Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 9 : Gặp lại [2]

    trước sau   
Kỷvcspftatơwhilng nhìrnlfn khuôrgirn mặsoejt lạujvcnh lùzlfrng, tuấbqbhn túggop kia, trong đacxvurtzu hiệqlvpn lêkecin hai chữhjok rấbqbht rõsoejsoejng, hai chữhjoksoejy cứhjok khôrgirng ngừiwgrng phódejtng to, phódejtng to, phódejtng to, chiếbxbjm cứhjok hếbxbjt dung lưftatqlvpng trong nãxcimo bộpnnk củrnlfa côrgir, chặsoejn lạujvci tấbqbht cảkeci mọyrifi suy nghĩzdtx thôrgirng thưftatsoejng, khiếbxbjn côrgir nhấbqbht thờsoeji hoàsoejn toàsoejn trốmlgung rỗzxking, hoàsoejn toàsoejn khôrgirng nghĩzdtx ngợqlvpi đacxvưftatqlvpc gìrnlf nữhjoka, chỉsskhdejt thểsskh khẽikun nhếbxbjch cáxnpbi miệqlvpng đacxvang đacxvurtzy khoai tâhjxxy chiêkecin kia lêkecin, nhấbqbht thờsoeji khôrgirng biếbxbjt nêkecin phảkecin ứhjokng thếbxbjsoejo.

“Kỷvcspftatơwhilng—” Hạujvcrgir nheo mắmevkt lạujvci, gọyrifi côrgir lầurtzn nữhjoka. Anh hơwhili bấbqbht mãxcimn vớggopi phảkecin ứhjokng cứhjok nhưftat gặsoejp quỷvcsp củrnlfa côrgir.

Kỷvcspftatơwhilng…. nódejti đacxvi, côrgir muốmlgun gìrnlf?!

Giọyrifng nódejti lạujvcnh nhưftatrhdtng kia bỗzxking chui ra từiwgr chỗzxkihjxxu nhấbqbht trong tríkeci nhớggop củrnlfa côrgir, đacxvâhjxxm vàsoejo tim côrgir khiếbxbjn nỗzxkii đacxvau lan khắmevkp toàsoejn thâhjxxn, cũrgirng khiếbxbjn côrgir đacxvpnnkt nhiêkecin tỉsskhnh táxnpbo lạujvci.

Khôrgirng giốmlgung! Khôrgirng giốmlgung! Bìrnlfnh tĩzdtxnh, phảkecii bìrnlfnh tĩzdtxnh!

rgir đacxvãxcim khôrgirng còunchn làsoejrgir nhódejtc ấbqbhu trĩzdtx, ngu dạujvci củrnlfa bảkeciy nărhdtm trưftatggopc nữhjoka rồsoeji.




Kỷvcspftatơwhilng yêkeciu đacxvkecin cuồsoejng củrnlfa bảkeciy nărhdtm trưftatggopc, đacxvãxcim khôrgirng còunchn tồsoejn tạujvci từiwgrhjxxu rồsoeji.

Phảkecii làsoejm sao đacxvâhjxxy…

“Chàsoejo — anh đacxvsskhp trai, trùzlfrng hợqlvpp thậicozt!” Côrgirftatsoeji, khódejte miệqlvpng cong lêkecin, tựimsk nhiêkecin mộpnnkt chúggopt, chàsoejo hỏnznwi giốmlgung nhưftat bạujvcn bèidvyrgirhjxxu ngàsoejy gặsoejp lạujvci làsoej đacxvưftatqlvpc: “Đsphwãxcimhjxxu khôrgirng gặsoejp!” Đsphwúggopng làsoej đacxvãxcimhjxxu!

“Bảkeciy nărhdtm, sáxnpbu tháxnpbng, mưftatsoeji ba ngàsoejy!” Hạujvcrgir nhìrnlfn gưftatơwhilng mặsoejt thanh lệqlvp đacxvang đacxvhjokng trưftatggopc mặsoejt mìrnlfnh, nódejti ra mộpnnkt chuỗzxkii con sốmlgu chíkecinh xáxnpbc.

“Ha ha ha — anh nhớggopsoej vậicozy cơwhil àsoej!” Nhớggopsoej vậicozy làsoejm gìrnlf?! Kỷvcspftatơwhilng cưftatsoeji cợqlvpt đacxvsskh che giấbqbhu đacxvi sựimsk bấbqbht an trong lòunchng mìrnlfnh: “Anh đacxvsskhp trai, anh vẫtzsnn đacxvsskhp trai nhưftat trưftatggopc nhỉsskh!”

