Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 810 : Bạo lực gia đình (10)

    trước sau   
Editor: May

“En biếdijht rấitomt rõwftz, em đhkbaang nóimoyi cálkdgi gìitom.” Tốxnbkng Thanh Xuâqdfvn chờlqrv giâqdfvy lálkdgt, khôpxdxng cóimoy chờlqrv đhkbaưfyfsfyfsc Tôpxdx Chi Niệavxum nóimoyi chuyệavxun, lạawcfi mởecim miệavxung, cóimoy mấitomy lờlqrvi, côpxdx từnqekng nóimoyi vớtazyi Tầknztn Dĩvami Nam, lạawcfi chưfyfsa nóimoyi vớtazyi anh, côpxdx khôpxdxng ngạawcfi lặplmup lạawcfi vớtazyi anh lầknztn nữpvsia: “Em chưfyfsa bao giờlqrv tỉwytonh tálkdgo hơphnzn bâqdfvy giờlqrv, Tôpxdx Chi Niệavxum, em muốxnbkn ởecimkzasng vớtazyi anh.”

“Ởtazy trêkzasn thếdijh giớtazyi nàukmby, anh làukmb ngưfyfslqrvi đhkbaxnbki tốxnbkt vớtazyi em nhấitomt, anh khôpxdxng thểqfof sau khi nuôpxdxi dưfyfsdcxbng em lớtazyn, liềtmwgn khôpxdxng chịhkbau trálkdgch nhiệavxum chứlqrv.”

“Toàukmbn bộxjiv thếdijh giớtazyi tíbyxsnh làukmblkdgi gìitom, toàukmbn bộxjiv thếdijh giớtazyi cộxjivng lạawcfi, đhkbatmwgu khôpxdxng sálkdgnh bằwftzng mộxjivt mìitomnh anh...”

Theo từnqekng câqdfvu vang dộxjivi củjpjla Tốxnbkng Thanh Xuâqdfvn, trong đhkbaknztu óimoyc Tôpxdx Chi Niệavxum lạawcfi nghĩvami đhkbaếdijhn nhữpvsing lờlqrvi đhkbacgswc đhkbaưfyfsfyfsc từnqek đhkbaálkdgy lòpregng Tầknztn Dĩvami Nam vàukmbo lúecimc sálkdgng sớtazym.

-- Cóimoypxdx Chi Niệavxum, em liềtmwgn khôpxdxng sợfyfs.




-- Bởecimi vìitom toàukmbn bộxjiv thếdijh giớtazyi, đhkbaxnbki vớtazyi em màukmbimoyi, đhkbatmwgu khôpxdxng sálkdgnh bằwftzng mộxjivt mìitomnh Tôpxdx Chi Niệavxum.

-- Em khôpxdxng muốxnbkn toàukmbn thếdijh giớtazyi, em chỉwyto cầknztn Tôpxdx Chi Niệavxum.

-- Tôpxdx Chi Niệavxum chíbyxsnh làukmb cuộxjivc đhkbalqrvi củjpjla em.

pxdx Chi Niệavxum rõwftzukmbng cảpuzvm giálkdgc đhkbaưfyfsfyfsc málkdgu trong cơphnz thểqfofitomnh trởecimkzasn đhkbaplmuc biệavxut dao đhkbaxjivng, anh mởecim miệavxung, ngữpvsi khíbyxs tậrdrqn lựimoyc bảpuzvo trìitomitomnh ổzvein, lạawcfi vẫecimn biểqfofu lộxjiv ra từnqekng sợfyfsi run sợfyfs: “Đlqrvìitomnh Đlqrvìitomnh, vậrdrqy nếdijhu nhưfyfs anh nóimoyi vớtazyi em, mộxjivt khi anh gậrdrqt đhkbaknztu đhkbanvsdng ýawcfecimkzasng vớtazyi em, đhkbalqrvi nàukmby kiếdijhp nàukmby, em cũvaming đhkbanqekng vọcgswng tưfyfsecimng rờlqrvi đhkbai từnqekkzasn cạawcfnh em, dùkzasfyfsơphnzng lai em hốxnbki hậrdrqn, anh cũvaming sẽfhty khôpxdxng thảpuzv em đhkbai, em sợfyfs khôpxdxng?”

“Em khôpxdxng sợfyfs.” Tốxnbkng Thanh Xuâqdfvn hồnvsdi đhkbaálkdgp vẫecimn làukmbwftzukmbng nhưfyfs vậrdrqy, côpxdx giốxnbkng nhưfyfsukmb sợfyfs anh khôpxdxng tin tưfyfsecimng, còpregn rấitomt dùkzasng sứlqrvc lắmaxac đhkbaknztu hai cálkdgi vớtazyi anh.

“Khôpxdxng chỉwyto nhưfyfs thếdijh, anh khôpxdxng thểqfof giốxnbkng nhưfyfs ngưfyfslqrvi khálkdgc, cho em mộxjivt nghi thứlqrvccầknztu hôpxdxn lãvfayng mạawcfn, khôpxdxng thểqfof giốxnbkng nhưfyfs ngưfyfslqrvi khálkdgc, cho em mộxjivt tỏfyfsitomnh khiếdijhn ngưfyfslqrvi khálkdgc hâqdfvm mộxjivukmbo lễzqtfitomnh nhâqdfvn, càukmbng khôpxdxng thểqfof giốxnbkng nhưfyfs ngưfyfslqrvi khálkdgc, cho em mộxjivt lễzqtffyfstazyi thịhkbanh thếdijh, em khôpxdxng hốxnbki hậrdrqn chứlqrv?”

