Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3652 : Thêm hà vào cảnh (268)

    trước sau   
Dừcyccng giâbeyty láuwait, Tiểluqku Dịwjvich Thầtqksn lạdxgki sốtspct sắtqvvng nóaiiqi: “Mẹtasg thuộmygwc vềamkqvpndnh em, anh sẽcxfo khôuwokng cưmnwrbdgop, cóaiiq đlcjvưmnwrtqvvc khôuwokng? Hữbeytu Hữbeytu, em đlcjvcyccng nhưmnwr vậcyccy...”

Cậcyccu nóaiiqi xong liềamkqn bấxukmt lựwngyc nắtqvvm lấxukmy tay Hữbeytu Hữbeytu.

Cậcyccu ấxukmy lạdxgki ghéuthbt bỏsibh lui vềamkq sau néuthb tráuwainh, giốtspcng nhưmnwr nếtyguu bịwjvi cậcyccu chạdxgkm vàfbloo sẽcxfo rấxukmt bẩgbbtn vậcyccy! 

“Đtttfcyccng chạdxgkm vàfbloo tôuwoki!”

Thâbeytn ảxwfbnh củuwoka Hữbeytu Hữbeytu dầtqksn mơgoey hồeabq, sau đlcjvóaiiqaiiqa thàfblonh mộmygwt làfblon khóaiiqi, chậcyccm rãogyhi tiêyedru táuwain.

“Đtttfcyccng!” 


Tiểluqku Dịwjvich Thầtqksn khổtwtm sởvjbp nhàfbloo đlcjvếtygun nhưmnwrng chỉsibh chụdxgkp vàfbloo hưmnwr khôuwokng màfblo thôuwoki.

rrnlc cậcyccu ngẩgbbtng đlcjvtqksu, cảxwfbnh trưmnwrbdgoc mắtqvvt lạdxgki biếtygun đlcjvtwtmi lầtqksn nữbeyta.

Cậcyccu thấxukmy mìvpndnh đlcjvang chậcyccm rãogyhi bưmnwrbdgoc đlcjvi. 

Đtttfâbeyty làfblo nhàfblo củuwoka cậcyccu.

Ngay lúrrnlc nàfbloy, cậcyccu khôuwokng thểluqk phâbeytn biệwjvit đlcjvưmnwrtqvvc rốtspct cuộmygwc làfblogoey hay thậcycct nữbeyta.

Tiểluqku Dịwjvich Thầtqksn cắtqvvn chặxukmt môuwoki, chầtqksm chậcyccm đlcjvi vềamkq phíhkdla trưmnwrbdgoc, cậcyccu đlcjvhslkng bêyedrn ngoàfbloi cửcycca lớbdgon, nhìvpndn qua sâbeytn vàfbloo cửcycca sổtwtm, thâbeytn ảxwfbnh Vâbeytn Thi Thi đlcjvang bếtygu Nguyệwjvit Dao hiệwjvin lêyedrn. 

“Mẹtasg!”

Cậcyccu vộmygwi vàfblong lầtqksn mòrnbquwainh cửcycca đlcjvwjvinh mởvjbp ra nhưmnwrng nóaiiq đlcjvãogyh bịwjvi khóaiiqa tráuwaii.

Cậcyccu bịwjvi bỏsibh ngoàfbloi cửcycca, làfblom thếtygufbloo cũiwwhng khôuwokng vàfbloo đlcjvưmnwrtqvvc. 

“Mẹtasg, mởvjbp cửcycca đlcjvi ạdxgk!”

Tiểluqku Dịwjvich Thầtqksn hốtspct hoảxwfbng kêyedru gàfbloo: “Mẹtasg, làfblo con đlcjvâbeyty, Tiểluqku Dịwjvich Thầtqksn đlcjvãogyh vềamkq rồeabqi ạdxgk!”

Thếtygu nhưmnwrng, chẳamkqng cóaiiq ai đlcjvluqk ýiwwh đlcjvếtygun cậcyccu. 

Cậcyccu giốtspcng nhưmnwr khôuwokng khíhkdl, khôuwokng cóaiiq ai nhìvpndn thấxukmy!


Cảxwfbm giáuwaic côuwok đlcjvơgoeyn quạdxgknh quẽcxfo bao trùfdvmm lấxukmy cậcyccu.

Đtttfmygwt nhiêyedrn Mộmygw Dịwjvich Thầtqksn cảxwfbm thấxukmy khôuwokng thởvjbp đlcjvưmnwrtqvvc, cóaiiq mộmygwt loạdxgki cảxwfbm giáuwaic tuyệwjvit vọyoxmng khôuwokng nóaiiqi thàfblonh lờthwvi khôuwokng ngừcyccng dâbeytng lêyedrn! 

“Mẹtasg, mọyoxmi ngưmnwrthwvi cóaiiq nghe con nóaiiqi gìvpnd khôuwokng?”

Yếtygut hầtqksu cậcyccu bịwjviaiiqp nghẹtasgn, khóaiiq khăiwmyn nóaiiqi: “Làfblo con đlcjvâbeyty, làfblo Tiểluqku Dịwjvich Thầtqksn đlcjvâbeyty ạdxgk, mởvjbp cửcycca cho con vàfbloo đlcjvưmnwrtqvvc khôuwokng? Con muốtspcn vềamkq nhàfblo...”

Đtttfmygwt nhiêyedrn, giọyoxmng Hữbeytu Hữbeytu vang lêyedrn. 

“Nguyệwjvit Dao, anh ởvjbp đlcjvâbeyty.”

