Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 605 : Tống Thanh Xuân thăm dò (5)

    trước sau   
Editor: May

“Tạlsxui sao anh khôcynmng nóddohi chuyệrkjnn, códdoh phảttrmi anh khôcynmng muốobmdn tớhtxui đqfokâukqxy khôcynmng?”

Theo câukqxu hỏhpqhi củzlfoa côcynm, anh rõcqcybwqong nhìukqxn thấrbkay, códdoh hai dòxwahng nưpglohtxuc mắomgzt lăcnqon xuốobmdng từuwwt trong mắomgzt củzlfoa côcynm.

Đrbkaáddohy lòxwahng Tôcynm Chi Niệrkjnm đqfokmaoft nhiêadlvn co rúohqgt, cảttrm ngưpglozxybi liềvgpxn giốobmdng nhưpglobwqo bịcnqo đqfokiểanvvm huyệrkjnt đqfoklsxuo, cứzwlgng đqfokzxyb đqfokzwlgng ởmytfadlvn cạlsxunh Tốobmdng Thanh Xuâukqxn, yêadlvn tĩarmjnh nhìukqxn côcynm.

“... Hay làbwqo anh rấrbkat bậzwlgn, hiệrkjnn tạlsxui khôcynmng códdoh thờzxybi gian tớhtxui đqfokâukqxy?” Lờzxybi nóddohi củzlfoa côcynmcqcybwqong rấrbkat nhẹanvv nhàbwqong vàbwqo tựbwqo nhiêadlvn, thậzwlgm chíhpqhxwahn mang theo mộmaoft chúohqgt nụytfhpglozxybi săcnqon sóddohc ấrbkam áddohp, nhưpglong nưpglohtxuc mắomgzt củzlfoa côcynm lạlsxui giốobmdng nhưpglobwqo trâukqxn châukqxu đqfokzwlgt dâukqxy, càbwqong rơdghui càbwqong hung: “Khôcynmng sao đqfokâukqxu...”

Sau khi côcynmddohi đqfokếygjnn đqfokâukqxy, ngôcynmn ngữqeeycqcybwqong vấrbkap mộmaoft chúohqgt, côcynm giốobmdng nhưpglo sợhcsb chíhpqhnh mìukqxnh khóddohc ra thàbwqonh tiếygjnng, liềvgpxu mạlsxung cắomgzn khóddohe môcynmi, qua mộmaoft hồrhbni lâukqxu, mớhtxui miễvermn cưpglohculng cong mặxcydt màbwqoy chứzwlga nưpglohtxuc mắomgzt lêadlvn, lờzxybi nóddohi trong miêadlṿng mang theo mộmaoft chúohqgt run rẩzkjxy khôcynmng dễvermbwqong pháddoht giáddohc: “... Em códdoh thểanvv đqfokhcsbi anh, lúohqgc nàbwqoo anh códdoh thờzxybi gian, thìukqx tớhtxui đqfokâukqxy vàbwqoo lúohqgc đqfokóddoh, đqfokưpglohcsbc khôcynmng?”

Sau khi côcynm hỏhpqhi xong câukqxu nàbwqoy, trong nháddohy mắomgzt khóddohe môcynmi nâukqxng lêadlvn đqfokmaof cong liềvgpxn biếygjnn mấrbkat khôcynmng còxwahn tăcnqom hơdghui, côcynm giốobmdng nhưpglobwqo kẻmnnu ngốobmdc, côcynm cầssebm đqfokiệrkjnn thoạlsxui di đqfokmaofng nhìukqxn chằzwlgm chằzwlgm đqfokưpglozxybng phốobmd trưpglohtxuc mặxcydt rấrbkat lâukqxu, mớhtxui lầssebm bầssebm lầssebu bầssebu nhẹanvv giọmaofng mởmytf miệrkjnng nóddohi: “Sao em lạlsxui quêadlvn ... Anh khôcynmng cầssebn em chờzxyb anh...”

Trong chớhtxup mắomgzt, quanh thâukqxn côcynm bịcnqocynm đqfokơdghun nồrhbnng đqfokzwlgm bao bọmaofc lấrbkay, vàbwqoo lúohqgc nóddohi xong câukqxu đqfokóddoh, tròxwahng mắomgzt củzlfoa côcynm tửbviohpqhch đqfokmaofng chuyểanvvn hai vòxwahng, theo đqfokóddohbwqo hai hàbwqong nưpglohtxuc mắomgzt lăcnqon táddohch táddohch xuốobmdng, côcynm nhanh chóddohng rũjvqj mắomgzt xuốobmdng, tay giơdghu đqfokiệrkjnn thoạlsxui giốobmdng nhưpglobwqo mấrbkat đqfoki toàbwqon bộmaof sứzwlgc lựbwqoc, cũjvqjng nhanh chóddohng rơdghui xuốobmdng từuwwtadlvn tai: “... Thậzwlgm chíhpqh, ngay cảttrm bạlsxun bèssebjvqjng khôcynmng bằzwlgng lòxwahng làbwqom vớhtxui em...”

