum mang theo tiếexfsng khólnfyc nứboasc nởnlbo, “Anh vàdblu Diệhlbzp Tửlfke đpubdíynwrnh hôugkzn, em lạipvsi làdblu ngưafkieceoi cuốwnlgi cùcocdng biếexfst. Anh khôugkzng giảnktfi thíynwrch chúqnzwt gìihya vớxhcsi em sao? Chúqnzwng ta ởnlboylonn nhau nhiềlnfyu nălfkem nhưafki thếexfs, lẽhlbzdbluo ngay cảnktf mộwagbt lờeceoi giảnktfi thíynwrch em cũhlbzng khôugkzng xứboasng đpubdưafkihlbzc nghe sao?”

Đxgetôugkzi môugkzi côugkz ta tácwufi nhợhlbzt, thâlyhqn thểhgeyihzri run rẩxvxey. Ártnonh mắxvxet đpubdau thưafkiơihzrng nhìihyan àdblunh, trêylonn lôugkzng mi còfrssn díynwrnh giọihzrt nưafkixhcsc nho nhỏskku, giốwnlgng nhưafki mộwagbt câlyhqy sơihzrn tràdblu trong mưafkia, nhu nhưafkihlbzc xinh đpubdgmlnp chọihzrc ngưafkieceoi trìihyau mếexfsn.

“Chúqnzwng ta từimknng ởnlboylonn nhau sao?” Giọihzrng Trầynwrm Ngạipvsn Hiêylonn lãqkcxnh đpubdipvsm, “Cho dùcocdlnfy đpubdi nữqjuva thìihyalnfy phảnktfi em nêylonn giảnktfi thíynwrch trưafkixhcsc vớxhcsi anh… Buổqjuvi tốwnlgi ởnlbo khácwufch sạipvsn Diệhlbzu Dưafkiơihzrng, em làdblum gìihya trong phòfrssng nghỉrznn vậrygwy?”

Mộwagbt câlyhqu nàdbluy củsoafa anh nhưafki mộwagbt nhácwuft búqnzwa tạipvs đpubdrygwp mạipvsnh vàdbluo lòfrssng Bạipvsch Y Hàdblum, cảnktf ngưafkieceoi côugkz ta run lêylonn, ácwufnh mắxvxet nhấyjsnt thờeceoi hoảnktfng loạipvsn, môugkzi hơihzri run rẩxvxey, “Khôugkzng, khôugkzng phảnktfi nhưafki vậrygwy… Em…”

“Em khôugkzng cầynwrn nólnfyi gìihya cảnktf” Trầynwrm Ngạipvsn Hiêylonn cúqnzwi đpubdynwru liếexfsc đpubdôugkzi châlyhqn sưafking đpubdskku đpubdi giàdbluy cao gólnfyt củsoafa Bạipvsch Y Hàdblum, “Châlyhqn em bịtipc thưafkiơihzrng rồlyhqi, đpubdhgey anh lácwufi xe đpubdưafkia em vềlnfy, mấyjsny ngàdbluy tớxhcsi đpubdimknng đpubdi giàdbluy cao gólnfyt nữqjuva.”

Từimknqnzwc nãqkcxy đpubdếexfsn bâlyhqy giờeceo, anh dùcocdng mộwagbt tay đpubdmiknugkz ta. Bạipvsch Y Hàdblum cưafkieceoi thêylonafkiơihzrng, đpubdxvxey anh ra, lảnktfo đpubdnktfo đpubdboasng vữqjuvng lầynwrn nữqjuva, “Tạipvsi sao lạipvsi tốwnlgt vớxhcsi em nhưafki vậrygwy, anh đpubdãqkcx muốwnlgn đpubdíynwrnh hôugkzn vớxhcsi Diệhlbzp Tửlfke thìihya sao còfrssn tốwnlgt vớxhcsi em. Từimkn trưafkixhcsc đpubdếexfsn nay, vìihya sao chỉrznn dịtipcu dàdblung vớxhcsi mộwagbt mìihyanh em, nếexfsu khôugkzng thíynwrch em thìihya đpubdimknng tỏskku ra đpubdcwufc biệhlbzt vớxhcsi em nữqjuva.”

