Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 604 : Tống Thanh Xuân thăm dò (4)

    trước sau   
Editor: May

ecskc côlrnx dạevseo siêavocu thịwhfs, anh đxehkldbfu đxehki theo phízdnsa sau côlrnx trong toàolqmn bộtwiyolqmnh trìtzomnh.

lrnx chọldzgn rấtwiyt nhiềldbfu thứvwpt, đxehkldbfu làolqm anh thízdnsch ăgibqn.

ecski củtwqua côlrnx, lúecskc vàolqmo nhàolqm anh, đxehkzvwtt ởbdrx trêavocn ghếotzm sofa củtwqua anh, khôlrnxng mang ra, cuốbdrxi cùonhyng khi tízdnsnh tiềldbfn, côlrnxtzomm kiếotzmm rấtwiyt lâzpipu, cũeyhvng khôlrnxng tìtzomm đxehkưvocaiecfc vízdns tiềldbfn, làolqm anh đxehkưvocaa vízdns tiềldbfn củtwqua mìtzomnh tớsfdgi trong lòxywbng bàolqmn tay củtwqua côlrnx, côlrnx mớsfdgi nhoẻsbzun miệkpszng cưvocayvhni, mang theo vàolqmi phầueavn ngâzpipy thơbdrxggcci: “Hóggcca ra vízdns tiềldbfn ởbdrx chỗmpgsolqmy nha.”

zdnsnh tiềldbfn xong, vẫtxhcn làolqmlrnxgvweo xe đxehki ởbdrx phízdnsa trưvocasfdgc, anh bảonhyo trìtzom xa cárxejch mộtwiyt mégvwet xa ởbdrx phízdnsa sau côlrnx.

Từtzom siêavocu thịwhfs đxehkếotzmn cửgsdxa tiểgrmfu khu, cóggcc lẽfgtp khoảonhyng hai trăgibqm mégvwet, ởbdrx giữpjaja cóggcc rấtwiyt nhiềldbfu cửgsdxa hàolqmng kinh doanh hai mưvocaơbdrxi bốbdrxn tiếotzmng.




ecskc đxehki qua mộtwiyt tiệkpszm thuốbdrxc, côlrnx đxehktwiyt nhiêavocn liềldbfn ngừtzomng bưvocasfdgc châzpipn, ngơbdrx ngẩtohvn nhìtzomn tiệkpszm thuốbdrxc đxehkóggcc mộtwiyt lúecskc lâzpipu, sau đxehkóggccgvwem xe kégvweo cầueavm trong tay đxehki, liềldbfn đxehki tớsfdgi trong tiệkpszm thuốbdrxc.

Anh cóggcc chúecskt khôlrnxng biếotzmt côlrnx muốbdrxn làolqmm cárxeji gìtzom, vộtwiyi vàolqmng cầueavm lấtwiyy xe kégvweo trêavocn đxehkâzpipy, kégvweo lạevsei kịwhfsp, anh vừtzoma tớsfdgi cửgsdxa, côlrnx liềldbfn đxehki ra từtzomavocn trong, trong tay cầueavm rấtwiyt nhiềldbfu hộtwiyp thuốbdrxc, phízdnsa sau còxywbn cóggcc ngưvocayvhni bárxejn hàolqmng đxehki theo: “Tiểgrmfu thưvoca, côlrnxxywbn chưvocaa cóggcc trảonhy tiềldbfn màolqm.”

lrnx Chi Niệkpszm vộtwiyi vàolqmng móggccc bóggccp ra, rúecskt nhiềldbfu tờyvhn tiềldbfn mặzvwtt màolqmu đxehkdifj từtzomavocn trong ra, đxehkưvocaa cho ngưvocayvhni bárxejn hàolqmng, rồrxfwi đxehkuổsfdgi theo Tốbdrxng Thanh Xuâzpipn đxehkang nghiêavocng ngảonhy lảonhyo đxehkonhyo quẹtwiyo vàolqmo cửgsdxa hàolqmng tạevsep hóggcca.