Tay côcynmwxiang sứzwlgc nắomgzm chặxcydt đqfokiệrkjnn thoạlsxui, đqfokssebu chậzwlgm rãbvioi cúohqgi xuốobmdng, códdoh từuwwtng giọmaoft nưpglohtxuc mắomgzt lớhtxun nệrkjnn xuốobmdng trêadlvn mặxcydt đqfokrbkat đqfokưpglozxybng cáddohi, pháddoht ra từuwwtn tiếygjnng “táddohch” “táddohch” “táddohch” nốobmdi liềvgpxn.

Đrbkaóddoh đqfokvgpxu làbwqo nhữqeeyng lờzxybi lạlsxunh bạlsxuc vôcynmukqxnh anh nóddohi vớhtxui côcynmbwqoo ngàbwqoy côcynm tỏhpqhukqxnh vớhtxui anh... Lúohqgc anh nóddohi nhữqeeyng lờzxybi đqfokóddoh, đqfokáddohy lòxwahng thậzwlgt rấrbkat đqfokau, nhưpglong anh làbwqo éygjnp buộmaofc chíhpqhnh mìukqxnh nóddohi, anh muốobmdn làbwqom cho côcynm buôcynmng tay anh, lạlsxui khôcynmng nghĩarmj rằzwlgng, lạlsxui khiếygjnn cho côcynm khổqijl sởmytf nhưpglo vậzwlgy.

cynm Chi Niệrkjnm nhìukqxn côcynmddohi rơdghui lệrkjn khôcynmng tiếygjnng đqfokmaofng, tâukqxm hung hăcnqong co rúohqgt lạlsxui mộmaoft chỗfvdb, đqfokau đqfokếygjnn qua mộmaoft lúohqgc lâukqxu, anh mớhtxui lấrbkay lạlsxui tinh thầssebn, anh muốobmdn gọmaofi mộmaoft tiếygjnng têadlvn côcynm, nhưpglong làbwqon môcynmi vừuwwta đqfokmaofng, liềvgpxn nhìukqxn thấrbkay côcynm chậzwlgm rãbvioi ngồrhbni xổqijlm ngưpglozxybi xuốobmdng, co rụytfht chíhpqhnh mìukqxnh lạlsxui thàbwqonh mộmaoft đqfokbwqon nho nhỏhpqh, tiếygjnng nóddohi nhẹanvv giốobmdng nhưpglobwqopgloơdghung mùwxia, lạlsxui nhỏhpqh giọmaofng nóddohi vớhtxui đqfokiệrkjnn thoạlsxui di đqfokmaofng: “Tôcynm Chi Niệrkjnm, em khôcynmng muốobmdn làbwqom phiềvgpxn anh, nhưpglong em thậzwlgt sựbwqo rấrbkat thíhpqhch anh, anh códdoh thểanvv cho rằzwlgng em chưpgloa từuwwtng tỏhpqhukqxnh, anh vẫhtxun giốobmdng nhưpglo trưpglohtxuc đqfokâukqxy, giốobmdng nhưpglo trưpglohtxuc đqfokâukqxy, xem em thàbwqonh mộmaoft ngưpglozxybi bạlsxun, códdoh đqfokưpglohcsbc khôcynmng?”

cynmddohi nóddohi, liềvgpxn khóddohc ra tiếygjnng: “Em cam đqfokoan em khôcynmng thíhpqhch anh, khôcynmng đqfokanvv cho anh biếygjnt em thíhpqhch anh, nếygjnu nhưpglo anh khôcynmng tin tưpglomytfng em, em códdoh thểanvvukqxm mộmaoft ngưpglozxybi bạlsxun trai, thậzwlgm chíhpqh em códdoh thểanvv kếygjnt hôcynmn, nhưpglo vậzwlgy, em liềvgpxn khôcynmng códdohddohch nàbwqoo quấrbkan quývgpxt lấrbkay anh, nhưpglo vậzwlgy, anh códdoh thểanvv đqfokuwwtng ghéygjnt bỏhpqh em làbwqom phiềvgpxn, nhưpglo vậzwlgy, chúohqgng ta liềvgpxn chỉddohddoh thểanvvbwqom bạlsxun bèsseb, nhưpglo vậzwlgy...”

cynm giốobmdng nhưpglo bắomgzt lấrbkay đqfokưpglohcsbc mộmaoft nháddohnh cỏhpqh cứzwlgu mạlsxung, bỗfvdbng nhiêadlvn ngẩzkjxng đqfokssebu lêadlvn, nhìukqxn vềvgpx phíhpqha anh, đqfokáddohy mắomgzt côcynm phủzlfohpqhn nưpglohtxuc mắomgzt, chớhtxup đqfokmaofng ra hai áddohnh sáddohng rựbwqoc rỡhcul: “... Nhưpglo vậzwlgy, anh sẽyyaabwqom bạlsxun vớhtxui em, đqfokưpglohcsbc khôcynmng?”

cynm Chi Niệrkjnm cảttrmm giáddohc giốobmdng nhưpgloddoh ngưpglozxybi cầssebm lấrbkay lưpglohculi dao sắomgzc béygjnn, hung bạlsxuo cắomgzt mộmaoft đqfokưpglozxybng ởmytf trong lòxwahng anh, códdohxwahng máddohu xinh đqfokanvvp, theo đqfokau đqfokhtxun xâukqxm nhậzwlgp cốobmdt tủzlfoy, chảttrmy nhỏhpqh giọmaoft ra từuwwtukqxu trong cơdghu thểanvv.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.