Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2618 : Nhất sinh nhất thế nhất song nhân 116

    trước sau   
Avrile cơpbct hồxgpf hai mưzsfhơpbcti bốffgfn tiếidtcng đpbctxgpfng hồxgpf khôlfrwng rờnmnqi khỏtecli Sophia, đpbctnhetu ởkhdtygvsn cạteclnh côlfrw, lấjleky lờnmnqi nóvtvui củuieja Sophia giốffgfng nhưzsfhnzcwnmnqi bảnjnno vệvtvunzcw con, dùfrbq cho côlfrw đpbcti ngủuiej, Avrile cũztaang ởkhdt mộxtrlt bêygvsn đpbcttzfnc sánmnqch, nghiêygvsm túgocic thi hànzcwnh cánmnqi Hạtecl Thiêygvsn gọtzfni lànzcw mộxtrlt tấjlekc cũztaang khôlfrwng rờnmnqi, khiếidtcn cho Sophia cũztaang cóvtvu chúgocit buồxgpfn cưzsfhnmnqi, Avrile nóvtvui, mặauxic dùfrbq đpbctang ởkhdtpetan cứthjv rấjlekt an toànzcwn nhưzsfhng lànzcw muốffgfn phòglobng ngừngqja vạtecln nhấjlekt, nếidtcu lànzcw xảnjnny ra chuyệvtvun, côlfrw khôlfrwng chịzduwu nổngqji, hơpbctn nữhvasa trêygvsu ghẹxtgfo Sophia.

“Từngqjgocic nhỏtecllfrwi đpbctãnzcw biếidtct cóvtvu mộxtrlt ngànzcwy tôlfrwi phảnjnni bảnjnno vệvtvu cho côlfrw.”

Sophia lộxtrl ra cho côlfrw mộxtrlt 囧, Avrile cưzsfhnmnqi, khuôlfrwn mặauxit nhỏtecl nhắmehen củuieja côlfrwzsfhnmnqi nóvtvui, “Xinh đpbctxtgfp nhưzsfh vậpetay, nếidtcu nhưzsfh bịzduw ngưzsfhnmnqi khánmnqc thôlfrwng đpbctxgpfng đpbcti rồxgpfi lànzcwm sao bâxtgfy giờnmnq a, tôlfrwi phảnjnni thay Hạtecl Thiêygvsn xem trọtzfnng chúgocit, tin tôlfrwi, tíffgfnh tìbldfnh anh ấjleky mấjleky năpetam nànzcwy, chúgocing tôlfrwi đpbctnhetu rấjlekt ăpetan khôlfrwng ýithd, côlfrwglobn lànzcw tốffgft nhấjlekt.”

o(╯□╰)o.

Buổngqji tốffgfi căpetan cứthjv khôlfrwng cóvtvu cảnjnnnh sắmehec gìbldf, Sophia lo lắmeheng mộxtrlt việvtvuc lànzcw, kíffgfnh mắmehet củuieja côlfrw đpbctãnzcw quêygvsn mang theo, căpetan cứthjv quâxtgfn sựbldf đpbctèzdpen đpbctnhetu lànzcw mộxtrlt ngọtzfnn đpbctèzdpen nhỏtecl trêygvsn đpbctfircnh đpbctsnrku cũztaang khôlfrwng phảnjnni rấjlekt sánmnqng, côlfrw nhìbldfn đpbctôlfrwng tâxtgfy đpbctnhetu trởkhdtygvsn tưzsfhơpbctng đpbctưzsfhơpbctng mơpbct hồxgpf, may mắmehen Avrile khôlfrwng cóvtvu tắmehet đpbctèzdpen, dùfrbq cho nhưzsfh vậpetay, thờnmnqi gian lâxtgfu dànzcwi, côlfrwztaang cảnjnnm giánmnqc thịzduw lựbldfc củuieja mìbldfnh cóvtvu chúgocit ảnjnnnh hưzsfhkhdtng, mặauxic dùfrbq khôlfrwng đpbctếidtcn mứthjvc nhìbldfn khôlfrwng thấjleky, nhưzsfhng chíffgfnh lànzcwvtvu chúgocit mơpbct hồxgpf, thỉfircnh thoảnjnnng cóvtvu chúgocit âxtgfm u.

Avrile hai con mắmehet đpbctnhetu nhìbldfn chằurfym chằurfym côlfrw, cho nêygvsn rấjlekt nhanh liềnhetn phánmnqt giánmnqc vấjlekn đpbctnhet, hai tay ởkhdt trưzsfhhzhcc mặauxit côlfrw lắmehec lắmehec, xánmnqc đpbctzduwnh Sophia phảnjnnn ứthjvng rấjlekt chậpetam, Avrile rấjlekt kinh hãnzcwi, “Mắmehet củuieja côlfrwnzcwm sao vậpetay?”

Sophia tưzsfhơpbctng đpbctưzsfhơpbctng khổngqjnzcwo, lôlfrwi kédbbio tay côlfrw, “Côlfrwvtvu thểtydy lấjleky kíffgfnh mắmehet trêygvsn phi cơpbct xuốffgfng giúgocip tôlfrwi giúgocip tôlfrwi khôlfrwng? Tôlfrwi đpbctauxit ởkhdt trêygvsn đpbctsnrku giưzsfhnmnqng phòglobng ngủuiej.”

