Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 982 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 28

    trước sau   
Editor: May

Vừynxga rồlbcni Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng còicbln khẩgzxzn trưghiaơicblng luốurxhng cuốurxhng, giờrkgx đrzwjáynxgy lòicblng trởhgyixcrvn hơicbli thấceyrp thỏtnpqm bấceyrt an lêxcrvn.

Tạamqii sao anh khôxdaeng nóxcrvi chuyệtanln? Làsgyp khôxdaeng cao hứhhamng ưghia?

Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng lặgjotng lẽjwxlnlptng mígjot mắbbtwt, len lélcyvn nhìpyccn Tầxcrvn Dĩsmxg Nam mộaixut cáynxgi, quảnlpt nhiêxcrvn nhìpyccn thấceyry mấceyrt máynxgc nhàsgypn nhạamqit trêxcrvn mặgjott ngưghiarkgxi đrzwjàsgypn ôxdaeng.

Anh nhậewman biếpvztt đrzwjưghiabkjsc côxdae đrzwjang nhìpyccn anh, miễsmxgn cưghianfqhng kélcyvo ra mộaixut nụqscqghiarkgxi vớipcci anh: “Khôxdaeng biếpvztt? Làsgyp khôxdaeng thígjotch đrzwji?”

Ngữxlfc khígjot anh rấceyrt nhạamqit, nhưghiang lạamqii mang theo bi thưghiaơicblng nồlbcnng đrzwjewmam.




nlptm củpjfda Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng, giốurxhng nhưghiasgyp bịsajj vậewmat gìpycc đrzwjóxcrv hung hăgjotng bắbbtwt lấceyry, tóxcrvm đrzwjau thàsgypnh mộaixut đrzwjsgypn, côxdae nghĩsmxgtanlng khôxdaeng nghĩsmxg tớipcci liềkcwan lắbbtwc đrzwjxcrvu, buộaixut miệtanlng mởhgyi miệtanlng nóxcrvi ra: “Khôxdaeng, khôxdaeng phảnlpti...”

Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng ýigpm thứhhamc đrzwjưghiabkjsc chígjotnh mìpyccnh nóxcrvi cáynxgi gìpycc, mặgjott đrzwjaixut nhiêxcrvn giốurxhng nhưghiasgyp bịsajj lửpycca thiêxcrvu, vôxdaernmvng nóxcrvng bỏtnpqng.

Tầxcrvn Dĩsmxg Nam ngưghiabkjsc lạamqii giốurxhng nhưghiasgyp đrzwjhhama bélcyv nhậewman đrzwjưghiabkjsc móxcrvn đrzwjlbcn chơicbli, đrzwjgjotc biệtanlt vui mừynxgng ôxdaem côxdae, cưghiarkgxi ra tiếpvztng, thậewmam chígjoticbln cọbskvynxgt đrzwjxcrvu ởhgyi chỗsaffxdae.

Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng xấceyru hổatuw, bịsajj cửpycc chỉuyaj nhưghia vậewmay củpjfda anh, chọbskvc cho mígjotm môxdaei cưghiarkgxi ra tiếpvztng, đrzwjáynxgy lòicblng cũtanlng trởhgyixcrvn vôxdaernmvng vui mừynxgng theo.

Anh thígjotch côxdae đrzwjúgzxzng khôxdaeng? Cho nêxcrvn mớipcci sẽjwxl khôxdaeng cầxcrvm lòicblng nổatuwi chạamqim vàsgypo côxdae, cho nêxcrvn mớipcci sẽjwxl đrzwjurxhi tốurxht vớipcci côxdae nhưghia vậewmay, cho nêxcrvn mớipcci sẽjwxl hỏtnpqi côxdaexcrv thígjotch anh hay khôxdaeng, cho nêxcrvn sau khi nghe đrzwjưghiabkjsc côxdaexcrvi khôxdaeng biếpvztt mớipcci khổatuw sởhgyi suy sụqscqp nhưghia vậewmay...

sgypxdae, ởhgyi trong tiếpvztp xúgzxzc nưghiaipccc chảnlpty thàsgypnh dòicblng vớipcci anh, cũtanlng yêxcrvu thígjotch anh đrzwji?

Nếpvztu khôxdaeng, vàsgypo lúgzxzc anh chạamqim vàsgypo côxdae, côxdae chẳsajjng nhữxlfcng khôxdaeng cóxcrv cựhwdp tuyệtanlt anh, ngưghiabkjsc lạamqii còicbln lúgzxzn xuốurxhng thậewmat sânlptu vàsgypo trong đrzwjóxcrv.

Nếpvztu khôxdaeng, côxdae sẽjwxl khôxdaeng luôxdaen khôxdaeng cầxcrvm lòicblng nổatuwi dùrnmvng anh so sáynxgnh vớipcci đrzwjamqii BOSS, sau đrzwjóxcrv sẽjwxl cảnlptm thấceyry anh còicbln tốurxht hơicbln đrzwjamqii BOSS.

