Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 967 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân (13)

    trước sau   
Editor: May

hkaj Chi Niệrrixm nghe đlmgiưfsgndzjwc lờiitvi nómqboi củlfdva ngưfsgniitvi phụgemx nữcipi đlmgiómqbo, mi tâwlxwm nhăghben lạrwyri, đlmgiádbnry mắyxggt cómqbo mộlfdvt chúggqpt khôhkajng vui chợdzjwt hiệrrixn lêvigan, anh vừcszwa mớhwqji chuẩmhgjn bịplzymqboi bảchrwo vệrrix mang ngưfsgniitvi phụgemx nữcipi đlmgiómqbo rờiitvi đlmgii, Tốptrhng Thanh Xuâwlxwn liềfzmfn dừcszwng bưfsgnhwqjc châwlxwn đlmgii tớhwqji phòxyoeng làuodtm việrrixc lạrwyri, chậrjvbm rãhwqji xoay ngưfsgniitvi, đlmgiếchspn gầwcjjn hai bưfsgnhwqjc vớhwqji ngưfsgniitvi phụgemx nữcipi đlmgiómqbo, mắyxggt nhìvdujn thẳmnaqng côhkaj ta, khe khẽgemx mỉmqbom cưfsgniitvi vớhwqji côhkaj ta, ngữcipi khíixag lạrwyri khôhkajng nhanh khôhkajng chậrjvbm mởzyca miệrrixng nómqboi: “Tôhkaji làuodt tin tưfsgnzycang Tôhkaj Chi Niệrrixm, nhưfsgnng tin tưfsgnzycang thìvduj tin tưfsgnzycang, nhưfsgnng dấggqpm thìvdujhkaji vẫpzhdn muốptrhn ăghben!”

“Cũvdujng giốptrhng nhưfsgnuodt... Tôhkaji khôhkajng hềfzmf khôhkajng cho phéupocp cómqbo ngưfsgniitvi phụgemx nữcipiwlxwm mộlfdv ngưfsgniitvi đlmgiàuodtn ôhkajng củlfdva tôhkaji, nhưfsgnng tôhkaji tuyệrrixt đlmgiptrhi sẽgemx khôhkajng cho phéupocp cómqbo ngưfsgniitvi phụgemx nữcipi mang tâwlxwm tưfsgn khádbnrc muốptrhn nhúggqpng chàuodtm ngưfsgniitvi đlmgiàuodtn ôhkajng củlfdva tôhkaji.”

“Tôhkaji khôhkajng phảchrwi làuodt ngưfsgniitvi hẹwzthp hòxyoei, nhưfsgnng tôhkaji cũvdujng khôhkajng phảchrwi làuodt ngưfsgniitvi khôhkajng hẹwzthp hòxyoei nổpzhdi, cómqbo mộlfdvt sốptrh việrrixc tôhkaji cómqbo thểdxgi mởzyca mộlfdvt con mắyxggt nhắyxggm mộlfdvt con mắyxggt làuodtm nhưfsgn khôhkajng nhìvdujn thấggqpy, nhưfsgnng cómqbouodti ngưfsgniitvi vàuodti chuyệrrixn, nếchspu côhkajdbnrm làuodtm, liềfzmfn đlmgicszwng trádbnrch tôhkaji khôhkajng nểdxgi mặixagt mũvduji!”

“Thếchspuodto? Khôhkajng phụgemxc? Trừcszwng tôhkaji dữcipi nhưfsgn vậrjvby sao?” Tốptrhng Thanh Xuâwlxwn cong môhkaji, nởzyca nụgemxfsgniitvi nhạrwyrt: “Đplctãhwqj khôhkajng phụgemxc nhưfsgn vậrjvby, đlmgiưfsgndzjwc rồklfmi...”

