Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1072 : Hồi ức (tứ)

    trước sau   
Editor: May

Ngàbxdey mai... Dùquil đvpreãamno sớpikum cógqoa chuẩgtrbn bịmyob, nhưwipung chờjwij đvpreếlgmpn khi côvpre liềquiln sắgwbip rờjwiji đvprei, Tầicofn Dĩpiku Nam phácpmyt hiệbjmwn chíckwcnh mìayaunh vẫnnxpn cógqoa mộhjqqt chúkoodt tiếlgmpp nhậsypfn khôvpreng đvpreưwipumyobc.

Nhấkziet thờjwiji, khôvpreng cógqoa bấkziet kỳvvwwkziem tưwipubxdem việbjmwc nàbxdeo, phácpmyt ngốvvwwc ởlhnm trong phòmcimng làbxdem việbjmwc rấkziet lâkzieu, liềquiln cầicofm lấkziey chìayaua khógqoaa xe, rờjwiji khỏafimi côvpreng ty, lácpmyi xe lung tung khôvpreng cógqoa mụkoodc đvpreíckwcch, lácpmyi lung tung quanh thàbxdenh Bắgwbic Kinh, càbxdeng chuyểqhmgn tâkziem càbxdeng hoảwiwrng, cuốvvwwi cùquilng liềquiln lácpmyi đvpreếlgmpn nơhjqqi nàbxdey.

quil đvpreãamno qua hai nămcimm, anh còmcimn nhớpikumcimbxdeng đvpreưwipumyobc, sau khi anh muốvvwwn côvprelhnmhjqqi nàbxdey, hìayaunh dạffkeng đvpreafim mặkziet e lệbjmw rụkoodt rèpurl củuhgna côvpre.

vpre khôvpreng biếlgmpt đvpreógqoabxde mộhjqqt trậsypfn lừcsoya gạffket, côvpre ngu đvpreicofn hỏafimi anh: “Cácpmyi đvpreógqoa... Vừcsoya rồqirci anh, vìayau sao sẽrywvquilng em...”

Anh cưwipujwiji nhạffket cưwipung chiềquilu đvpreácpmyp: “Côvprecpmyi ngốvvwwc, em nógqoai xem?”




vpre khôvpreng lêmjtkn tiếlgmpng, anh liềquiln mởlhnm miệbjmwng: “Còmcimn khôvpreng hiểqhmgu? Vậsypfy anh hỏafimi em, Thanh Thôvpreng, em thíckwcch anh sao?”

vpreckwcch đvprehjqqng đvpreếlgmpn cựdvxec hạffken: “Em khôvpreng biếlgmpt.”

koodc đvpreógqoa anh, chỉgtrb coi mìayaunh làbxde đvpreang diễvvwwn kịmyobch, cho tớpikui giờjwij khắgwbic nàbxdey, thămcimm lạffkei chốvvwwn xưwipua, anh mớpikui biếlgmpt, lúkoodc côvpre cho anh đvpreácpmyp ácpmyn nàbxdey, anh sởlhnmpikugqoa thểqhmg diễvvwwn tiếlgmpc nuốvvwwi vàbxde thấkziet vọqznwng giốvvwwng nhưwipu thậsypft vậsypfy, làbxde bởlhnmi vìayau anh làbxde thậsypft sựdvxe đvpreang thấkziet vọqznwng vàbxde tiếlgmpc nuốvvwwi: “Khôvpreng biếlgmpt? Làbxde khôvpreng thíckwcch đvprei?”

“Khôvpreng, khôvpreng phảwiwri...”

Khôvpreng khíckwc bỗramang chốvvwwc trởlhnmmjtkn ácpmyi muộhjqqi đvpreếlgmpn cựdvxec đvpreiểqhmgm, côvpre thẹyzpmn thùquilng nhàbxden nhạffket hỏafimi anh: “Vậsypfy còmcimn anh? Anh thíckwcch em sao?”

Anh trảwiwr lờjwiji nhưwipu thếlgmpbxdeo?

Anh nógqoai: “Em đvprecpmyn đvprei?”

Anh còmcimn nógqoai: “Thíckwcch... Rấkziet thíckwcch... Cho nêmjtkn, em bằpurlng lòmcimng ởlhnmquilng mộhjqqt chỗrama vớpikui anh, qua cảwiwr đvprejwiji sao?”

koodc đvpreógqoa anh, íckwct nhiềquilu gìayaubbcmng cógqoa chúkoodt hưwipuayaunh giảwiwr ýblcs đvprei?

Nếlgmpu nhưwipu thờjwiji gian chảwiwry ngưwipumyobc, anh khẳqhmgng đvpremyobnh sẽrywv châkzien tâkziem thậsypft ýblcs, thàbxdenh tâkziem thàbxdenh ýblcsgqoai câkzieu nàbxdey vớpikui côvpre: “Thíckwcch... Rấkziet thíckwcch... Cho nêmjtkn, em bằpurlng lòmcimng ởlhnmquilng mộhjqqt chỗrama vớpikui anh, qua cảwiwr đvprejwiji sao?”

Nếlgmpu nhưwipu thờjwiji gian cógqoa thểqhmg chảwiwry ngưwipumyobc, ngàbxdey hôvprem sau anh tuyệbjmwt đvprevvwwi sẽrywv khôvpreng mang côvpre đvprei cụkoodc dâkzien chíckwcnh làbxdem giấkziey ly hôvpren.

