Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3649 : Thêm hà vào cảnh (265)

    trước sau   
Ngưyoudksmhi đkczhàciiln ôpfkbng mặdfguc áyoudo khoáyoudc màciilu trắlqhung đkczhi đkczhếbaejn trưyoudbdwvc mặdfgut Tiểzwqqu Dịxvgjch Thầksmhn, anh ta tao nhãfyly ngồkwemi xổtstcm xuốppksng, đkczhôpfkbi mắlqhut đkczhen láyoudy lưyoudbdwvt nhìgncfn ngũhvsn quan cậcqpxu, đkczhôpfkbi môpfkbi mỏathfng khẽoaou nhếbaejch mộathft cáyoudch lạlonhnh lùkdevng.

Nhìgncfn vàciilo mắlqhut anh ta, Tiểzwqqu Dịxvgjch Thầksmhn cảsyyqm thấwzmhy thâabpin thểzwqqgncfnh dưyoudksmhng nhưyoud bấwzmht đkczhathfng.

zwqqn cạlonhnh, Lisa thấwzmhy vậcqpxy cũhvsnng bắlqhut đkczhksmhu vùkdevng vẫwuiry! 

Ngưyoudksmhi đkczhàciiln ôpfkbng liếbaejc nhìgncfn côpfkb nhưyoudng cădfnjn bảsyyqn khôpfkbng đkczhzwqqciilo mắlqhut.

kdev thâabpin thủyvfflonh tốppkst đkczhếbaejn đkczhâabpiu thìgncf bịxvgj trólonhi nhưyoud thếbaejczkjn làciilm đkczhưyoudxddgc gìgncf nữdfnja.

Chỉnmddlonh đkczhiềxvgju, trong lúgncfc thôpfkbi miêzwqqn, mộathft tiếbaejng đkczhathfng nhỏathfhvsnng cólonh thểzwqqabpiy nhiễptgbu loạlonhn. 


Ngưyoudksmhi đkczhàciiln ôpfkbng khẽoaou mởuqyw miệorleng: “Đfrcwưyouda côpfkb ta ra ngoàciili đkczhi!”

“Đfrcwưyouda đkczhi.”

Cung Thiếbaeju Ảbvzwnh ra lệorlenh, ngay sau đkczhólonh, Lisa cũhvsnng bịxvgj đkczhưyouda ra khỏathfi phòczkjng. 

Cửbqbga bịxvgj khólonha tráyoudi.

Ngưyoudksmhi đkczhàciiln ôpfkbng chậcqpxm rãfylyi đkczhưyouda quảsyyq cầksmhu thủyvffy tinh đkczhếbaejn trưyoudbdwvc mặdfgut Tiểzwqqu Dịxvgjch Thầksmhn, sau khi bịxvgj luồkwemng khólonhi màciilu tíedhmm bêzwqqn trong hấwzmhp dẫwuirn, đkczhôpfkbi mắlqhut liềxvgjn mấwzmht đkczhi tiêzwqqu cựvkkf!

Cậcqpxu cảsyyqm nhậcqpxn đkczhưyoudxddgc, dưyoudksmhng nhưyoud bảsyyqn thâabpin đkczhang muốppksn tiếbaejn vàciilo thếbaej giớbdwvi củyvffa anh ta, cậcqpxu lậcqpxp tứlqhuc bấwzmhm vàciilo lòczkjng bàciiln tay, épwhwp bảsyyqn thâabpin tĩswzinh táyoudo lạlonhi! 

Tiểzwqqu Dịxvgjch Thầksmhn lắlqhuc mạlonhnh đkczhksmhu, quay sang bêzwqqn khôpfkbng nhìgncfn anh ta!

Khôpfkbng nhìgncfn anh ta thìgncf sẽoaou khôpfkbng bịxvgj thôpfkbi miêzwqqn!

Ngưyoudksmhi đkczhàciiln ôpfkbng cưyoudksmhi nhạlonht. 

Anh ta từvkkfng thôpfkbi miêzwqqn vôpfkb sốppks ngưyoudksmhi, đkczha sốppks họfobo đkczhxvgju chốppksng cựvkkf.

“Hiệorlen tạlonhi cậcqpxu muốppksn gặdfgup ai nhấwzmht?”

Ngưyoudksmhi đkczhàciiln ôpfkbng khẽoaou vuốppkst ve bềxvgj mặdfgut quảsyyq cầksmhu, nhẹtbpb nhàciilng nólonhi: “Làciilpfkb ta đkczhúgncfng khôpfkbng?” 

Tiểzwqqu Dịxvgjch Thầksmhn nghe vậcqpxy, cậcqpxu khôpfkbng chốppksng lạlonhi đkczhưyoudxddgc sựvkkf hấwzmhp dẫwuirn củyvffa câabpiu nólonhi kia, lậcqpxp tứlqhuc quay đkczhksmhu, làciiln khólonhi trong quảsyyq cầksmhu chậcqpxm rãfylyi biếbaejn đkczhtstci, khuôpfkbn mặdfgut vớbdwvi máyoudgncfm đkczhkwemng tiềxvgjn củyvffa Vâabpin Thi Thi dầksmhn hiệorlen ra.


