Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1072 : Hồi ức (tứ)

    trước sau   
Editor: May

Ngàzoyzy mai... Dùxmdd đydaaãehtp sớshhhm cóshhh chuẩwkajn bịaqih, nhưeivang chờaxcm đydaaếukycn khi côkqsx liềimwzn sắyybtp rờaxcmi đydaai, Tầqbcon Dĩkazn Nam phákqsxt hiệlgkyn chíehtpnh mìjpmanh vẫhwuen cóshhh mộxmddt chúcifht tiếukycp nhậvwidn khôkqsxng đydaaưeivasrwtc.

Nhấvzitt thờaxcmi, khôkqsxng cóshhh bấvzitt kỳyabnbxtym tưeivazoyzm việlgkyc nàzoyzo, phákqsxt ngốrzlpc ởzend trong phòlxwing làzoyzm việlgkyc rấvzitt lâbxtyu, liềimwzn cầqbcom lấvzity chìjpmaa khóshhha xe, rờaxcmi khỏssfli côkqsxng ty, lákqsxi xe lung tung khôkqsxng cóshhh mụrcduc đydaaíehtpch, lákqsxi lung tung quanh thàzoyznh Bắyybtc Kinh, càzoyzng chuyểgavjn tâbxtym càzoyzng hoảvzitng, cuốrzlpi cùxmddng liềimwzn lákqsxi đydaaếukycn nơblehi nàzoyzy.

xmdd đydaaãehtp qua hai năzoyzm, anh còlxwin nhớshhhjthczoyzng đydaaưeivasrwtc, sau khi anh muốrzlpn côkqsxzendblehi nàzoyzy, hìjpmanh dạjjlsng đydaassfl mặofzht e lệlgky rụrcdut rènfgh củumpia côkqsx.

kqsx khôkqsxng biếukyct đydaaóshhhzoyz mộxmddt trậvwidn lừsrwta gạjjlst, côkqsx ngu đydaaqbcon hỏssfli anh: “Cákqsxi đydaaóshhh... Vừsrwta rồumpii anh, vìjpma sao sẽkkgixmddng em...”

Anh cưeivaaxcmi nhạjjlst cưeivang chiềimwzu đydaaákqsxp: “Côkqsxkqsxi ngốrzlpc, em nóshhhi xem?”




kqsx khôkqsxng lêhtxwn tiếukycng, anh liềimwzn mởzend miệlgkyng: “Còlxwin khôkqsxng hiểgavju? Vậvwidy anh hỏssfli em, Thanh Thôkqsxng, em thíehtpch anh sao?”

kqsxehtpch đydaaxmddng đydaaếukycn cựzgyuc hạjjlsn: “Em khôkqsxng biếukyct.”

cifhc đydaaóshhh anh, chỉgdki coi mìjpmanh làzoyz đydaaang diễxmddn kịaqihch, cho tớshhhi giờaxcm khắyybtc nàzoyzy, thăzoyzm lạjjlsi chốrzlpn xưeivaa, anh mớshhhi biếukyct, lúcifhc côkqsx cho anh đydaaákqsxp ákqsxn nàzoyzy, anh sởzendkaznshhh thểgavj diễxmddn tiếukycc nuốrzlpi vàzoyz thấvzitt vọlgkyng giốrzlpng nhưeiva thậvwidt vậvwidy, làzoyz bởzendi vìjpma anh làzoyz thậvwidt sựzgyu đydaaang thấvzitt vọlgkyng vàzoyz tiếukycc nuốrzlpi: “Khôkqsxng biếukyct? Làzoyz khôkqsxng thíehtpch đydaai?”

“Khôkqsxng, khôkqsxng phảvziti...”

Khôkqsxng khíehtp bỗshhhng chốrzlpc trởzendhtxwn ákqsxi muộxmddi đydaaếukycn cựzgyuc đydaaiểgavjm, côkqsx thẹsxffn thùxmddng nhàzoyzn nhạjjlst hỏssfli anh: “Vậvwidy còlxwin anh? Anh thíehtpch em sao?”

Anh trảvzit lờaxcmi nhưeiva thếukyczoyzo?

Anh nóshhhi: “Em đydaakqsxn đydaai?”

Anh còlxwin nóshhhi: “Thíehtpch... Rấvzitt thíehtpch... Cho nêhtxwn, em bằkzlwng lòlxwing ởzendxmddng mộxmddt chỗshhh vớshhhi anh, qua cảvzit đydaaaxcmi sao?”

cifhc đydaaóshhh anh, íehtpt nhiềimwzu gìjpmafvzpng cóshhh chúcifht hưeivajpmanh giảvzit ýhudh đydaai?

Nếukycu nhưeiva thờaxcmi gian chảvzity ngưeivasrwtc, anh khẳimwzng đydaaaqihnh sẽkkgi châbxtyn tâbxtym thậvwidt ýhudh, thàzoyznh tâbxtym thàzoyznh ýhudhshhhi câbxtyu nàzoyzy vớshhhi côkqsx: “Thíehtpch... Rấvzitt thíehtpch... Cho nêhtxwn, em bằkzlwng lòlxwing ởzendxmddng mộxmddt chỗshhh vớshhhi anh, qua cảvzit đydaaaxcmi sao?”

Nếukycu nhưeiva thờaxcmi gian cóshhh thểgavj chảvzity ngưeivasrwtc, ngàzoyzy hôkqsxm sau anh tuyệlgkyt đydaarzlpi sẽkkgi khôkqsxng mang côkqsx đydaai cụrcduc dâbxtyn chíehtpnh làzoyzm giấvzity ly hôkqsxn.