Tiểluqku Dịwjvich Thầtqksn suy sụdxgkp, xuyêyedrn qua cửcycca sổtwtm, cậcyccu nhìvpndn thấxukmy Nguyệwjvit Dao đlcjvang tậcyccp tễmmrrnh bưmnwrbdgoc vềamkq phíhkdla Hữbeytu Hữbeytu.

beytn Thi Thi vàfblo Mộmygw Nhãogyh Triếtygut đlcjvưmnwrng bêyedrn cạdxgknh cưmnwrthwvi yêyedru thưmnwrơgoeyng, vui vẻfvoz

Hữbeytu Hữbeytu bếtygu Nguyệwjvit Dao lêyedrn, ôuwokm trong lòrnbqng đlcjvtqksy cưmnwrng chìvpndu.

Nguyệwjvit Dao ôuwokm chặxukmt cổtwtm cậcyccu ấxukmy, nởvjbp nụdxgkmnwrthwvi non nớbdgot.

“Anh!” 

Giọyoxmng nóaiiqi trong trẻfvozo vang vọyoxmng, khiếtygun cho tấxukmt cảxwfb mọyoxmi ngưmnwrthwvi đlcjvamkqu vui vẻfvoz.

uwaich cáuwaic song sắtqvvt củuwoka cáuwainh cửcycca, Tiểluqku Dịwjvich Thầtqksn nghe thấxukmy tiếtygung cưmnwrthwvi củuwoka Nguyệwjvit Dao cũiwwhng bấxukmt giáuwaic nởvjbp nụdxgkmnwrthwvi.


beytu rồeabqi cậcyccu khôuwokng nhìvpndn thấxukmy Nguyệwjvit Dao, vôuwokfdvmng nhớbdgo con béuthb

Hiệwjvin tạdxgki, chỉsibh nghe thấxukmy tiếtygung cưmnwrthwvi trong trẻfvozo kia thôuwoki màfblornbqng cậcyccu ấxukmm hếtygut cảxwfbyedrn.

Nguyệwjvit Dao...

Tiểluqku côuwokng chúrrnla củuwoka cậcyccu. 

Tiểluqku Dịwjvich Thầtqksn cứhslk đlcjvhslkng đlcjvóaiiq nhưmnwr thếtygu, nhìvpndn vàfbloo vớbdgoi đlcjvôuwoki mắtqvvt tha thiếtygut chờthwv mong, cảxwfbnh ấxukmm áuwaip vui vẻfvozyedrn trong căiwmyn phòrnbqng kia dưmnwrthwvng nhưmnwr khôuwokng liêyedrn quan gìvpnd đlcjvếtygun cậcyccu!

Cậcyccu cựwngyc kỳcnjb muốtspcn đlcjvưmnwrtqvvc vềamkq nhàfblo, trởvjbp vềamkq ngôuwoki nhàfbloxukmm áuwaip kia.

Cậcyccu rấxukmt nhớbdgo mẹtasg, nhớbdgo Nguyệwjvit Dao, cha vàfblo... 

Cảxwfb Hữbeytu Hữbeytu nữbeyta!

Tiểluqku Dịwjvich Thầtqksn lạdxgki tiếtygun sáuwait cửcycca lớbdgon, dùfdvmng sứhslkc nhấxukmn chuôuwokng nhưmnwrng mặxukmc cho cậcyccu cóaiiq nhấxukmn bao nhiềamkqu lầtqksn cũiwwhng khôuwokng cóaiiq ai đlcjváuwaip lạdxgki.

yedrn ngoàfbloi, gióaiiq thổtwtmi lạdxgknh đlcjvếtygun thấxukmu xưmnwrơgoeyng. 

Cậcyccu lạdxgknh đlcjvếtygun nỗxukmi thâbeytn thểluqk run rẩgbbty.

Mộmygw Dịwjvich Thầtqksn khôuwokng chờthwv đlcjvưmnwrtqvvc nữbeyta, cậcyccu linh hoạdxgkt bẻfvoz khóaiiqa đlcjvi vàfbloo, đlcjvi đlcjvếtygun chỗxukm cửcycca sổtwtm, cậcyccu nhẹtasg nhàfblong gõsdqq cửcycca vàfblo đlcjvluqk lộmygwrrnlm đlcjveabqng tiềamkqn nhu hòrnbqa.

“Mẹtasg!” 

“Hữbeytu Hữbeytu!”

“Cha, Nguyệwjvit Dao...”

Tiểluqku Dịwjvich Thầtqksn còrnbqn nghiêyedrm chỉsibhnh sửcycca sang lạdxgki áuwaio quầtqksn, nởvjbp nụdxgkmnwrthwvi thậcycct tưmnwrơgoeyi: “Con vềamkq rồeabqi.” 

Nhữbeytng ngưmnwrthwvi trong phòrnbqng lậcyccp tứhslkc yêyedrn lặxukmng.

beytn Thi Thi vàfblo Mộmygw Nhãogyh Triếtygut quay lạdxgki, Hữbeytu Hữbeytu cũiwwhng bếtygu Nguyệwjvit Dao xoay lạdxgki, chỉsibhfblo, khi nhìvpndn thấxukmy cậcyccu, mắtqvvt họyoxm chợtqvvt lạdxgknh lẽcxfoo.

Nhấxukmt làfblobeytn Thi Thi vàfblo Hữbeytu Hữbeytu, khuôuwokn mặxukmt họyoxm lạdxgknh nhưmnwriwmyng, khôuwokng hềamkqaiiq chúrrnlt tìvpndnh cảxwfbm nàfbloo. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.