Giốbdrxng nhưvoca vừtzoma rồrxfwi, anh vừtzoma tớsfdgi cửgsdxa hàolqmng tạevsep hóggcca, côlrnx liềldbfn ôlrnxm mộtwiyt bìtzomnh nưvocasfdgc khoárxejng vọldzgt ra từtzomavocn trong, sau đxehkóggcc ngồrxfwi xổsfdgm ởbdrx ven đxehkưvocayvhnng, liềldbfn liềldbfu mạevseng bắktyst đxehkueavu xégvwe mởbdrx hộtwiyp thuốbdrxc.

Anh khôlrnxng biếotzmt đxehkóggccolqm thuốbdrxc gìtzom, thuậbnagn tay đxehkưvocaa ôlrnxng cho cửgsdxa hàolqmng tạevsep hóggcca mộtwiyt tờyvhn tiềldbfn, liềldbfn bưvocasfdgc nhanh đxehki vềldbf phízdnsa Tốbdrxng Thanh Xuâzpipn ởbdrx ven đxehkưvocayvhnng.

Tiếotzmn tớsfdgi gầueavn, anh mớsfdgi nhìtzomn rõpgpkolqmng ba chữpjaj thuốbdrxc trárxejnh thai trêavocn hộtwiyp thuốbdrxc côlrnxgvwem xuốbdrxng đxehktwiyt.

Anh liềldbfn khôlrnxng cóggcc thờyvhni gian lo đxehkếotzmn xe kégvweo trong tay, trựtxhcc tiếotzmp négvwem ởbdrx trêavocn đxehkưvocayvhnng phốbdrx, liềldbfn xôlrnxng lêavocn trưvocasfdgc, bắktyst lấtwiyy tay cầueavm thuốbdrxc đxehkang nhégvwet vàolqmo trong miệkpszng củtwqua côlrnx.

“Anh làolqm ai, sao anh lạevsei muốbdrxn cảonhyn tôlrnxi! Anh buôlrnxng tôlrnxi ra!” Côlrnx nhăgibqn màolqmy, vừtzoma phárxejt cárxeju nóggcci vớsfdgi anh, vừtzoma liềldbfu mạevseng muốbdrxn giãtkixy thoárxejt cổsfdg tay từtzom trong tay anh.

“Khôlrnxng phảonhyi anh thízdnsch cho tôlrnxi uốbdrxng thuốbdrxc trárxejnh thai sao? Tôlrnxi uốbdrxng cho anh xem!” Côlrnx khôlrnxng trárxejnh thoárxejt tay anh, dứvwptt khoárxejt vứvwptt bỏdifj, giơbdrx hộtwiyp thuốbdrxc nắktysm trong tay kia lêavocn bờyvhnlrnxi, liềldbfu mạevseng màolqm cắktysn mởbdrx đxehkóggccng góggcci.

Đjgqjtwiyng tárxejc côlrnx nhanh kinh ngưvocayvhni, anh còxywbn chưvocaa kịwhfsp nắktysm chặzvwtt tay côlrnx, viêavocn thuốbdrxc liềldbfn bịwhfslrnx nhégvwet vàolqmo trong miệkpszng.

Vừtzoma rồrxfwi Tôlrnx Chi Niệkpszm sợiecf lựtxhcc đxehkevseo quárxej lớsfdgn, tổsfdgn thưvocaơbdrxng côlrnx, dứvwptt khoárxejt đxehkoạevset toàolqmn bộtwiy thuốbdrxc trárxejnh thai trong tay côlrnx, négvwem vàolqmo trong thùonhyng rárxejc bêavocn cạevsenh, sau đxehkóggcc liềldbfn bóggccp chặzvwtt cằtuarm côlrnx, duỗmpgsi ngóggccn trỏdifjolqmo trong miệkpszng côlrnx, hung bạevseo lấtwiyy thuốbdrxc trárxejnh thai đxehkãtkix đxehkưvocaa đxehkếotzmn lưvocaogski ra.

lrnxrxejn hậbnagn anh ngăgibqn cảonhyn, đxehktwiyt nhiêavocn liềldbfn ngậbnagm miệkpszng lạevsei, cắktysn chặzvwtt ngóggccn tay củtwqua anh.

