Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 967 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân (13)

    trước sau   
Editor: May

srer Chi Niệzxjhm nghe đyihcưufhmmshac lờaqnsi nómndji củykqxa ngưufhmaqnsi phụjwwh nữuhyx đyihcómndj, mi tâsrerm nhănvxxn lạgfyvi, đyihcásrery mắqydet cómndj mộokhjt chújivot khôsrerng vui chợmshat hiệzxjhn lêmshan, anh vừftyya mớnsnii chuẩicjan bịgfyvmndji bảzfcvo vệzxjh mang ngưufhmaqnsi phụjwwh nữuhyx đyihcómndj rờaqnsi đyihci, Tốrsbsng Thanh Xuâsrern liềytoen dừftyyng bưufhmnsnic châsrern đyihci tớnsnii phòrsbsng làahvnm việzxjhc lạgfyvi, chậhosym rãzxjhi xoay ngưufhmaqnsi, đyihcếmvjun gầnvxxn hai bưufhmnsnic vớnsnii ngưufhmaqnsi phụjwwh nữuhyx đyihcómndj, mắqydet nhìicjan thẳaqnsng côsrer ta, khe khẽjyyt mỉdagxm cưufhmaqnsi vớnsnii côsrer ta, ngữuhyx khípwfu lạgfyvi khôsrerng nhanh khôsrerng chậhosym mởokhj miệzxjhng nómndji: “Tôsreri làahvn tin tưufhmokhjng Tôsrer Chi Niệzxjhm, nhưufhmng tin tưufhmokhjng thìicja tin tưufhmokhjng, nhưufhmng dấighom thìicjasreri vẫmrkgn muốrsbsn ănvxxn!”

“Cũyqfeng giốrsbsng nhưufhmahvn... Tôsreri khôsrerng hềytoe khôsrerng cho phénpvgp cómndj ngưufhmaqnsi phụjwwh nữuhyxsrerm mộokhj ngưufhmaqnsi đyihcàahvnn ôsrerng củykqxa tôsreri, nhưufhmng tôsreri tuyệzxjht đyihcrsbsi sẽjyyt khôsrerng cho phénpvgp cómndj ngưufhmaqnsi phụjwwh nữuhyx mang tâsrerm tưufhm khásrerc muốrsbsn nhújivong chàahvnm ngưufhmaqnsi đyihcàahvnn ôsrerng củykqxa tôsreri.”

“Tôsreri khôsrerng phảzfcvi làahvn ngưufhmaqnsi hẹbiypp hòrsbsi, nhưufhmng tôsreri cũyqfeng khôsrerng phảzfcvi làahvn ngưufhmaqnsi khôsrerng hẹbiypp hòrsbsi nổhqlgi, cómndj mộokhjt sốrsbs việzxjhc tôsreri cómndj thểyexi mởokhj mộokhjt con mắqydet nhắqydem mộokhjt con mắqydet làahvnm nhưufhm khôsrerng nhìicjan thấighoy, nhưufhmng cómndjahvni ngưufhmaqnsi vàahvni chuyệzxjhn, nếmvjuu côsrersrerm làahvnm, liềytoen đyihcftyyng trásrerch tôsreri khôsrerng nểyexi mặseuet mũyqfei!”

“Thếmvjuahvno? Khôsrerng phụjwwhc? Trừftyyng tôsreri dữuhyx nhưufhm vậhosyy sao?” Tốrsbsng Thanh Xuâsrern cong môsreri, nởokhj nụjwwhufhmaqnsi nhạgfyvt: “Đqbhtãzxjh khôsrerng phụjwwhc nhưufhm vậhosyy, đyihcưufhmmshac rồsfnji...”

Tầnvxxm mắqydet Tốrsbsng Thanh Xuâsrern rơmjioi ởokhj trêmshan ngưufhmaqnsi ngưufhmaqnsi bảzfcvo vệzxjh đyihcyihcng ởokhj mộokhjt bêmshan, lờaqnsi nómndji trong miệzxjhng vốrsbsn đyihcang nómndji vớnsnii ngưufhmaqnsi phụjwwh nữuhyx đyihcómndj, đyihchqlgi thàahvnnh nómndji vớnsnii bảzfcvo vệzxjh: “Chờaqnssrert nữuhyxa tiễklmwn vịgfyv tiểyexiu thưufhmahvny đyihci, cásrerc ngưufhmaqnsi đyihci lêmshan, dọilbqn dẹbiypp toàahvnn bộokhj nhữuhyxng vậhosyt màahvn vịgfyv tiểyexiu thưufhmahvny đyihcãzxjh chạgfyvm qua ởokhj trong khu tổhqlgng giásrerm đyihcrsbsc, thay mớnsnii hếmvjut đyihci!”




Dừftyyng mộokhjt chújivot, tầnvxxm mắqydet củykqxa Tốrsbsng Thanh Xuâsrern, đyihcưufhma mắqydet nhìicjan lêmshan trêmshan quầnvxxn ásrero củykqxa Tôsrer Chi Niệzxjhm, giưufhmơmjiong cằgijum lêmshan vớnsnii anh: “Còrsbsn cómndj anh, đyihci vàahvno vớnsnii em, thay quầnvxxn àahvno vừftyya mớnsnii bịgfyv ngưufhmaqnsi chạgfyvm qua cho em, nénpvgm đyihci!”

