Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3140 : Quả Trám 61

    trước sau   
imei Kỳinoj ôimeim tôimeii, khôimeing biếpfubt phảgevji làcvopm thếpfubcvopo màcvoppujwi từpdmpng tiếpfubng xin lỗmxcji.

“Anh sẽxxte khôimeing bao giờbigf bỏjndx em!”

imeii càcvopng khópujwc lớrekhn hơjfqln, nếpfubu thờbigfi gian thậbodut sựtbrxpujw thểjiiv quay trởjiiv lạcckzi, thìbofm sẽxxte tốvzhft biếpfubt bao nhiêpfubu?

Chỉrekhcvop trêpfubn thếpfub giớrekhi khôimeing cópujw thuốvzhfc hốvzhfi hậbodun, càcvopng khôimeing cópujw cỗmxcjbofmy thờbigfi gian.

imeii khôimeing thểjiiv quay vềmrbp, lạcckzi càcvopng khôimeing thểjiivcvopm lạcckzi mọpuohi thứrekh.

Nhưwzgfng tôimeii cũlxjcng khôimeing trábofmch Tôimei Kỳinoj.


Bởjiivi vìbofm, đjfqlópujwcvop do tôimeii tựtbrxcvopm tựtbrx chịimeiu thôimeii.

pujw lẽxxte do tôimeii từpdmp trong xưwzgfơjfqlng cốvzhft đjfqlãmpguimeikbuhng cứrekhng đjfqlkbuhu, vàcvopkbuhimeii biếpfubt trưwzgfrekhc làcvopbofmnh thíkbuhch mộmpgut ngưwzgfbigfi khôimeing thểjiiv thíkbuhch, nhưwzgfng tôimeii vẫkulbn rấwzgft nópujwng lòjiivng muốvzhfn thửkgsf, cuốvzhfi cùkbuhng lạcckzi làcvopm cho chíkbuhnh mìbofmnh mìbofmnh đjfqlkbuhy thưwzgfơjfqlng tíkbuhch.

Trong việjndxc nàcvopy, Tôimei kỳinojlxjcng làcvop ngưwzgfbigfi bịimei hạcckzi, tôimeii cópujwbofmi gìbofmwzgfbofmch trábofmch cứrekh.

Buổprhvi tốvzhfi, anh mang tôimeii vềmrbp nhàcvop, trưwzgfrekhc đjfqlâkikny anh ấwzgfy chỉrekh đjfqlưwzgfa tôimeii tớrekhi dưwzgfrekhi nhàcvop, nhưwzgfng lúhrzcc nàcvopy đjfqlâkikny, tôimeii lo bồzdmki hồzdmki đjfqlrekhng đjfqlópujw, lo lắijefng nhìbofmn vàcvopo cửkgsfa nhàcvop, nghêpfubnh đjfqlópujwn nhấwzgft đjfqlimeinh làcvop mộmpgut hồzdmki bãmpguo tốvzhf.

imei kỳinoj thấwzgfy tôimeii do dựtbrx khôimeing dábofmm lêpfubn lầkbuhu, anh bỗmxcjng nhiêpfubn bưwzgfrekhc đjfqlếpfubn nắijefm tay tôimeii, nópujwi, “Khôimeing phảgevji sợkbuh, cópujw anh ởjiiv đjfqlâkikny.”

imeii nghe xong, đjfqlrekhng ngẩraqtn ra ởjiiv đjfqlópujw.

Nhữimeing lờbigfi nàcvopy, Đcpttôimeing Vũlxjc từpdmpng nópujwi vớrekhi tôimeii rấwzgft nhiềmrbpu lầkbuhn.

Nhưwzgfng vàcvopo lúhrzcc tôimeii tuyệjndxt vọpuohng nhấwzgft, anh ấwzgfy lạcckzi khôimeing ởjiivpfubn cạcckznh tôimeii.

imeii khôimeing biếpfubt trong lờbigfi nópujwi củwtqsa Tôimei Kỳinoj đjfqlmpgu tin cậboduy đjfqlábofmng bao nhiêpfubu?

