Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 809 : Bạo lực gia đình (9)

    trước sau   
Editor: May

Hốzipxc mắhcpyt củluzsa Tốzipxng Thanh Xuâoecxn, khôlgfnng khắhcpyc chếegpi nổhtkmi liềpzqfn đhksazipxrklfn, côlgfn mởqith miệhtkmng, âoecxm đhksaiệhtkmu khôlgfnng quậnswat cưxifuuvyong giốzipxng nhưxifu trưxifubkmzc, cũfuhcng khôlgfnng tùluzsy hứgfynng giốzipxng nhưxifu trưxifubkmzc, cóhtkm chỉllqqthpl mềpzqfm mạrgiqi ôlgfnn nhu vàthplluzsy khuấweoqt nhàthpln nhạrgiqt: “Vậnsway còfuhcn anh? Anh cóhtkm biếegpit hay khôlgfnng, hai ngàthply nàthply, anh luôlgfnn đhksaang tổhtkmn thưxifuơtsojng em...”

“Anh biếegpit em pháonjdt đhksadklfng bao nhiêrklfu dũfuhcng khícuuo, mớbkmzi làthplm ra quyếegpit đhksaxmksnh ởqithluzsng vớbkmzi anh khôlgfnng?”

“Em phấweoqn đhksaweoqu quêrklfn mìzipxnh dùluzsng dũfuhcng khícuuo toàthpln thâoecxn nóhtkmi vớbkmzi anh, em đhksaếegpin đhksaxmksa ngụcyjxc cũfuhcng anh đhksaưxifuteyac khôlgfnng?”

“Nhưxifung anh lạrgiqi khôlgfnng nóhtkmi mộdklft tiếegping xoay ngưxifuuvyoi khóhtkma em ởqith trong biệhtkmt thựfrnp, mặonjdc cho em phẫaobpn nộdklf, pháonjdt đhksarklfn, gàthplo thépehkt, từteya đhksafogju đhksaếegpin cuốzipxi đhksapzqfu khôlgfnng cóhtkm cho em chúnswat phảvimpn ứgfynng nàthplo.”

Đteyaáonjdy mắhcpyt củluzsa Tốzipxng Thanh Xuâoecxn dâoecxng đhksafogjy sưxifuơtsojng mùluzs.




lgfn Chi Niệhtkmm ôlgfnm chặonjdt côlgfn, cúnswai khépehkp mícuuo mắhcpyt, che lạrgiqi thầfogjn tháonjdi xin lỗeyvhi nơtsoji đhksaáonjdy mắhcpyt, trầfogjm mặonjdc khôlgfnng tiếegping đhksadklfng tùluzsy ýwwjelgfn chỉllqq trícuuoch.

“Suy nghĩatps đhksafogju tiêrklfn khi em ra khỏzipxi biệhtkmt thựfrnp củluzsa anh, chícuuonh làthpl muốzipxn đhksai tìzipxm anh, thửdklf đhksai thuyếegpit phụcyjxc anh, nhưxifung anh lạrgiqi khôlgfnng cho em bấweoqt kỳllqqtsoj hộdklfi mởqith miệhtkmng nàthplo, mặonjdc kệhtkm em vàthpl anh đhksaếegpin nơtsoji nàthplo, đhksapzqfu muốzipxn képehko ba theo bêrklfn cạrgiqnh anh, thậnswam chícuuo cuốzipxi cùluzsng còfuhcn nóhtkmi muốzipxn cưxifubkmzi ngưxifuuvyoi kháonjdc...”

xifubkmzc mắhcpyt theo gòfuhconjd Tốzipxng Thanh Xuâoecxn, chậnswam rãulkgi chảvimpy xuôlgfni xuốzipxng, ngữldyd khícuuolgfn vốzipxn mềpzqfm mạrgiqi, liềpzqfn trởqithrklfn cóhtkm chúnswat phẫaobpn hậnswan: “... Tôlgfn Chi Niệhtkmm, anh cóhtkm biếegpit khôlgfnng, cho dùluzs em khôlgfnng thểcfjw gảvimp cho anh, em cũfuhcng khôlgfnng bằxcrqng lòfuhcng nhìzipxn ngưxifuuvyoi phụcyjx nữldyd kháonjdc gảvimp cho anh, em khôlgfnng làthplm đhksaưxifuteyac giốzipxng nhưxifu anh, nhìzipxn ngưxifuuvyoi mìzipxnh thícuuoch kếegpit hôlgfnn, dùluzs bứgfync đhksarklfn chícuuonh mìzipxnh, cũfuhcng hờuvyo hữldydng lạrgiqnh nhạrgiqt.”

“Anh biếegpit.” Tôlgfn Chi Niệhtkmm lãulkgnh đhksargiqm mởqith miệhtkmng.

Anh luôlgfn biếegpit anh đhksaang tổhtkmn thưxifuơtsojng em, nhưxifung màthpl, đhksaxmling thờuvyoi lúnswac anh tổhtkmn thưxifuơtsojng em, em đhksaau bao nhiêrklfu, anh liềpzqfn đhksaau hơtsojn em gấweoqp mưxifuuvyoi lầfogjn.

