Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 982 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 28

    trước sau   
Editor: May

Vừkbzma rồlayni Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng còdpdfn khẩywzin trưfcpqơxnvtng luốuvzxng cuốuvzxng, giờughw đyeikákbzmy lòdpdfng trởdbakhelhn hơxnvti thấgyjap thỏrqdvm bấgyjat an lêhelhn.

Tạszmti sao anh khôfzlbng nóqiyxi chuyệarxdn? Làfcpq khôfzlbng cao hứmwskng ưfcpq?

Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng lặkfwpng lẽarxdpeohng mínhci mắyilct, len lémhxxn nhìgyjan Tầszmtn Dĩgyja Nam mộqjlst cákbzmi, quảkbqx nhiêhelhn nhìgyjan thấgyjay mấgyjat mákbzmc nhàfcpqn nhạszmtt trêhelhn mặkfwpt ngưfcpqughwi đyeikàfcpqn ôfzlbng.

Anh nhậokywn biếkbqxt đyeikưfcpqugalc côfzlb đyeikang nhìgyjan anh, miễwwmln cưfcpqqiyxng kémhxxo ra mộqjlst nụpvpjfcpqughwi vớwwmli anh: “Khôfzlbng biếkbqxt? Làfcpq khôfzlbng thínhcich đyeiki?”

Ngữhcwe khínhci anh rấgyjat nhạszmtt, nhưfcpqng lạszmti mang theo bi thưfcpqơxnvtng nồlaynng đyeikokywm.




peohm củyilca Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng, giốuvzxng nhưfcpqfcpq bịiwub vậokywt gìgyja đyeikóqiyx hung hălftnng bắyilct lấgyjay, tóqiyxm đyeikau thàfcpqnh mộqjlst đyeikfcpqn, côfzlb nghĩgyjadyvtng khôfzlbng nghĩgyja tớwwmli liềtsemn lắyilcc đyeikszmtu, buộqjlst miệarxdng mởdbak miệarxdng nóqiyxi ra: “Khôfzlbng, khôfzlbng phảkbqxi...”

Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng ýxzdu thứmwskc đyeikưfcpqugalc chínhcinh mìgyjanh nóqiyxi cákbzmi gìgyja, mặkfwpt đyeikqjlst nhiêhelhn giốuvzxng nhưfcpqfcpq bịiwub lửucwaa thiêhelhu, vôfzlbxzdung nóqiyxng bỏrqdvng.

Tầszmtn Dĩgyja Nam ngưfcpqugalc lạszmti giốuvzxng nhưfcpqfcpq đyeikmwska bémhxx nhậokywn đyeikưfcpqugalc móqiyxn đyeiklayn chơxnvti, đyeikkfwpc biệarxdt vui mừkbzmng ôfzlbm côfzlb, cưfcpqughwi ra tiếkbqxng, thậokywm chínhcidpdfn cọhelhkbzmt đyeikszmtu ởdbak chỗqjlsfzlb.

Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng xấgyjau hổmpvi, bịiwub cửucwa chỉdyvt nhưfcpq vậokywy củyilca anh, chọhelhc cho mínhcim môfzlbi cưfcpqughwi ra tiếkbqxng, đyeikákbzmy lòdpdfng cũdyvtng trởdbakhelhn vôfzlbxzdung vui mừkbzmng theo.

Anh thínhcich côfzlb đyeikúhpnsng khôfzlbng? Cho nêhelhn mớwwmli sẽarxd khôfzlbng cầszmtm lòdpdfng nổmpvii chạszmtm vàfcpqo côfzlb, cho nêhelhn mớwwmli sẽarxd đyeikuvzxi tốuvzxt vớwwmli côfzlb nhưfcpq vậokywy, cho nêhelhn mớwwmli sẽarxd hỏrqdvi côfzlbqiyx thínhcich anh hay khôfzlbng, cho nêhelhn sau khi nghe đyeikưfcpqugalc côfzlbqiyxi khôfzlbng biếkbqxt mớwwmli khổmpvi sởdbak suy sụpvpjp nhưfcpq vậokywy...

fcpqfzlb, ởdbak trong tiếkbqxp xúhpnsc nưfcpqwwmlc chảkbqxy thàfcpqnh dòdpdfng vớwwmli anh, cũdyvtng yêhelhu thínhcich anh đyeiki?

Nếkbqxu khôfzlbng, vàfcpqo lúhpnsc anh chạszmtm vàfcpqo côfzlb, côfzlb chẳpprqng nhữhcweng khôfzlbng cóqiyx cựskpf tuyệarxdt anh, ngưfcpqugalc lạszmti còdpdfn lúhpnsn xuốuvzxng thậokywt sâpeohu vàfcpqo trong đyeikóqiyx.

Nếkbqxu khôfzlbng, côfzlb sẽarxd khôfzlbng luôfzlbn khôfzlbng cầszmtm lòdpdfng nổmpvii dùxzdung anh so sákbzmnh vớwwmli đyeikszmti BOSS, sau đyeikóqiyx sẽarxd cảkbqxm thấgyjay anh còdpdfn tốuvzxt hơxnvtn đyeikszmti BOSS.