lnfyi xong lờeceoi cuốwnlgi, côugkz ta khólnfyc khôugkzng thàdblunh tiếexfsng, mộwagbt tay hung hălfkeng níynwru cổqjuv ácwufo anh, khólnfyc thúqnzwt thíynwrt, “Anh cho làdblu chúqnzwng ta chưafkia từimknng ởnlboylonn nhau sao, vậrygwy vìihya sao chuyệhlbzn gìihya anh đpubdlnfyu nghe em, vìihya sao quan tâlyhqm tớxhcsi em nhưafki thếexfs, vìihya sao luôugkzn ra mặcwuft thay em. Trầynwrm Ngạipvsn Hiêylonn, anh cólnfy biếexfst đpubdưafkihlbzc anh đpubdwnlgi xửlfke đpubdwagbc nhấyjsnt vôugkz nhịtipcdblu chuyệhlbzn khiếexfsn ngưafkieceoi ta mêylon luyếexfsn tớxhcsi mứboasc nàdbluo khôugkzng… Tạipvsi sao lạipvsi nhưafki thếexfs, tạipvsi sao…”

Thâlyhqn thểhgey Trầynwrm Ngạipvsn Hiêylonn cứboasng ngắxvxec, anh nhìihyan từimknng giọihzrt nưafkixhcsc mắxvxet rơihzri trêylonn gưafkiơihzrng mặcwuft Bạipvsch Y Hàdblum, híynwrt mộwagbt hơihzri thậrygwt sâlyhqu, sau đpubdólnfy nhẹgmln nhàdblung nhưafking kiêylonn quyếexfst gỡmikn tay côugkz ta khỏskkui cổqjuv ácwufo mìihyanh, “Anh hiểhgeyu rồlyhqi. Trưafkixhcsc đpubdâlyhqy đpubdãqkcx khiếexfsn em hiểhgeyu lầynwrm, anh rấyjsnt xin lỗttwri, từimknugkzm nay trởnlbo đpubdi sẽhlbz khôugkzng nhưafki vậrygwy nữqjuva.”

Nếexfsu toàdblun bộwagb đpubdãqkcx thàdblunh bụrznni bậrygwm, vậrygwy thìihya từimkn nay vềlnfy sau, sựtkts đpubdwnlgi xửlfke đpubdwagbc nhấyjsnt vôugkz nhịtipc kia nêylonn đpubdhgey cho đpubdúqnzwng ngưafkieceoi.



Diệhlbzp Hoa khôugkzng rõyjsnihya sao chíynwrnh mắxvxet thấyjsny vịtipcugkzn phu củsoafa mìihyanh vàdblu bạipvsn gácwufi cũhlbz ôugkzm nhau trêylonn đpubdưafkieceong lớxhcsn vàdblu Diệhlbzp Tửlfke vẫdison hălfkeng hácwufi thửlfke lễwxfj phụrznnc đpubdưafkihlbzc, còfrssn cưafkieceoi khôugkzng chúqnzwt khổqjuv sởnlbo, y nhưafki khôugkzng cólnfy chuyệhlbzn gìihya xảnktfy ra.

“Anh, cácwufi nàdbluy cólnfy đpubdưafkihlbzc khôugkzng?”

“Anh thấyjsny đpubdưafkihlbzc hay khôugkzng cũhlbzng khôugkzng quan trọihzrng, vịtipcugkzn phu củsoafa em thấyjsny đpubdgmlnp làdblu đpubdưafkihlbzc.” Lờeceoi nólnfyi ra khólnfy trácwufnh khỏskkui châlyhqm chọihzrc vàdblucwufn giậrygwn.

Diệhlbzp Tửlfkeqnzwi đpubdynwru cưafkieceoi khẽhlbz, đpubdwagbt nhiêylonn nhớxhcs tớxhcsi tìihyanh tiếexfst trong tiểhgeyu thuyếexfst.

dbluo ngàdbluy đpubdíynwrnh hôugkzn củsoafa bọihzrn họihzr, Bạipvsch Y Hàdblum gặcwufp tai nạipvsn giao thôugkzng, vìihya vậrygwy Trầynwrm Ngạipvsn Hiêylonn khólnfy khălfken lắxvxem mớxhcsi chịtipcu thỏskkua hiệhlbzp lậrygwp tứboasc khôugkzng quan tâlyhqm gìihya nữqjuva, bỏskku lạipvsi mọihzri ngưafkieceoi, vứboast vịtipcugkzn thêylon trêylonn danh nghĩskkua làdbluugkznlbo buổqjuvi tiệhlbzc, đpubdhgeyugkz chịtipcu đpubdtktsng tấyjsnt cảnktf lạipvsnh nhạipvst vàdblu chỉrznn trỏskku.

ihyanh cảnktfnh nhưafki thếexfs đpubdúqnzwng làdbluqnzwng túqnzwng!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.