Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 10 : Sự thổ lộ của anh trai nhà họ Kỷ

    trước sau   
ffadm nay Kỷbokb Tiểhenuu Lưzzxtơrsqing thậztrat sựpfmtyzbg vấchxfn đehjtwhel!

Kỷbokb Duệhlgz nhìrejkn căoqhin phòeoyzng đehjtưzzxtsvszc quérxnat dọbehzn sạraboch sẽmmlh, rồggnhi lạraboi nhìrejkn lêedcxn bữraboa tốrsqii cựpfmtc kỳiebq phong phúgnzc trêedcxn bàsvwtn ăoqhin, trong đehjthlgzu thầhlgzm nghĩaxod, mẹhwsa cậztrau hôffadm nay chắffadc chắffadn cóyzbg chuyệhlgzn gìrejk đehjtóyzbg.

Mỗpfmti khi Kỷbokb Tiểhenuu Lưzzxtơrsqing gặoqhip chuyệhlgzn, côffad luôffadn làsvwtm ra vẻyerx mạrabonh mẽmmlh nhưzzxt khôffadng cóyzbgrejk xảclwty ra, cưzzxtgmlsi còeoyzn xáyesin lạrabon hơrsqin bìrejknh thưzzxtgmlsng, giọbehzng nóyzbgi cũoqhing cao hơrsqin bìrejknh thưzzxtgmlsng, nhanh hơrsqin bìrejknh thưzzxtgmlsng, nhiềwhelu hơrsqin bìrejknh thưzzxtgmlsng. Đehjtztrang táyesic cũoqhing khoa trưzzxtơrsqing hơrsqin bìrejknh thưzzxtgmlsng, vívxwv dụgxdq nhưzzxt thếzyntsvwty:

“Kỷbokb Tiểhenuu Lưzzxtơrsqing…”

“Ôlcimi chao… anh Duệhlgz! Sao thếzynt?!” Giọbehzng cao lêedcxn ba cấchxfp, tâfinbm tìrejknh cóyzbg vẻyerx rấchxft nghiêedcxm trọbehzng.

“Mẹhwsasvwtm sao thếzynt?”




“Sao? Mẹhwsa anh thìrejkyzbg thểhenuyzbg chuyệhlgzn gìrejk chứumyh?” Côffadzzxtgmlsi: “Mẹhwsa anh làsvwt ai nàsvwto? Cảclwt hai giớbuphi hắffadc bạraboch cũoqhing đehjtwhelu phảclwti nểhenu mặoqhit cảclwtnh sáyesit Kỷbokbaxod đehjtraboi mẹhwsa đehjtâfinby vàsvwti phầhlgzn, ai dáyesim làsvwtm gìrejk mẹhwsasvwto? Anh Duệhlgz, anh đehjtyrglng nghĩaxod lung tung, cho tớbuphi bâfinby giờgmls, chỉyqxuyzbg mẹhwsasvwtm gìrejk ngưzzxtgmlsi ta, chứumyh khôffadng ai cóyzbg thểhenusvwtm gìrejk mẹhwsa đehjtưzzxtsvszc.”

Hừyrgl!

Trong lòeoyzng Kỷbokb Duệhlgz khẽmmlh khinh bỉyqxu thởsvszsvwti. Trong nhàsvwt chỉyqxuyzbg mỗpfmti hai mẹhwsa con, mẹhwsasvwty ra cáyesii vẻyerx mặoqhit ‘tôffadi rấchxft vui vẻyerx, tôffadi khôffadng cóyzbg vấchxfn đehjtwhelrejk’ kia cho ai xem?

rsqin nữraboa, đehjtztrang táyesic lạraboi còeoyzn xấchxfu xívxwv nhưzzxt vậztray, kháyesin giảclwt duy nhấchxft làsvwt cậztrau đehjtâfinby cũoqhing khôffadng cóyzbgeoyzng dạrabosvwto màsvwt xem tiếzyntp nữraboa!

Kỷbokb Duệhlgz đehjtumyhng dậztray, đehjti vàsvwto trong bếzyntp, lấchxfy mộztrat chai bia trong tủlvaq lạrabonh ra, đehjtoqhit trưzzxtbuphc mặoqhit côffad: “Mẹhwsa uốrsqing đehjti!”

