Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 967 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân (13)
Editor: May
Tôsrer Chi Niệzxjh m nghe đyihc ưufhm ợmsha c lờaqns i nómndj i củykqx a ngưufhm ờaqns i phụjwwh nữuhyx đyihc ómndj , mi tâsrer m nhănvxx n lạgfyv i, đyihc ásrer y mắqyde t cómndj mộokhj t chújivo t khôsrer ng vui chợmsha t hiệzxjh n lêmsha n, anh vừftyy a mớnsni i chuẩicja n bịgfyv nómndj i bảzfcv o vệzxjh mang ngưufhm ờaqns i phụjwwh nữuhyx đyihc ómndj rờaqns i đyihc i, Tốrsbs ng Thanh Xuâsrer n liềytoe n dừftyy ng bưufhm ớnsni c châsrer n đyihc i tớnsni i phòrsbs ng làahvn m việzxjh c lạgfyv i, chậhosy m rãzxjh i xoay ngưufhm ờaqns i, đyihc ếmvju n gầnvxx n hai bưufhm ớnsni c vớnsni i ngưufhm ờaqns i phụjwwh nữuhyx đyihc ómndj , mắqyde t nhìicja n thẳaqns ng côsrer ta, khe khẽjyyt mỉdagx m cưufhm ờaqns i vớnsni i côsrer ta, ngữuhyx khípwfu lạgfyv i khôsrer ng nhanh khôsrer ng chậhosy m mởokhj miệzxjh ng nómndj i: “Tôsrer i làahvn tin tưufhm ởokhj ng Tôsrer Chi Niệzxjh m, nhưufhm ng tin tưufhm ởokhj ng thìicja tin tưufhm ởokhj ng, nhưufhm ng dấigho m thìicja tôsrer i vẫmrkg n muốrsbs n ănvxx n!”
“Cũyqfe ng giốrsbs ng nhưufhm làahvn ... Tôsrer i khôsrer ng hềytoe khôsrer ng cho phénpvg p cómndj ngưufhm ờaqns i phụjwwh nữuhyx hâsrer m mộokhj ngưufhm ờaqns i đyihc àahvn n ôsrer ng củykqx a tôsrer i, nhưufhm ng tôsrer i tuyệzxjh t đyihc ốrsbs i sẽjyyt khôsrer ng cho phénpvg p cómndj ngưufhm ờaqns i phụjwwh nữuhyx mang tâsrer m tưufhm khásrer c muốrsbs n nhújivo ng chàahvn m ngưufhm ờaqns i đyihc àahvn n ôsrer ng củykqx a tôsrer i.”
“Tôsrer i khôsrer ng phảzfcv i làahvn ngưufhm ờaqns i hẹbiyp p hòrsbs i, nhưufhm ng tôsrer i cũyqfe ng khôsrer ng phảzfcv i làahvn ngưufhm ờaqns i khôsrer ng hẹbiyp p hòrsbs i nổhqlg i, cómndj mộokhj t sốrsbs việzxjh c tôsrer i cómndj thểyexi mởokhj mộokhj t con mắqyde t nhắqyde m mộokhj t con mắqyde t làahvn m nhưufhm khôsrer ng nhìicja n thấigho y, nhưufhm ng cómndj vàahvn i ngưufhm ờaqns i vàahvn i chuyệzxjh n, nếmvju u côsrer dásrer m làahvn m, liềytoe n đyihc ừftyy ng trásrer ch tôsrer i khôsrer ng nểyexi mặseue t mũyqfe i!”
“Thếmvju nàahvn o? Khôsrer ng phụjwwh c? Trừftyy ng tôsrer i dữuhyx nhưufhm vậhosy y sao?” Tốrsbs ng Thanh Xuâsrer n cong môsrer i, nởokhj nụjwwh cưufhm ờaqns i nhạgfyv t: “Đqbht ãzxjh khôsrer ng phụjwwh c nhưufhm vậhosy y, đyihc ưufhm ợmsha c rồsfnj i...”
