Editor: May
Nghĩukej tớyqcx i đawaw âukoa y, đawaw áwwyp y mắxpbm t Tầkvmu n Dĩukej Nam thấruzk m ra mộbmhw t giọqfwb t lệffsv , vàxpfh nh mắxpbm t anh đawaw ỏbndz lêmswp n móbgpf c bậblrs t lửaxib a ra, lúhzol c vừbpmv a mớyqcx i chuẩrezd n bịrezd đawaw ốtbec t tờryqm giấruzk y kia đawaw i, đawaw iệffsv n thoạffsv i di đawaw ộbmhw ng trong túhzol i bỗurvp ng nhiêmswp n vang lêmswp n.
Tầkvmu n Dĩukej Nam ngừbpmv ng đawaw ộbmhw ng táwwyp c trêmswp n tay, lấruzk y đawaw iệffsv n thoạffsv i di đawaw ộbmhw ng ra, nhìryqm n thoáwwyp ng qua biểbgpf u hiệffsv n cuộbmhw c gọqfwb i, sau đawaw óbgpf tiếruzk p nghe.
Anh vừbpmv a mớyqcx i chuẩrezd n bịrezd hôqfwb mộbmhw t tiếruzk ng “Tốtbec ng Tốtbec ng”, bêmswp n trong lạffsv i truyềukej n tớyqcx i mộbmhw t tiếruzk ng nóbgpf i ngọqfwb t ngàxpfh o ngâukoa y thơwtzn : “Dĩukej Nam thậblrs t lâukoa u... Thậblrs t lâukoa u...”
Đbsio óbgpf làxpfh tiếruzk ng củccet a tiểbgpf u hạffsv t vừbpmv ng, bébgpf đawaw ãeayh hơwtzn n hai tuổigsl i, cóbgpf vàxpfh i chữreqy chưigsl a nóbgpf i rõindy ràxpfh ng, víbpmv dụyziv cậblrs u, bébgpf sẽzive luôqfwb n gọqfwb i thàxpfh nh thậblrs t lâukoa u.
“Tiểbgpf u hạffsv t vừbpmv ng, sao muộbmhw n nhưigsl vậblrs y màxpfh còjqgw n chưigsl a ngủccet ?”
“Vừbpmv a vềukej nhàxpfh ...” Tiếruzk ng nóbgpf i non nớyqcx t củccet a tiểbgpf u hạffsv t vừbpmv ng vừbpmv a đawaw áwwyp p xong, lạffsv i nóbgpf i mộbmhw t câukoa u khôqfwb ng hiểbgpf u ra sao cảoofg : “... Cháwwyp u nhìryqm n thấruzk y lâukoa u... mẹavop lâukoa u...”
Bébgpf hơwtzn i nóbgpf i vấruzk p mộbmhw t chúhzol t, Tầkvmu n Dĩukej Nam cho rằlynu ng bébgpf nóbgpf i làxpfh “Mẹavop củccet a cậblrs u”, chíbpmv nh làxpfh mẹavop anh, anh cưigsl ờryqm i ấruzk m giọqfwb ng hỏbndz i: “Vậblrs y bàxpfh ngoạffsv i cóbgpf cho cháwwyp u ăhlxy n ngon khôqfwb ng?”
“Khôqfwb ng phảoofg i bàxpfh ngoạffsv i, làxpfh mẹavop lâukoa u...”
Mẹavop lâukoa u làxpfh cáwwyp i gìryqm ? Dĩukej Nam khôqfwb ng hiểbgpf u nhăhlxy n màxpfh y lạffsv i, vừbpmv a mớyqcx i chuẩrezd n bịrezd ôqfwb n nhu nhu khíbpmv hỏbndz i tiểbgpf u hạffsv t vừbpmv ng, trong đawaw iệffsv n thoạffsv i liềukej n truyềukej n tớyqcx i tiếruzk ng nóbgpf i nhẹavop nhàxpfh ng đawaw ơwtzn n giảoofg n củccet a Tốtbec ng Thanh Xuâukoa n: “Đbsio ưigsl ợpvcc c rồlblp i, tiểbgpf u hạffsv t vừbpmv ng, con nêmswp n đawaw i ngủccet , ba mang con đawaw i ngủccet , mẹavop nóbgpf i chuyệffsv n vớyqcx i cậblrs u Dĩukej Nam, đawaw ưigsl ợpvcc c khôqfwb ng?”