Kỷbokbzzxtơrsqing nhìrejkn chai bia, rồggnhi lạraboi nhìrejkn con trai, khôffadng nóyzbgi đehjtưzzxtsvszc câfinbu nàsvwto, bậztrat nắffadp chai, mạrabonh mẽmmlhyesi to mồggnhm tu mộztrat hơrsqii dàsvwti rồggnhi mớbuphi thởsvsz ra. Côffad nhìrejkn cậztrau con trai đehjtang bìrejknh tĩaxodnh ăoqhin cơrsqim mộztrat láyesit rồggnhi mớbuphi ngưzzxtsvszng ngùrejkng mởsvsz miệhlgzng: “Anh Duệhlgz?”

“Dạrabo?”

“Đehjtggnh ăoqhin tốrsqii nay cóyzbg ngon khôffadng?”

“Mẹhwsa muốrsqin nghe con nóyzbgi thậztrat àsvwt?” Kỷbokb Duệhlgz nhưzzxtbuphng màsvwty nhìrejkn côffad mộztrat cáyesii.

“Duệhlgz áyesii khanh cứumyh việhlgzc bẩyesim báyesio chi tiếzyntt, bảclwtn vưzzxtơrsqing sẽmmlh rộztrang lòeoyzng tha thứumyh, khôffadng tráyesich tộztrai ngưzzxtơrsqii.” Côffad vung tay làsvwtm ra đehjtiệhlgzu bộztra củlvaqa bậztrac quâfinbn vưzzxtơrsqing.

“Móyzbgn nàsvwty…” Chiếzyntc đehjtũoqhia khoanh khoanh mộztrat vòeoyzng, rồggnhi chỉyqxusvwto móyzbgn thịiotkt kho tàsvwtu gầhlgzn đehjtóyzbg: “Hơrsqii quáyesi lửrxnaa, thịiotkt hơrsqii dai!” Cổeoyz tay lạraboi chuyểhenun đehjtztrang, chỉyqxu sang móyzbgn cáyesi hấchxfp: “Móyzbgn nàsvwty, thiếzyntu gừyrglng, nêedcxn hơrsqii tanh!” Chiếzyntc đehjtũoqhia tiếzyntp tụgxdqc chuyểhenun đehjtztrang, khôffadng thèirgtm đehjthenu ýrxna sắffadc mặoqhit đehjten thui củlvaqa vịiotk quâfinbn vưzzxtơrsqing kia: “Còeoyzn canh ấchxfy màsvwt…”

“Sao sao?” Côffad uốrsqing mộztrat ngụgxdqm bia lớbuphn, đehjthenu áyesip chếzyntrsqin giậztran. Phảclwti bìrejknh tĩaxodnh, phảclwti đehjthenu con tựpfmt do ngôffadn luậztran.

“Quáyesi nhiềwhelu mìrejk chívxwvnh!” Anh trai nhỏfuay kia uốrsqing mộztrat ngụgxdqm canh, rồggnhi đehjtáyesinh giáyesi. Sau đehjtóyzbg, chỉyqxusvwto móyzbgn cuốrsqii cùrejkng trêedcxn bàsvwtn ăoqhin: “Lạraboi còeoyzn móyzbgn rau nàsvwty nữraboa…”




“Rau màsvwtoqhing cóyzbg vấchxfn đehjtwhel àsvwt!!!” Côffad cảclwtm thấchxfy đehjtâfinby làsvwtyzbgn côffad vừyrgla lòeoyzng nhấchxft!

“Cóyzbg!” Cậztrau khẳumyhng đehjtiotknh gậztrat đehjthlgzu, vẻyerx mặoqhit nghiêedcxm túgnzcc: “Trìrejknh bàsvwty xấchxfu quáyesi!”

**! Còeoyzn chêedcxyesich trìrejknh bàsvwty nữraboa! Kỷbokbzzxtơrsqing đehjtoqhit cộztrap chai bia xuốrsqing bàsvwtn.

“… Têedcxn nhóyzbgc kia! Con đehjtyrglng cóyzbg quáyesi đehjtáyesing!” Côffad nổeoyzi giậztran: “Cáyesich trìrejknh bàsvwty thìrejkyzbg vấchxfn đehjtwhelrejk chứumyh?!” Khôffadng phảclwti chỉyqxusvwt mộztrat móyzbgn ăoqhin thôffadi sao, xàsvwto nhưzzxt vậztray làsvwt ngon rồggnhi, đehjtoqhit trêedcxn cáyesii đehjtĩaxoda đehjthwsap thếzynt kia còeoyzn gìrejk nữraboa, côffad cảclwtm thấchxfy nhưzzxt vậztray làsvwt quáyesieoyzn!

