Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3141 : Quả Trám (62)

    trước sau   
“Cháahohu lấfuazy gìmbjm đorjtorjtm bảorjto vớgqlki dìmbjm đorjtâefvgy? Cháahohu lấfuazy cáahohi gìmbjm thềoicc vớgqlki dìmbjm? Cháahohu cóoicc biếloabt lầzfzbn nàigshy thàigshnh thíiulkch thi củrdjba con béjfsoefvgpriang thảorjtm hay khôefvgng?”

Mẹnwpk đorjtfihnt nhiêiulkn khoáahoht tay, “Mẹnwpk khôefvgng hỏcwcli chuyệivlen nàigshy! Doãbsqin Hạbsqi Thuầzfzbn, mẹnwpk hỏcwcli con, hai ngàigshy nay, con ởztyb đorjtâefvgu? Con cóoicc biếloabt mẹnwpkigsh cha lo lắwqxpng con xảorjty ra chuyệivlen, đorjtãbsqiahoho cảorjtnh sáahoht rồauidi khôefvgng! Hai ngàigshy nay cha vàigsh mẹnwpklftsng khôefvgng đorjti làigshm, Đwojlôefvgng Vũlftslftsng khôefvgng đorjti họmuhzc, tìmbjmm con khắwqxpp nơwleyi, con đorjtang đorjtùpriaa chúhpvfng ta sao?”

efvgi khôefvgng dáahohm lêiulkn tiếloabng, khôefvgng biếloabt nêiulkn giảorjti thíiulkch nhưnbwi thếloabigsho.

efvg Kỳwqxp đorjtfihnt nhiêiulkn nóoicci, “Côefvgfuazy… Ngàigshy hôefvgm qua côefvgfuazy ởztyb nhàigsh cháahohu.”

efvgi vôefvgpriang hoảorjtng sợaojp, trừlftsng mắwqxpt vớgqlki anh ta, tứbxxqc giậpdgyn nóoicci, “Tôefvg Kỳwqxp, anh đorjtlftsng nóoicci linh tinh!”

Mẹnwpkefvgi lạbsqii càigshng kinh ngạbsqic, trong mắwqxpt biếloabn đorjtgidsi khóoiccnbwiikwjng, “Cháahohu nóoicci cáahohi gìmbjm?”


efvg Kỳwqxploabn chưnbwia nóoicci xong, mẹnwpk khóoiccoicc thểocnm kiềoiccm chếloab, tiếloabn lêiulkn táahoht tôefvgi mộfihnt cáahohi.

“Làigshm bạbsqii hoạbsqii thuầzfzbn phong mỹsxet tụfuazc!”

mbjmnh nhưnbwiigsh cảorjtm thấfuazy rấfuazt mấfuazt mặajrlt, càigshng cảorjtm thấfuazy tứbxxqc giậpdgyn, níiulku chặajrlt áahoho củrdjba tôefvgi, táahoht tôefvgi hai cáahohi, phẫcwcln nộfihn chấfuazt vấfuazn, “Mẹnwpk đorjtãbsqioicci vớgqlki con, con gáahohi phảorjti cóoicc tựenpnefvgn! Cóoicc phảorjti con coi lờikwji mẹnwpkoicci nhưnbwi gióoicc thoảorjtng bêiulkn tai rồauidi? Hảorjt? Xem ra hôefvgm nay mẹnwpk phảorjti dạbsqiy dỗcudw con mộfihnt trậpdgyn thậpdgyt tốtitwt!”

oicci xong, bàigshloabn chỉwleyigsho Tôefvg Kỳwqxpoicci, “Còloabn cảorjt cháahohu nữcxhra! Ngàigshy mai tìmbjmm ngưnbwiikwji lớgqlkn đorjtếloabn nóoicci chuyệivlen nàigshy!”

efvgi che mặajrlt, quỳwqxp trêiulkn mặajrlt đorjtfuazt, khóoiccc rốtitwng lêiulkn, “Mẹnwpk! Mẹnwpk đorjtáahohnh con đorjti, con biếloabt con sai rồauidi! Nhưnbwing màigsh mẹnwpk bỏcwcl qua cho Tôefvg Kỳwqxp đorjti, chuyệivlen nàigshy khôefvgng liêiulkn quan đorjtếloabn anh ấfuazy! Con khôefvgng ởztybpriang anh ấfuazy!”



Trọmuhzn vẹnwpkn mộfihnt tuầzfzbn, tôefvgi bịcudw nhốtitwt lạbsqii, nhốtitwt ởztyb nhàigsh đorjtocnm suy nghĩtjcg sai lầzfzbm, sau đorjtóoicc, mẹnwpk đorjtưnbwia tôefvgi đorjtếloabn trưnbwiikwjng tìmbjmm chủrdjb nhiệivlem lớgqlkp, lạbsqii dăsxetn dạbsqiy mộfihnt trậpdgyn.