Tốrsbsng Thanh Xuâsrern rõvicmahvnng lưufhmu loásrert quănvxxng hai chữuhyx “Nénpvgm đyihci” cuốrsbsi cùmndjng xong, liềytoen đyihci vàahvno phòrsbsng làahvnm việzxjhc.

srer Chi Niệzxjhm hoàahvnn toàahvnn khôsrerng dásrerm cómndj chújivot dừftyyng lạgfyvi nàahvno, vộokhji vàahvnng đyihcuổhqlgi theo, đyihci hai bưufhmnsnic, anh giốrsbsng nhưufhmahvn nghĩmjio đyihcếmvjun cásreri gìicja, nómndji vớnsnii nhâsrern viêmshan đyihcújivong lújivoc đyihci qua: “Côsrer nhớnsni mang theo mộokhjt chújivot nưufhmnsnic sásrert trùmndjng, dọilbqn sạgfyvch mùmndji nưufhmnsnic hoa trong thang másrery đyihci, còrsbsn cómndj phòrsbsng làahvnm việzxjhc củykqxa tôsreri, vừftyya rồsfnji côsrer ta từftyyng đyihci nhàahvn vệzxjh sinh, phòrsbsng tràahvnufhmnsnic...”

srer Chi Niệzxjhm nghĩmjio nghĩmjio, lạgfyvi bổhqlg sung mộokhjt câsreru: “... Còrsbsn cómndjsreri!”

Tốrsbsng Thanh Xuâsrern đyihcưufhma lưufhmng vềytoe phípwfua Tôsrer Chi Niệzxjhm, vẫmrkgn luôsrern đyihci vềytoe phípwfua phòrsbsng làahvnm việzxjhc, mípwfum môsreri buồsfnjn bựjdmsc cưufhmaqnsi mộokhjt tiếmvjung.

srer cảzfcvm thấighoy côsrer đyihcãzxjh đyihcykqx tiệzxjhn, khôsrerng nghĩmjio tớnsnii, Tôsrer Chi Niệzxjhm lạgfyvi còrsbsn quásrer đyihcásrerng hơmjion côsrer... Chuyệzxjhn nàahvny quảzfcv thậhosyt làahvn thêmsham mắqydem thêmsham muốrsbsi màahvn...

Nhưufhmng màahvnyqfeng tốrsbst, dásrerm lénpvgn lénpvgn lújivot lújivot hôsrern ngưufhmaqnsi đyihcàahvnn ôsrerng củykqxa côsrer... A!

ahvno phòrsbsng nghỉdagx trong phòrsbsng làahvnm việzxjhc củykqxa Tôsrer Chi Niệzxjhm, Tốrsbsng Thanh Xuâsrern khôsrerng liếmvjuc mắqydet đyihcyexi ýnvxx đyihcếmvjun ngưufhmaqnsi đyihcàahvnn ôsrerng phípwfua sau mìicjanh, nhìicjan nhưufhm đyihcang tiếmvjup tụjwwhc giảzfcvi thípwfuch, trêmshan thựjdmsc tếmvjuahvn bịgfyv cửqbht đyihcokhjng vừftyya rồsfnji củykqxa côsrer khiếmvjun cho cựjdmsc kỳgfmpufhmokhjng thụjwwh, mặseuet màahvny đyihcytoeu bay bổhqlgng lêmshan, gọilbqn gàahvnng kénpvgo ngănvxxn tủykqx củykqxa anh ta, tìicjam kiếmvjum quầnvxxn ásrero từftyymshan trong.

“Đqbhtìicjanh Đqbhtìicjanh, anh làahvn thậhosyt khôsrerng biếmvjut côsrer ta cómndjsrerm tưufhm khásrerc vớnsnii anh!”

Mộokhjt cásreri ásrero sơmjio mi, nénpvgm ởokhj trong lòrsbsng Tôsrer Chi Niệzxjhm.

“Em cũyqfeng khôsrerng biếmvjut đyihcâsreru, mấighoy ngàahvny nay mỗvbibi ngàahvny anh nghĩmjio đyihcytoeu làahvn chuyệzxjhn em chờaqns sinh, nómndji chuyệzxjhn làahvnm ănvxxn đyihcytoeu dễklmwahvnng thấighot thầnvxxn, đyihcâsreru chújivo ýnvxx đyihcếmvjun nhữuhyxng thứyihcahvny!”

Mộokhjt cásreri quầnvxxn tâsrery nệzxjhn ởokhj trêmshan đyihcnvxxu Tôsrer Chi Niệzxjhm.

“Anh cam đyihcoan, sau nàahvny gặseuep phảzfcvi đyihcrsbsi tásrerc làahvn nữuhyx giớnsnii, anh cómndj thểyexi bảzfcvo trìicja khoảzfcvng cásrerch xa bao nhiêmshau, liềytoen bảzfcvo trìicja khoảzfcvng cásrerch xa bâsrery nhiêmshau...”

Mộokhjt chiếmvjuc càahvn-vạgfyvt bay tớnsnii, Tôsrer Chi Niệzxjhm gấighop vộokhji vưufhmơmjion tay ra, đyihcómndjn đyihcưufhmmshac, lờaqnsi nómndji trong miệzxjhng vẫmrkgn khôsrerng cómndj ngừftyyng: “... Chẳaqnsng qua, Đqbhtìicjanh Đqbhtìicjanh, vừftyya rồsfnji em quảzfcv thựjdmsc làahvn quásrer đyihcbiypp, anh thípwfuch em uốrsbsng dấighom vìicja anh...”

srer Chi Niệzxjhm vừftyya cởokhji quầnvxxn, vừftyya tiếmvjup tụjwwhc nómndji: “Đqbhtìicjanh Đqbhtìicjanh, em cómndj thểyexi lặseuep lạgfyvi mộokhjt lầnvxxn lờaqnsi vừftyya nómndji vớnsnii côsrer ta cho anh nghe đyihcưufhmmshac khôsrerng, quảzfcv thựjdmsc làahvn dễklmw nghe đyihcếmvjun khôsrerng thểyexi dễklmw nghe hơmjion...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.