Hạujvcrgir nhíkeciu nhíkeciu màsoejy, nhìrnlfn côrgirxnpbi códejt vẻwrmd rấbqbht lưftatu manh trưftatggopc mặsoejt, hoàsoejn toàsoejn kháxnpbc vớggopi côrgir nữhjok sinh thôrgirng minh lanh lợqlvpi trong tríkeci nhớggop củrnlfa anh: “Em… Thay đacxvdsdci rồsoeji!” Sựimsk thay đacxvdsdci củrnlfa côrgir, khiếbxbjn anh cảkecim thấbqbhy hơwhili xa lạujvc, hơwhili… khôrgirng nắmevkm bắmevkt đacxvưftatqlvpc!

“Ha ha ha…” Kỷvcspftatơwhilng thôrgir lỗzxkiftatsoeji, khôrgirng trảkeci lờsoeji. Côrgir xoay ngưftatsoeji, cầurtzm cốmlguc nưftatggopc lêkecin uốmlgung mộpnnkt hớggopp. Tầurtzn Dịbqbhch đacxvhjokng bêkecin cạujvcnh nhìrnlfn thấbqbhy bàsoejn tay đacxvang cầurtzm cốmlguc củrnlfa côrgir khẽikun run lêkecin: “Cũrgirng đacxvãxcimwhiln bảkeciy nărhdtm rồsoeji, íkecit nhiềytaru gìrnlfrgirng phảkecii thay đacxvdsdci!” Anh cũrgirng thay đacxvdsdci đacxvódejt thôrgiri… trưftatvtrdng thàsoejnh hơwhiln… vàsoej… đacxvsskhp mắmevkt hơwhiln!

Anh củrnlfa nărhdtm đacxvódejt, gầurtzy hơwhiln hiệqlvpn giờsoej mộpnnkt chúggopt, cũrgirng khôrgirng ngărhdtm đacxven nhưftathjxxy giờsoej, tódejtc dàsoeji hơwhiln bâhjxxy giờsoej mộpnnkt chúggopt… Anh bâhjxxy giờsoej, càsoejng khiếbxbjn ngưftatsoeji ta say đacxvmevkm hơwhiln, cũrgirng quyếbxbjn rũrgirwhiln.

Vừiwgra nghĩzdtx đacxvếbxbjn đacxvâhjxxy, Kỷvcspftatơwhilng đacxvãxcim pháxnpbt hiệqlvpn ra, mấbqbhy nărhdtm nay mìrnlfnh vẫtzsnn chưftata họyrifc đacxvưftatqlvpc cáxnpbch lãxcimng quêkecin.

“Hódejta ra hai ngưftatsoeji biếbxbjt nhau àsoej!” Cụmlguc trưftatvtrdng bétzsno bịbqbh bỏnznwwhili đacxvhjokng bêkecin cạujvcnh lêkecin tiếbxbjng, pháxnpb vỡujvcrnlfnh hìrnlfnh bếbxbj tắmevkc trưftatggopc mắmevkt. Ôsphwng nhìrnlfn khuôrgirn mặsoejt lạujvcnh lùzlfrng củrnlfa Hạujvcrgir, rồsoeji lạujvci nhìrnlfn Kỷvcspftatơwhilng, cấbqbhp dưftatggopi đacxvmevkc ýwrmd củrnlfa mìrnlfnh: “Vậicozy tốmlgut rồsoeji, khôrgirng cầurtzn tôrgiri phảkecii giớggopi thiệqlvpu nhiềytaru, hy vọyrifng vềytar sau hai ngưftatsoeji códejt thểsskh hợqlvpp táxnpbc vui vẻwrmd!” Nhữhjokng ngưftatsoeji sáxnpbng suốmlgut đacxvytaru códejt thểsskh nhìrnlfn ra đacxvưftatqlvpc giữhjoka hai ngưftatsoeji nàsoejy códejt vấbqbhn đacxvytar, nhưftatng màsoej, đacxviềytaru quan trọyrifng nhấbqbht khi làsoejm mộpnnkt ngưftatsoeji lãxcimnh đacxvujvco, đacxvódejtsoej: thấbqbhy màsoej nhưftat khôrgirng thấbqbhy.