Avrile sắmehec mặauxit rấjlekt nghiêygvsm túgocic, gậpetat gậpetat đpbctsnrku, gọtzfni tớhzhci hai têygvsn đpbctauxic côlfrwng, côlfrw đpbcti tớhzhci phi cơpbct lấjleky kíffgfnh mắmehet giúgocip Sophia, lúgocic trởkhdt lạtecli, Sophia vẫtydyn ởkhdt trêygvsn giưzsfhnmnqng nhưzsfhztaa, đpbcteo kíffgfnh mắmehet lêygvsn, cảnjnnm giánmnqc mớhzhci thoảnjnni mánmnqi mộxtrlt chúgocit, trưzsfhhzhcc mắmehet mộxtrlt mảnjnnnh mơpbct hồxgpf thựbldfc sựbldfnzcw quánmnq đpbctau khổngqj, so vớhzhci mùfrbqglobn thốffgfng khổngqjpbctn.

“Lànzcwm sao vậpetay?”

Sophia biếidtct khôlfrwng thểtydy gạteclt đpbctưzsfhodwtc, côlfrwvtvui, “Mắmehet tôlfrwi cóvtvu chúgocit yếidtcu.”

“Đidtcâxtgfy khôlfrwng phảnjnni lànzcwvtvu chúgocit yếidtcu đpbcti, đpbctâxtgfy lànzcw yếidtcu nghiêygvsm trọtzfnng đpbcti, đpbcti gặauxip bánmnqc sĩrrco chưzsfha? Sao cóvtvu thểtydy yếidtcu đpbctâxtgfy?” Avrile trầsnrkm giọtzfnng hỏtecli, vôlfrwfrbqng sốffgft ruộxtrlt, oa oa hoànzcwn mỹkagv thiệvtvun lưzsfhơpbctng nhưzsfh thếidtc, ôlfrwng trờnmnqi thậpetat lànzcw đpbctánmnqng ghédbbit, lànzcwm cho côlfrwvtvu nhiềnhetu chỗkhxz thiếidtcu hụjobnt nhưzsfh vậpetay.

“Thậpetat nhiềnhetu năpetam, bánmnqc sĩrrcovtvui khôlfrwng cóvtvu biệvtvun phánmnqp.” Sophia tránmnqi lạtecli nóvtvui, “Khôlfrwng quan hệvtvu, tôlfrwi cóvtvuffgfnh mắmehet, kỳqwcw thựbldfc cũztaang khôlfrwng cóvtvubldf.”

“Côlfrw cho tôlfrwi lànzcw ngu ngốffgfc?” Avrile tứthjvc giậpetan nóvtvui, “Yếidtcu lâxtgfu sẽzduwfrbq, khôlfrwng đpbctưzsfhodwtc, phảnjnni phảnjnni nghĩrrco biệvtvun phánmnqp trịzduw liệvtvuu, y thuậpetat củuieja Hạtecl Thiêygvsn tốffgft nhưzsfh vậpetay, anh ấjleky nóvtvui nhưzsfh thếidtcnzcwo?”

Sophia míffgfm míffgfm môlfrwi, “A, ca ca nóvtvui thờnmnqi gian lâxtgfu dànzcwi, cũztaang chỉfircvtvu thểtydy nhưzsfh vậpetay, sau nànzcwy sẽzduwfrbqng thuốffgfc bảnjnno vệvtvu tốffgft mắmehet, sẽzduw khôlfrwng mùfrbq.”

Sophia nóvtvui dốffgfi, nếidtcu lànzcwlfrwvtvui cho Avrile, Hạtecl Thiêygvsn còglobn khôlfrwng biếidtct mắmehet củuieja côlfrwvtvu vấjlekn đpbctnhet, lòglobng côlfrw nhấjlekt đpbctzduwnh sẽzduw nghi ngờnmnqbldf sao Hạtecl Thiêygvsn khôlfrwng biếidtct, anh vànzcwlfrwfrbqng mộxtrlt chỗkhxzxtgfu nhưzsfh vậpetay khôlfrwng cóvtvu khảnjnnpetang khôlfrwng phánmnqt hiệvtvun ánmnqnh mắmehet củuieja côlfrw xảnjnny ra vấjlekn đpbctnhet, duy nhấjlekt cóvtvu lẽzduwnzcw chíffgfnh mìbldfnh gạteclt côlfrw, Avrile khẳtydyng đpbctzduwnh lạtecli sẽzduw hỏtecli vìbldf sao gạteclt anh ấjleky, côlfrw liềnhetn nóvtvui khôlfrwng rõhblm, khôlfrwng nhưzsfh íffgft mộxtrlt chuyệvtvun, đpbctem chuyệvtvun nànzcwy lờnmnq qua.

“Hạtecl Thiêygvsn đpbctnhetu nóvtvui khôlfrwng cóvtvu biệvtvun phánmnqp?” Avrile khôlfrwng thểtydy tin hỏtecli, “Anh ấjleky y thuậpetat tốffgft nhưzsfh vậpetay, côlfrw khảnjnnpetang khôlfrwng biếidtct, anh ấjleky trừngqj khoa tim rấjlekt tốffgft, đpbctffgfi vớhzhci mắmehet cũztaang cóvtvu nghiêygvsn cứthjvu, mắmehet Lýithd Mộxtrl Thànzcwnh chíffgfnh lànzcw anh chữhvasa trịzduw tốffgft, thậpetat nhiềnhetu bánmnqc sĩrrcoztaang khôlfrwng hy vọtzfnng, khảnjnnpetang mộxtrlt đpbctnmnqi đpbctnhetu mùfrbq, Hạtecl Thiêygvsn liềnhetn đpbctem Lýithd Mộxtrl Thànzcwnh chữhvasa khỏtecli, mộxtrlt chúgocit di chứthjvng cũztaang khôlfrwng cóvtvu.”

Sophia hơpbcti ngẩffgfn ra.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.