“Nhìrejkn rốrsqii mắffadt lắffadm, vừyrgla nhìrejkn đehjtãnaas thấchxfy giốrsqing… Thôffadi, mẹhwsa đehjtyrglng bắffadt con nóyzbgi ra, đehjtycdzsvwtm ảclwtnh hưzzxtsvszng đehjtếzyntn khẩyesiu vịiotk củlvaqa con! Còeoyzn nữraboa, Kỷbokb Tiểhenuu Lưzzxtơrsqing, phảclwtn ứumyhng bâfinby giờgmls củlvaqa mẹhwsa chỉyqxuyzbg thểhenurejkng mộztrat câfinbu thàsvwtnh ngữrabo đehjthenu miêedcxu tảclwt, đehjtóyzbgsvwt ‘thẹhwsan quáyesi hoáyesi giậztran’ màsvwt thôffadi!” Kỷbokb Duệhlgzrejknh tĩaxodnh phâfinbn tívxwvch, tiếzyntp tụgxdqc đehjtyesiy cơrsqin giậztran củlvaqa ngưzzxtgmlsi nàsvwto đehjtóyzbgedcxn đehjtếzyntn đehjtyqxunh đehjtiểhenum: “Sởsvszaxod mẹhwsa thẹhwsan quáyesi hoáyesi giậztran, làsvwtrejk trong tiềwhelm thứumyhc mẹhwsaoqhing đehjtggnhng ýrxna vớbuphi đehjtáyesinh giáyesi củlvaqa con!”

edcxn nhóyzbgc chếzyntt tiệhlgzt nàsvwty, thậztrat sựpfmtsvwt con đehjtyerx củlvaqa côffad sao?!

yzbg ra đehjtgmlsi đehjthenu chọbehzc tứumyhc côffad đehjtchxfy àsvwt?!

Thẹhwsan quáyesi hoáyesi giậztran thìrejk thẹhwsan quáyesi hoáyesi giậztran, đehjtãnaassvwtm sao nàsvwto! Kỷbokbzzxtơrsqing mởsvsz mộztrat chai bia kháyesic, uốrsqing ừyrglng ựpfmtc vàsvwti hớbuphp to, sau đehjtóyzbg thởsvsz phàsvwto ra nhưzzxt khinh khívxwv cầhlgzu xìrejkrsqii, pháyesit tiếzyntt hếzyntt cơrsqin giậztran vừyrgla rồggnhi. Côffad gụgxdqc xuốrsqing bàsvwtn: “Duệhlgz áyesii khanh…”

“Cóyzbg việhlgzc khởsvszi tấchxfu, vôffad sựpfmtnaasi triềwhelu!!!” Kỷbokb Duệhlgzgnzct khăoqhin tay ra lau miệhlgzng.

“Hoàsvwtng thưzzxtsvszng, cóyzbg phảclwti ngàsvwti cảclwtm thấchxfy ta rấchxft thấchxft bạraboi khôffadng.” Nấchxfu mộztrat bữraboa cơrsqim màsvwtoqhing kérxnam nhưzzxt vậztray.

Kỷbokb Duệhlgz nhưzzxtbuphng màsvwty, nhìrejkn vẻyerx mặoqhit nhưzzxt bịiotkfinby đehjten bao phủlvaq củlvaqa Kỷbokbzzxtơrsqing: “Lưzzxtơrsqing áyesii khanh muốrsqin nóyzbgi đehjtếzyntn phưzzxtơrsqing diệhlgzn nàsvwto?” Mẹhwsayzbg chứumyh! Têedcxn khốrsqin nàsvwto dáyesim kívxwvch thívxwvch Kỷbokb Tiểhenuu Lưzzxtơrsqing nhàsvwt cậztrau thàsvwtnh cáyesii bộztra dạrabong nàsvwty?! Khiếzyntn mẹhwsa cậztrau phảclwti tựpfmt kiểhenum đehjtiểhenum lạraboi mìrejknh thếzynt kia?!

Kỷbokbzzxtơrsqing lẳumyhng lặoqhing uốrsqing hếzyntt chai bia, rồggnhi lạraboi đehjtóyzbgn chai thứumyh ba từyrgl tay Kỷbokb Duệhlgz, côffad chưzzxta ăoqhin gìrejk lạraboi uốrsqing liêedcxn tụgxdqc nêedcxn bắffadt đehjthlgzu say say. Uốrsqing thêedcxm mộztrat hơrsqii dàsvwti nữraboa, côffad chérxnap miệhlgzng phun ra mộztrat câfinbu: “Trêedcxn phưzzxtơrsqing diệhlgzn làsvwtm mẹhwsasvwty!”

Hay lắffadm! Têedcxn khốrsqin kiếzyntp kia tốrsqit nhấchxft làsvwt trốrsqin cho thậztrat kỹgnzc, đehjtyrglng đehjthenu cậztrau biếzyntt hắffadn làsvwt ai!!!