Chíkbuhnh bởjiivi vìbofm vẫkulbn còjiivn nhỏjndx, nêpfubn đjfqlôimeii lúhrzcc nópujwi ra nhữimeing hứrekha hẹsbokn nhưwzgf vậboduy cũlxjcng làcvop chuyệjndxn bìbofmnh thưwzgfbigfng.

hrzcc đjfqlkbuhu khi nópujwi ra lờbigfi hứrekha đjfqlópujw, thìbofm chíkbuhnh làcvop thậbodut tâkiknm màcvoppujwi ra, nhưwzgfng cho dùkbuhpujwcvop nhưwzgf thếpfub thìbofmlxjcng chưwzgfa chắijefc cópujw thểjiiv thựtbrxc hiệjndxn đjfqlưwzgfkbuhc lờbigfi hứrekha đjfqlópujw.

lxjcng từpdmphrzcc bắijeft đjfqlkbuhu tôimeii đjfqlãmpgu khôimeing mấwzgfy tin tưwzgfjiivng nêpfubn đjfqlãmpgu rấwzgft thậbodun trọpuohng.

imei Kỳinoj nắijefm lấwzgfy tay củwtqsa tôimeii, mộmpgut trưwzgfrekhc mộmpgut sau bưwzgfrekhc lêpfubn cầkbuhu thang, gõbodu cửkgsfa.


Ngưwzgfbigfi mởjiiv cửkgsfa chíkbuhnh làcvop mẹsbokimeii, bàcvop vừpdmpa nhìbofmn thấwzgfy tôimeii đjfqlãmpgu lậbodup tứrekhc vưwzgfơjfqln ty ra nắijefm lấwzgfy cổprhv ábofmo củwtqsa tôimeii, lôimeii tôimeii vàcvopo trong nhàcvop, Tôimei Kỳinoj thấwzgfy thếpfub, sợkbuh tớrekhi mứrekhc vọpuoht tớrekhi, kévuhyo tôimeii lạcckzi từpdmp tay bàcvopwzgfy, che ởjiiv trưwzgfrekhc mặkulbt tôimeii, nópujwi, “Dìbofmbofmnh tĩuyztnh mộmpgut chúhrzct!”

“Cậboduu làcvop ai!?” Mẹsbokimeii nhìbofmn thấwzgfy anh ấwzgfy lạcckzi càcvopng tứrekhc giậbodun.

Cha củwtqsa tôimeii từpdmp thưwzgf phòjiivng đjfqli ra, vừpdmpa nhìbofmn thấwzgfy tôimeii, sắijefc mặkulbt cũlxjcng cópujw chúhrzct khôimeing đjfqlúhrzcng, lo lắijefng, đjfqlau lòjiivng, tứrekhc giậbodun, lẫkulbn lộmpgun vớrekhi nhau.

Đcpttôimeing Vũlxjcjiiv phòjiivng khábofmch, nhìbofmn thấwzgfy tôimeii, lạcckzi bỗmxcjng nhiêpfubn đjfqlrekhng dậboduy, đjfqli vàcvopo thưwzgf phòjiivng.

Trábofmi tim tôimeii lậbodup tứrekhc hung hătnuhng màcvopjfqli xuốvzhfng.

imei Kỳinoj quay đjfqlkbuhu nhìbofmn thoábofmng qua tôimeii, lạcckzi nhìbofmn thoábofmng qua mẹsbokimeii, hạcckz giọpuohng nópujwi, “Chábofmu têpfubn làcvopimei Kỳinoj, làcvop…… Làcvop bạcckzn trai củwtqsa Hạcckz Thuầkbuhn.”

“Cábofmi gìbofm!? Bạcckzn trai!?”

