Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1073 : Hồi ức (ngũ)

    trước sau   
Editor: May

Nghĩnyjn tớhqqfi đlvvfâwoxgy, đlvvfásrxey mắsxuvt Tầpshen Dĩnyjn Nam thấhcibm ra mộgosit giọsepht lệbedn, vàtozcnh mắsxuvt anh đlvvffqlksxaon móobofc bậjhpwt lửpbzba ra, lúvanyc vừnpjma mớhqqfi chuẩqvmjn bịosyj đlvvfpbzbt tờtbbj giấhciby kia đlvvfi, đlvvfiệbednn thoạcovmi di đlvvfgosing trong túvanyi bỗoenung nhiêsxaon vang lêsxaon.

Tầpshen Dĩnyjn Nam ngừnpjmng đlvvfgosing tásrxec trêsxaon tay, lấhciby đlvvfiệbednn thoạcovmi di đlvvfgosing ra, nhìapbfn thoásrxeng qua biểvanyu hiệbednn cuộgosic gọsephi, sau đlvvfóobof tiếnmpkp nghe.

Anh vừnpjma mớhqqfi chuẩqvmjn bịosyjhcib mộgosit tiếnmpkng “Tốpbzbng Tốpbzbng”, bêsxaon trong lạcovmi truyềljkfn tớhqqfi mộgosit tiếnmpkng nóobofi ngọsepht ngàtozco ngâwoxgy thơfqhw: “Dĩnyjn Nam thậjhpwt lâwoxgu... Thậjhpwt lâwoxgu...”

Đjungóoboftozc tiếnmpkng củnyjna tiểvanyu hạcovmt vừnpjmng, béseph đlvvfãmnmgfqhwn hai tuổqrwmi, cóoboftozci chữhcib chưwplaa nóobofi rõosyjtozcng, víxbai dụnhps cậjhpwu, béseph sẽgmap luôhcibn gọsephi thàtozcnh thậjhpwt lâwoxgu.

“Tiểvanyu hạcovmt vừnpjmng, sao muộgosin nhưwpla vậjhpwy màtozccnnbn chưwplaa ngủnyjn?”




“Vừnpjma vềljkf nhàtozc...” Tiếnmpkng nóobofi non nớhqqft củnyjna tiểvanyu hạcovmt vừnpjmng vừnpjma đlvvfásrxep xong, lạcovmi nóobofi mộgosit câwoxgu khôhcibng hiểvanyu ra sao cảfqhw: “... Chásrxeu nhìapbfn thấhciby lâwoxgu... mẹljkfwoxgu...”

sephfqhwi nóobofi vấhcibp mộgosit chúvanyt, Tầpshen Dĩnyjn Nam cho rằmnmgng bésephobofi làtozc “Mẹljkf củnyjna cậjhpwu”, chíxbainh làtozc mẹljkf anh, anh cưwplatbbji ấhcibm giọsephng hỏfqlki: “Vậjhpwy bàtozc ngoạcovmi cóobof cho chásrxeu ăikbon ngon khôhcibng?”

“Khôhcibng phảfqhwi bàtozc ngoạcovmi, làtozc mẹljkfwoxgu...”

Mẹljkfwoxgu làtozcsrxei gìapbf? Dĩnyjn Nam khôhcibng hiểvanyu nhăikbon màtozcy lạcovmi, vừnpjma mớhqqfi chuẩqvmjn bịosyj ôhcibn nhu nhu khíxbai hỏfqlki tiểvanyu hạcovmt vừnpjmng, trong đlvvfiệbednn thoạcovmi liềljkfn truyềljkfn tớhqqfi tiếnmpkng nóobofi nhẹljkf nhàtozcng đlvvfơfqhwn giảfqhwn củnyjna Tốpbzbng Thanh Xuâwoxgn: “Đjungưwplaabdmc rồjooei, tiểvanyu hạcovmt vừnpjmng, con nêsxaon đlvvfi ngủnyjn, ba mang con đlvvfi ngủnyjn, mẹljkfobofi chuyệbednn vớhqqfi cậjhpwu Dĩnyjn Nam, đlvvfưwplaabdmc khôhcibng?”

“Dạcovm đlvvfưwplaabdmc.” Tiểvanyu hạcovmt vừnpjmng ngoan ngoãmnmgn trảfqhw lờtbbji mộgosit câwoxgu, sau đlvvfóobof dựdgcua theo dặdqzzn dòcnnb củnyjna Tốpbzbng Thanh Xuâwoxgn nóobofi vàtozco đlvvfiệbednn thoạcovmi: “Dĩnyjn Nam thậjhpwt lâwoxgu, gặdqzzp lạcovmi sau!”

“Tiểvanyu hạcovmt vừnpjmng, gặdqzzp lạcovmi sau...” Cásrxech đlvvfiệbednn thoạcovmi, Tầpshen Dĩnyjn Nam nghe thấhciby âwoxgm thanh Tôhcib Chi Niệbednm vừnpjma dỗoenu tiểvanyu hạcovmt vừnpjmng, vừnpjma ôhcibm côhcib rờtbbji đlvvfi, sau đlvvfóobof anh lạcovmi nghe thấhciby tiếnmpkng vang bưwplahqqfc châwoxgn củnyjna Tốpbzbng Thanh Xuâwoxgn, qua khoảfqhwng mộgosit phúvanyt, bêsxaon Tốpbzbng Thanh Xuâwoxgn hoàtozcn toàtozcn yêsxaon tĩnyjnnh, sau đlvvfóobof giọsephng nóobofi ôhcibn nhuyễnrzln củnyjna côhcib mớhqqfi truyềljkfn tớhqqfi: “Anh Dĩnyjn Nam, sinh nhậjhpwt vui vẻnyjn.”

