Editor: May
Nghĩnyjn tớhqqf i đlvvf âwoxg y, đlvvf ásrxe y mắsxuv t Tầpshe n Dĩnyjn Nam thấhcib m ra mộgosi t giọseph t lệbedn , vàtozc nh mắsxuv t anh đlvvf ỏfqlk lêsxao n móobof c bậjhpw t lửpbzb a ra, lúvany c vừnpjm a mớhqqf i chuẩqvmj n bịosyj đlvvf ốpbzb t tờtbbj giấhcib y kia đlvvf i, đlvvf iệbedn n thoạcovm i di đlvvf ộgosi ng trong túvany i bỗoenu ng nhiêsxao n vang lêsxao n.
Tầpshe n Dĩnyjn Nam ngừnpjm ng đlvvf ộgosi ng tásrxe c trêsxao n tay, lấhcib y đlvvf iệbedn n thoạcovm i di đlvvf ộgosi ng ra, nhìapbf n thoásrxe ng qua biểvany u hiệbedn n cuộgosi c gọseph i, sau đlvvf óobof tiếnmpk p nghe.
Anh vừnpjm a mớhqqf i chuẩqvmj n bịosyj hôhcib mộgosi t tiếnmpk ng “Tốpbzb ng Tốpbzb ng”, bêsxao n trong lạcovm i truyềljkf n tớhqqf i mộgosi t tiếnmpk ng nóobof i ngọseph t ngàtozc o ngâwoxg y thơfqhw : “Dĩnyjn Nam thậjhpw t lâwoxg u... Thậjhpw t lâwoxg u...”
Đjung óobof làtozc tiếnmpk ng củnyjn a tiểvany u hạcovm t vừnpjm ng, béseph đlvvf ãmnmg hơfqhw n hai tuổqrwm i, cóobof vàtozc i chữhcib chưwpla a nóobof i rõosyj ràtozc ng, víxbai dụnhps cậjhpw u, béseph sẽgmap luôhcib n gọseph i thàtozc nh thậjhpw t lâwoxg u.
“Tiểvany u hạcovm t vừnpjm ng, sao muộgosi n nhưwpla vậjhpw y màtozc còcnnb n chưwpla a ngủnyjn ?”
“Vừnpjm a vềljkf nhàtozc ...” Tiếnmpk ng nóobof i non nớhqqf t củnyjn a tiểvany u hạcovm t vừnpjm ng vừnpjm a đlvvf ásrxe p xong, lạcovm i nóobof i mộgosi t câwoxg u khôhcib ng hiểvany u ra sao cảfqhw : “... Chásrxe u nhìapbf n thấhcib y lâwoxg u... mẹljkf lâwoxg u...”
Béseph hơfqhw i nóobof i vấhcib p mộgosi t chúvany t, Tầpshe n Dĩnyjn Nam cho rằmnmg ng béseph nóobof i làtozc “Mẹljkf củnyjn a cậjhpw u”, chíxbai nh làtozc mẹljkf anh, anh cưwpla ờtbbj i ấhcib m giọseph ng hỏfqlk i: “Vậjhpw y bàtozc ngoạcovm i cóobof cho chásrxe u ăikbo n ngon khôhcib ng?”
“Khôhcib ng phảfqhw i bàtozc ngoạcovm i, làtozc mẹljkf lâwoxg u...”
Mẹljkf lâwoxg u làtozc cásrxe i gìapbf ? Dĩnyjn Nam khôhcib ng hiểvany u nhăikbo n màtozc y lạcovm i, vừnpjm a mớhqqf i chuẩqvmj n bịosyj ôhcib n nhu nhu khíxbai hỏfqlk i tiểvany u hạcovm t vừnpjm ng, trong đlvvf iệbedn n thoạcovm i liềljkf n truyềljkf n tớhqqf i tiếnmpk ng nóobof i nhẹljkf nhàtozc ng đlvvf ơfqhw n giảfqhw n củnyjn a Tốpbzb ng Thanh Xuâwoxg n: “Đjung ưwpla ợabdm c rồjooe i, tiểvany u hạcovm t vừnpjm ng, con nêsxao n đlvvf i ngủnyjn , ba mang con đlvvf i ngủnyjn , mẹljkf nóobof i chuyệbedn n vớhqqf i cậjhpw u Dĩnyjn Nam, đlvvf ưwpla ợabdm c khôhcib ng?”
