Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 982 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 28

    trước sau   
Editor: May

Vừecmda rồxisni Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng cònalmn khẩvzodn trưsgdrơcyzxng luốrwefng cuốrwefng, giờrwef đkdgnázfxay lònalmng trởoedossidn hơcyzxi thấphhlp thỏvhfrm bấphhlt an lêssidn.

Tạfjxti sao anh khôbbeeng nólkmmi chuyệpyksn? Làoedo khôbbeeng cao hứygufng ưsgdr?

Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng lặvjexng lẽixnsgraang mícyzx mắgraat, len léfwtyn nhìcxwsn Tầftofn Dĩdlgh Nam mộwnevt cázfxai, quảtplc nhiêssidn nhìcxwsn thấphhly mấphhlt mázfxac nhàoedon nhạfjxtt trêssidn mặvjext ngưsgdrrwefi đkdgnàoedon ôbbeeng.

Anh nhậlkmmn biếaeudt đkdgnưsgdrqrsjc côbbee đkdgnang nhìcxwsn anh, miễxndpn cưsgdrvhtsng kéfwtyo ra mộwnevt nụxisnsgdrrwefi vớjdkyi anh: “Khôbbeeng biếaeudt? Làoedo khôbbeeng thícyzxch đkdgni?”

Ngữixns khícyzx anh rấphhlt nhạfjxtt, nhưsgdrng lạfjxti mang theo bi thưsgdrơcyzxng nồxisnng đkdgnlkmmm.




graam củssida Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng, giốrwefng nhưsgdroedo bịtzgb vậlkmmt gìcxws đkdgnólkmm hung hăvkfkng bắgraat lấphhly, tólkmmm đkdgnau thàoedonh mộwnevt đkdgnoedon, côbbee nghĩdlghvhfrng khôbbeeng nghĩdlgh tớjdkyi liềrqqvn lắgraac đkdgnftofu, buộwnevt miệpyksng mởoedo miệpyksng nólkmmi ra: “Khôbbeeng, khôbbeeng phảtplci...”

Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng ýinmn thứygufc đkdgnưsgdrqrsjc chícyzxnh mìcxwsnh nólkmmi cázfxai gìcxws, mặvjext đkdgnwnevt nhiêssidn giốrwefng nhưsgdroedo bịtzgb lửqmyaa thiêssidu, vôbbeesyrwng nólkmmng bỏvhfrng.

Tầftofn Dĩdlgh Nam ngưsgdrqrsjc lạfjxti giốrwefng nhưsgdroedo đkdgnygufa béfwty nhậlkmmn đkdgnưsgdrqrsjc mólkmmn đkdgnxisn chơcyzxi, đkdgnvjexc biệpykst vui mừecmdng ôbbeem côbbee, cưsgdrrwefi ra tiếaeudng, thậlkmmm chícyzxnalmn cọzfxazfxat đkdgnftofu ởoedo chỗlqbubbee.

Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng xấphhlu hổoelt, bịtzgb cửqmya chỉpyks nhưsgdr vậlkmmy củssida anh, chọzfxac cho mícyzxm môbbeei cưsgdrrwefi ra tiếaeudng, đkdgnázfxay lònalmng cũvhfrng trởoedossidn vôbbeesyrwng vui mừecmdng theo.

Anh thícyzxch côbbee đkdgnúctnmng khôbbeeng? Cho nêssidn mớjdkyi sẽixns khôbbeeng cầftofm lònalmng nổoelti chạfjxtm vàoedoo côbbee, cho nêssidn mớjdkyi sẽixns đkdgnrwefi tốrweft vớjdkyi côbbee nhưsgdr vậlkmmy, cho nêssidn mớjdkyi sẽixns hỏvhfri côbbeelkmm thícyzxch anh hay khôbbeeng, cho nêssidn sau khi nghe đkdgnưsgdrqrsjc côbbeelkmmi khôbbeeng biếaeudt mớjdkyi khổoelt sởoedo suy sụxisnp nhưsgdr vậlkmmy...

oedobbee, ởoedo trong tiếaeudp xúctnmc nưsgdrjdkyc chảtplcy thàoedonh dònalmng vớjdkyi anh, cũvhfrng yêssidu thícyzxch anh đkdgni?

Nếaeudu khôbbeeng, vàoedoo lúctnmc anh chạfjxtm vàoedoo côbbee, côbbee chẳdlghng nhữixnsng khôbbeeng cólkmm cựcxws tuyệpykst anh, ngưsgdrqrsjc lạfjxti cònalmn lúctnmn xuốrwefng thậlkmmt sâgraau vàoedoo trong đkdgnólkmm.

Nếaeudu khôbbeeng, côbbee sẽixns khôbbeeng luôbbeen khôbbeeng cầftofm lònalmng nổoelti dùsyrwng anh so sázfxanh vớjdkyi đkdgnfjxti BOSS, sau đkdgnólkmm sẽixns cảtplcm thấphhly anh cònalmn tốrweft hơcyzxn đkdgnfjxti BOSS.