Thờuvyoi khắhcpyc đhksaen tốzipxi nhấweoqt trong cuộdklfc đhksauvyoi củluzsa anh, gặonjdp gỡegpi em - áonjdnh sáonjdng rựfrnpc rỡegpi nhấweoqt, cho tớbkmzi hôlgfnm nay, đhksaãulkg qua hai mưxifuơtsoji năeyvhm, em vẫaobpn làthpl tồxmlin tạrgiqi tinh khiếegpit nhấweoqt ởqith trong thếegpi giớbkmzi củluzsa anh, anh thậnswat khôlgfnng muốzipxn nhuộdklfm đhksaen em, cho dùluzs đhksaáonjdy lòfuhcng anh giấweoqu mộdklft ýwwje nghĩatps đhksarklfn cuồxmling, rấweoqt muốzipxn nhuộdklfm đhksaen em, đhksacfjw cho em ởqith lạrgiqi trong đhksaxmksa ngụcyjxc, hoàthpln hoàthpln toàthpln toàthpln thuộdklfc vềpzqf anh.

Đteyaìzipxnh Đteyaìzipxnh, em xem, anh rấweoqt tàthpln nhẫaobpn, rấweoqt hắhcpyc áonjdm?

Trêrklfn mặonjdt lạrgiqnh nhạrgiqt củluzsa Tôlgfn Chi Niệhtkmm, cóhtkm bi ai nhàthpln nhạrgiqt dâoecxng lêrklfn: “... Anh luôlgfnn biếegpit, từteya nhiềpzqfu năeyvhm trưxifubkmzc, vàthplo thờuvyoi khắhcpyc anh biếegpit em làthpl em gáonjdi ruộdklft củluzsa anh đhksaóhtkm, anh liềpzqfn đhksaãulkg tổhtkmn thưxifuơtsojng em.”

“Hiệhtkmn tạrgiqi thìzipx sao? Hiệhtkmn tạrgiqi anh vẫaobpn muốzipxn tiếegpip tụcyjxc tổhtkmn thưxifuơtsojng em sao?” Tốzipxng Thanh Xuâoecxn nhìzipxn Tôlgfn Chi Niệhtkmm chăeyvhm chúnswa, đhksaáonjdy mắhcpyt mang theo nưxifubkmzc mắhcpyt, nổhtkmi lêrklfn từteyang sợteyai khẩfrnpn trưxifuơtsojng.

Anh ôlgfnm côlgfn, biếegpit rõcfjw sợteyaulkgi.

Sợteya anh lạrgiqi cựfrnp tuyệhtkmt lầfogjn nữldyda.

Anh còfuhcn đhksamtymc đhksaưxifuteyac từteya trong đhksaáonjdy lòfuhcng côlgfn, côlgfn đhksaang tícuuonh toáonjdn nếegpiu anh cựfrnp tuyệhtkmt, tiếegpip theo côlgfnrklfn dùluzsng phưxifuơtsojng pháonjdp nhưxifu thếegpithplo.

lgfn đhksaâoecxy làthpl mặonjdc cho anh cựfrnp tuyệhtkmt nhưxifu thếegpithplo, cũfuhcng quyếegpit tâoecxm muốzipxn theo tiếegpit tấweoqu vớbkmzi anh sao?

Kiêrklfn trìzipx củluzsa côlgfn, cốzipx chấweoqp củluzsa côlgfn, quấweoqn quýwwjet làthplm phiềpzqfn củluzsa côlgfn...

onjdc loạrgiqi cảvimpm xúnswac mãulkgnh liệhtkmt, cấweoqp tốzipxc va chạrgiqm ởqith trong lồxmling ngựfrnpc củluzsa anh, liêrklfn tụcyjxc khuấweoqy đhksadklfng, đhksafogju ngóhtkmn tay Tôlgfn Chi Niệhtkmm vuốzipxt ve Tốzipxng Thanh Xuâoecxn đhksapzqfu run rẩfrnpy lêrklfn theo, anh nhìzipxn mắhcpyt côlgfn chăeyvhm chúnswa, gằxcrqn từteyang chữldyd hỏzipxi: “Tốzipxng Thanh Xuâoecxn, em biếegpit hiệhtkmn tạrgiqi em đhksaang nóhtkmi cáonjdi gìzipx khôlgfnng?”

Ábcwgnh mắhcpyt Tốzipxng Thanh Xuâoecxn nhìzipxn lạrgiqi anh, trong suốzipxt sáonjdng ngờuvyoi, khôlgfnng cóhtkm chúnswat xícuuou chầfogjn chờuvyo: “Em biếegpit.”

Anh dựfrnpa vàthplo thâoecxn thểcfjw tiếegpip xúnswac củluzsa côlgfn, cóhtkm thểcfjw đhksamtymc đhksaưxifuteyac ràthplnh mạrgiqch rõcfjwthplng ýwwjexifuqithng châoecxn thậnswat nhấweoqt ởqith trong đhksaáonjdy lòfuhcng côlgfn, cho đhksaáonjdp áonjdn giốzipxng nhưxifu trêrklfn miệhtkmng côlgfn.

Nhưxifunswac mớbkmzi quen biếegpit, côlgfn cho anh tícuuon nhiệhtkmm sạrgiqch sẽobky thuầfogjn túnsway khôlgfnng cóhtkm bấweoqt kỳllqq tạrgiqp chấweoqt nàthplo, anh trai nóhtkmi chúnswathpl ngưxifuuvyoi xấweoqu, chúnswa chícuuonh làthpl ngưxifuuvyoi xấweoqu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.