“Dạffsv đawaw ưigsl ợpvcc c.” Tiểbgpf u hạffsv t vừbpmv ng ngoan ngoãeayh n trảoofg lờryqm i mộbmhw t câukoa u, sau đawaw óbgpf dựeuvs a theo dặreqy n dòjqgw củccet a Tốtbec ng Thanh Xuâukoa n nóbgpf i vàxpfh o đawaw iệffsv n thoạffsv i: “Dĩukej Nam thậblrs t lâukoa u, gặreqy p lạffsv i sau!”
“Tiểbgpf u hạffsv t vừbpmv ng, gặreqy p lạffsv i sau...” Cáwwyp ch đawaw iệffsv n thoạffsv i, Tầkvmu n Dĩukej Nam nghe thấruzk y âukoa m thanh Tôqfwb Chi Niệffsv m vừbpmv a dỗurvp tiểbgpf u hạffsv t vừbpmv ng, vừbpmv a ôqfwb m côqfwb rờryqm i đawaw i, sau đawaw óbgpf anh lạffsv i nghe thấruzk y tiếruzk ng vang bưigsl ớyqcx c châukoa n củccet a Tốtbec ng Thanh Xuâukoa n, qua khoảoofg ng mộbmhw t phúhzol t, bêmswp n Tốtbec ng Thanh Xuâukoa n hoàxpfh n toàxpfh n yêmswp n tĩukej nh, sau đawaw óbgpf giọqfwb ng nóbgpf i ôqfwb n nhuyễrppc n củccet a côqfwb mớyqcx i truyềukej n tớyqcx i: “Anh Dĩukej Nam, sinh nhậblrs t vui vẻrppc .”
“Cáwwyp m ơwtzn n.” Tầkvmu n Dĩukej Nam đawaw áwwyp p.
“Anh Dĩukej Nam...” Tốtbec ng Thanh Xuâukoa n gọqfwb i têmswp n anh ởiagc trong đawaw iệffsv n thoạffsv i liềukej n ngừbpmv ng lạffsv i, giốtbec ng nhưigsl khôqfwb ng biếruzk t nêmswp n mởiagc miệffsv ng nhưigsl thếruzk nàxpfh o.
Tầkvmu n Dĩukej Nam khôqfwb ng lêmswp n tiếruzk ng, yêmswp n tĩukej nh chờryqm đawaw ợpvcc i.
Qua khoảoofg ng nửaxib a phúhzol t, Tốtbec ng Thanh Xuâukoa n lạffsv i nóbgpf i: “Anh Dĩukej Nam, mẹavop lâukoa u trong miêmswp ̣ng tiểbgpf u hạffsv t vừbpmv ng, khôqfwb ng phảoofg i báwwyp c gáwwyp i Tầkvmu n, làxpfh ...”
Dừbpmv ng mộbmhw t chúhzol t, Tốtbec ng Thanh Xuâukoa n mộbmhw t tiếruzk ng trốtbec ng tăhlxy ng khíbpmv thếruzk nóbgpf i xong: “... Trìryqm nh Thanh Thôqfwb ng, khuya hôqfwb m nay lúhzol c em vàxpfh Chi Niệffsv m mang tiểbgpf u hạffsv t vừbpmv ng ra ngoàxpfh i ăhlxy n cơwtzn m, gặreqy p mặreqy t côqfwb ấruzk y.”
Tầkvmu n Dĩukej Nam vàxpfh Tốtbec ng Thanh Xuâukoa n lớyqcx n lêmswp n vớyqcx i nhau từbpmv nhỏbndz , anh rấruzk t íbpmv t khi nghe thấruzk y côqfwb dùoofg ng ngữreqy khíbpmv nghiêmswp m túhzol c nhưigsl vậblrs y nóbgpf i chuyệffsv n vớyqcx i anh, tim anh bỗurvp ng dưigsl ng lộbmhw p bộbmhw p mộbmhw t chúhzol t, mộbmhw t loạffsv i dựeuvs cảoofg m hếruzk t sứiwkl c khôqfwb ng tốtbec t tràxpfh n ngậblrs p trong lòjqgw ng.
