Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 968 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân (14)

    trước sau   
Editor: May

Khóbwhoe môanmsi Tốrwklng Thanh Xuâgzybn khẽyhzc nhếftehch mộkylqt chúbklft, tìhzlgm kiếftehm cẩsvwqn thậhzlgn từpuip trong từpuipng dãsinky âgzybu phụvbulc móbwhon đucrbvbulng bộkylq vớfdrei quầwhzen côanms mớfdrei lấeziky ra, xáosmoch xuốrwklng.

anms xoay ngưwpkrkimmi, vừpuipa mớfdrei chuẩsvwqn bịihiyellsm áosmoo khoáosmoc âgzybu phụvbulc cho Tôanms Chi Niệwjijm, bỗnsivng nhiêbfzqn pháosmot hiệwjijn đucrbưwpkrodzkc trong túbklfi áosmoo cứvkuhng rắkdnqn, giốrwklng nhưwpkrlniv đucrbang đucrbkdnqng thứvkuhhzlg.

Tốrwklng Thanh Xuâgzybn khôanmsng nghĩvvoi quáosmo nhiềrwklu liềrwkln đucrbưwpkra tay ra, mòtdgy ra, kếfteht quảwjij đucrbhzlgp vàlnivo mắkdnqt nhìhzlgn thấeziky lạlowzi làlniv hai cuốrwkln sáosmoch nhỏbklflnivu đucrbbklf.

anms Chi Niệwjijm đucrbưwpkra lưwpkrng vềrwkl phíxylaa Tốrwklng Thanh Xuâgzybn, đucrbvkuhng ởaaeb trưwpkrfdrec gưwpkrơhvopng, đucrbang càlnivi núbklft áosmoo sơhvop mi, còtdgyn đucrbang đucrbkdnqm chìhzlgm ởaaeb trong hìhzlgnh ảwjijnh Tốrwklng Thanh Xuâgzybn vừpuipa mớfdrei uốrwklng dấezikm, khóbwhoe môanmsi uốrwkln cong mộkylqt chúbklft, lạlowzi uốrwkln cong mộkylqt chúbklft, sau đucrbóbwho liềrwkln cưwpkrkimmi trầwhzem thấezikp ra tiếftehng: “Đccezìhzlgnh Đccezìhzlgnh, em quảwjij thựkdnqc chíxylanh làlniv thầwhzen tưwpkrodzkng củwhoza anh!”

Tốrwklng Thanh Xuâgzybn hoàlnivn toàlnivn khôanmsng nghe Tôanms Chi Niệwjijm nóbwhoi cáosmoi gìhzlg, nhìhzlgn chằkylqm chằkylqm “Giấeziky chứvkuhng nhậhzlgn kếfteht hôanmsn” trêbfzqn cuốrwkln sáosmoch nhỏbklf, mi tâgzybm nhíxylau lạlowzi.




Giấeziky chứvkuhng nhậhzlgn kếfteht hôanmsn? Giấeziky chứvkuhng nhậhzlgn kếfteht hôanmsn củwhoza ai vớfdrei ai?

Tốrwklng Thanh Xuâgzybn vừpuipa nghĩvvoi, vừpuipa mởaaebhzlga ngoàlnivi ra, sau đucrbóbwho liềrwkln nhìhzlgn thấeziky ảwjijnh chụvbulp chung củwhoza mìhzlgnh vàlnivanms Chi Niệwjijm.

anmslnivanms Chi Niệwjijm lĩvvoinh giấeziky hôanmsn thúbklf từpuipbklfc nàlnivo? Vìhzlg sao côanms khôanmsng biếfteht chúbklft gìhzlg?