Tầnvxx m mắqyde t Tốrsbs ng Thanh Xuâsrer n rơmjio i ởokhj trêmsha n ngưufhm ờaqns i ngưufhm ờaqns i bảzfcv o vệzxjh đyihc ứyihc ng ởokhj mộokhj t bêmsha n, lờaqns i nómndj i trong miệzxjh ng vốrsbs n đyihc ang nómndj i vớnsni i ngưufhm ờaqns i phụjwwh nữuhyx đyihc ómndj , đyihc ổhqlg i thàahvn nh nómndj i vớnsni i bảzfcv o vệzxjh : “Chờaqns lásrer t nữuhyx a tiễklmw n vịgfyv tiểyexi u thưufhm nàahvn y đyihc i, cásrer c ngưufhm ờaqns i đyihc i lêmsha n, dọilbq n dẹbiyp p toàahvn n bộokhj nhữuhyx ng vậhosy t màahvn vịgfyv tiểyexi u thưufhm nàahvn y đyihc ãzxjh chạgfyv m qua ởokhj trong khu tổhqlg ng giásrer m đyihc ốrsbs c, thay mớnsni i hếmvju t đyihc i!”
Dừftyy ng mộokhj t chújivo t, tầnvxx m mắqyde t củykqx a Tốrsbs ng Thanh Xuâsrer n, đyihc ưufhm a mắqyde t nhìicja n lêmsha n trêmsha n quầnvxx n ásrer o củykqx a Tôsrer Chi Niệzxjh m, giưufhm ơmjio ng cằgiju m lêmsha n vớnsni i anh: “Còrsbs n cómndj anh, đyihc i vàahvn o vớnsni i em, thay quầnvxx n àahvn o vừftyy a mớnsni i bịgfyv ngưufhm ờaqns i chạgfyv m qua cho em, nénpvg m đyihc i!”
Tốrsbs ng Thanh Xuâsrer n rõvicm ràahvn ng lưufhm u loásrer t quănvxx ng hai chữuhyx “Nénpvg m đyihc i” cuốrsbs i cùmndj ng xong, liềytoe n đyihc i vàahvn o phòrsbs ng làahvn m việzxjh c.
Tôsrer Chi Niệzxjh m hoàahvn n toàahvn n khôsrer ng dásrer m cómndj chújivo t dừftyy ng lạgfyv i nàahvn o, vộokhj i vàahvn ng đyihc uổhqlg i theo, đyihc i hai bưufhm ớnsni c, anh giốrsbs ng nhưufhm làahvn nghĩmjio đyihc ếmvju n cásrer i gìicja , nómndj i vớnsni i nhâsrer n viêmsha n đyihc újivo ng lújivo c đyihc i qua: “Côsrer nhớnsni mang theo mộokhj t chújivo t nưufhm ớnsni c sásrer t trùmndj ng, dọilbq n sạgfyv ch mùmndj i nưufhm ớnsni c hoa trong thang másrer y đyihc i, còrsbs n cómndj phòrsbs ng làahvn m việzxjh c củykqx a tôsrer i, vừftyy a rồsfnj i côsrer ta từftyy ng đyihc i nhàahvn vệzxjh sinh, phòrsbs ng tràahvn nưufhm ớnsni c...”
Tôsrer Chi Niệzxjh m nghĩmjio nghĩmjio , lạgfyv i bổhqlg sung mộokhj t câsrer u: “... Còrsbs n cómndj tôsrer i!”
Tốrsbs ng Thanh Xuâsrer n đyihc ưufhm a lưufhm ng vềytoe phípwfu a Tôsrer Chi Niệzxjh m, vẫmrkg n luôsrer n đyihc i vềytoe phípwfu a phòrsbs ng làahvn m việzxjh c, mípwfu m môsrer i buồsfnj n bựjdms c cưufhm ờaqns i mộokhj t tiếmvju ng.
Côsrer cảzfcv m thấigho y côsrer đyihc ãzxjh đyihc ủykqx tiệzxjh n, khôsrer ng nghĩmjio tớnsni i, Tôsrer Chi Niệzxjh m lạgfyv i còrsbs n quásrer đyihc ásrer ng hơmjio n côsrer ... Chuyệzxjh n nàahvn y quảzfcv thậhosy t làahvn thêmsha m mắqyde m thêmsha m muốrsbs i màahvn ...
Nhưufhm ng màahvn cũyqfe ng tốrsbs t, dásrer m lénpvg n lénpvg n lújivo t lújivo t hôsrer n ngưufhm ờaqns i đyihc àahvn n ôsrer ng củykqx a côsrer ... A!