lrnx cắktysn đxehkzvwtc biệkpszt dùonhyng sứvwptc, đxehkau đxehksfdgn ray rứvwptt vẫtxhcn lan tràolqmn đxehkếotzmn đxehkárxejy lòxywbng củtwqua anh, anh lạevsei khôlrnxng cóggcc chúecskt ýiecf tứvwpt muốbdrxn buôlrnxng thuốbdrxc trárxejnh thai ra.




lrnx cắktysn cắktysn, nưvocasfdgc miếotzmng trong miệkpszng đxehktwiyt nhiêavocn liềldbfn sặzvwtc đxehkếotzmn chízdnsnh mìtzomnh, côlrnx liềldbfn buôlrnxng ngóggccn tay anh ra, quay đxehkueavu bắktyst đxehkueavu ho khan.

Anh đxehkưvocaa tay ra, nhẹtwiy nhàolqmng vỗmpgs phízdnsa sau lưvocang côlrnx.

lrnx ngừtzomng ho khan, quay đxehkueavu, cưvocayvhni nhạevset vớsfdgi anh: “Cárxejm ơbdrxn anh nha...”

Anh biếotzmt, côlrnx say đxehkãtkix khôlrnxng nhậbnagn rõpgpk anh làolqm ai .

Mộtwiyt giâzpipy sau côlrnx lạevsei mởbdrx miệkpszng nóggcci: “Tôlrnxi cóggcc thểgrmfvocaiecfn đxehkiệkpszn thoạevsei di đxehktwiyng củtwqua anh dùonhyng mộtwiyt chúecskt khôlrnxng?”

lrnxeyhvng khôlrnxng đxehkiecfi anh đxehkrxfwng ýiecf, tay nhỏdifj liềldbfn mòxywb tớsfdgi trong túecski củtwqua anh

Anh nắktysm chặzvwtt tay nhỏdifjxywb lung tung củtwqua côlrnx, đxehkưvocaa đxehkiệkpszn thoạevsei di đxehktwiyng cho côlrnx.

lrnxggcci mộtwiyt câzpipu “Cárxejm ơbdrxn”, sau đxehkóggcc liềldbfn khẩtohvn cấtwiyp vộtwiyi vãtkix cầueavm lấtwiyy đxehkiệkpszn thoạevsei di đxehktwiyng, nhấtwiyn đxehkiệkpszn thoạevsei, nhậbnagp mưvocayvhni mộtwiyt con sốbdrxolqmo phízdnsa trêavocn.

Đjgqjóggccolqm con sốbdrx anh khôlrnxng thểgrmf quen thuộtwiyc hơbdrxn.

Sốbdrx đxehkiệkpszn thoạevsei củtwqua anh.

lrnx nhấtwiyn núecskt send, bêavocn trong di đxehktwiyng rõpgpkolqmng làolqm giọldzgng nữpjajrxejy móggccc nóggcci làolqm “Chàolqmo bạevsen, sốbdrx đxehkiệkpszn thoạevsei bạevsen gọldzgi hiệkpszn đxehkang bậbnagn”, nhưvocang côlrnx lạevsei giốbdrxng nhưvocaolqm khôlrnxng nghe thấtwiyy, tộtwiyi nghiệkpszp mởbdrx miệkpszng vớsfdgi bêavocn trong: “Tôlrnx Chi Niệkpszm, em uốbdrxng say, anh cóggcc thểgrmf tớsfdgi đxehkóggccn em khôlrnxng?”

“Tạevsei sao anh khôlrnxng nóggcci chuyệkpszn, cóggcc phảonhyi anh khôlrnxng muốbdrxn tớsfdgi đxehkâzpipy khôlrnxng?”

Theo câzpipu hỏdifji củtwqua côlrnx, anh rõpgpkolqmng nhìtzomn thấtwiyy, cóggcc hai dòxywbng nưvocasfdgc mắktyst lăgibqn xuốbdrxng từtzom trong mắktyst củtwqua côlrnx.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.