Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 981 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 27

    trước sau   
Editor: May

Trìarznnh Thanh Thôckftng đamqulrkcu ógufxc ýeagm thứdkttc, từgram vừgrama mớborji kíldtich tìarznnh trung, chậhmhym rãfuvoi tỉpoijnh tájlcko lạckfti.

Trong khôckftng khíldtiwbpun sógufxt lạckfti hơtazii thởlwcw sau khi hoan ájlcki củweuoa côckfttfxp Tầlrkcn Dĩghex Nam, côckft chỉpoij ngửdjeoi mộwbjrt chúfuvot, mặskzbt nhỏkchn liềwwlwn trởlwcwhmhyn đamqukchn rựdjeoc, côckft lặskzbng lẽjlck cắymyin khógufxe môckfti mộwbjrt chúfuvot, mớborji hoàtfxpn toàtfxpn phảgufxn ứdkttng đamquưdviupqdec, vừgrama rồkelni côckft lạckfti ởlwcw trong xe nơtazii rừgramng núfuvoi hoang vắymying, làtfxpm chuyệbzumn thâsgzdn mậhmhyt nhưdviu thếfuvo vớborji Tầlrkcn Dĩghex Nam...

Từgram sau khi anh xuấlrkct việbzumn, anh luôckftn rấlrkct tốryctt vớborji côckft, nhưdviung lạckfti chưdviua từgramng làtfxpm qua chuyệbzumn vưdviupqdet qua Lôckfti Trìarzntfxpy, sau khi kếfuvot hôckftn cho tớborji nàtfxpy, đamquâsgzdy vẫsgzdn làtfxp lầlrkcn đamqulrkcu tiêhmhyn côckfttfxp anh phájlckt sinh quan hệbzum.

tazin nữneipa còwbpun làtfxp anh chủweuo đamquwbjrng, khôckftng uốryctng rưdviupqdeu, ởlwcwdviuborji trạckftng thájlcki hoàtfxpn toàtfxpn tỉpoijnh tájlcko...

arzn sao anh lạckfti bỗwbjrng nhiêhmhyn chạckftm vàtfxpo côckft? Làtfxp bởlwcwi vìarzn...




Trìarznnh Thanh Thôckftng chưdviua từgramng nógufxi chuyệbzumn yêhmhyu đamquưdviuơtazing, cũkrveng chưdviua từgramng đamquưdviupqdec nam sinh theo đamquuổjlcki.

Nhữneipng đamqurycti xửdjeo tốryctt củweuoa Tầlrkcn Dĩghex Nam vớborji côckft, rấlrkct nhiềwwlwu khi, khiếfuvon cho côckft hoảgufxng hốryctt cảgufxm thấlrkcy anh làtfxp thíldtich côckft.

Nhưdviung màtfxp, côckft khôckftng xájlckc đamqugdftnh, bởlwcwi vìarzn anh chưdviua từgramng nógufxi thíldtich côckft.

Cho nêhmhyn, lúfuvoc côckft vừgrama nghĩghex đamquếfuvon “Vìarzn sao anh bỗwbjrng nhiêhmhyn chạckftm vàtfxpo côckft”, liềwwlwn khiếfuvon trựdjeoc giájlckc thứdktt nhấlrkct củweuoa phụfuvo nữneipgufxi vớborji côckft, cógufx lẽjlck Tầlrkcn Dĩghex Nam làtfxp thíldtich côckft, khôckftng khốryctng chếfuvo đamquưdviupqdec mớborji lau súfuvong cưdviuborjp còwbpu, nhưdviung côckft khôckftng cógufx sứdkttc lựdjeoc.

Mui xe mởlwcw rộwbjrng, giógufx đamquêhmhym rừgramng núfuvoi hoang vắymying, cógufx chúfuvot lạckftnh.

Theo kíldtich tìarznnh tiêhmhyu tájlckn, nhiệbzumt đamquwbjr cựdjeoc nógufxng cũkrveng hạckft thấlrkcp theo, trong lúfuvoc Trìarznnh Thanh Thôckftng đamquang đamquymyim chìarznm miêhmhyn trong man suy nghĩghex, mộwbjrt cơtazin giógufx lạckftnh thổjlcki qua, khôckftng nhịgdftn đamquưdviupqdec rùkrveng mìarznnh mộwbjrt cájlcki.

“Lạckftnh sao?” Tầlrkcn Dĩghex Nam phájlckt hiệbzumn đamquưdviupqdec côckft run rẩweuoy, ôckftm côckft chặskzbt hơtazin mộwbjrt chúfuvot, sau đamquógufx đamquưdviua tay ra, tìarznm kiếfuvom ájlcko khoájlckc âsgzdu phụfuvoc củweuoa mìarznnh đamquang treo trêhmhyn cửdjeoa sổjlck, kéalbho tớborji đamquâsgzdy, thâsgzdn thiếfuvot phủweuolwcw trêhmhyn ngưdviutazii Trìarznnh Thanh Thôckftng, che phủweuockft chặskzbt chẽjlck.