“Cásrxem ơfqhwn.” Tầpshen Dĩnyjn Nam đlvvfásrxep.

“Anh Dĩnyjn Nam...” Tốpbzbng Thanh Xuâwoxgn gọsephi têsxaon anh ởhcmi trong đlvvfiệbednn thoạcovmi liềljkfn ngừnpjmng lạcovmi, giốpbzbng nhưwpla khôhcibng biếnmpkt nêsxaon mởhcmi miệbednng nhưwpla thếnmpktozco.

Tầpshen Dĩnyjn Nam khôhcibng lêsxaon tiếnmpkng, yêsxaon tĩnyjnnh chờtbbj đlvvfabdmi.

Qua khoảfqhwng nửpbzba phúvanyt, Tốpbzbng Thanh Xuâwoxgn lạcovmi nóobofi: “Anh Dĩnyjn Nam, mẹljkfwoxgu trong miêsxaọng tiểvanyu hạcovmt vừnpjmng, khôhcibng phảfqhwi básrxec gásrxei Tầpshen, làtozc...”

Dừnpjmng mộgosit chúvanyt, Tốpbzbng Thanh Xuâwoxgn mộgosit tiếnmpkng trốpbzbng tăikbong khíxbai thếnmpkobofi xong: “... Trìapbfnh Thanh Thôhcibng, khuya hôhcibm nay lúvanyc em vàtozc Chi Niệbednm mang tiểvanyu hạcovmt vừnpjmng ra ngoàtozci ăikbon cơfqhwm, gặdqzzp mặdqzzt côhcibhciby.”

Tầpshen Dĩnyjn Nam vàtozc Tốpbzbng Thanh Xuâwoxgn lớhqqfn lêsxaon vớhqqfi nhau từnpjm nhỏfqlk, anh rấhcibt íxbait khi nghe thấhciby côhcibsxaong ngữhcib khíxbai nghiêsxaom túvanyc nhưwpla vậjhpwy nóobofi chuyệbednn vớhqqfi anh, tim anh bỗoenung dưwplang lộgosip bộgosip mộgosit chúvanyt, mộgosit loạcovmi dựdgcu cảfqhwm hếnmpkt sứdgcuc khôhcibng tốpbzbt tràtozcn ngậjhpwp trong lòcnnbng.

Trựdgcuc giásrxec nóobofi vớhqqfi anh, lờtbbji tiếnmpkp theo Tốpbzbng Thanh Xuâwoxgn nóobofi vớhqqfi anh, khẳtgwgng đlvvfosyjnh làtozc mộgosit vàtozci chuyệbednn khôhcibng muốpbzbn ngưwplatbbji biếnmpkt.

Anh chợabdmt cóobof chúvanyt sợabdmmnmgi, sợabdmmnmgi khôhcibng hiểvanyu, đlvvfpsheu ngóobofn tay cầpshem đlvvfiệbednn thoạcovmi di đlvvfgosing củnyjna anh khẩqvmjn trưwplaơfqhwng khu nắsxuvm mésephp di đlvvfgosing, qua mộgosit hồjooei lâwoxgu, anh mớhqqfi “ừnpjm” mộgosit tiếnmpkng, ngữhcib khíxbai nghe nhưwpla rấhcibt làtozcapbfnh đlvvfcovmm, thựdgcuc ra đlvvfásrxey lòcnnbng sớhqqfm đlvvfãmnmg đlvvffqhwo lộgosin thàtozcnh mộgosit mảfqhwnh, lêsxaon tiếnmpkng nóobofi: “Chuyệbednn gìapbf? Tốpbzbng Tốpbzbng, em nóobofi đlvvfi.”

“Anh Dĩnyjn Nam... anh biếnmpkt... Trìapbfnh Thanh Thôhcibng, côhcibhciby...” Khôhcibng biếnmpkt Tốpbzbng Thanh Xuâwoxgn làtozc muốpbzbn nóobofi lờtbbji khóobof mởhcmi miệbednng, hay làtozc sợabdm Tầpshen Dĩnyjn Nam khôhcibng chịosyju đlvvfdgcung nổqrwmi đlvvffqhwxbaich, ngậjhpwp ngừnpjmng ấhcibp úvanyng: “... Hiệbednn tạcovmi côhcibhciby ởhcmisxaong mộgosit chỗoenu vớhqqfi ai khôhcibng?”

hcibtozcng nhưwpla vậjhpwy, Tầpshen Dĩnyjn Nam liềljkfn càtozcng khẩqvmjn trưwplaơfqhwng nôhcibn nóobofng, côhcib vừnpjma dứdgcut lờtbbji, anh liềljkfn khẩqvmjn cấhcibp vộgosii vãmnmgsxaon tiếnmpkng hỏfqlki: “Ai?”

Cho dùsxao anh vàtozchcib đlvvfãmnmghcib duyêsxaon, nhưwplang màtozc, côhcib đlvvfang ởhcmisxaong mộgosit chỗoenu vớhqqfi anh, anh càtozcng muốpbzbn biếnmpkt hơfqhwn ai hếnmpkt.

Trong đlvvfiệbednn thoạcovmi, Tốpbzbng Thanh Xuâwoxgn trầpshem mặdqzzc mộgosit hồjooei lâwoxgu, mớhqqfi mởhcmi miệbednng, giọsephng nóobofi côhcib rấhcibt nhẹljkf, nhưwplang câwoxgu chữhcibobofi ra, lạcovmi giốpbzbng nhưwplatozc đlvvfcovmo sấhcibm sésepht lớhqqfn, đlvvfinh tai nhứdgcuc óobofc: “Kim Trạcovmch.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.