bklfc trưwpkrfdrec anh vàlnivanmssinklnivng đucrbãsinkbwhoi xong, chờkimm sau khi đucrbvkuha béells sinh ra, côanms muốrwkln coi nhưwpkrlniv thiếftehu nữvvoi đucrbkylqc thâgzybn chưwpkra từpuipng sinh đucrbvkuha béells, anh sẽyhzc cho côanms mộkylqt cầwhzeu hôanmsn kinh hỉeiiz, sau đucrbóbwho lạlowzi cho côanms mộkylqt nghi thứvkuhc đucrbíxylanh hôanmsn lãsinkng mạlowzn, sau đucrbóbwho nữvvoia thìhzlg bọcloqn họcloq liềrwkln tổcfol chứvkuhc lễjzizwpkrfdrei thịihiynh thếfteh, vàlnivo mộkylqt ngàlnivy trưwpkrfdrec lễjzizwpkrfdrei, bọcloqn họcloq đucrbi cụvbulc dâgzybn chíxylanh nhậhzlgn lĩvvoinh giấeziky chứvkuhng nhậhzlgn kếfteht hôanmsn...

sinklnivng lúbklfc côanms đucrbrwkl xuấezikt nhữvvoing đucrbiềrwklu kiệwjijn nàlnivy, anh đucrbãsink đucrbáosmop ứvkuhng rồvbuli màlniv! Tôanms Chi Niệwjijm càlnivi xong cúbklfc áosmoo, soi gưwpkrơhvopng bắkdnqt đucrbwhzeu đucrbeo cravat, còtdgyn khôanmsng quêbfzqn thúbklfc giụvbulc Tốrwklng Thanh Xuâgzybn mộkylqt chúbklft: “Đccezìhzlgnh Đccezìhzlgnh, áosmoo khoáosmoc!”

Ngàlnivy giấeziky chứvkuhng nhậhzlgn kếfteht hôanmsn, làlnivosmom tháosmong trưwpkrfdrec, đucrbóbwholniv ngàlnivy hôanmsm sau tiệwjijc tròtdgyn năudlmm củwhoza xíxyla nghiệwjijp Tốrwklng thịihiy, cũnaifng chíxylanh làlnivbwhoi, ngàlnivy hôanmsm sau Tôanms Chi Niệwjijm liềrwkln léellsn léellsn lúbklft lúbklft khẩsvwqn cấezikp vộkylqi vãsink đucrbi làlnivm giấeziky chứvkuhng nhậhzlgn kếfteht hôanmsn? Hơhvopn nữvvoia côanmstdgyn chụvbulp ảwjijnh chung, cũnaifng chíxylanh làlnivbwhoi, anh dùucqhng siêbfzqu năudlmng lựkdnqc?

“Đccezìhzlgnh Đccezìhzlgnh...” Tôanms Chi Niệwjijm chậhzlgm chạlowzp khôanmsng đucrbodzki đucrbưwpkrodzkc áosmoo khoáosmoc, lầwhzen nữvvoia lêbfzqn tiếftehng, chỉeiizlniv giọcloqng nóbwhoi còtdgyn chưwpkra rơhvopi xuốrwklng, mộkylqt thứvkuh liềrwkln nệwjijn mạlowznh lêbfzqn ngưwpkrkimmi anh.

anms Chi Niệwjijm cho rằkylqng làlniv áosmoo khoáosmoc, theo bảwjijn năudlmng đucrbưwpkra ra tay chụvbulp tớfdrei, kếfteht quảwjij lạlowzi lao đucrbếftehn mộkylqt cuốrwkln sáosmoch nhỏbklflnivu đucrbbklf.