Nếlgmpu nhưwipu thờjwiji gian cógqoa thểqhmg chảwiwry ngưwipumyobc...

Chỉgtrb tiếlgmpc, thờjwiji gian sẽrywv khôvpreng chảwiwry ngưwipumyobc, cuốvvwwi cùquilng anh vàbxdevpre đvpreãamno bỏafim lỡptcc, phâkzien chia châkzien trờjwiji.




Tầicofn Dĩpiku Nam chuyểqhmgn đvpreiệbjmwn thoạffkei di đvprehjqqng sang chếlgmp đvprehjqqpikunh âkziem, ai gọqznwi đvpreiệbjmwn thoạffkei tớpikui cũbbcmng khôvpreng tiếlgmpp, mộhjqqt mìayaunh anh ởlhnm trêmjtkn sưwipujwijn núkoodi, luôvpren ngốvvwwc đvpreếlgmpn mặkziet trămcimng kébhado lêmjtkn, ácpmynh sao đvpreicofy trờjwiji vôvprequilng lộhjqqng lẫnnxpy, mớpikui lácpmyi xe, xuốvvwwng từcsoy trêmjtkn núkoodi.

Vềquil đvpreếlgmpn trong thàbxdenh phốvvww, đvpreãamnobxdewipujwiji mộhjqqt giờjwij khuya, anh khôvpreng vềquil nhàbxde, màbxdebxde đvprei tớpikui cửckwca tiểqhmgu khu củuhgna Trìayaunh Thanh Thôvpreng.

Anh ởlhnm trong xe ngồqirci yêmjtkn tĩpikunh mộhjqqt thờjwiji gian rấkziet dàbxdei, cuốvvwwi cùquilng khôvpreng xuốvvwwng xe, cũbbcmng khôvpreng vàbxdeo tiểqhmgu khu, càbxdeng khôvpreng cógqoa đvprei tìayaum côvpre theo ýblcs nghĩpikulhnm đvpreácpmyy lòmcimng.

Thậsypft ra tìayaum thìayaugqoa thểqhmg thếlgmpbxdeo? Giốvvwwng nhưwipu ngưwipujwiji bạffken cũbbcm chàbxdeo tạffkem biệbjmwt nhau sao? Cógqoa ýblcs nghĩpikua khôvpreng?

Cuốvvwwi cùquilng côvprebbcmng khôvpreng còmcimn lạffkei ngưwipujwiji nàbxdeo đvpreógqoa củuhgna Tầicofn Dĩpiku Nam anh.

ckwcnh toácpmyn cẩgtrbn thậsypfn, Tầicofn Dĩpiku Nam đvpreãamnogqoa nửckwca nămcimm chưwipua từcsoyng tớpikui cămcimn hộhjqq anh vàbxde Trìayaunh Thanh Thôvpreng từcsoyng ởlhnmbxdeo lúkoodc trưwipupikuc.

Anh an bàbxdei ngưwipujwiji, mỗramai ngàbxdey đvprequilu tớpikui québhadt dọqznwn, nhưwipung sau khi anh đvpregtrby cửckwca ra, vẫnnxpn cógqoa mộhjqqt loạffkei cảwiwrm giácpmyc vắgwbing vẻkood tịmyobch mịmyobch nhàbxdeo tớpikui trưwipupikuc mặkziet.

Anh kébhado thâkzien thểqhmg mỏafimi mệbjmwt, vàbxdeo phòmcimng sácpmych, anh khógqoaa trácpmyi cửckwca, lấkziey giấkziey ly hôvpren vàbxde nhẫnnxpn từcsoy trong ngămcimn kébhado, còmcimn cógqoa tờjwij giấkziey duy nhấkziet côvprewipuu lạffkei ởlhnm trong nhàbxde anh.

Anh yêmjtkn tĩpikunh nhìayaun chằpurlm chằpurlm ba vậsypft kia, nhìayaun rấkziet lâkzieu rấkziet lâkzieu, mớpikui cúkoodi đvpreicofu nhìayaun vềquil phíckwca lòmcimng bàbxden tay củuhgna mìayaunh.

Anh đvpreãamno từcsoyng nắgwbim tay côvpre, dắgwbit đvprei nhưwipu thếlgmpbxdeo, anh đvpreãamno vứdnmqt bỏafimvpre ra sao?

Ngàbxdey mai từcsoy biệbjmwt, cógqoa phảwiwri từcsoy nay vềquil sau sẽrywv khôvpreng cógqoacpmych nàbxdeo gặkziep nhau nữpjmla khôvpreng?

Nghĩpiku tớpikui đvpreâkziey, đvpreácpmyy mắgwbit Tầicofn Dĩpiku Nam thấkziem ra mộhjqqt giọqznwt lệbjmw, vàbxdenh mắgwbit anh đvpreafimmjtkn mógqoac bậsypft lửckwca ra, lúkoodc vừcsoya mớpikui chuẩgtrbn bịmyob đvprevvwwt tờjwij giấkziey kia đvprei, đvpreiệbjmwn thoạffkei di đvprehjqqng trong túkoodi bỗramang nhiêmjtkn vang lêmjtkn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.