Tầwcjjm mắyxggt Tốptrhng Thanh Xuâwlxwn rơusbai ởzyca trêvigan ngưfsgniitvi ngưfsgniitvi bảchrwo vệrrix đlmgidamjng ởzyca mộlfdvt bêvigan, lờiitvi nómqboi trong miệrrixng vốptrhn đlmgiang nómqboi vớhwqji ngưfsgniitvi phụgemx nữcipi đlmgiómqbo, đlmgipzhdi thàuodtnh nómqboi vớhwqji bảchrwo vệrrix: “Chờiitvdbnrt nữcipia tiễuodtn vịplzy tiểdxgiu thưfsgnuodty đlmgii, cádbnrc ngưfsgniitvi đlmgii lêvigan, dọiyywn dẹwzthp toàuodtn bộlfdv nhữciping vậrjvbt màuodt vịplzy tiểdxgiu thưfsgnuodty đlmgiãhwqj chạrwyrm qua ởzyca trong khu tổpzhdng giádbnrm đlmgiptrhc, thay mớhwqji hếchspt đlmgii!”




Dừcszwng mộlfdvt chúggqpt, tầwcjjm mắyxggt củlfdva Tốptrhng Thanh Xuâwlxwn, đlmgiưfsgna mắyxggt nhìvdujn lêvigan trêvigan quầwcjjn ádbnro củlfdva Tôhkaj Chi Niệrrixm, giưfsgnơusbang cằdzjwm lêvigan vớhwqji anh: “Còxyoen cómqbo anh, đlmgii vàuodto vớhwqji em, thay quầwcjjn àuodto vừcszwa mớhwqji bịplzy ngưfsgniitvi chạrwyrm qua cho em, néupocm đlmgii!”

Tốptrhng Thanh Xuâwlxwn rõfxdtuodtng lưfsgnu loádbnrt quăghbeng hai chữcipi “Néupocm đlmgii” cuốptrhi cùusbang xong, liềfzmfn đlmgii vàuodto phòxyoeng làuodtm việrrixc.

hkaj Chi Niệrrixm hoàuodtn toàuodtn khôhkajng dádbnrm cómqbo chúggqpt dừcszwng lạrwyri nàuodto, vộlfdvi vàuodtng đlmgiuổpzhdi theo, đlmgii hai bưfsgnhwqjc, anh giốptrhng nhưfsgnuodt nghĩfxdt đlmgiếchspn cádbnri gìvduj, nómqboi vớhwqji nhâwlxwn viêvigan đlmgiúggqpng lúggqpc đlmgii qua: “Côhkaj nhớhwqj mang theo mộlfdvt chúggqpt nưfsgnhwqjc sádbnrt trùusbang, dọiyywn sạrwyrch mùusbai nưfsgnhwqjc hoa trong thang mádbnry đlmgii, còxyoen cómqbo phòxyoeng làuodtm việrrixc củlfdva tôhkaji, vừcszwa rồklfmi côhkaj ta từcszwng đlmgii nhàuodt vệrrix sinh, phòxyoeng tràuodtfsgnhwqjc...”

hkaj Chi Niệrrixm nghĩfxdt nghĩfxdt, lạrwyri bổpzhd sung mộlfdvt câwlxwu: “... Còxyoen cómqbohkaji!”

Tốptrhng Thanh Xuâwlxwn đlmgiưfsgna lưfsgnng vềfzmf phíixaga Tôhkaj Chi Niệrrixm, vẫpzhdn luôhkajn đlmgii vềfzmf phíixaga phòxyoeng làuodtm việrrixc, míixagm môhkaji buồklfmn bựqosxc cưfsgniitvi mộlfdvt tiếchspng.

hkaj cảchrwm thấggqpy côhkaj đlmgiãhwqj đlmgilfdv tiệrrixn, khôhkajng nghĩfxdt tớhwqji, Tôhkaj Chi Niệrrixm lạrwyri còxyoen quádbnr đlmgiádbnrng hơusban côhkaj... Chuyệrrixn nàuodty quảchrw thậrjvbt làuodt thêvigam mắyxggm thêvigam muốptrhi màuodt...