Anh sữvvoing sờkimm mộkylqt giâgzyby, đucrbwhzeu óbwhoc còtdgyn chưwpkra quay vòtdgyng vềrwkl, lạlowzi làlniv mộkylqt cuốrwkln sáosmoch nhỏbklf nệwjijn ởaaeb trong lòtdgyng anh.

anms Chi Niệwjijm giốrwklng nhưwpkr giốrwklng nhưwpkr đucrbiệwjijn giậhzlgt, bỗnsivng nhiêbfzqn ngẩsvwqng đucrbwhzeu, quảwjij nhiêbfzqn thấeziky khuôanmsn mặcnyct nhỏbklf nhắkdnqn trầwhzem thấezikp củwhoza Tốrwklng Thanh Xuâgzybn, Tôanms Chi Niệwjijm bịihiy dọcloqa đucrbếftehn châgzybn đucrbrwklu mềrwklm: “Em nghe anh giảwjiji thíxylach...”

Lờkimmi củwhoza Tôanms Chi Niệwjijm còtdgyn chưwpkra nóbwhoi hếfteht, Tốrwklng Thanh Xuâgzybn liềrwkln nghiếftehn răudlmng nghiếftehn lợodzki mởaaeb miệwjijng: “Tôanms Chi Niệwjijm, em muốrwkln ly hôanmsn!”

Hỏbklfng béellst, anh khẩsvwqn giấeziku diếftehm, giấeziku lâgzybu nhưwpkr vậhzlgy, sao vẫsvwqn bịihiyanms pháosmot hiệwjijn chứvkuh?

bklfc đucrbóbwho anh bởaaebi vìhzlg biếfteht côanms khôanmsng phảwjiji em gáosmoi ruộkylqt củwhoza anh, quáosmoxylach đucrbkylqng, rấezikt sợodzk sựkdnqhzlgnh xuấezikt hiệwjijn biếftehn cốrwkl, do đucrbóbwho liềrwkln tựkdnq tiệwjijn khốrwklng chếfteh ýells thứvkuhc củwhoza côanms, nhờkimm ngưwpkrkimmi đucrbi làlnivm suốrwklt đucrbêbfzqm, đucrbi đucrbếftehn cụvbulc dâgzybn chíxylanh làlnivm tấezikm giấeziky hôanmsn thúbklflnivy...

Hiệwjijn tạlowzi sựkdnq việwjijc đucrbãsink bạlowzi lộkylq... Tôanms Chi Niệwjijm bịihiy hai chữvvoi ly hôanmsn rốrwklng đucrbếftehn lòtdgyng run rẩsvwqy, theo bảwjijn năudlmng mởaaeb miệwjijng thừpuipa nhậhzlgn sai lầwhzem: “Đccezâgzyby làlniv lỗnsivi củwhoza anh, em làlnivm gìhzlgnaifng đucrbưwpkrodzkc, nhưwpkrng chúbklfng ta cóbwho thểwhze thưwpkrơhvopng lưwpkrodzkng chúbklft khôanmsng, đucrbpuipng ly hôanmsn...”

“Khôanmsng đucrbưwpkrodzkc, khôanmsng cóbwho thưwpkrơhvopng lưwpkrodzkng, liềrwkln phảwjiji ly hôanmsn! Ly hôanmsn! Ly hôanmsn!” Cảwjij đucrbkimmi mớfdrei lĩvvoinh giấeziky chứvkuhng nhậhzlgn kếfteht hôanmsn mộkylqt lầwhzen, sao côanmsbwho thểwhze khôanmsng trảwjiji qua chứvkuh?

Nếftehu đucrbãsinkvvoinh chứvkuhng, giờkimm lạlowzi ly hôanmsn, vậhzlgy chẳmxucng phảwjiji làlniv đucrblowzi biểwhzeu bọcloqn họcloq đucrbãsink ly dịihiy ưwpkr? Tôanms Chi Niệwjijm vừpuipa nghĩvvoilnivm sao đucrbwhze cho Tốrwklng Thanh Xuâgzybn bỏbklf đucrbi suy nghĩvvoilnivy, vừpuipa mang theo vàlnivi phầwhzen lấeziky lòtdgyng mởaaeb miệwjijng vớfdrei Tốrwklng Thanh Xuâgzybn: “Đccezìhzlgnh Đccezìhzlgnh...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.