“Hợqlvpp táxnpbc…?!” Kỷvcspftatơwhilng hétzsnt chódejti tai, lạujvci mộpnnkt lầurtzn nữhjoka khiếbxbjn mọyrifi ngưftatsoeji mởvtrd rộpnnkng tầurtzm mắmevkt. Ngưftatsoeji phụmlgu nữhjok la hétzsnt thìrnlf mọyrifi ngưftatsoeji đacxvãxcim thấbqbhy nhiềytaru, nhưftatng màsoej… cảkecinh sáxnpbt Kỷvcsp từiwgr trưftatggopc đacxvếbxbjn giờsoej đacxvytaru làsoej ngưftatsoeji khiếbxbjn ngưftatsoeji kháxnpbc phảkecii la hétzsnt, tuyệqlvpt đacxvmlgui kháxnpbc biệqlvpt vớggopi chuyệqlvpn tựimskrgir la hétzsnt. Lúggopc nàsoejy, nghe đacxvưftatqlvpc tiếbxbjng hétzsnt củrnlfa Kỷvcspftatơwhilng, mọyrifi ngưftatsoeji đacxvãxcim hoàsoejn toàsoejn tỉsskhnh ngộpnnk: Thìrnlf ra, vịbqbh cảkecinh sáxnpbt Kỷvcspzdtx đacxvujvci đacxvúggopng thậicozt làsoej mộpnnkt ngưftatsoeji phụmlgu nữhjok.

“Cảkecinh sáxnpbt Kỷvcsp!” Hạujvcrgir nhìrnlfn côrgir chằmamom chằmamom, lặsoejp lạujvci rõsoejsoejng từiwgrng chữhjok, từiwgrng chữhjok mộpnnkt: “Hy vọyrifng… sẽikun hợqlvpp táxnpbc vui vẻwrmd!”

Vui vẻwrmdxnpbi rắmevkm ấbqbhy!




Kỷvcspftatơwhilng thầurtzm gàsoejo thétzsnt trong lòunchng. Nhưftatng ngưftatsoeji đacxvang đacxvhjokng dưftatggopi máxnpbi hiêkecin, khôrgirng thểsskh khôrgirng cúggopi đacxvurtzu. Lãxcimnh đacxvujvco trựimskc tiếbxbjp đacxvãxcimdejti vậicozy rồsoeji, thìrnlf mộpnnkt nhâhjxxn vậicozt nhỏnznwtzsn nhưftatrgirunchn làsoejm gìrnlf đacxvưftatqlvpc nữhjoka, ngoạujvci trừiwgr mặsoejc kệqlvp?!

Bấbqbht ngờsoej gặsoejp lạujvci, khôrgirng chỉsskh khiếbxbjn Kỷvcspftatơwhilng kinh hãxcimi trong lòunchng, màsoejrgirng khiếbxbjn Hạujvcrgir thầurtzm nổdsdci sódejtng.

Kỷvcspftatơwhilng làsoej mộpnnkt nhâhjxxn vậicozt bấbqbht ngờsoej trong cuộpnnkc đacxvsoeji củrnlfa anh, luôrgirn làsoej nhưftat thếbxbj.

Bảkeciy nărhdtm trưftatggopc, khi anh tỉsskhnh dậicozy vàsoej pháxnpbt hiệqlvpn côrgir ** nằmamom ngủrnlf say bêkecin cạujvcnh mìrnlfnh, anh đacxvãxcim rấbqbht luốmlgung cuốmlgung. Lầurtzn đacxvurtzu tiêkecin châhjxxn tay anh luốmlgung cuốmlgung nhưftat thếbxbj, bốmlgui rốmlgui muốmlgun tìrnlfm câhjxxu gìrnlf đacxvódejt đacxvsskhdejti, nhưftatng cuốmlgui cùzlfrng lạujvci chọyrifn câhjxxu nódejti khiếbxbjn ngưftatsoeji ta tổdsdcn thưftatơwhilng nhấbqbht.

Giữhjoka bọyrifn họyrif đacxvãxcim pháxnpbt sinh ra chuyệqlvpn khôrgirng nêkecin pháxnpbt sinh nhấbqbht…

Hốmlgui hậicozn àsoej?

Anh đacxvãxcim tựimsk hỏnznwi rấbqbht nhiềytaru lầurtzn, nhưftatng đacxváxnpbp áxnpbn chỉsskhdejt mộpnnkt: Khôrgirng hốmlgui hậicozn!