Nếaeudu khôbbeeng, côbbee sẽixns khôbbeeng rấphhlt nhiềrqqvu lầftofn, mấphhlt mázfxac vìcxws anh, cao hứygufng vìcxws anh, cònalmn muốrwefn trôbbeei qua mộwnevt đkdgnrwefi tốrweft đkdgnjfqap đkdgnơcyzxn giảtplcn nhưsgdr vậlkmmy vớjdkyi anh.

“Vậlkmmy cònalmn anh?” Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng thu hồxisni nụxisnsgdrrwefi, ngẩvzodng đkdgnftofu, mắgraat đkdgnen sázfxang nhìcxwsn chằctnmm chằctnmm Tầftofn Dĩdlgh Nam, hỏvhfri: “Anh thícyzxch em sao?”

Khólkmme môbbeei Tầftofn Dĩdlgh Nam nâgraang lêssidn mộwnevt nụxisnsgdrrwefi nhạfjxtt, anh cúctnmi đkdgnftofu, dázfxan lêssidn môbbeei côbbee: “Em đkdgnzfxan đkdgni?”

bbee hấphhlp củssida Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng dừecmdng lạfjxti, đkdgnvhfr mặvjext rủssid tầftofm mắgraat xuốrwefng.

Đsgdrftofu lưsgdrvhtsi củssida Tầftofn Dĩdlgh Nam nhẹjfqa nhàoedong thăvkfkm dònalmoedoo môbbeei côbbee, ngữixns khícyzxoedom hồxisnlkmmi: “Thícyzxch... Rấphhlt thícyzxch... Cho nêssidn, em bằctnmng lònalmng ởoedosyrwng mộwnevt chỗlqbu vớjdkyi anh, trôbbeei qua cảtplc đkdgnrwefi khôbbeeng?”




Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng nhẹjfqa nhàoedong “ừecmd” mộwnevt tiếaeudng, sau mộwnevt lázfxat, lạfjxti nólkmmi: “Bằctnmng lònalmng.”

Tầftofn Dĩdlgh Nam cạfjxty mởoedobbeei côbbee, quấphhln quanh đkdgnftofu lưsgdrvhtsi củssida côbbee, mộwnevt cázfxai tay kházfxac, lạfjxti sờrwef tớjdkyi mộwnevt bêssidn, Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng nghe đkdgnưsgdrqrsjc mộwnevt tiếaeudng vang răvkfkng rắgraac, tiếaeudp đkdgnólkmm Tầftofn Dĩdlgh Nam liềrqqvn buôbbeeng môbbeei côbbee ra, mộwnevt cázfxai nhẫpyksn kim cưsgdrơcyzxng xinh đkdgnjfqap vàoedo tinh xảtplco, hiệpyksn ra ởoedo trưsgdrjdkyc mặvjext côbbee: “Lấphhly nhẫpyksn kim cưsgdrơcyzxng trêssidn tay anh xuốrwefng, đkdgnoelti thàoedonh cázfxai nàoedoy đkdgni.”

Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng sữixnsng sờrwef.

Tầftofn Dĩdlgh Nam kéfwtyo tay côbbee, lấphhly nhẫpyksn hếaeudt hạfjxtn đkdgneo trêssidn ngólkmmn ázfxap úctnmt củssida côbbeeoedoo lúctnmc kếaeudt hôbbeen xuốrwefng, chậlkmmm rãvhfri đkdgneo chiếaeudc nhẫpyksn vừecmda mớjdkyi mua nàoedoy lêssidn: “Chiếaeudc nhẫpyksn kia, khôbbeeng cầftofn nữixnsa, bởoedoi vìcxwslkmm thuầftofn túctnmy chuẩvzodn bịtzgb bởoedoi vìcxwsbbeen nhâgraan, màoedo chiếaeudc nhẫpyksn nàoedoy, làoedo anh cho em.”

Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng hoàoedon toàoedon hólkmma đkdgnázfxa, đkdgnếaeudn lôbbeeng mi cũvhfrng chớjdkyp mộwnevt cázfxai.

Tầftofn Dĩdlgh Nam nhẹjfqa nhàoedong vỗlqbu đkdgnftofu côbbee, gọzfxai lấphhly lạfjxti tinh thầftofn củssida côbbee: “Thícyzxch khôbbeeng?”

“Thícyzxch.” Trìcxwsnh Thanh Thôbbeeng gậlkmmt đkdgnftofu, nhẹjfqa giọzfxang hồxisni đkdgnázfxap, sau đkdgnólkmm liềrqqvn đkdgnưsgdra cázfxanh tay ra, ôbbeem lấphhly cầftofn cổoelt củssida anh.

Thícyzxch, làoedo thícyzxch châgraan tâgraam thậlkmmt ýinmn.

Thícyzxch nhẫpyksn anh cho, càoedong thícyzxch con ngưsgdrrwefi củssida anh.

Thícyzxch đkdgnếaeudn, sợqrsjvhfri mấphhlt đkdgni anh, cho nêssidn nhữixnsng chuyệpyksn xấphhlu côbbee từecmdng làoedom, liềrqqvn coi nhưsgdroedocyzx mậlkmmt củssida mộwnevt mìcxwsnh côbbee, giấphhlu diếaeudm đkdgni.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.