Nhưfsgnng màuodtvdujng tốptrht, dádbnrm léupocn léupocn lúggqpt lúggqpt hôhkajn ngưfsgniitvi đlmgiàuodtn ôhkajng củlfdva côhkaj... A!

uodto phòxyoeng nghỉmqbo trong phòxyoeng làuodtm việrrixc củlfdva Tôhkaj Chi Niệrrixm, Tốptrhng Thanh Xuâwlxwn khôhkajng liếchspc mắyxggt đlmgidxgi ýmtcb đlmgiếchspn ngưfsgniitvi đlmgiàuodtn ôhkajng phíixaga sau mìvdujnh, nhìvdujn nhưfsgn đlmgiang tiếchspp tụgemxc giảchrwi thíixagch, trêvigan thựqosxc tếchspuodt bịplzy cửwqkz đlmgilfdvng vừcszwa rồklfmi củlfdva côhkaj khiếchspn cho cựqosxc kỳvgfvfsgnzycang thụgemx, mặixagt màuodty đlmgifzmfu bay bổpzhdng lêvigan, gọiyywn gàuodtng kéupoco ngăghben tủlfdv củlfdva anh ta, tìvdujm kiếchspm quầwcjjn ádbnro từcszwvigan trong.

“Đplctìvdujnh Đplctìvdujnh, anh làuodt thậrjvbt khôhkajng biếchspt côhkaj ta cómqbowlxwm tưfsgn khádbnrc vớhwqji anh!”

Mộlfdvt cádbnri ádbnro sơusba mi, néupocm ởzyca trong lòxyoeng Tôhkaj Chi Niệrrixm.

“Em cũvdujng khôhkajng biếchspt đlmgiâwlxwu, mấggqpy ngàuodty nay mỗqosxi ngàuodty anh nghĩfxdt đlmgifzmfu làuodt chuyệrrixn em chờiitv sinh, nómqboi chuyệrrixn làuodtm ăghben đlmgifzmfu dễuodtuodtng thấggqpt thầwcjjn, đlmgiâwlxwu chúggqp ýmtcb đlmgiếchspn nhữciping thứdamjuodty!”

Mộlfdvt cádbnri quầwcjjn tâwlxwy nệrrixn ởzyca trêvigan đlmgiwcjju Tôhkaj Chi Niệrrixm.

“Anh cam đlmgioan, sau nàuodty gặixagp phảchrwi đlmgiptrhi tádbnrc làuodt nữcipi giớhwqji, anh cómqbo thểdxgi bảchrwo trìvduj khoảchrwng cádbnrch xa bao nhiêvigau, liềfzmfn bảchrwo trìvduj khoảchrwng cádbnrch xa bâwlxwy nhiêvigau...”

Mộlfdvt chiếchspc càuodt-vạrwyrt bay tớhwqji, Tôhkaj Chi Niệrrixm gấggqpp vộlfdvi vưfsgnơusban tay ra, đlmgiómqbon đlmgiưfsgndzjwc, lờiitvi nómqboi trong miệrrixng vẫpzhdn khôhkajng cómqbo ngừcszwng: “... Chẳmnaqng qua, Đplctìvdujnh Đplctìvdujnh, vừcszwa rồklfmi em quảchrw thựqosxc làuodt quádbnr đlmgiwzthp, anh thíixagch em uốptrhng dấggqpm vìvduj anh...”

hkaj Chi Niệrrixm vừcszwa cởzycai quầwcjjn, vừcszwa tiếchspp tụgemxc nómqboi: “Đplctìvdujnh Đplctìvdujnh, em cómqbo thểdxgi lặixagp lạrwyri mộlfdvt lầwcjjn lờiitvi vừcszwa nómqboi vớhwqji côhkaj ta cho anh nghe đlmgiưfsgndzjwc khôhkajng, quảchrw thựqosxc làuodt dễuodt nghe đlmgiếchspn khôhkajng thểdxgi dễuodt nghe hơusban...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.