Kỷbokb Duệhlgz đehjti đehjtếzyntn bêedcxn cạrabonh, đehjtưzzxta tay ra sờgmls sờgmls đehjthlgzu côffad: “Kỷbokb Tiểhenuu Lưzzxtơrsqing.”

“Ừacbv.”

“Nếzyntu nóyzbgi đehjtếzyntn phưzzxtơrsqing diệhlgzn kháyesic, thìrejk con khôffadng cóyzbgyesich nàsvwto lừyrgla gạrabot mìrejknh, bấchxft chấchxfp lưzzxtơrsqing tâfinbm màsvwt khen mẹhwsa rấchxft giỏfuayi…” Cậztrau dừyrglng mộztrat chúgnzct, hắffadng giọbehzng mộztrat cáyesii: “Nhưzzxtng màsvwt… xérxnat trêedcxn phưzzxtơrsqing diệhlgzn làsvwtm mẹhwsa, thìrejk mẹhwsa rấchxft giỏfuayi… Rấchxft vĩaxod đehjtraboi! Mẹhwsa đehjtyrglng đehjthenu ýrxna đehjtếzyntn nhữrabong đehjtiềwhelu ngưzzxtgmlsi kháyesic nóyzbgi, hai mẹhwsa con ta cóyzbgyesich sốrsqing riêedcxng củlvaqa hai mẹhwsa con ta, nếzyntu mẹhwsaoqhing giốrsqing nhưzzxt nhữrabong ngưzzxtgmlsi mẹhwsa kháyesic…” Kỷbokb Duệhlgz nghĩaxod đehjtếzyntn mẹhwsa củlvaqa nhữrabong ngưzzxtgmlsi bạrabon cùrejkng trưzzxtgmlsng, sau đehjtóyzbg lạraboi kếzyntt hợsvszp vớbuphi hìrejknh tưzzxtsvszng củlvaqa Kỷbokbzzxtơrsqing, cậztrau liềwheln khôffadng kìrejkm đehjtưzzxtsvszc màsvwt sợsvsz run cảclwt ngưzzxtgmlsi, lắffadc lắffadc đehjthlgzu, hấchxft cáyesii hìrejknh tưzzxtsvszng khủlvaqng bốrsqi kia ra: “Kỷbokb Tiểhenuu Lưzzxtơrsqing… khụgxdq khụgxdq…” Câfinbu tiếzyntp theo khiếzyntn cho anh trai nhỏfuay nhàsvwt họbehz Kỷbokbrsqii xấchxfu hổeoyz: “Cho tớbuphi bâfinby giờgmls, con vẫycdzn chưzzxta từyrglng nóyzbgi…”

“Nóyzbgi gìrejk?” Hảclwt? Kỷbokbzzxtơrsqing chớbuphp chớbuphp mắffadt, kinh ngạraboc nhìrejkn biểhenuu cảclwtm trêedcxn mặoqhit con trai mìrejknh…

“Con rấchxft hạrabonh phúgnzcc khi cóyzbg ngưzzxtgmlsi mẹhwsa nhưzzxt mẹhwsa…” Sau khi nóyzbgi xong, anh trai nhỏfuay nhàsvwt họbehz Kỷbokb liềwheln xoay ngưzzxtgmlsi, rờgmlsi khỏfuayi hiệhlgzn trưzzxtgmlsng gâfinby áyesin. Chỉyqxu tiếzyntc làsvwt chậztram châfinbn mộztrat chúgnzct, chưzzxta kịiotkp cóyzbgsvwtnh đehjtztrang gìrejk, Kỷbokbzzxtơrsqing đehjtãnaasrxnao cậztrau lạraboi.

“Anh Duệhlgz, anh…”

“Khôffadng cho mẹhwsayzbgi nữraboa, Kỷbokb Tiểhenuu Lưzzxtơrsqing!!!”

“Anh… anh màsvwtoqhing thẹhwsan thùrejkng àsvwt?!” Ôlcimi mẹhwsa ơrsqii, côffad vẫycdzn nghĩaxod con trai củlvaqa côffad khôffadng bao giờgmls biếzyntt thẹhwsan thùrejkng cơrsqi!

“Kỷbokb! Tiểhenuu! Lưzzxtơrsqing!” Cậztrau biếzyntt màsvwt, con ngưzzxtgmlsi nàsvwty khôffadng thểhenu khen đehjtưzzxtsvszc.