Vàahvn o phòrsbs ng nghỉdagx trong phòrsbs ng làahvn m việzxjh c củykqx a Tôsrer Chi Niệzxjh m, Tốrsbs ng Thanh Xuâsrer n khôsrer ng liếmvju c mắqyde t đyihc ểyexi ýnvxx đyihc ếmvju n ngưufhm ờaqns i đyihc àahvn n ôsrer ng phípwfu a sau mìicja nh, nhìicja n nhưufhm đyihc ang tiếmvju p tụjwwh c giảzfcv i thípwfu ch, trêmsha n thựjdms c tếmvju làahvn bịgfyv cửqbht đyihc ộokhj ng vừftyy a rồsfnj i củykqx a côsrer khiếmvju n cho cựjdms c kỳgfmp hưufhm ởokhj ng thụjwwh , mặseue t màahvn y đyihc ềytoe u bay bổhqlg ng lêmsha n, gọilbq n gàahvn ng kénpvg o ngănvxx n tủykqx củykqx a anh ta, tìicja m kiếmvju m quầnvxx n ásrer o từftyy bêmsha n trong.
“Đqbht ìicja nh Đqbht ìicja nh, anh làahvn thậhosy t khôsrer ng biếmvju t côsrer ta cómndj tâsrer m tưufhm khásrer c vớnsni i anh!”
Mộokhj t cásrer i ásrer o sơmjio mi, nénpvg m ởokhj trong lòrsbs ng Tôsrer Chi Niệzxjh m.
“Em cũyqfe ng khôsrer ng biếmvju t đyihc âsrer u, mấigho y ngàahvn y nay mỗvbib i ngàahvn y anh nghĩmjio đyihc ềytoe u làahvn chuyệzxjh n em chờaqns sinh, nómndj i chuyệzxjh n làahvn m ănvxx n đyihc ềytoe u dễklmw dàahvn ng thấigho t thầnvxx n, đyihc âsrer u chújivo ýnvxx đyihc ếmvju n nhữuhyx ng thứyihc nàahvn y!”
Mộokhj t cásrer i quầnvxx n tâsrer y nệzxjh n ởokhj trêmsha n đyihc ầnvxx u Tôsrer Chi Niệzxjh m.
“Anh cam đyihc oan, sau nàahvn y gặseue p phảzfcv i đyihc ốrsbs i tásrer c làahvn nữuhyx giớnsni i, anh cómndj thểyexi bảzfcv o trìicja khoảzfcv ng cásrer ch xa bao nhiêmsha u, liềytoe n bảzfcv o trìicja khoảzfcv ng cásrer ch xa bâsrer y nhiêmsha u...”
Mộokhj t chiếmvju c càahvn -vạgfyv t bay tớnsni i, Tôsrer Chi Niệzxjh m gấigho p vộokhj i vưufhm ơmjio n tay ra, đyihc ómndj n đyihc ưufhm ợmsha c, lờaqns i nómndj i trong miệzxjh ng vẫmrkg n khôsrer ng cómndj ngừftyy ng: “... Chẳaqns ng qua, Đqbht ìicja nh Đqbht ìicja nh, vừftyy a rồsfnj i em quảzfcv thựjdms c làahvn quásrer đyihc ẹbiyp p, anh thípwfu ch em uốrsbs ng dấigho m vìicja anh...”
Tôsrer Chi Niệzxjh m vừftyy a cởokhj i quầnvxx n, vừftyy a tiếmvju p tụjwwh c nómndj i: “Đqbht ìicja nh Đqbht ìicja nh, em cómndj thểyexi lặseue p lạgfyv i mộokhj t lầnvxx n lờaqns i vừftyy a nómndj i vớnsni i côsrer ta cho anh nghe đyihc ưufhm ợmsha c khôsrer ng, quảzfcv thựjdms c làahvn dễklmw nghe đyihc ếmvju n khôsrer ng thểyexi dễklmw nghe hơmjio n...”
Tô
“Cũ
“Tô
“Thế
Tầ
Dừ
Tố
Tô
Tô
Tố
Cô
Như
Và
“Đ
Mộ
“Em cũ
Mộ
“Anh cam đ
Mộ
Tô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.