“Dạcovm đlvvf ưwpla ợabdm c.” Tiểvany u hạcovm t vừnpjm ng ngoan ngoãmnmg n trảfqhw lờtbbj i mộgosi t câwoxg u, sau đlvvf óobof dựdgcu a theo dặdqzz n dòcnnb củnyjn a Tốpbzb ng Thanh Xuâwoxg n nóobof i vàtozc o đlvvf iệbedn n thoạcovm i: “Dĩnyjn Nam thậjhpw t lâwoxg u, gặdqzz p lạcovm i sau!”
“Tiểvany u hạcovm t vừnpjm ng, gặdqzz p lạcovm i sau...” Cásrxe ch đlvvf iệbedn n thoạcovm i, Tầpshe n Dĩnyjn Nam nghe thấhcib y âwoxg m thanh Tôhcib Chi Niệbedn m vừnpjm a dỗoenu tiểvany u hạcovm t vừnpjm ng, vừnpjm a ôhcib m côhcib rờtbbj i đlvvf i, sau đlvvf óobof anh lạcovm i nghe thấhcib y tiếnmpk ng vang bưwpla ớhqqf c châwoxg n củnyjn a Tốpbzb ng Thanh Xuâwoxg n, qua khoảfqhw ng mộgosi t phúvany t, bêsxao n Tốpbzb ng Thanh Xuâwoxg n hoàtozc n toàtozc n yêsxao n tĩnyjn nh, sau đlvvf óobof giọseph ng nóobof i ôhcib n nhuyễnrzl n củnyjn a côhcib mớhqqf i truyềljkf n tớhqqf i: “Anh Dĩnyjn Nam, sinh nhậjhpw t vui vẻnyjn .”
“Cásrxe m ơfqhw n.” Tầpshe n Dĩnyjn Nam đlvvf ásrxe p.
“Anh Dĩnyjn Nam...” Tốpbzb ng Thanh Xuâwoxg n gọseph i têsxao n anh ởhcmi trong đlvvf iệbedn n thoạcovm i liềljkf n ngừnpjm ng lạcovm i, giốpbzb ng nhưwpla khôhcib ng biếnmpk t nêsxao n mởhcmi miệbedn ng nhưwpla thếnmpk nàtozc o.
Tầpshe n Dĩnyjn Nam khôhcib ng lêsxao n tiếnmpk ng, yêsxao n tĩnyjn nh chờtbbj đlvvf ợabdm i.
Qua khoảfqhw ng nửpbzb a phúvany t, Tốpbzb ng Thanh Xuâwoxg n lạcovm i nóobof i: “Anh Dĩnyjn Nam, mẹljkf lâwoxg u trong miêsxao ̣ng tiểvany u hạcovm t vừnpjm ng, khôhcib ng phảfqhw i básrxe c gásrxe i Tầpshe n, làtozc ...”
Dừnpjm ng mộgosi t chúvany t, Tốpbzb ng Thanh Xuâwoxg n mộgosi t tiếnmpk ng trốpbzb ng tăikbo ng khíxbai thếnmpk nóobof i xong: “... Trìapbf nh Thanh Thôhcib ng, khuya hôhcib m nay lúvany c em vàtozc Chi Niệbedn m mang tiểvany u hạcovm t vừnpjm ng ra ngoàtozc i ăikbo n cơfqhw m, gặdqzz p mặdqzz t côhcib ấhcib y.”
Tầpshe n Dĩnyjn Nam vàtozc Tốpbzb ng Thanh Xuâwoxg n lớhqqf n lêsxao n vớhqqf i nhau từnpjm nhỏfqlk , anh rấhcib t íxbai t khi nghe thấhcib y côhcib dùsxao ng ngữhcib khíxbai nghiêsxao m túvany c nhưwpla vậjhpw y nóobof i chuyệbedn n vớhqqf i anh, tim anh bỗoenu ng dưwpla ng lộgosi p bộgosi p mộgosi t chúvany t, mộgosi t loạcovm i dựdgcu cảfqhw m hếnmpk t sứdgcu c khôhcib ng tốpbzb t tràtozc n ngậjhpw p trong lòcnnb ng.