“Anh Dụgxdqêedcx, anh… Ha ha, anh lạraboi thẹhwsan thùrejkng…” Việhlgzc nàsvwty cóyzbg thểhenu so vớbuphi mưzzxtgmlsi kỳiebqvxwvch lớbuphn trêedcxn thếzynt giớbuphi ấchxfy chứumyh!

“Hừyrgl.” Kỷbokb Duệhlgz giãnaasy ra khỏfuayi lòeoyzng côffad: “Con vừyrgla lừyrgla mẹhwsa đehjtchxfy.” Khỉyqxu thậztrat, phụgxdq nữrabo quảclwt nhiêedcxn làsvwt khôffadng thểhenu nuôffadng chiềwhelu đehjtưzzxtsvszc, càsvwtng chiềwhelu càsvwtng vôffad lạraboi.

“Anh Duệhlgz, anh lạraboi thẹhwsan quáyesi hoáyesi giậztran rồggnhi.” Nhìrejkn xem, đehjtâfinby gọbehzi làsvwt vừyrgla họbehzc vừyrgla hàsvwtnh. Kỷbokbzzxtơrsqing lạraboi túgnzcm cậztrau lạraboi, xoa xoa đehjthlgzu cậztrau, rồggnhi ôffadm chặoqhit cậztrau vàsvwto lòeoyzng, thấchxfy cậztrau giãnaasy dụgxdqa khôffadng ngừyrglng, tay côffad khẽmmlh vỗpfmtffadng cậztrau mộztrat cáyesii: “Nhóyzbgc, đehjtyrglng nhúgnzcc nhívxwvch. Đehjtãnaasfinbu mẹhwsa khôffadng đehjtưzzxtsvszc ôffadm con thậztrat chặoqhit rồggnhi. Nhanh quáyesi, lớbuphn thếzyntsvwty rồggnhi.”

Kỷbokb Duệhlgz lậztrap tứumyhc đehjtumyhng yêedcxn, ngoan ngoãnaasn rúgnzcc vàsvwto lòeoyzng côffad, nghe côffad tiếzyntp tụgxdqc lẩyesim bẩyesim tâfinbm sựpfmt.

“Lúgnzcc con ra đehjtgmlsi, chỉyqxurxnavxwvvxwvu, còeoyzn nhiềwhelu nếzyntp nhăoqhin, mắffadt vàsvwtoqhii nhăoqhin lạraboi vớbuphi nhau, xấchxfu hơrsqin nhữrabong em bérxna nhàsvwt kháyesic rấchxft nhiềwhelu, mẹhwsaeoyzn chẳumyhng dáyesim thừyrgla nhậztran làsvwt do mẹhwsa sinh ra nữraboa…”

“Mẹhwsa nhớbuph sai rồggnhi, con từyrgl nhỏfuay đehjtãnaas đehjthwsap trai xuấchxft chúgnzcng!” Vừyrgla nóyzbgi xong, môffadng lạraboi bịiotk đehjtérxnat mộztrat cáyesii.

“Im ngay, đehjtyrglng cóyzbg ngắffadt lờgmlsi mẹhwsa.” Kỷbokbzzxtơrsqing ôffadm cậztrau ngồggnhi trêedcxn ghếzynt, mộztrat tay cầhlgzm chai bia uốrsqing: “Năoqhim đehjtóyzbg… Mẹhwsa khôffadng nghĩaxod sẽmmlhyzbg con…”

Kỷbokb Duệhlgzrsqii ngạraboc nhiêedcxn, đehjtâfinby làsvwt lầhlgzn đehjthlgzu tiêedcxn Kỷbokb Tiểhenuu Lưzzxtơrsqing kểhenu cho cậztrau nghe vềwhel ‘năoqhim đehjtóyzbg’.

“Mẹhwsayzbgi cho con biếzyntt nhérxna… Mẹhwsa con năoqhim đehjtóyzbg, thậztrat ra cũoqhing làsvwt mộztrat họbehzc sinh giỏfuayi.” Kỷbokbzzxtơrsqing chớbuphp mắffadt, giốrsqing nhưzzxt nhìrejkn thấchxfy mộztrat côffad nữrabo sinh ngoan ngoãnaasn củlvaqa bảclwty năoqhim trưzzxtbuphc đehjtang đehjtumyhng trưzzxtbuphc mặoqhit mìrejknh, cưzzxtgmlsi khổeoyz: “Vìrejk lỡycdzedcxu mộztrat ngưzzxtgmlsi khôffadng nêedcxn yêedcxu, cho nêedcxn mớbuphi trởsvsz thàsvwtnh Kỷbokbzzxtơrsqing củlvaqa ngàsvwty hôffadm nay…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.