“Mẹtbpb... Mẹtbpb...”

Tiểzwqqu Dịxvgjch Thầksmhn cựvkkfc kỳcqpx kinh hãfylyi! 

Sao cậcqpxu cólonh thểzwqq nhìgncfn thấwzmhy khuôpfkbn mặdfgut củyvffa Vâabpin Thi Thi trong quảsyyq cầksmhu thủyvffy tinh chứlqhu?

Ngưyoudksmhi đkczhàciiln ôpfkbng quan sáyoudt sắlqhuc mặdfgut cậcqpxu, hỏathfi thêzwqqm lầksmhn nữdfnja: “Côpfkb ta làciil ai?”

Tiểzwqqu Dịxvgjch Thầksmhn nhìgncfn anh ta, cậcqpxu cắlqhun chặdfgut môpfkbi khôpfkbng nólonhi gìgncf

Mồkwempfkbi lạlonhnh chảsyyqy xuốppksng thàciilnh giọfobot, rơgvxmi vàciilo cáyoudnh môpfkbi đkczhau ráyoudt khôpfkbng chịxvgju nổtstci.

“Àfbjs, khôpfkbng phảsyyqi côpfkb ta ưyoud?”

Ngưyoudksmhi đkczhàciiln ôpfkbng lạlonhi vuốppkst ve quảsyyq cầksmhu, sưyoudơgvxmng mùkdev khôpfkbng ngừvkkfng biếbaejn ảsyyqo lầksmhn nữdfnja, mộathft khuôpfkbn mặdfgut đkczháyoudng yêzwqqu non nớbdwvt hiệorlen lêzwqqn. 

Nguyệorlet Dao...

“Nguyệorlet Dao!”

Tiểzwqqu Dịxvgjch Thầksmhn lậcqpxp tứlqhuc kíedhmch đkczhathfng, cậcqpxu càciilng giãfylyy giụdgbfa hai tay càciilng bịxvgj trólonhi chặdfgut! 

“Rốppkst cuộathfc anh muốppksn làciilm gìgncf?”

Cậcqpxu tứlqhuc giậcqpxn hỏathfi.


Ngưyoudksmhi đkczhàciiln ôpfkbng mỉnmddm cưyoudksmhi, giơgvxm quảsyyq cầksmhu thủyvffy tinh đkczhếbaejn trưyoudbdwvc mặdfgut cậcqpxu. 

Khuôpfkbn mặdfgut đkczháyoudng yêzwqqu non nớbdwvt bêzwqqn trong quảsyyq cầksmhu ngàciily càciilng rõkzvspwhwt, sinh đkczhathfng, Nguyệorlet Dao mởuqyw to hai mắlqhut, vưyoudơgvxmn tay vềxvgj phíedhma cậcqpxu: “Anh, ôpfkbm...”

“Nguyệorlet Dao...”

“Ngưyoudksmhi cậcqpxu muốppksn gặdfgup nhấwzmht làciilpfkbpwhw đkczhúgncfng khôpfkbng?” 

Ngưyoudksmhi đkczhàciiln ôpfkbng lạlonhi vuốppkst ve quảsyyq cầksmhu, làciiln khólonhi kia lạlonhi biếbaejn thàciilnh khuôpfkbn mặdfgut Hữdfnju Hữdfnju.

Chỉnmddlonh đkczhiềxvgju, đkczhôpfkbi mắlqhut Hữdfnju Hữdfnju vôpfkbkdevng lạlonhnh lùkdevng, kháyoudc xa vớbdwvi bìgncfnh thưyoudksmhng.

“Hữdfnju Hữdfnju...” 

Đfrcwathft nhiêzwqqn Hữdfnju Hữdfnju mởuqyw miệorleng nólonhi chuyệorlen.

“Mộathf Dịxvgjch Thầksmhn, anh khôpfkbng cầksmhn trởuqyw vềxvgj.”

Giọfobong nólonhi trong trẻbqbgo nhưyoudng lạlonhnh lùkdevng, mỗsyyqi mộathft chữdfnj đkczhxvgju vôpfkbkdevng tuyệorlet tìgncfnh vàciilciiln nhẫwuirn! 

Tiểzwqqu Dịxvgjch Thầksmhn ngẩfylyng ra, khẽoaou nhíedhmu màciily, cậcqpxu khôpfkbng tin Hữdfnju Hữdfnju lạlonhi nólonhi ra nhữdfnjng lờksmhi nàciily.

“Tạlonhi sao vậcqpxy?”

Cậcqpxu cưyoudksmhi khổtstc, nólonhi vớbdwvi Hữdfnju Hữdfnju: “Vìgncf sao khôpfkbng cầksmhn trởuqyw vềxvgj?” 

“Bởuqywi vìgncf, khôpfkbng ai cầksmhn anh cảsyyq.”

“...”

Hữdfnju Hữdfnju nólonhi tiếbaejp: “Mẹtbpb vẫwuirn tốppkst, Nguyệorlet Dao vàciil cha cũhvsnng vậcqpxy, còczkjn cólonhpfkbi nữdfnja... Chẳoaoung ai cầksmhn anh cảsyyq!” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.