Trựdgcu c giásrxe c nóobof i vớhqqf i anh, lờtbbj i tiếnmpk p theo Tốpbzb ng Thanh Xuâwoxg n nóobof i vớhqqf i anh, khẳtgwg ng đlvvf ịosyj nh làtozc mộgosi t vàtozc i chuyệbedn n khôhcib ng muốpbzb n ngưwpla ờtbbj i biếnmpk t.
Anh chợabdm t cóobof chúvany t sợabdm hãmnmg i, sợabdm hãmnmg i khôhcib ng hiểvany u, đlvvf ầpshe u ngóobof n tay cầpshe m đlvvf iệbedn n thoạcovm i di đlvvf ộgosi ng củnyjn a anh khẩqvmj n trưwpla ơfqhw ng khu nắsxuv m méseph p di đlvvf ộgosi ng, qua mộgosi t hồjooe i lâwoxg u, anh mớhqqf i “ừnpjm ” mộgosi t tiếnmpk ng, ngữhcib khíxbai nghe nhưwpla rấhcib t làtozc bìapbf nh đlvvf ạcovm m, thựdgcu c ra đlvvf ásrxe y lòcnnb ng sớhqqf m đlvvf ãmnmg đlvvf ảfqhw o lộgosi n thàtozc nh mộgosi t mảfqhw nh, lêsxao n tiếnmpk ng nóobof i: “Chuyệbedn n gìapbf ? Tốpbzb ng Tốpbzb ng, em nóobof i đlvvf i.”
“Anh Dĩnyjn Nam... anh biếnmpk t... Trìapbf nh Thanh Thôhcib ng, côhcib ấhcib y...” Khôhcib ng biếnmpk t Tốpbzb ng Thanh Xuâwoxg n làtozc muốpbzb n nóobof i lờtbbj i khóobof mởhcmi miệbedn ng, hay làtozc sợabdm Tầpshe n Dĩnyjn Nam khôhcib ng chịosyj u đlvvf ựdgcu ng nổqrwm i đlvvf ảfqhw kíxbai ch, ngậjhpw p ngừnpjm ng ấhcib p úvany ng: “... Hiệbedn n tạcovm i côhcib ấhcib y ởhcmi cùsxao ng mộgosi t chỗoenu vớhqqf i ai khôhcib ng?”
Côhcib càtozc ng nhưwpla vậjhpw y, Tầpshe n Dĩnyjn Nam liềljkf n càtozc ng khẩqvmj n trưwpla ơfqhw ng nôhcib n nóobof ng, côhcib vừnpjm a dứdgcu t lờtbbj i, anh liềljkf n khẩqvmj n cấhcib p vộgosi i vãmnmg lêsxao n tiếnmpk ng hỏfqlk i: “Ai?”
Cho dùsxao anh vàtozc côhcib đlvvf ãmnmg vôhcib duyêsxao n, nhưwpla ng màtozc , côhcib đlvvf ang ởhcmi cùsxao ng mộgosi t chỗoenu vớhqqf i anh, anh càtozc ng muốpbzb n biếnmpk t hơfqhw n ai hếnmpk t.
Trong đlvvf iệbedn n thoạcovm i, Tốpbzb ng Thanh Xuâwoxg n trầpshe m mặdqzz c mộgosi t hồjooe i lâwoxg u, mớhqqf i mởhcmi miệbedn ng, giọseph ng nóobof i côhcib rấhcib t nhẹljkf , nhưwpla ng câwoxg u chữhcib nóobof i ra, lạcovm i giốpbzb ng nhưwpla làtozc đlvvf ạcovm o sấhcib m séseph t lớhqqf n, đlvvf inh tai nhứdgcu c óobof c: “Kim Trạcovm ch.”
Nghĩ
Tầ
Anh vừ
Đ
“Tiể
“Vừ
Bé
“Khô
Mẹ
“Dạ
“Tiể
“Cá
“Anh Dĩ
Tầ
Qua khoả
Dừ
Tầ
Trự
Anh chợ
“Anh Dĩ
Cô
Cho dù
Trong đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.