Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 982 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 28

    trước sau   
Editor: May

Vừfmgna rồnlski Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng còsftnn khẩtpvdn trưigeiơeqmsng luốngohng cuốngohng, giờrrbe đmyzkázoaby lòsftnng trởhmpsxrocn hơeqmsi thấeejlp thỏymjxm bấeejlt an lêxrocn.

Tạqgiai sao anh khôzrjcng nówhsfi chuyệmyzkn? Làrmgs khôzrjcng cao hứhkrtng ưigei?

Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng lặgeonng lẽxrocozeing míwnsf mắsftnt, len léiekon nhìeqmsn Tầjtfzn Dĩwfma Nam mộngoht cázoabi, quảmxiq nhiêxrocn nhìeqmsn thấeejly mấeejlt mázoabc nhàrmgsn nhạqgiat trêxrocn mặgeont ngưigeirrbei đmyzkàrmgsn ôzrjcng.

Anh nhậdkmsn biếxyott đmyzkưigeiixptc côzrjc đmyzkang nhìeqmsn anh, miễetfbn cưigeimhumng kéiekoo ra mộngoht nụixptigeirrbei vớbwcfi anh: “Khôzrjcng biếxyott? Làrmgs khôzrjcng thíwnsfch đmyzki?”

Ngữvtnn khíwnsf anh rấeejlt nhạqgiat, nhưigeing lạqgiai mang theo bi thưigeiơeqmsng nồnlskng đmyzkdkmsm.




ozeim củhmpsa Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng, giốngohng nhưigeirmgs bịhkrt vậdkmst gìeqms đmyzkówhsf hung hăajbpng bắsftnt lấeejly, tówhsfm đmyzkau thàrmgsnh mộngoht đmyzkrmgsn, côzrjc nghĩwfmavxqhng khôzrjcng nghĩwfma tớbwcfi liềixptn lắsftnc đmyzkjtfzu, buộngoht miệmyzkng mởhmps miệmyzkng nówhsfi ra: “Khôzrjcng, khôzrjcng phảmxiqi...”

Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng ýwsur thứhkrtc đmyzkưigeiixptc chíwnsfnh mìeqmsnh nówhsfi cázoabi gìeqms, mặgeont đmyzkngoht nhiêxrocn giốngohng nhưigeirmgs bịhkrt lửlbpha thiêxrocu, vôzrjculllng nówhsfng bỏymjxng.

Tầjtfzn Dĩwfma Nam ngưigeiixptc lạqgiai giốngohng nhưigeirmgs đmyzkhkrta béieko nhậdkmsn đmyzkưigeiixptc mówhsfn đmyzknlsk chơeqmsi, đmyzkgeonc biệmyzkt vui mừfmgnng ôzrjcm côzrjc, cưigeirrbei ra tiếxyotng, thậdkmsm chíwnsfsftnn cọxyotzoabt đmyzkjtfzu ởhmps chỗvtnnzrjc.

Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng xấeejlu hổwsur, bịhkrt cửlbph chỉwnsf nhưigei vậdkmsy củhmpsa anh, chọxyotc cho míwnsfm môzrjci cưigeirrbei ra tiếxyotng, đmyzkázoaby lòsftnng cũvxqhng trởhmpsxrocn vôzrjculllng vui mừfmgnng theo.

Anh thíwnsfch côzrjc đmyzkúuibeng khôzrjcng? Cho nêxrocn mớbwcfi sẽxroc khôzrjcng cầjtfzm lòsftnng nổwsuri chạqgiam vàrmgso côzrjc, cho nêxrocn mớbwcfi sẽxroc đmyzkngohi tốngoht vớbwcfi côzrjc nhưigei vậdkmsy, cho nêxrocn mớbwcfi sẽxroc hỏymjxi côzrjcwhsf thíwnsfch anh hay khôzrjcng, cho nêxrocn sau khi nghe đmyzkưigeiixptc côzrjcwhsfi khôzrjcng biếxyott mớbwcfi khổwsur sởhmps suy sụixptp nhưigei vậdkmsy...

rmgszrjc, ởhmps trong tiếxyotp xúuibec nưigeibwcfc chảmxiqy thàrmgsnh dòsftnng vớbwcfi anh, cũvxqhng yêxrocu thíwnsfch anh đmyzki?

Nếxyotu khôzrjcng, vàrmgso lúuibec anh chạqgiam vàrmgso côzrjc, côzrjc chẳztfhng nhữvtnnng khôzrjcng cówhsf cựozei tuyệmyzkt anh, ngưigeiixptc lạqgiai còsftnn lúuiben xuốngohng thậdkmst sâozeiu vàrmgso trong đmyzkówhsf.

Nếxyotu khôzrjcng, côzrjc sẽxroc khôzrjcng luôzrjcn khôzrjcng cầjtfzm lòsftnng nổwsuri dùulllng anh so sázoabnh vớbwcfi đmyzkqgiai BOSS, sau đmyzkówhsf sẽxroc cảmxiqm thấeejly anh còsftnn tốngoht hơeqmsn đmyzkqgiai BOSS.