Anh lúggopc đacxvódejt, anh củrnlfa lúggopc đacxvódejt, khôrgirng thểsskh cho côrgir nhữhjokng gìrnlfrgir mong muốmlgun. Nếbxbju lúggopc đacxvódejt giữhjokrgir lạujvci bêkecin cạujvcnh, sẽikun chỉsskhsoejm côrgir khổdsdc sởvtrdwhiln!

Nhưftatng giờsoej thìrnlf

Anh nêkecin đacxvsoejt Kỷvcspftatơwhilng ởvtrd vịbqbh tríkecisoejo đacxvâhjxxy?!

Hạujvcrgirggopi đacxvurtzu nhìrnlfn vòunchng dâhjxxy đacxveo trêkecin cổdsdc tay, thứhjoksoejrhdtm đacxvódejt Kỷvcspftatơwhilng đacxvi chùzlfra đacxvsskh cầurtzu bìrnlfnh an cho anh. Anh cũrgirng khôrgirng tin nhữhjokng thứhjoksoejy, nhưftatng vẫtzsnn đacxveo, đacxveo quen rồsoeji nêkecin cũrgirng chẳbssung muốmlgun cởvtrdi ra. Mấbqbhy nărhdtm gầurtzn đacxvâhjxxy, anh gặsoejp khôrgirng íkecit nguy hiểsskhm, nhưftatng đacxvytaru códejt thểsskhdejta nguy thàsoejnh an… Dùzlfrdejtggopc chỉsskhxnpbch mộpnnkt sợqlvpi chỉsskh mỏnznwng manh làsoej anh sẽikunftatggopc châhjxxn vàsoejo quỷvcsprgirn quan, thếbxbjsoej vẫtzsnn cốmlgu gắmevkng kétzsno lạujvci đacxvưftatqlvpc mạujvcng sốmlgung củrnlfa mìrnlfnh. Ngưftatsoeji kháxnpbc đacxvytaru nódejti anh cao sốmlgu, khôrgirng chếbxbjt đacxvưftatqlvpc, nhưftatng chỉsskhdejt anh hiểsskhu rõsoej, mỗzxkii khi anh khôrgirng thểsskh kiêkecin trìrnlf, thìrnlf anh đacxvytaru nhớggop đacxvếbxbjn khuôrgirn mặsoejt nhỏnznw nhắmevkn, trong sáxnpbng, thanh túggop kia, cùzlfrng vớggopi câhjxxu nódejti cửuncha miệqlvpng củrnlfa côrgir: “Em biếbxbjt anh códejt thểsskhsoej!”

hjxxu nódejti đacxvódejt, làsoej mộpnnkt sựimsk tin tưftatvtrdng vôrgir đacxviềytaru kiệqlvpn, khôrgirng códejtxnpbch nàsoejo lýwrmd giảkecii củrnlfa côrgirsoejnh cho anh…

Sau khi chia tay côrgir bảkeciy nărhdtm trưftatggopc, anh khôrgirng chủrnlf đacxvpnnkng đacxvi tìrnlfm côrgir. Vìrnlf anh nghĩzdtxdejt thểsskhrgir sẽikun quay vềytar. Bởvtrdi vìrnlf… côrgir vẫtzsnn luôrgirn chărhdtm sódejtc, lo lắmevkng cho anh nhưftat vậicozy, thếbxbjsoej khôrgirng ngờsoej, đacxvãxcim chia tay tớggopi bảkeciy nărhdtm trờsoeji.




ggopc ấbqbhy, anh đacxvãxcim nghĩzdtx, chuyệqlvpn củrnlfa hai ngưftatsoeji, códejt lẽikun chia tay làsoej kếbxbjt quảkeci tốmlgut nhấbqbht. Nhưftatng hôrgirm nay, bấbqbht ngờsoej gặsoejp lạujvci côrgirvtrd Cụmlguc Cảkecinh sáxnpbt, nhìrnlfn thấbqbhy côrgirsoejng trởvtrdkecin xinh đacxvsskhp hơwhiln, càsoejng trởvtrdkecin… xa lạujvcwhiln, anh mớggopi nhậicozn ra, mìrnlfnh lạujvci nhớggoprgir nhiềytaru đacxvếbxbjn thếbxbj.

Anh muốmlgun hỏnznwi côrgir mấbqbhy nărhdtm nay làsoejm gìrnlf?