Nếkbqxu khôfzlbng, côfzlb sẽarxd khôfzlbng rấgyjat nhiềtsemu lầszmtn, mấgyjat mákbzmc vìgyja anh, cao hứmwskng vìgyja anh, còdpdfn muốuvzxn trôfzlbi qua mộqjlst đyeikughwi tốuvzxt đyeikzvcup đyeikơxnvtn giảkbqxn nhưfcpq vậokywy vớwwmli anh.

“Vậokywy còdpdfn anh?” Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng thu hồlayni nụpvpjfcpqughwi, ngẩywzing đyeikszmtu, mắyilct đyeiken sákbzmng nhìgyjan chằzohmm chằzohmm Tầszmtn Dĩgyja Nam, hỏrqdvi: “Anh thínhcich em sao?”

Khóqiyxe môfzlbi Tầszmtn Dĩgyja Nam nâpeohng lêhelhn mộqjlst nụpvpjfcpqughwi nhạszmtt, anh cúhpnsi đyeikszmtu, dákbzmn lêhelhn môfzlbi côfzlb: “Em đyeikkbzmn đyeiki?”

fzlb hấgyjap củyilca Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng dừkbzmng lạszmti, đyeikrqdv mặkfwpt rủyilc tầszmtm mắyilct xuốuvzxng.

Đqjlsszmtu lưfcpqqiyxi củyilca Tầszmtn Dĩgyja Nam nhẹzvcu nhàfcpqng thălftnm dòdpdffcpqo môfzlbi côfzlb, ngữhcwe khínhcifcpqm hồlaynqiyxi: “Thínhcich... Rấgyjat thínhcich... Cho nêhelhn, em bằzohmng lòdpdfng ởdbakxzdung mộqjlst chỗqjls vớwwmli anh, trôfzlbi qua cảkbqx đyeikughwi khôfzlbng?”




Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng nhẹzvcu nhàfcpqng “ừkbzm” mộqjlst tiếkbqxng, sau mộqjlst lákbzmt, lạszmti nóqiyxi: “Bằzohmng lòdpdfng.”

Tầszmtn Dĩgyja Nam cạszmty mởdbakfzlbi côfzlb, quấgyjan quanh đyeikszmtu lưfcpqqiyxi củyilca côfzlb, mộqjlst cákbzmi tay khákbzmc, lạszmti sờughw tớwwmli mộqjlst bêhelhn, Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng nghe đyeikưfcpqugalc mộqjlst tiếkbqxng vang rălftnng rắyilcc, tiếkbqxp đyeikóqiyx Tầszmtn Dĩgyja Nam liềtsemn buôfzlbng môfzlbi côfzlb ra, mộqjlst cákbzmi nhẫsmqen kim cưfcpqơxnvtng xinh đyeikzvcup vàfcpq tinh xảkbqxo, hiệarxdn ra ởdbak trưfcpqwwmlc mặkfwpt côfzlb: “Lấgyjay nhẫsmqen kim cưfcpqơxnvtng trêhelhn tay anh xuốuvzxng, đyeikmpvii thàfcpqnh cákbzmi nàfcpqy đyeiki.”

Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng sữhcweng sờughw.

Tầszmtn Dĩgyja Nam kémhxxo tay côfzlb, lấgyjay nhẫsmqen hếkbqxt hạszmtn đyeikeo trêhelhn ngóqiyxn ákbzmp úhpnst củyilca côfzlbfcpqo lúhpnsc kếkbqxt hôfzlbn xuốuvzxng, chậokywm rãmhxxi đyeikeo chiếkbqxc nhẫsmqen vừkbzma mớwwmli mua nàfcpqy lêhelhn: “Chiếkbqxc nhẫsmqen kia, khôfzlbng cầszmtn nữhcwea, bởdbaki vìgyjaqiyx thuầszmtn túhpnsy chuẩywzin bịiwub bởdbaki vìgyjafzlbn nhâpeohn, màfcpq chiếkbqxc nhẫsmqen nàfcpqy, làfcpq anh cho em.”

Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng hoàfcpqn toàfcpqn hóqiyxa đyeikákbzm, đyeikếkbqxn lôfzlbng mi cũdyvtng chớwwmlp mộqjlst cákbzmi.

Tầszmtn Dĩgyja Nam nhẹzvcu nhàfcpqng vỗqjls đyeikszmtu côfzlb, gọhelhi lấgyjay lạszmti tinh thầszmtn củyilca côfzlb: “Thínhcich khôfzlbng?”

“Thínhcich.” Trìgyjanh Thanh Thôfzlbng gậokywt đyeikszmtu, nhẹzvcu giọhelhng hồlayni đyeikákbzmp, sau đyeikóqiyx liềtsemn đyeikưfcpqa cákbzmnh tay ra, ôfzlbm lấgyjay cầszmtn cổmpvi củyilca anh.

Thínhcich, làfcpq thínhcich châpeohn tâpeohm thậokywt ýxzdu.

Thínhcich nhẫsmqen anh cho, càfcpqng thínhcich con ngưfcpqughwi củyilca anh.

Thínhcich đyeikếkbqxn, sợugalmhxxi mấgyjat đyeiki anh, cho nêhelhn nhữhcweng chuyệarxdn xấgyjau côfzlb từkbzmng làfcpqm, liềtsemn coi nhưfcpqfcpqnhci mậokywt củyilca mộqjlst mìgyjanh côfzlb, giấgyjau diếkbqxm đyeiki.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.