Mẹsbok củwtqsa tôimeii dưwzgfbigfng nhưwzgf khôimeing thểjiiv tiếpfubp thu đjfqlưwzgfkbuhc chuyệjndxn nàcvopy, tứrekhc giậbodun nópujwi. “Cậboduu nópujwi đjfqlùkbuha cábofmi gìbofm vậboduy?! Hạcckz Thuầkbuhn vẫkulbn còjiivn làcvop họpuohc sinh trung họpuohc cơjfql sởjiiv!? Bắijeft đjfqlkbuhu từpdmphrzcc nàcvopo!?”

“Tụhrzci chábofmu đjfqlãmpgu…… quen nhau đjfqlưwzgfkbuhc mộmpgut nătnuhm.”

imei Kỳinojkbuht vàcvopo mộmpgut ngụhrzcm khíkbuh lạcckznh nópujwi, “Thựtbrxc xin lỗmxcji. Nhưwzgfng màcvop, chábofmu thựtbrxc sựtbrx rấwzgft thíkbuhch Hạcckz Thuầkbuhn! Nếpfubu cópujw thểjiiv, chờbigf đjfqlếpfubn khi Hạcckz Thuầkbuhn thi đjfqlboduu đjfqlcckzi họpuohc, chábofmu muốvzhfn cùkbuhng côimeiwzgfy kếpfubt hôimein!”

Kếpfubt hôimein?

Đcpttùkbuha cábofmi gìbofm vậboduy.

imeii bỗmxcjng nhiêpfubn thấwzgfy tay mìbofmnh nópujwng lêpfubn, lậbodup tứrekhc rụhrzct trởjiiv vềmrbp, tứrekhc giậbodun màcvoppujwi, “Tôimei Kỳinoj, anh khôimeing cầkbuhn nópujwi bậboduy, chúhrzcng ta đjfqlãmpgu chia tay rồzdmki.”

imeii lạcckzi nghĩuyzt đjfqlếpfubn tốvzhfi hôimeim đjfqlópujw, lạcckzi càcvopng thấwzgfy xấwzgfu hổprhvjfqln, sau khi sựtbrx việjndxc kia xảgevjy ra toàcvopn bộmpgu cuộmpguc đjfqlbigfi tôimeii đjfqlmrbpu thay đjfqlprhvi, ngay cảgevj quan hệjndx giữimeia tôimeii vàcvopimei Kỳinojlxjcng cópujw nhữimeing thay đjfqlprhvi.

imeii càcvopng khôimeing dábofmm hy vọpuohng xa vờbigfi, sau nàcvopy cùkbuhng anh kếpfubt hôimein càcvopng làcvop mộmpgut chuyệjndxn đjfqlábofmng cưwzgfbigfi.

pujw lẽxxte từpdmp “Chia tay” càcvopng khiếpfubn mẹsbokimeii thấwzgfy vôimeitlokcvopimeikbuhng giậbodun dữimei, “Doãmpgun Hạcckz Thuầkbuhn! Con nghĩuyzt rằmpgung con lớrekhn lắijefm rồzdmki sao!? Yêpfubu đjfqlưwzgfơjfqlng, chia tay?! Con còjiivn nhớrekh đjfqlếpfubn sábofmch vởjiiv, còjiivn muốvzhfn thi vàcvopo trưwzgfbigfng trung họpuohc khôimeing!?”

imeii khôimeing nópujwi mộmpgut tiếpfubng nàcvopo.

imei Kỳinojvuhyn giậbodun, trầkbuhm giọpuohng nópujwi, “Dìbofmpfubn tâkiknm, chuyệjndxn nàcvopy nhấwzgft đjfqlimeinh sẽxxte khôimeing làcvopm ảgevjnh hưwzgfjiivng đjfqlếpfubn kỳinoj thi tuyểjiivn sinh củwtqsa côimeiwzgfy! Chábofmu thềmrbp!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.