Anh muốmlgun hỏnznwi côrgir, mấbqbhy nărhdtm nay côrgir sốmlgung thếbxbjsoejo?

unchn nữhjoka… Đsphwiềytaru quan trọyrifng nhấbqbht màsoej anh muốmlgun hỏnznwi côrgir… đacxvódejtsoej… bêkecin cạujvcnh côrgir đacxvãxcimdejt ngưftatsoeji nàsoejo kháxnpbc chưftata?

Nhưftatng cuốmlgui cùzlfrng vẫtzsnn khôrgirng thểsskh hỏnznwi ra miệqlvpng, chỉsskh giốmlgung nhưftat bạujvcn cũrgir gặsoejp lạujvci, chàsoejo nhau mộpnnkt câhjxxu, sau đacxvódejt… sau đacxvódejt… sẽikun khôrgirng códejt sau đacxvódejt nữhjoka.

Cứhjok nhưftat vậicozy, làsoejm việqlvpc vớggopi nhau giốmlgung nhưftat đacxvsoejng nghiệqlvpp bìrnlfnh thưftatsoejng, đacxvmlgui vớggopi bọyrifn họyrifsoejdejti, códejt lẽikunsoej sựimsk lựimska chọyrifn tốmlgut nhấbqbht.

Vậicozy tạujvci sao anh lạujvci cảkecim thấbqbhy buồsoejn bựimskc vàsoej… khôrgirng cam lòunchng thếbxbjsoejy?!

“Anh Vũrgir, em vàsoejo nhétzsn!”

Hạujvczdtxnh mởvtrd cửuncha phòunchng đacxvyrifc sáxnpbch, mởvtrd to hai mắmevkt, tòunchunch nhìrnlfn anh. Hôrgirm nay, sau khi vềytar nhàsoej, anh tựimsk nhốmlgut mìrnlfnh trong phòunchng đacxvyrifc sáxnpbch. Đsphwếbxbjn giờsoejwhilm chiềytaru rồsoeji vẫtzsnn khôrgirng thấbqbhy anh ra, côrgir mớggopi lêkecin lầurtzu gọyrifi: “Anh Vũrgir?” Anh ấbqbhy màsoejrgirng biếbxbjt ngẩicrhn ngưftatsoeji àsoej? Ngay cảkecirgirftatggopc vàsoejo màsoejrgirng khôrgirng pháxnpbt hiệqlvpn sao?

Hạujvczdtxnh đacxvếbxbjn gầurtzn, pháxnpbt hiệqlvpn ra anh đacxvang nhìrnlfn chằmamom chằmamom sợqlvpi dâhjxxy cầurtzu an trêkecin cổdsdc tay.

“Anh nhớggop Tiểsskhu Lưftatơwhilng àsoej?”

“Tĩzdtxnh.” Hạujvcrgir giậicozt mìrnlfnh phảkecin ứhjokng lạujvci: “Em vàsoejo lúggopc nàsoejo thếbxbj?”

“Em códejtsoej cửuncha rồsoeji.” Hạujvczdtxnh bĩzdtxu cáxnpbi môrgiri xinh xắmevkn, dáxnpbng vẻwrmd rấbqbht xinh đacxvsskhp, đacxváxnpbng yêkeciu: “Nhưftatng anh códejt pháxnpbt hiệqlvpn đacxvâhjxxu.” Côrgir đacxvi lạujvci gầurtzn, ghétzsnsoejo bàsoejn làsoejm việqlvpc, tay chốmlgung cằmamom, mởvtrd to hai mắmevkt: “Anh Vũrgir, vừiwgra rồsoeji anh đacxvang nhớggop Tiểsskhu Lưftatơwhilng hảkeci?!”

Hạujvcrgir trầurtzm mặsoejc.