Theo cửdjeo đamquwbjrng tỉpoij mi củweuoa Tầlrkcn Dĩghex Nam, Trìarznnh Thanh Thôckftng đamquãfuvo phụfuvoc hồkelni tinh thầlrkcn lạckfti từgram trong suy nghĩghex củweuoa mìarznnh.

ckft ngẩweuong đamqulrkcu, nhẹgrjx nhàtfxpng nhìarznn thoájlckng qua Tầlrkcn Dĩghex Nam, cắymyin khógufxe môckfti, giãfuvoy giụfuvoa mộwbjrt hồkelni lâsgzdu, vẫsgzdn làtfxp nhỏkchn giọhpurng hỏkchni lêhmhyn nghi hoặskzbc trong đamquájlcky lòwbpung củweuoa mìarznnh: “Cájlcki đamquógufx...”

ckft chỉpoijgufxi hai chữneip, mặskzbt liềwwlwn đamqukchnhmhyn, côckft rủweuockftng mi, khôckftng dájlckm đamqui nhìarznn anh, phồkelnng dũkrveng khíldti, miễpmdln cưdviuarznng nógufxi xong lờtazii nógufxi: “... Vừgrama rồkelni anh, vìarzn sao sẽjlckkrveng em...”

Mấlrkcy chữneip “Làtfxpm chuyệbzumn đamquógufx” phíldtia sau, Trìarznnh Thanh Thôckftng thậhmhyt sựdjeo quájlck mứdkttc e lệbzum rụfuvot rèfttx, khôckftng cógufx thểpojigufxi ra.

Tuy rằhwtcng côckft hỏkchni hàtfxpm súfuvoc, Tầlrkcn Dĩghex Nam cũkrveng hiểpojiu đamquưdviupqdec ýeagm tứdktt củweuoa côckft, vẻibqs mặskzbt anh ôckftn nhuậhmhyn giơtazi tay lêhmhyn, đamquwbjrng tájlckc ôckftn nhu vuốryctt từgramng sợpqdei tógufxc rốrycti loạckftn khi ởlwcw trong chuyệbzumn kíldtich tìarznnh vừgrama rồkelni, trong giọhpurng nógufxi chứdktta mộwbjrt chúfuvot cưdviutazii nhạckftt cưdviung chiềwwlwu: “Côckftjlcki ngốryctc, em nógufxi xem?”

Trìarznnh Thanh Thôckftng bịgdft anh hỏkchni lạckfti thìarzn mặskzbt càtfxpng đamqukchn, đamquếfuvon hôckft hấlrkcp cũkrveng trởlwcwhmhyn hơtazii kéalbho căldting, côckfttazi hồkeln nghe hiểpojiu cájlcki gìarzn từgram trong lờtazii nógufxi củweuoa anh, nhưdviung lạckfti vẫsgzdn khôckftng lêhmhyn tiếfuvong lắymyic đamqulrkcu.




“Còwbpun khôckftng hiểpojiu?” Tầlrkcn Dĩghex Nam hơtazii hơtazii cúfuvoi đamqulrkcu, đamqupoji cằhwtcm ởlwcw trêhmhyn trájlckn Trìarznnh Thanh Thôckftng, âsgzdm thanh đamquskzbc biệbzumt ôckftn hòwbpua thấlrkcp giọhpurng hỏkchni: “Vậhmhyy tôckfti hỏkchni em, Thanh Thôckftng...”

Thanh Thôckftng... Từgram khi kếfuvot hôckftn, đamquâsgzdy vẫsgzdn làtfxp lầlrkcn đamqulrkcu tiêhmhyn anh gọhpuri côckfttfxp Thanh Thôckftng... Trìarznnh Thanh Thôckftng cắymyin chặskzbt môckfti dưdviuborji, sau đamquógufx liềwwlwn nghe thấlrkcy tiếfuvong nógufxi trầlrkcm thấlrkcp củweuoa Tầlrkcn Dĩghex Nam truyềwwlwn tớborji: “... Em thíldtich tôckfti sao?”

ckft hấlrkcp củweuoa Trìarznnh Thanh Thôckftng, bỗwbjrng dưdviung biếfuvon mấlrkct.

Anh hỏkchni côckft, thíldtich anh sao? Côckft thíldtich anh sao?

ckft chưdviua từgramng nghĩghex đamquếfuvon cájlcki vấlrkcn đamquwwlwtfxpy, đamqulrkcu ógufxc cógufx chúfuvot trốryctng rỗwbjrng, côckftlwcw trong sựdjeo chờtazi đamqupqdei củweuoa anh, chầlrkcn chờtazi rấlrkct lâsgzdu, cuốrycti cùkrveng liềwwlwn nhỏkchn giọhpurng đamquájlckp lạckfti mộwbjrt câsgzdu: “Tôckfti khôckftng biếfuvot.”

Thậhmhyt lâsgzdu sau, Tầlrkcn Dĩghex Nam cũkrveng khôckftng cógufx mởlwcw miệbzumng.

Khôckftng khíldti trởlwcwhmhyn hơtazii trầlrkcm mặskzbc.

Vừgrama rồkelni Trìarznnh Thanh Thôckftng còwbpun khẩweuon trưdviuơtazing luốryctng cuốryctng, giờtazi đamquájlcky lòwbpung trởlwcwhmhyn hơtazii thấlrkcp thỏkchnm bấlrkct an lêhmhyn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.