Nếukycu nhưeiva thờaxcmi gian cóshhh thểgavj chảvzity ngưeivasrwtc...

Chỉgdki tiếukycc, thờaxcmi gian sẽkkgi khôkqsxng chảvzity ngưeivasrwtc, cuốrzlpi cùxmddng anh vàzoyzkqsx đydaaãehtp bỏssfl lỡdakl, phâbxtyn chia châbxtyn trờaxcmi.




Tầqbcon Dĩkazn Nam chuyểgavjn đydaaiệlgkyn thoạjjlsi di đydaaxmddng sang chếukyc đydaaxmddkaznnh âbxtym, ai gọlgkyi đydaaiệlgkyn thoạjjlsi tớshhhi cũfvzpng khôkqsxng tiếukycp, mộxmddt mìjpmanh anh ởzend trêhtxwn sưeivaaxcmn núcifhi, luôkqsxn ngốrzlpc đydaaếukycn mặofzht trăzoyzng kéjgpbo lêhtxwn, ákqsxnh sao đydaaqbcoy trờaxcmi vôkqsxxmddng lộxmddng lẫhwuey, mớshhhi lákqsxi xe, xuốrzlpng từsrwt trêhtxwn núcifhi.

Vềimwz đydaaếukycn trong thàzoyznh phốrzlp, đydaaãehtpzoyzeivaaxcmi mộxmddt giờaxcm khuya, anh khôkqsxng vềimwz nhàzoyz, màzoyzzoyz đydaai tớshhhi cửwmrca tiểgavju khu củumpia Trìjpmanh Thanh Thôkqsxng.

Anh ởzend trong xe ngồumpii yêhtxwn tĩkaznnh mộxmddt thờaxcmi gian rấvzitt dàzoyzi, cuốrzlpi cùxmddng khôkqsxng xuốrzlpng xe, cũfvzpng khôkqsxng vàzoyzo tiểgavju khu, càzoyzng khôkqsxng cóshhh đydaai tìjpmam côkqsx theo ýhudh nghĩkaznzend đydaaákqsxy lòlxwing.

Thậvwidt ra tìjpmam thìjpmashhh thểgavj thếukyczoyzo? Giốrzlpng nhưeiva ngưeivaaxcmi bạjjlsn cũfvzp chàzoyzo tạjjlsm biệlgkyt nhau sao? Cóshhh ýhudh nghĩkazna khôkqsxng?

Cuốrzlpi cùxmddng côkqsxfvzpng khôkqsxng còlxwin lạjjlsi ngưeivaaxcmi nàzoyzo đydaaóshhh củumpia Tầqbcon Dĩkazn Nam anh.

ehtpnh toákqsxn cẩwkajn thậvwidn, Tầqbcon Dĩkazn Nam đydaaãehtpshhh nửwmrca năzoyzm chưeivaa từsrwtng tớshhhi căzoyzn hộxmdd anh vàzoyz Trìjpmanh Thanh Thôkqsxng từsrwtng ởzendzoyzo lúcifhc trưeivashhhc.

Anh an bàzoyzi ngưeivaaxcmi, mỗshhhi ngàzoyzy đydaaimwzu tớshhhi quéjgpbt dọlgkyn, nhưeivang sau khi anh đydaawkajy cửwmrca ra, vẫhwuen cóshhh mộxmddt loạjjlsi cảvzitm giákqsxc vắyybtng vẻkzlw tịaqihch mịaqihch nhàzoyzo tớshhhi trưeivashhhc mặofzht.

Anh kéjgpbo thâbxtyn thểgavj mỏssfli mệlgkyt, vàzoyzo phòlxwing sákqsxch, anh khóshhha trákqsxi cửwmrca, lấvzity giấvzity ly hôkqsxn vàzoyz nhẫhwuen từsrwt trong ngăzoyzn kéjgpbo, còlxwin cóshhh tờaxcm giấvzity duy nhấvzitt côkqsxeivau lạjjlsi ởzend trong nhàzoyz anh.

Anh yêhtxwn tĩkaznnh nhìjpman chằkzlwm chằkzlwm ba vậvwidt kia, nhìjpman rấvzitt lâbxtyu rấvzitt lâbxtyu, mớshhhi cúcifhi đydaaqbcou nhìjpman vềimwz phíehtpa lòlxwing bàzoyzn tay củumpia mìjpmanh.

Anh đydaaãehtp từsrwtng nắyybtm tay côkqsx, dắyybtt đydaai nhưeiva thếukyczoyzo, anh đydaaãehtp vứchpqt bỏssflkqsx ra sao?

Ngàzoyzy mai từsrwt biệlgkyt, cóshhh phảvziti từsrwt nay vềimwz sau sẽkkgi khôkqsxng cóshhhkqsxch nàzoyzo gặofzhp nhau nữzrmea khôkqsxng?

Nghĩkazn tớshhhi đydaaâbxtyy, đydaaákqsxy mắyybtt Tầqbcon Dĩkazn Nam thấvzitm ra mộxmddt giọlgkyt lệlgky, vàzoyznh mắyybtt anh đydaassflhtxwn móshhhc bậvwidt lửwmrca ra, lúcifhc vừsrwta mớshhhi chuẩwkajn bịaqih đydaarzlpt tờaxcm giấvzity kia đydaai, đydaaiệlgkyn thoạjjlsi di đydaaxmddng trong túcifhi bỗshhhng nhiêhtxwn vang lêhtxwn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.