Nếpvztu khôxdaeng, côxdae sẽjwxl khôxdaeng rấceyrt nhiềkcwau lầxcrvn, mấceyrt máynxgc vìpycc anh, cao hứhhamng vìpycc anh, còicbln muốurxhn trôxdaei qua mộaixut đrzwjrkgxi tốurxht đrzwjprspp đrzwjơicbln giảnlptn nhưghia vậewmay vớipcci anh.

“Vậewmay còicbln anh?” Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng thu hồlbcni nụqscqghiarkgxi, ngẩgzxzng đrzwjxcrvu, mắbbtwt đrzwjen sáynxgng nhìpyccn chằipqcm chằipqcm Tầxcrvn Dĩsmxg Nam, hỏtnpqi: “Anh thígjotch em sao?”

Khóxcrve môxdaei Tầxcrvn Dĩsmxg Nam nânlptng lêxcrvn mộaixut nụqscqghiarkgxi nhạamqit, anh cúgzxzi đrzwjxcrvu, dáynxgn lêxcrvn môxdaei côxdae: “Em đrzwjynxgn đrzwji?”

xdae hấceyrp củpjfda Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng dừynxgng lạamqii, đrzwjtnpq mặgjott rủpjfd tầxcrvm mắbbtwt xuốurxhng.

Đggoyxcrvu lưghianfqhi củpjfda Tầxcrvn Dĩsmxg Nam nhẹprsp nhàsgypng thăgjotm dòicblsgypo môxdaei côxdae, ngữxlfc khígjotsgypm hồlbcnxcrvi: “Thígjotch... Rấceyrt thígjotch... Cho nêxcrvn, em bằipqcng lòicblng ởhgyirnmvng mộaixut chỗsaff vớipcci anh, trôxdaei qua cảnlpt đrzwjrkgxi khôxdaeng?”




Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng nhẹprsp nhàsgypng “ừynxg” mộaixut tiếpvztng, sau mộaixut láynxgt, lạamqii nóxcrvi: “Bằipqcng lòicblng.”

Tầxcrvn Dĩsmxg Nam cạamqiy mởhgyixdaei côxdae, quấceyrn quanh đrzwjxcrvu lưghianfqhi củpjfda côxdae, mộaixut cáynxgi tay kháynxgc, lạamqii sờrkgx tớipcci mộaixut bêxcrvn, Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng nghe đrzwjưghiabkjsc mộaixut tiếpvztng vang răgjotng rắbbtwc, tiếpvztp đrzwjóxcrv Tầxcrvn Dĩsmxg Nam liềkcwan buôxdaeng môxdaei côxdae ra, mộaixut cáynxgi nhẫosbkn kim cưghiaơicblng xinh đrzwjprspp vàsgyp tinh xảnlpto, hiệtanln ra ởhgyi trưghiaipccc mặgjott côxdae: “Lấceyry nhẫosbkn kim cưghiaơicblng trêxcrvn tay anh xuốurxhng, đrzwjatuwi thàsgypnh cáynxgi nàsgypy đrzwji.”

Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng sữxlfcng sờrkgx.

Tầxcrvn Dĩsmxg Nam kélcyvo tay côxdae, lấceyry nhẫosbkn hếpvztt hạamqin đrzwjeo trêxcrvn ngóxcrvn áynxgp úgzxzt củpjfda côxdaesgypo lúgzxzc kếpvztt hôxdaen xuốurxhng, chậewmam rãswtii đrzwjeo chiếpvztc nhẫosbkn vừynxga mớipcci mua nàsgypy lêxcrvn: “Chiếpvztc nhẫosbkn kia, khôxdaeng cầxcrvn nữxlfca, bởhgyii vìpyccxcrv thuầxcrvn túgzxzy chuẩgzxzn bịsajj bởhgyii vìpyccxdaen nhânlptn, màsgyp chiếpvztc nhẫosbkn nàsgypy, làsgyp anh cho em.”

Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng hoàsgypn toàsgypn hóxcrva đrzwjáynxg, đrzwjếpvztn lôxdaeng mi cũtanlng chớipccp mộaixut cáynxgi.

Tầxcrvn Dĩsmxg Nam nhẹprsp nhàsgypng vỗsaff đrzwjxcrvu côxdae, gọbskvi lấceyry lạamqii tinh thầxcrvn củpjfda côxdae: “Thígjotch khôxdaeng?”

“Thígjotch.” Trìpyccnh Thanh Thôxdaeng gậewmat đrzwjxcrvu, nhẹprsp giọbskvng hồlbcni đrzwjáynxgp, sau đrzwjóxcrv liềkcwan đrzwjưghiaa cáynxgnh tay ra, ôxdaem lấceyry cầxcrvn cổatuw củpjfda anh.

Thígjotch, làsgyp thígjotch chânlptn tânlptm thậewmat ýigpm.

Thígjotch nhẫosbkn anh cho, càsgypng thígjotch con ngưghiarkgxi củpjfda anh.

Thígjotch đrzwjếpvztn, sợbkjsswtii mấceyrt đrzwji anh, cho nêxcrvn nhữxlfcng chuyệtanln xấceyru côxdae từynxgng làsgypm, liềkcwan coi nhưghiasgypgjot mậewmat củpjfda mộaixut mìpyccnh côxdae, giấceyru diếpvztm đrzwji.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.