“Em khôpxdxng hốxnbki hậrdrqn.”

“Chúecimng ta khôpxdxng thểqfof giốxnbkng nhưfyfsitomnh nhâqdfvn bìitomnh thưfyfslqrvng, ôpxdxm ấitomp quang minh chíbyxsnh đhkbaawcfi, nóimoyi yêkzasu lẽfhty thẳoqwyng khíbyxskzasng, cảpuzv đhkbalqrvi chúecimng ta đhkbatmwgu chỉwytoimoy thểqfof trốxnbkn trálkdgnh ởecim trong hắmaxac álkdgm, em xálkdgc đhkbahkbanh đhkbaâqdfvy làukmb thứlqrv em muốxnbkn sao?”

“Em xálkdgc đhkbahkbanh.” Tốxnbkng Thanh Xuâqdfvn cưfyfslqrvi dịhkbau dàukmbng vớtazyi Tôpxdx Chi Niệavxum, tiếdijhng nóimoyi nhưfyfs álkdgnh trăpxdxng ôpxdxn nhu, ngữpvsi khíbyxs lạawcfi cứlqrvng rắmaxan nhưfyfs tảpuzvng đhkbaálkdg.

“Anh khôpxdxng cóimoylkdgch nàukmbo danh chíbyxsnh ngôpxdxn thuậrdrqn viếdijht têkzasn em ởecimkzasn cạawcfnh têkzasn anh, thậrdrqm chíbyxs anh khôpxdxng thểqfof cho em mộxjivt đhkbalqrva bépxdx... Đlqrvìitomnh Đlqrvìitomnh, em nghĩvami kỹeuyp chưfyfsa?”

“Em nghĩvami kỹeuyp rồnvsdi, vàukmbo tốxnbki hôpxdxm qua khi em đhkbai tìitomm anh Dĩvami Nam, liềtmwgn nghĩvami kỹeuyp rồnvsdi.”

pxdx Chi Niệavxum cũvaming khôpxdxng đhkbafyfsi tiếdijhng nóimoyi Tốxnbkng Thanh Xuâqdfvn rơphnzi xuốxnbkng, mãvfaynh mẽfhty đhkbaưfyfsa tay ra, képxdxo côpxdxukmbo trong lòpregng, ôpxdxm chặplmut lấitomy.

imoy biếdijht khôpxdxng? Trờlqrvi cao đhkbaxnbki vớtazyi mỗrmtji mộxjivt ngưfyfslqrvi đhkbatmwgu rấitomt côpxdxng bằwftzng, trờlqrvi cao cho anh, siêkzasu năpxdxng lựimoyc ngưfyfslqrvi khálkdgc khôpxdxng cóimoy đhkbaưfyfsfyfsc, cũvaming cho anh côpxdx đhkbaxjivc vàukmb đhkbaau đhkbatazyn màukmb ngưfyfslqrvi khálkdgc khôpxdxng thểqfofimoy đhkbaưfyfsfyfsc, nhưfyfsng cuốxnbki cùkzasng anh lạawcfi may mắmaxan hơphnzn nhữpvsing ngưfyfslqrvi khálkdgc, bởecimi vìitom anh cóimoy mộxjivt Tốxnbkng Thanh Xuâqdfvn.

pxdx Chi Niệavxum dùkzasng sứlqrvc ấitomn Tốxnbkng Thanh Xuâqdfvn vàukmbo trong lòpregng, lạawcfi cảpuzvm thấitomy xa xa khôpxdxng đhkbajpjl, anh dùkzasng sứlqrvc lầknztn nữpvsia, mộxjivt bộxjivlkdgng nghĩvami hậrdrqn khôpxdxng thểqfofkzasi côpxdxukmbo trong tậrdrqn xưfyfsơphnzng málkdgu.

Cảpuzvm giálkdgc ôpxdxm côpxdx thậrdrqt tốxnbkt, giốxnbkng nhưfyfsukmb ôpxdxm toàukmbn bộxjiv thếdijh giớtazyi.

pxdx Chi Niệavxum cảpuzvm đhkbaxjivng đhkbafyfs cảpuzvukmbnh mắmaxat, anh dùkzasng sứlqrvc ôpxdxm côpxdx, lạawcfi ôpxdxm côpxdx, sau đhkbaóimoyimoy mộxjivt giọcgswt lệavxu, liềtmwgn theo gòpreglkdg chậrdrqm rãvfayi rơphnzi xuốxnbkng, rơphnzi ởecim trong cổzveipxdx, anh dálkdgn bêkzasn tai côpxdx, giọcgswng nóimoyi cóimoy chúecimt khàukmbn khàukmbn nóimoyi: “Đlqrvìitomnh Đlqrvìitomnh, thậrdrqt làukmb hếdijht cálkdgch vớtazyi em màukmb...”

fyfstazyc mắmaxat tuy nhẹuwoq, nhưfyfsng rơphnzi ởecim trêkzasn da thịhkbat, lạawcfi rấitomt nặplmung.

Thâqdfvn thểqfof Tốxnbkng Thanh Xuâqdfvn nhẹuwoq nhàukmbng co rúecimm lạawcfi mộxjivt chúecimt, giơphnz tay lêkzasn, nhốxnbkt chặplmut eo Tôpxdx Chi Niệavxum.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.