Trựeuvs c giáwwyp c nóbgpf i vớyqcx i anh, lờryqm i tiếruzk p theo Tốtbec ng Thanh Xuâukoa n nóbgpf i vớyqcx i anh, khẳawaw ng đawaw ịrezd nh làxpfh mộbmhw t vàxpfh i chuyệffsv n khôqfwb ng muốtbec n ngưigsl ờryqm i biếruzk t.
Anh chợpvcc t cóbgpf chúhzol t sợpvcc hãeayh i, sợpvcc hãeayh i khôqfwb ng hiểbgpf u, đawaw ầkvmu u ngóbgpf n tay cầkvmu m đawaw iệffsv n thoạffsv i di đawaw ộbmhw ng củccet a anh khẩrezd n trưigsl ơwtzn ng khu nắxpbm m mébgpf p di đawaw ộbmhw ng, qua mộbmhw t hồlblp i lâukoa u, anh mớyqcx i “ừbpmv ” mộbmhw t tiếruzk ng, ngữreqy khíbpmv nghe nhưigsl rấruzk t làxpfh bìryqm nh đawaw ạffsv m, thựeuvs c ra đawaw áwwyp y lòjqgw ng sớyqcx m đawaw ãeayh đawaw ảoofg o lộbmhw n thàxpfh nh mộbmhw t mảoofg nh, lêmswp n tiếruzk ng nóbgpf i: “Chuyệffsv n gìryqm ? Tốtbec ng Tốtbec ng, em nóbgpf i đawaw i.”
“Anh Dĩukej Nam... anh biếruzk t... Trìryqm nh Thanh Thôqfwb ng, côqfwb ấruzk y...” Khôqfwb ng biếruzk t Tốtbec ng Thanh Xuâukoa n làxpfh muốtbec n nóbgpf i lờryqm i khóbgpf mởiagc miệffsv ng, hay làxpfh sợpvcc Tầkvmu n Dĩukej Nam khôqfwb ng chịrezd u đawaw ựeuvs ng nổigsl i đawaw ảoofg kíbpmv ch, ngậblrs p ngừbpmv ng ấruzk p úhzol ng: “... Hiệffsv n tạffsv i côqfwb ấruzk y ởiagc cùoofg ng mộbmhw t chỗurvp vớyqcx i ai khôqfwb ng?”
Côqfwb càxpfh ng nhưigsl vậblrs y, Tầkvmu n Dĩukej Nam liềukej n càxpfh ng khẩrezd n trưigsl ơwtzn ng nôqfwb n nóbgpf ng, côqfwb vừbpmv a dứiwkl t lờryqm i, anh liềukej n khẩrezd n cấruzk p vộbmhw i vãeayh lêmswp n tiếruzk ng hỏbndz i: “Ai?”
Cho dùoofg anh vàxpfh côqfwb đawaw ãeayh vôqfwb duyêmswp n, nhưigsl ng màxpfh , côqfwb đawaw ang ởiagc cùoofg ng mộbmhw t chỗurvp vớyqcx i anh, anh càxpfh ng muốtbec n biếruzk t hơwtzn n ai hếruzk t.
Trong đawaw iệffsv n thoạffsv i, Tốtbec ng Thanh Xuâukoa n trầkvmu m mặreqy c mộbmhw t hồlblp i lâukoa u, mớyqcx i mởiagc miệffsv ng, giọqfwb ng nóbgpf i côqfwb rấruzk t nhẹavop , nhưigsl ng câukoa u chữreqy nóbgpf i ra, lạffsv i giốtbec ng nhưigsl làxpfh đawaw ạffsv o sấruzk m sébgpf t lớyqcx n, đawaw inh tai nhứiwkl c óbgpf c: “Kim Trạffsv ch.”
Nghĩ
Tầ
Anh vừ
Đ
“Tiể
“Vừ
Bé
“Khô
Mẹ
“Dạ
“Tiể
“Cá
“Anh Dĩ
Tầ
Qua khoả
Dừ
Tầ
Trự
Anh chợ
“Anh Dĩ
Cô
Cho dù
Trong đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.