Nếxyotu khôzrjcng, côzrjc sẽxroc khôzrjcng rấeejlt nhiềixptu lầjtfzn, mấeejlt mázoabc vìeqms anh, cao hứhkrtng vìeqms anh, còsftnn muốngohn trôzrjci qua mộngoht đmyzkrrbei tốngoht đmyzkyzawp đmyzkơeqmsn giảmxiqn nhưigei vậdkmsy vớbwcfi anh.

“Vậdkmsy còsftnn anh?” Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng thu hồnlski nụixptigeirrbei, ngẩtpvdng đmyzkjtfzu, mắsftnt đmyzken sázoabng nhìeqmsn chằuibem chằuibem Tầjtfzn Dĩwfma Nam, hỏymjxi: “Anh thíwnsfch em sao?”

Khówhsfe môzrjci Tầjtfzn Dĩwfma Nam nâozeing lêxrocn mộngoht nụixptigeirrbei nhạqgiat, anh cúuibei đmyzkjtfzu, dázoabn lêxrocn môzrjci côzrjc: “Em đmyzkzoabn đmyzki?”

zrjc hấeejlp củhmpsa Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng dừfmgnng lạqgiai, đmyzkymjx mặgeont rủhmps tầjtfzm mắsftnt xuốngohng.

Đdsqkjtfzu lưigeimhumi củhmpsa Tầjtfzn Dĩwfma Nam nhẹyzaw nhàrmgsng thăajbpm dòsftnrmgso môzrjci côzrjc, ngữvtnn khíwnsfrmgsm hồnlskwhsfi: “Thíwnsfch... Rấeejlt thíwnsfch... Cho nêxrocn, em bằuibeng lòsftnng ởhmpsulllng mộngoht chỗvtnn vớbwcfi anh, trôzrjci qua cảmxiq đmyzkrrbei khôzrjcng?”




Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng nhẹyzaw nhàrmgsng “ừfmgn” mộngoht tiếxyotng, sau mộngoht lázoabt, lạqgiai nówhsfi: “Bằuibeng lòsftnng.”

Tầjtfzn Dĩwfma Nam cạqgiay mởhmpszrjci côzrjc, quấeejln quanh đmyzkjtfzu lưigeimhumi củhmpsa côzrjc, mộngoht cázoabi tay kházoabc, lạqgiai sờrrbe tớbwcfi mộngoht bêxrocn, Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng nghe đmyzkưigeiixptc mộngoht tiếxyotng vang răajbpng rắsftnc, tiếxyotp đmyzkówhsf Tầjtfzn Dĩwfma Nam liềixptn buôzrjcng môzrjci côzrjc ra, mộngoht cázoabi nhẫjffnn kim cưigeiơeqmsng xinh đmyzkyzawp vàrmgs tinh xảmxiqo, hiệmyzkn ra ởhmps trưigeibwcfc mặgeont côzrjc: “Lấeejly nhẫjffnn kim cưigeiơeqmsng trêxrocn tay anh xuốngohng, đmyzkwsuri thàrmgsnh cázoabi nàrmgsy đmyzki.”

Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng sữvtnnng sờrrbe.

Tầjtfzn Dĩwfma Nam kéiekoo tay côzrjc, lấeejly nhẫjffnn hếxyott hạqgian đmyzkeo trêxrocn ngówhsfn ázoabp úuibet củhmpsa côzrjcrmgso lúuibec kếxyott hôzrjcn xuốngohng, chậdkmsm rãwfmai đmyzkeo chiếxyotc nhẫjffnn vừfmgna mớbwcfi mua nàrmgsy lêxrocn: “Chiếxyotc nhẫjffnn kia, khôzrjcng cầjtfzn nữvtnna, bởhmpsi vìeqmswhsf thuầjtfzn túuibey chuẩtpvdn bịhkrt bởhmpsi vìeqmszrjcn nhâozein, màrmgs chiếxyotc nhẫjffnn nàrmgsy, làrmgs anh cho em.”

Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng hoàrmgsn toàrmgsn hówhsfa đmyzkázoab, đmyzkếxyotn lôzrjcng mi cũvxqhng chớbwcfp mộngoht cázoabi.

Tầjtfzn Dĩwfma Nam nhẹyzaw nhàrmgsng vỗvtnn đmyzkjtfzu côzrjc, gọxyoti lấeejly lạqgiai tinh thầjtfzn củhmpsa côzrjc: “Thíwnsfch khôzrjcng?”

“Thíwnsfch.” Trìeqmsnh Thanh Thôzrjcng gậdkmst đmyzkjtfzu, nhẹyzaw giọxyotng hồnlski đmyzkázoabp, sau đmyzkówhsf liềixptn đmyzkưigeia cázoabnh tay ra, ôzrjcm lấeejly cầjtfzn cổwsur củhmpsa anh.

Thíwnsfch, làrmgs thíwnsfch châozein tâozeim thậdkmst ýwsur.

Thíwnsfch nhẫjffnn anh cho, càrmgsng thíwnsfch con ngưigeirrbei củhmpsa anh.

Thíwnsfch đmyzkếxyotn, sợixptwfmai mấeejlt đmyzki anh, cho nêxrocn nhữvtnnng chuyệmyzkn xấeejlu côzrjc từfmgnng làrmgsm, liềixptn coi nhưigeirmgswnsf mậdkmst củhmpsa mộngoht mìeqmsnh côzrjc, giấeejlu diếxyotm đmyzki.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.