Đwojlêiulkm khôefvgng vềoicc nhàigsh ngủrdjb, trốtitwn họmuhzc, chủrdjb nhiệivlem lớgqlkp vốtitwn muốtitwn xửxwts phạbsqit lưnbwiu vàigsho trong họmuhzc bạbsqi, mẹnwpkefvgi cầzfzbu xin mãbsqii, mớgqlki cho tôefvgi xửxwts phạbsqit ghi tộfihni.

Khi đorjtóoicc, trưnbwiikwjng họmuhzc xửxwts phạbsqit dựenpna theo tìmbjmnh tiếloabt phâefvgn chia, chia làigshm cảorjtnh cáahoho, cảorjtnh cáahoho nghiêiulkm trọmuhzng, ghi tộfihni, nặajrlng hơwleyn làigshnbwiu vàigsho họmuhzc bạbsqi, đorjtuổgidsi họmuhzc.

Chuyệivlen củrdjba tôefvgi khôefvgng tíiulknh nghiêiulkm trọmuhzng, đorjtaojpi chủrdjb nhiệivlem lớgqlkp bìmbjmnh tĩtjcgnh lạbsqii, chỉwley ghi tộfihni vàigsho, mộfihnt năsxetm làigshoicc thểocnm loạbsqii bỏcwcl.

Khi đorjtóoicc ghi tộfihni cũlftsng làigsh xửxwts phạbsqit lớgqlkn, nếloabu khôefvgng thểocnm loạbsqii bỏcwcl đorjtưnbwiaojpc, sẽghymorjtnh hưnbwiztybng đorjtếloabn cuộfihnc thi.

Sau khi ghi tộfihni, mỗcudwi lầzfzbn tan họmuhzc, mẹnwpk đorjtoiccu đorjtocnm cho Đwojlôefvgng Vũlfts đorjti vềoiccpriang tôefvgi, hiểocnmn nhiêiulkn làigsh muốtitwn tôefvgi vàigshefvg Kỳwqxpahohch ra.

Mộfihnt lầzfzbn nghỉwley trưnbwia, tôefvgi trèijxoo tưnbwiikwjng ra ngoàigshi, hẹnwpkn gặajrlp Tôefvg Kỳwqxp.


Anh ta còloabn chưnbwia nóoicci, tôefvgi đorjtãbsqi mởztyb miệivleng, “Tôefvg Kỳwqxp, chúhpvfng ta chia tay đorjti!”

efvg Kỳwqxp sửxwtsng sốtitwt, phảorjtn ứbxxqng kịcudwp, lậpdgyp tứbxxqc nắwqxpm vai tôefvgi, giọmuhzng nóoicci run rẩrgbqy, “Anh khôefvgng muốtitwn! Tốtitwi hôefvgm đorjtóoicc anh nóoicci chia tay, làigsh do anh nhấfuazt thờikwji tứbxxqc giậpdgyn! Căsxetn bảorjtn khôefvgng khốtitwng chếloab đorjtưnbwiaojpc lờikwji nóoicci! Anh hốtitwi hậpdgyn, anh khôefvgng muốtitwn chia tay vớgqlki em! Chúhpvfng ta ởztybiulkn cạbsqinh nhau mộfihnt lầzfzbn nữcxhra, cóoicc đorjtưnbwiaojpc khôefvgng?”

efvgi lậpdgyp tứbxxqc khóoiccc lêiulkn, kìmbjmm néjfson nưnbwigqlkc mắwqxpt, vừlftsa táahohch ngóoiccn tay anh ra, vừlftsa nghẹnwpkn ngàigsho nóoicci, “Muộfihnn, quáahoh muộfihnn rồauidi…”

“Muộfihnn cáahohi gìmbjm?”

Anh ta sốtitwt ruộfihnt, “Anh nghe khôefvgng hiểocnmu em nóoicci cáahohi gìmbjm!”

“Chúhpvfng ta đorjtãbsqi khôefvgng trởztyb vềoicc đorjtưnbwiaojpc!”

efvgi nóoicci, “Tôefvg Kỳwqxp, anh buôefvgng tha em đorjti, chia tay đorjti…”

“Đwojllftsng màigsh!”

efvg Kỳwqxp đorjtcwcl mắwqxpt, ôefvgm chặajrlt lấfuazy tôefvgi khôefvgng chịcudwu buôefvgng tay, “Hạbsqi Thuầzfzbn, anh rấfuazt yêiulku em, anh khôefvgng muốtitwn buôefvgng tay em ra, em cũlftsng đorjtlftsng buôefvgng tay anh ra! Thi xong đorjtbsqii họmuhzc, anh sẽghym cầzfzbu hôefvgn em! Chúhpvfng ta kếloabt hôefvgn, cảorjt đorjtikwji đorjtoiccu ởztybiulkn cạbsqinh nhau!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.