“Khôrgirng phủrnlf nhậicozn tứhjokc làsoej thừiwgra nhậicozn đacxvbqbhy nhétzsn.” Hạujvczdtxnh gậicozt gậicozt đacxvurtzu, tựimsk biêkecin tựimsk diễdejtn: “Thậicozt ra, em cũrgirng rấbqbht nhớggop Tiểsskhu Lưftatơwhilng!” Nărhdtm đacxvódejt, hai ngưftatsoeji làsoej bạujvcn rấbqbht thâhjxxn, rốmlgut cuộpnnkc khôrgirng biếbxbjt xảkeciy ra chuyệqlvpn gìrnlf, màsoej Tiểsskhu Lưftatơwhilng khôrgirng nódejti khôrgirng rằmamong, xin nghỉsskh họyrifc, rồsoeji cũrgirng khôrgirng mộpnnkt lờsoeji từiwgr biệqlvpt, biếbxbjn mấbqbht tíkecich luôrgirn.

ggopc đacxvódejtrgirdejt nhờsoej anh Vũrgir giúggopp côrgirrnlfm, nhưftatng anh Vũrgirrgir lạujvci kia lạujvci khôrgirng thèidvym giúggopp. Đsphwãxcim bao nhiêkeciu nărhdtm rồsoeji, khôrgirng biếbxbjt giờsoej Tiểsskhu Lưftatơwhilng sốmlgung thếbxbjsoejo.

“Anh Vũrgir, theo anh, liệqlvpu códejt khi nàsoejo bâhjxxy giờsoej Tiểsskhu Lưftatơwhilng đacxvãxcim lậicozp gia đacxvìrnlfnh, códejt con rồsoeji khôrgirng?!” Hạujvczdtxnh khôrgirng hiểsskhu tâhjxxm tưftat Hạujvcrgirggopc nàsoejy đacxvang vôrgirzlfrng rốmlgui loạujvcn, tùzlfry ýwrmd suy đacxvxnpbn: “Tiểsskhu Lưftatơwhilng tốmlgut nhưftat vậicozy, chắmevkc chắmevkn sẽikundejt rấbqbht nhiềytaru ngưftatsoeji thíkecich côrgirbqbhy, muốmlgun cưftatggopi côrgirbqbhy vềytar, sau đacxvódejt sinh…”

“Sẽikun khôrgirng đacxvâhjxxu!”

Hạujvcrgir đacxvpnnkt nhiêkecin lêkecin tiếbxbjng, ngắmevkt đacxvhjokt suy đacxvxnpbn củrnlfa côrgir, khiếbxbjn Hạujvczdtxnh hoảkecing sợqlvp.

“Anh Vũrgir, anh… anh làsoejm em sợqlvp đacxvbqbhy, anh…” Hạujvczdtxnh phàsoejn nàsoejn, nhưftatng vừiwgra ngẩicrhng đacxvurtzu nhìrnlfn vẻwrmd mặsoejt nghiêkecim nghịbqbh củrnlfa Hạujvcrgir, côrgir liềytarn sợqlvpxcimi vọyrift sang mộpnnkt bêkecin, nuốmlgut hếbxbjt nhữhjokng lờsoeji phàsoejn nàsoejn đacxvang đacxvbqbhnh nódejti xuốmlgung: “Hung dữhjokrnlf chứhjok, khôrgirng thèidvym nódejti chuyệqlvpn vớggopi anh nữhjoka…” Nódejti xong, côrgir xoay ngưftatsoeji đacxvbqbhnh rờsoeji khỏnznwi phòunchng đacxvyrifc sáxnpbch, tiếbxbjng Hạujvcrgir gọyrifi to ởvtrd phíkecia sau làsoejm côrgir dừiwgrng lạujvci: “Tĩzdtxnh……”

“Códejt chuyệqlvpn gìrnlf!” Hung dữhjok vớggopi côrgir, thìrnlfrgirrgirng chẳbssung thèidvym nódejti chuyệqlvpn tửunch tếbxbj đacxvâhjxxu.

“Lưftatơwhilng… Tiểsskhu Lưftatơwhilng……”

“Tiểsskhu Lưftatơwhilng làsoejm sao?” Vừiwgra nghe thấbqbhy chuyệqlvpn códejt liêkecin quan đacxvếbxbjn Kỷvcspftatơwhilng, Hạujvczdtxnh lậicozp tứhjokc nétzsnm hếbxbjt cảkeci nhữhjokng bấbqbht mãxcimn vừiwgra rồsoeji ra sau lưftatng, vộpnnki quay lạujvci dùzlfrng áxnpbnh mắmevkt trôrgirng mong nhìrnlfn anh, hy vọyrifng anh códejt thểsskh cung cấbqbhp cho côrgir tin tứhjokc vềytar ngưftatsoeji bạujvcn tốmlgut nàsoejy.

“Anh… Hôrgirm nay anh gặsoejp Tiểsskhu Lưftatơwhilng!”

Rốmlgut cuộpnnkc, anh vẫtzsnn nódejti ra.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.